Tôi 35 tuổi, vợ kém 2 tuổi. Chúng tôi đến với nhau, từ ngày biết đến ngày cưới khoảng 6 tháng. Tôi tự làm kinh doanh. Vợ tôi là con gái thành phố, trải qua vài mối tình sâu đậm, công việc không ổn định. Thời gian mới lấy nhau, vợ phụ công việc cho tôi, còn tôi và bố mẹ làm chính, vì cô ấy không biết làm gì, chỉ chăm sóc nội trợ.
Sau hai năm kết hôn, công việc của chúng tôi tốt lên hẳn, mua sắm được xe và một miếng đất. Về tài chính, khách hàng đều do tôi tự tìm hiểu và quen biết. Khi làm việc, họ chuyển tiền về tài khoản của tôi. Tiền chi tiêu cho gia đình, tôi không áp đặt vợ phải tiêu thế nào. Tôi đưa thẻ để vợ lo sinh hoạt trong gia đình.
Ba năm trước, tôi tình cờ phát hiện vợ có quỹ đen, tôi không biết. Đến lúc tôi biết, tôi hỏi tại sao phải giấu giếm như thế? Sống với nhau, làm cái gì cũng phải rõ ràng, rành mạch. Tính tôi không thích kiểu như vậy. Dù tiền về tài khoản của tôi nhưng sổ sách buôn bán cô ấy biết hết, tôi không giấu. Chi tiêu thế nào tôi không nói gì nhưng tính tôi muốn mọi thứ minh bạch, trung thực, rõ ràng trong cuộc sống, như vậy mới hạnh phúc được.
Khoảng một năm trở lại đây, công việc của tôi không được thuận lợi như trước. Tôi bắt đầu kiểm soát lại tài chính, không thoải mái như trước và cũng giao thêm cho vợ phần tiếp xúc, giao dịch với khách hàng của tôi thì xảy ra nhiều chuyện tôi không vừa ý. Cô ấy hay đi nhập hàng chỗ khác, chuyển riêng cho khách hàng, không nói gì với tôi và cũng không chuyển tiền về tài khoản của tôi như trước, mà chuyển về tài khoản nào của cô ấy thì tôi không biết. Vì vấn đề này mà vợ chồng tôi rất hay cãi vã. Tôi nói và giải thích rằng làm gì cũng phải nói cho rõ ràng. Sống với nhau mà cứ giấu giếm như vậy thì tôi không đồng ý.
Cách đây hơn một tuần, chúng tôi lại cãi nhau. Tôi buồn nên vào trong Nam đi chơi với một người bạn cũng là khách hàng của tôi. Không có vấn đề gì lớn, tôi định đi cho nguôi ngoai đầu óc rồi đâu lại vào đấy, vì tôi nghĩ còn hai đứa con nữa. Nhưng hôm đó tôi ngồi cùng người bạn cũng là khách hàng, anh ấy biết chuyện vợ chồng tôi đang cãi nhau nên gọi điện cho vợ tôi. Lúc đó vợ tôi đang đi chơi ở Đà Nẵng cùng con và bạn của cô ấy, còn tôi không muốn đi cùng. Anh ấy đùa hỏi thăm tôi đang ở đâu. Vợ tôi nói một tràng dài. Tôi bảo anh ấy mở loa ngoài lên và tôi thật sự sốc khi cô ấy nói xấu tôi một cách thật sự kinh khủng, nói hết tình cảm với tôi, sống chỉ vì con và bố mẹ.
Tôi còn biết cô ấy đi nói xấu tôi không phải với riêng một người như vậy, mà ít nhất là ba người tôi biết. Tôi luôn nghĩ con người không ai hoàn hảo. Từ ngày tôi lấy cô ấy, lúc cãi nhau, tôi không bao giờ đi nói xấu cô ấy với bất kỳ ai dù cô ấy có nhiều điểm tôi không muốn nói ra tại đây. Xin mọi người cho lời khuyên, giờ tôi phải làm thế nào với người vợ mà đi nói xấu chồng mọi lúc, mọi nơi như vậy?
