Tôi 28 tuổi, làm việc tại Hà Nội, công việc ổn định, gia đình bình thường, quen anh nhỏ hơn 3 tuổi. Anh mới đi làm được thời gian ngắn. Chúng tôi sống chung từ lúc quen nhau. Trong gần hai năm, mọi thứ dường như đều tốt đẹp. Anh chăm lo, thương yêu và không bao giờ cáu gắt với tôi. Còn tôi chi tiêu nhiều nên không dư. Anh bảo tôi dạo này hay cáu gắt quá, cũng không nấu nướng, không làm bất cứ việc gì, nhưng anh làm gì tôi cũng không hài lòng, đón muộn tí tôi cũng giận. Dần dần, anh chẳng chia sẻ gì với tôi nữa, vì nghĩ tôi làm được hơn nên bắt nạt anh.
Nửa năm qua, anh đổi sang công ty khác. Vừa rồi tôi vô tình phát hiện có tin nhắn từ một cô gái gửi đến anh. Dù chỉ là những biểu tượng cảm xúc, tôi vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn nên giận dỗi. Tối hôm đó anh chủ động ôm tôi để làm hòa nhưng giống như nhiều lần trước, tôi gạt tay anh ra. Sáng hôm sau, tôi nhắn tin chia tay rồi bỏ làm về dọn dẹp đồ đạc. Khác với những lần trước, anh không níu kéo hay van xin. Anh chỉ nói lời xin lỗi và thừa nhận mình từng có tình cảm với một cô gái ở chỗ làm nhưng đã chấm dứt.
Tìm hiểu kỹ hơn, tôi biết khoảng hai tuần trước có một nhóm thực tập sinh mới vào làm. Trong lúc trò chuyện, đùa giỡn với đồng nghiệp, anh quen cô gái đó qua chat rồi dần nảy sinh tình cảm. Anh kể rằng đã chủ động nói thích cô ấy dù vẫn đang yêu tôi. Khi cô gái hỏi anh đã có bạn gái chưa, anh trả lời đã có. Sau đó cô ấy từ chối khéo và nói chỉ xem anh như một người anh. Anh khẳng định đã dừng lại từ ngày hôm đó. Tuy nhiên, tôi lại phát hiện trong điện thoại anh có những ghi chú tìm kiếm các câu tỏ tình bằng tiếng Trung, tiếng Hàn, tiếng Pháp để chuẩn bị bày tỏ tình cảm với cô gái kia. Đồng nghiệp đều biết anh thích cô ấy, dù ai cũng biết anh đã có người yêu.
Điều khiến tôi day dứt là dù anh nói đã kết thúc, tôi vẫn thấy cô gái đó nhắn tin cho anh. Thậm chí khi tôi xin số điện thoại của cô ấy, anh còn báo cho cô ấy biết chuyện đó. Anh giải thích rằng mình làm vậy theo phản xạ, không suy nghĩ nhiều. Anh vẫn đối xử tốt với tôi, đi làm đều đặn và luôn khuyên tôi chăm sóc bản thân, đi chơi nhiều hơn. Anh nói nếu tôi chọn ở lại thì phải học cách tin tưởng anh, còn nếu không thể tha thứ thì anh cũng không có tư cách níu kéo.
Tôi rất hụt hẫng vì trước nay luôn tin anh là người duy nhất mình có thể dựa vào, cuộc sống của tôi gần như chỉ xoay quanh anh. Giờ đây tôi không biết nên tiếp tục hay dừng lại. Mong được các bạn chia sẻ.
Khi ngồi viết những dòng tâm sự này, trái tim tôi dường như quá đau, muốn kể câu chuyện của mình để nhẹ bớt cảm xúc. Tôi 23 tuổi, quê ở miền Trung, sinh ra trong một gia đình rất coi trọng học vấn. Từ nhỏ, ba mẹ luôn đặt nặng chuyện học, không cho tôi làm gì khác ngoài học. Tôi có một người chị họ bằng tuổi. Từ khi bắt đầu nhận thức được mọi thứ, tôi thấy mình luôn bị đem ra so sánh với chị. Hai chị em học cùng nhau suốt những năm cấp 2, cấp 3. Mỗi khi kết thúc một năm học, đó lại là chuỗi ngày ác mộng với tôi. Ba cầm phiếu điểm, ngồi xem từng môn rồi so sánh, hễ tôi thua ở đâu là bị đánh ở đó.
