Ngày 30/6, Công an Tp.HCM phát thông báo khẩn kêu gọi người dân tham gia tố giác tội phạm liên quan đến vụ bộ xương người được phát hiện ở Đại học Quốc gia Tp.HCM.
Theo thông tin điều tra ban đầu, khoảng 15h30 ngày 25/6, trong lúc tuần tra, anh Lâm Văn Sơn là lực lượng an ninh của Trung tâm quản lý ký túc xá và khu đô thị Đại học Quốc gia Tp.HCM phát hiện một xe máy nhãn hiệu Honda Wave Alpha, biển số 67K1-622.82 không có người trông coi để trong bãi đất trống bên đường Thomas Edison, khu phố Tân Lập (phường Đông Hòa).
Kiểm tra khu vực xung quanh, anh Sơn phát hiện cách chiếc xe khoảng 20m có một sợi dây vải dù màu xanh được mắc trên cành cây, trên dây mắc một quần thể thao; phía dưới phát hiện một bộ xương người và một đôi dép màu trắng cùng lọ thuốc màu vàng được bỏ trên hốc cây.
Công an Tp.HCM đã đến khám nghiệm hiện trường, điều tra vụ việc. Kết quả xác minh ban đầu, cơ quan điều tra xác định nạn nhân là anh Nguyễn Duy K. (SN 1992, ngụ ấp Phú Hòa B, xã Long Phú Thuận, tỉnh Đồng Tháp). Nạn nhân làm nghề dẫn chương trình (MC) và được xác định mất tích từ chiều 6/6.
Theo cơ quan công an, trước đó, ngày 23/1, anh K. từng chụp ảnh khỏa thân trước bảng tên của Trường Đại học Bách khoa Tp.HCM, sau đó đăng lên mạng xã hội nhằm mục đích tạo hiệu ứng người xem.
Do đó, Công an phường Đông Hòa đã ra quyết định xử phạt hành chính đối với hành vi nêu trên của K., anh cũng đã chấp hành.
Để phục vụ công tác điều tra, Văn phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an Tp.HCM phát động phong trào toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc, kêu gọi người dân, người biết vụ việc hoặc có tài liệu, thông tin liên quan phối hợp cung cấp cho cơ quan điều tra; đồng thời tố giác hành vi phạm tội (nếu có) của các cá nhân liên quan.
Mọi thông tin, người dân liên hệ Văn phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an Tp.HCM), điện thoại 0274.3822.444 hoặc điều tra viên Nguyễn Văn Chiến, số 0962.680.078.
Tin Gốc: Người Đưa Tin

Trong căn phòng khoảng 10 m2 tại trụ sở Thi hành án dân sự thành phố Vĩnh Long (cũ), tỉnh Vĩnh Long, Nghĩa ngồi lặng trước tiếng khóc thét của bé gái 6 tuổi đang ôm chặt cổ bố. Đó là buổi chiều một ngày mưa giữa năm 2025.
Theo bản án ly hôn đã có hiệu lực, hôm đó anh phải giao đứa trẻ cho mẹ trực tiếp nuôi dưỡng.
Người cha tên Nam, 50 tuổi, mặc áo mưa chạy xe máy chở con đến đúng giờ hẹn. Ông ướt sũng vì chiếc áo mưa duy nhất đã mặc cho con gái. Một tay bế con, tay còn lại cầm hai túi nylon đựng sữa, đồ ăn và mấy món đồ chơi quen thuộc.
"Tôi đến giao con theo quyết định của chấp hành viên", ông nói, giọng nghẹn lại.
Rồi như sợ con thiếu thốn điều gì, người đàn ông liên tục dặn dò. Ông cũng nói nếu sau này chứng minh được vợ cũ chăm sóc con không tốt, mình sẽ khởi kiện để giành quyền nuôi lại.
Đến lúc đó, bé gái mới biết mình sắp phải rời bố.
Đứa trẻ khóc nấc, hai tay bám chặt áo bố, không chịu buông. Người mẹ đứng cạnh cố dỗ dành nhưng cô bé càng hoảng loạn hơn. Trong căn phòng nhỏ, tiếng khóc trẻ con, tiếng người lớn thở dài và tiếng mưa đập ngoài hiên trộn vào nhau tạo thành bầu không khí nặng đến nghẹt thở.
"Nhiều lúc mình cũng thấy tim chùng xuống", Nghĩa kể.
Người đứng giữa pháp luật và tình thân
Hồ sơ thể hiện, ông Nam kết hôn năm 2017 với người phụ nữ lớn hơn mình 6 tuổi. Người vợ có hai con riêng đã trưởng thành, cuộc sống ổn định.
Sau khi cưới, họ sinh một bé gái rồi sống cùng bố mẹ chồng ở thành phố Vĩnh Long cũ.