Tôi 27 tuổi, chồng 34 tuổi, quen rồi cưới được 3 năm. Chúng tôi ở chung sau khi quen nhau được 8 tháng. Nhớ lại khi quen, anh đã nói rất thích chơi game; tôi thoải mái và tôn trọng sở thích của anh. Đến khi về ở chung, tôi choáng ngợp vì tần suất chơi game của anh, tối nào đi làm về anh cũng chơi, ngồi lì với máy, chơi vài game một lúc. Nhiều khi cả hai ở trong phòng mà tôi thấy mình cô đơn.
Tôi không phải người quá giỏi nữ công gia chánh nhưng vẫn cố gắng làm tròn vai trò của một người vợ dù khi đó chưa có danh phận. Tôi cũng đi làm như anh, nhưng sau giờ làm vẫn tranh thủ đi chợ, nấu những bữa cơm nóng hổi cho người mình thương. Tôi muốn anh được ăn những món do chính tay tôi nấu, vừa vì tình cảm, vừa để tập vun vén cho gia đình sau này.
Việc dọn dẹp nhà cửa, rửa chén thường do anh đảm nhận. Tuy nhiên, làm xong anh lại tiếp tục ngồi vào máy tính chơi game. Dần dần tôi cũng quen với điều đó. Thế nhưng nhiều hôm tan làm về, tôi thấy anh đã ngồi trước máy tính từ lâu, đồ ăn vẫn chưa được lấy ra rã đông như tôi đã nhắc, nhà cửa tối om, mọi thứ đều ngổn ngang. Những lúc như vậy tôi rất mệt mỏi, hai vợ chồng lại cãi nhau, rồi mọi chuyện cũng đâu vào đấy.
Tôi quyết định kết hôn một phần vì muốn có danh phận rõ ràng, đồng thời hy vọng anh sẽ dần có trách nhiệm hơn với gia đình. Vậy mà từ khi cưới, thời gian anh dành cho game thậm chí còn nhiều hơn trước. Mỗi lần tôi nhắc anh đi ngủ sớm hay chơi ít lại, anh đều cho rằng tôi đang kiểm soát.
Gần đây tôi bắt đầu cảm thấy chán nản và bất lực, không còn muốn nhắc nhở hay can thiệp nữa. Tôi còn thương anh, nhưng nếu cuộc sống hôn nhân cứ tiếp diễn như thế này thì thật sự không muốn kéo dài. Chúng tôi chưa có con, hiện tại tôi cảm thấy đây không phải thời điểm an toàn để nghĩ đến chuyện sinh con. Mới chỉ một năm kết hôn mà tôi đã cảm thấy cô đơn trong chính cuộc hôn nhân của mình. Nghĩ đến quãng đường còn lại phía trước, tôi thật sự không biết phải làm thế nào.
Tôi viết những dòng này không phải để trách ai hay đòi hỏi điều gì. Chỉ là có những chuyện trong đời, dù đã qua rất lâu, nhưng càng lớn tôi lại càng thấy day dứt vì chưa từng được nghe một lời giải thích rõ ràng. Ngày trước, gia đình bên ngoại tôi gồm 7 cô dì chú bác cùng ông bà ngoại tôi sang Mỹ trước, mẹ bị kẹt lại vì đã có chồng và sinh con nên không thể đi cùng.
Sau này, ông bà ngoại mua cho ba mẹ tôi một căn nhà để ở. Ba mẹ chơi số đề, nợ nần chồng chất, cuối cùng phải bán căn nhà đó để trả nợ. Một thời gian sau, khi ông bà ngoại quay về Việt Nam để làm giấy tờ đưa mẹ tôi sang Mỹ, còn bỏ tiền chuộc lại căn nhà. Sau đó căn nhà lại được bán đi để lấy lại số tiền ông bà đã đứng ra trả nợ cho ba mẹ tôi trước đó. Điều làm tôi suy nghĩ suốt nhiều năm là lúc đầu ai cũng nói căn nhà được bán cho người quen. Hai năm sau, gia đình tôi mới phát hiện người mua thật sự lại là em của bà ngoại.