Tuổi thơ của tôi là những ngày gồng mình để chạy theo chị, sợ mình kém hơn chị. Sự thật tôi luôn là người thua cuộc. Tôi chỉ chăm chỉ chứ không thông minh, dù cố gắng đến đâu cũng không thể bằng một người vừa thông minh lại vừa chăm học. Đến kỳ thi đại học, tôi và chị thi cùng một trường. Chị đậu, còn tôi rớt chỉ vì thiếu 0,5 điểm. Đó là khoảng thời gian chán nản nhất trong cuộc đời tôi. Ba mẹ buồn, còn bên ngoại có người nói tôi dốt, người khác bảo tôi vô dụng. Khi đó, tôi từng nghĩ đến chuyện dại dột nhưng lại không dám vì sợ. Tôi vào Sài Gòn học cao đẳng, như một cách để chạy trốn tất cả và làm lại cuộc đời. Sau đó tôi ra trường và có được một công việc ổn định. Đến tận giờ, gia đình vẫn không ngừng so sánh tôi với chị.
Người lớn có biết không, chính sự so sánh ấy đã vô tình cướp đi những ký ức đẹp trong tuổi thơ của một đứa trẻ. Nó khiến tôi trở nên ích kỷ, ghen tị với chính người thân của mình. Tôi luôn sợ, rất sợ chị hơn mình. Đôi khi tôi tự hỏi, có phải mình thật sự là một đứa vô dụng không?
Tôi yêu em hơn hai năm, hơn em 10 tuổi, quen nhau từ khi em còn là sinh viên năm ba. Đó là một tình yêu trong sáng, đẹp đẽ và hai đứa nhiều lần về chơi với gia đình hai bên. Tôi trưởng thành hơn, còn em khá non trẻ, lười và dễ nóng giận. Đa số việc nhà tôi làm hết, chỉ cần chuyện nhỏ em cũng dễ nổi nóng. Cứ khoảng hai tháng một lần, tôi lại muốn dừng lại với em để em nhìn nhận lại lỗi sai rồi thay đổi, thế nhưng mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như vậy. Tôi thương em rất nhiều, một phần vì thấy em khổ. Tôi cũng nghĩ với tính cách của em, sẽ khó có người yêu lâu dài. Mối tình trước của em cũng chỉ kéo dài hơn một năm rồi kết thúc.
Khi em ra trường, tôi giúp chuyển trọ để đi làm gần hơn. Sau này tôi mới biết em đã liên lạc và có tình cảm với một người đàn ông U40 cùng trường, trong khi em mới 25 tuổi. Khi chuyển trọ, em nói tôi cứ từ từ lên vì ít hôm nữa bố em sẽ lên. Trong nửa tháng đó, em lại thường xuyên ngủ cùng người đàn ông kia. Những lần tôi lên phòng trọ, thường thấy xe của anh ta ở đó. Có lần tôi đến gõ cửa, em chỉ bảo về đi, tôi lại lặng lẽ quay về. Đến lần thứ hai, tôi chủ động hẹn người kia ra quán cà phê nói chuyện. Cả ba cùng ngồi xuống và mọi chuyện mới vỡ lẽ. Tôi biết em đã quen người đó từ trước tết.
Em nói yêu tôi trong khi vẫn đón nhận và ngủ với người khác. Khi mọi chuyện bại lộ, em áp lực và không biết chọn ai. Người đàn ông kia thì kiểm soát rất mạnh, không cho em liên lạc với tôi, liên tục qua lại với em. Cuối cùng em... không chọn ai cả. Tôi dừng lại, còn người kia vẫn nhắn tin. Một thời gian sau tôi lên thăm em, không còn thấy xe của người đàn ông U40 nữa, thay vào đó lại xuất hiện một người khác. Đêm nào tôi cũng thấy cậu ấy chở em về rồi ở lại phòng ngủ. Chỉ hơn một tháng mà mọi thứ thay đổi quá nhanh, tôi nghĩ em đã luôn chuẩn bị sẵn phương án dự phòng cho mình, hết người này đến người khác. Tôi bị phản bội và cảm thấy em thay đổi chóng mặt.