Năm năm chung sống, hai người phát sinh nhiều mâu thuẫn. Trong đơn ly hôn, người chồng cho rằng vợ "không biết chăm con, không quán xuyến được gia đình". Theo lời kể của chấp hành viên, ông Nam nói bản thân nhiều lần cố thay đổi tình hình nhưng bất lực.
Ra tòa cuối năm 2024, cả hai đều xin quyền nuôi con và không yêu cầu cấp dưỡng.
Thu nhập của họ thực tế không chênh lệch nhiều, khoảng 9 triệu đồng mỗi tháng. Tuy nhiên, người vợ làm công nhân, có bảng lương và thu nhập thể hiện qua tài khoản ngân hàng; còn người chồng làm thợ xây, nhận tiền công theo ngày nên khó chứng minh điều kiện kinh tế.
Con gái chưa đủ 7 tuổi nên tòa quyết định giao cho mẹ trực tiếp nuôi dưỡng. Người bố không kháng cáo.
Dù chấp nhận phán quyết, ông Nam vẫn tiếp tục chăm sóc con suốt nhiều tháng sau đó. Đến khi người vợ làm đơn yêu cầu thi hành án, cơ quan thi hành án dân sự mới vào cuộc.
"Nhiều người nghĩ thi hành án là kê biên tài sản, cưỡng chế nhà đất. Nhưng giao con sau ly hôn mới là dạng khiến chấp hành viên áp lực nhất", Nghĩa nói.
Bởi với tài sản, cưỡng chế xong là kết thúc. Còn với một đứa trẻ, phía sau quyết định giao nhận là cả một mối quan hệ gia đình bị xé đôi.
'Pháp luật giao con cho mẹ rồi'
Sau khi tiếp nhận hồ sơ, Nghĩa đến nhà người bố để tống đạt quyết định thi hành án. Anh giải thích rõ: sau 10 ngày kể từ khi nhận quyết định, người cha phải giao con theo bản án đã có hiệu lực pháp luật. Nếu cố tình không chấp hành có thể bị xử lý theo quy định.
Điều khiến Nghĩa lo nhất là nguy cơ cưỡng chế. "Nhìn hai bố con quấn quýt như vậy, tôi đã chuẩn bị cả phương án xấu nhất", anh kể.
Nhưng khoảng một tuần sau, ông Nam chủ động gọi điện. Câu hỏi duy nhất của người đàn ông là: "Nếu sau này vợ tôi cản không cho thăm con thì sao?"
Nghĩa giải thích, pháp luật vẫn bảo đảm quyền thăm nom, chăm sóc con của người không trực tiếp nuôi dưỡng. Nếu người mẹ ngăn cản hoặc chăm sóc con không phù hợp, người bố hoàn toàn có quyền khởi kiện để yêu cầu thay đổi quyền nuôi con.
Nghe xong, ông Nam đồng ý giao con tự nguyện.
Chiều mưa hôm đó, sau gần một giờ giằng co và dỗ dành, người cha cuối cùng cũng buông tay. Ông cúi xuống nói với con "pháp luật giao con về ở với mẹ rồi", rồi dặn thêm: "Sau này lớn lên, nếu thích thì lại về ở với bố".
Nói xong, ông quay lưng bước nhanh ra ngoài.
Qua ô cửa kính mờ nước mưa, Nghĩa thấy người đàn ông liên tục lấy tay quệt nước mắt rồi phóng xe đi mất.
Trong phòng, bé gái vẫn khóc và không chịu theo mẹ. Người phụ nữ phải dỗ dành rằng sẽ "chở về gặp bố" thì đứa trẻ mới chịu bước ra cửa.
Những vụ thi hành án nhiều nước mắt
Hơn 11 năm làm nghề, Nghĩa nói anh đã chứng kiến không ít cuộc giao con sau ly hôn trong nước mắt. Có người mẹ ôm chặt con cố thủ trong nhà. Có người cha bế con bỏ đi nơi khác để né thi hành án. Cũng có trường hợp đứa trẻ hoảng loạn, la hét khi bị buộc phải rời người thân đang trực tiếp chăm sóc mình.
"Nhiều vụ, chấp hành viên gần như trở thành người hòa giải tâm lý bất đắc dĩ", anh nói.
Theo Nghĩa, điều khó nhất không phải viện dẫn quy định pháp luật, mà là làm sao để các bên hiểu rằng sau ly hôn, đứa trẻ vẫn cần cả cha lẫn mẹ.
Pháp luật có thể xác định ai là người trực tiếp nuôi con, nhưng rất khó đo đếm đầy đủ sự gắn bó tình cảm giữa con trẻ với mỗi bên cha mẹ.
Khi nào cha hoặc mẹ được quyền nuôi con sau ly hôn?