Không ai giải thích thêm điều gì, cũng chẳng nói rõ vì sao lại như vậy. Có thể đó chỉ là chuyện người lớn tự sắp xếp với nhau, mọi chuyện hoàn toàn bình thường. Thế nhưng càng không có câu trả lời, tôi càng thấy mình bị mắc lại ở đó. Sau khi sang Mỹ, ba mẹ tôi ly dị, mỗi người một cuộc sống riêng. Ba tôi vài tháng lại về Việt Nam, còn chị em tôi tự bươn chải để lớn lên. Nhiều năm nay, tôi hay nhắc lại chuyện căn nhà đó, không phải vì muốn tranh giành hay tiếc của, chỉ là tôi luôn có cảm giác mình chưa hiểu hết câu chuyện. Mỗi lần nhắc tới tôi lại trở nên rất nặng nề và u uất. Có những đêm chỉ nghĩ tới thôi tôi cũng thấy trong lòng khó chịu, như có cái gì đó không buông xuống được.
Vợ là người thường xuyên kéo tôi trở lại thực tế. Cô ấy nói: "Anh biết sự thật rồi thì sao? Căn nhà còn không? Người trong cuộc giờ ai cũng già rồi, có đổi lại được điều gì đâu". Có lúc cô ấy còn nói: "Em thấy anh không phải đang đi tìm căn nhà, mà là đang đi tìm cảm giác công bằng cho chính mình". Nghe xong tôi im lặng rất lâu. Vợ luôn khuyên tôi nên bỏ qua. Cô ấy nói đời người không dài, cứ giữ mãi một chuyện không lời giải thích chỉ làm mình mệt thêm. Người sống hạnh phúc là người biết dừng lại đúng lúc, không phải người biết hết mọi chuyện.
Vợ còn nói một câu mà tôi nhớ mãi: "Có những chuyện nếu đào sâu ra, chưa chắc người đau là người khác, có khi người đau nhất lại là chính mình". Tôi hiểu điều đó. Thật lòng, tôi đang cố học cách buông xuống. Tôi muốn hỏi các bạn một điều: "Nếu là mọi người, liệu có thật sự bỏ qua được một câu chuyện mà cả đời mình luôn cảm thấy chưa rõ ràng không"?
Tôi 26 tuổi, có công việc ổn định. Anh làm cùng công ty nhưng khác phòng ban. Qua đồng nghiệp, anh có số điện thoại của tôi rồi làm quen. Ban đầu chúng tôi chỉ nói chuyện qua điện thoại, dần dần gặp gỡ thường xuyên. Tôi biết anh đào hoa, từng có lịch sử tình trường, nhưng không hiểu sao tôi vẫn có tình cảm với anh. Buổi hẹn hò đầu là sau khi liên hoan cùng công ty, anh rủ tôi ra ngoài chơi. Không ngờ lần đó anh đã đưa tôi vào nhà nghỉ, kêu uống nhiều rượu giờ đau đầu. Là một đứa lý trí nhưng không hiểu sao tôi vẫn đi cùng anh vào đó, dù vẫn giữ được giới hạn cho mình.
Tôi từng yêu một người thời học đại học 3 năm nhưng chưa bao giờ đi nhà nghỉ hay vượt quá giới hạn, chia tay giờ đã hai năm. Từ đó tôi không yêu ai, cũng quen vài người nhưng họ có ý định đi nhà nghỉ là tôi bỏ luôn. Giờ dù tôi không muốn vẫn chiều theo ý anh. Lần thứ ba hẹn hò, anh vẫn đưa tôi vào nhà nghỉ nhưng tôi không vào và bỏ về. Anh đuổi theo và tỏ vẻ buồn, nói vào đó anh có làm gì tôi đâu, anh tôn trọng và cho rằng tôi không thương anh. Từ khi quen, lần nào rủ đi chơi rồi anh cũng đưa tôi vào nhà nghỉ. Tôi không biết anh có tình cảm gì không, hay chỉ coi tôi như người tình. Nhiều lần tôi nghĩ chấm dứt mối quan hệ này nhưng không làm được.
Tôi từng coi đàn ông có cũng như không, giờ lại lâm vào tình huống này. Tôi muốn chấm dứt nhưng không đủ can đảm, còn tiếp tục lại không có niềm tin. Giờ tôi phải làm sao?