Em thường nói dối cả gia đình nên những lỗi nhỏ không sửa, dần trở thành lỗi lớn, làm tổn thương cả những người thật lòng yêu em. Người đàn ông U40 kia cũng rất đau lòng vì em từng nói tôi chỉ là bạn, còn với anh ta là lần đầu tiên. Trong khi lúc quen tôi, em từng nói điều tương tự, dù tôi biết trước đó em đã có bạn trai. Đến giờ tôi vẫn còn thương em, nhưng nghĩ lại em đã quá phũ phàng với tôi và với nhiều người khác.
Tôi nghĩ em có những khuyết điểm nhưng không chịu sửa đổi, lâu dần trở thành bản chất và gây hệ lụy cho những người xung quanh. Nếu cứ sống như vậy, em sẽ khó tìm được hạnh phúc thật sự. Em thường yêu theo cách một chiều: để người khác thương, lo lắng và vun vén cho mình, còn bản thân lại chưa biết trân trọng hay xây dựng tình cảm. Tôi từng nghĩ sau này em sẽ rất khổ. Khi còn phước sẽ có người đến bên cạnh, khi hết phước có thể em sẽ chật vật về công việc, tài chính và cả tình cảm. Tôi sống tử tế, có trách nhiệm nhưng công việc cũng bận rộn, có giai đoạn ít quan tâm em hơn. Khi xảy ra chuyện, tôi từng tha thứ và mong em quay về sửa sai. Tôi hứa sẽ quan tâm nhiều hơn, bù đắp nhiều hơn, nhưng em đã không quay lại mà chọn bước tiếp.
Có lẽ sai lầm của tôi là đặt tình cảm vào một người chưa đủ chín chắn. Một mối quan hệ mà chỉ một người cố gắng, một người gồng mình chịu đựng thì đến lúc nào đó sẽ gãy. Tôi tâm sự chỉ để mọi người thấy rằng cuộc sống đôi khi có những sự thật rất éo le. Mong được các bạn chia sẻ cùng tôi.
Gia đình tôi có ba con, bé út được hai tuổi và đã có xe ôtô riêng. Trước kỳ nghỉ 30/4 - 1/5, vợ chồng tôi đã thống nhất rằng bốn ngày nghỉ thì hai ngày đầu về nội, hai ngày sau về ngoại, rồi từ ngoại đi thẳng lên thành phố làm luôn cho tiện. Nhà nội cách nhà ngoại 80 km và cùng quê, cả hai nơi đều cách chỗ chúng tôi sinh sống và làm việc gần 200 km. Tôi đã gọi điện báo trước với bố mẹ đẻ, dặn sẽ về ăn cơm, ngủ lại một đêm. Đồ đạc cho con cũng chuẩn bị theo đúng kế hoạch đó.
Đêm qua về tới nhà nội, sáng nay ngủ dậy mọi thứ vẫn bình thường. Ăn cơm xong, tôi còn nói với bố mẹ chồng là sáng ngày kia vợ chồng con sẽ về ngoại. Không ai nói gì thêm. Dọn dẹp xong, tôi cho con đi ngủ, chồng ngồi ngoài phòng khách uống nước với mọi người. Khi vào phòng, anh nói luôn là thôi ở nội cả bốn ngày, rồi để đến 2/9 về mình nhà ngoại. Giọng điệu anh nói như kiểu thông báo cho tôi chứ không phải hỏi ý kiến.
Tôi hỏi lại sao đổi đột ngột vậy, anh bảo "nghỉ được có ít ngày thì ở một nơi thôi, đi lại nhiều các con mệt". Tôi nhắc lại kế hoạch ban đầu, anh chỉ nói về thấy con mệt nên thương, bảo tôi gọi lên báo với ông bà ngoại một tiếng cho ông bà khỏi chờ.
Tôi không đồng ý, lời qua tiếng lại thì anh bảo nếu tôi thích tự về ngoại một mình, còn mấy bố con ở lại nhà nội. Tôi không nói gì nữa nhưng trong lòng rất khó chịu, chẳng hiểu sao chồng lại thay đổi ý kiến như vậy, hay là có ai đó xúi giục anh? Tôi đang chưa biết tính sao, mong các độc giả cho tôi xin lời khuyên.