Từ năm 2015 đến nay, tòa án các cấp đã giải quyết khoảng 2,4 triệu vụ việc hôn nhân và gia đình, trong đó ly hôn chiếm khoảng 80%. Các tranh chấp liên quan quyền nuôi con, cấp dưỡng và chia tài sản sau ly hôn đều có xu hướng gia tăng.
Theo Điều 81 Luật Hôn nhân và gia đình, sau ly hôn, cha mẹ vẫn có quyền và nghĩa vụ trông nom, chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục con chưa thành niên.
Nếu hai bên không thỏa thuận được, tòa án sẽ quyết định giao con cho một người trực tiếp nuôi căn cứ quyền lợi mọi mặt của đứa trẻ. Với trẻ từ đủ 7 tuổi trở lên, tòa phải xem xét nguyện vọng của con.
Luật cũng quy định, con dưới 36 tháng tuổi thường được giao cho mẹ trực tiếp nuôi dưỡng, trừ trường hợp người mẹ không đủ điều kiện hoặc hai bên có thỏa thuận khác phù hợp lợi ích của trẻ.
Sau khi bản án có hiệu lực, người cha hoặc mẹ vẫn có quyền yêu cầu thay đổi người trực tiếp nuôi con nếu chứng minh được bên còn lại: không còn đủ điều kiện chăm sóc, nuôi dưỡng; hạn chế thời gian dành cho con; môi trường sống không phù hợp; hoặc ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển của trẻ.
Theo chấp hành viên Lê Nguyễn Trọng Nghĩa, khi xem xét yêu cầu thay đổi quyền nuôi con, tòa án thường đánh giá tổng thể các yếu tố như thu nhập, chỗ ở, nghề nghiệp, thời gian chăm sóc, đạo đức, lối sống và lợi ích tốt nhất cho đứa trẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Nếu chồng tôi tự ý cá độ bóng đá và thua một số tiền rất lớn, đến mức phải bán nhà mới có đủ tiền trả nợ, anh ấy có thể từ chối chung độ hoặc không trả số tiền đã thua cược cho bên thắng hay không? Pháp luật Việt Nam hiện hành quy định như thế nào về trường hợp này?
Luật sư tư vấn:
Theo khoản 1 Điều 117 Bộ luật Dân sự năm 2015, giao dịch dân sự có hiệu lực khi có đủ các điều kiện sau đây:
- Chủ thể có năng lực pháp luật dân sự, năng lực hành vi dân sự phù hợp với giao dịch dân sự được xác lập.
- Chủ thể tham gia giao dịch dân sự hoàn toàn tự nguyện.
- Mục đích và nội dung của giao dịch dân sự không vi phạm điều cấm của luật, không trái đạo đức xã hội.
Theo Điều 122 Bộ luật Dân sự năm 2015, giao dịch dân sự không có một trong các điều kiện được quy định tại Điều 117 của Bộ luật này thì vô hiệu, trừ trường hợp Bộ luật này có quy định khác.
Theo điểm c khoản 2 Điều 36 Nghị định 282/2025/NĐ-CP và Điều 321 Bộ luật Hình sự, việc cá độ bóng đá được xem là hành vi vi phạm pháp luật, tùy vào mức độ vi phạm sẽ bị xử phạt hành chính hoặc bị truy cứu trách nhiệm hình sự (xem chi tiết tại đây).
Căn cứ các quy định nêu trên, việc cá độ bóng đá là giao dịch có mục đích và nội dung vi phạm điều cấm của pháp luật nên không làm phát sinh quyền, nghĩa vụ dân sự hợp pháp giữa các bên. Do đó, nếu chồng chị tham gia cá độ bóng đá trong mùa World Cup 2026 và thua độ thì về nguyên tắc, bên thắng độ không có căn cứ pháp luật để yêu cầu chồng chị phải trả số tiền cá cược đã thỏa thuận, chồng chị không phải thanh toán số tiền thua độ. Ngược lại, nếu chồng chị thắng độ thì chồng chị cũng không có quyền yêu cầu bên thua độ phải giao tiền thắng cược cho mình.
Lưu ý: Trường hợp phát sinh mâu thuẫn do việc không trả tiền cá độ mà bên thắng độ có hành vi đe dọa, uy hiếp tinh thần, dùng vũ lực hoặc thực hiện các hành vi trái pháp luật khác nhằm ép buộc bên thua phải trả tiền, chị nên nhanh chóng trình báo cơ quan công an để được bảo vệ và công an sẽ kịp thời xử lý theo quy định của pháp luật.
Tin Gốc: Vnexpress

Chiều 7/5/2006, Payal, 22 tuổi, rời căn nhà nhỏ của gia đình ở làng Nithari, ngoại ô thành phố Noida. Cô nói với bố, ông Nand Lal, rằng sẽ đến ngôi nhà số D-5 trong khu Sector-31 để gặp một doanh nhân đang tuyển người làm việc. Cuộc hẹn được sắp xếp sau cuộc điện thoại từ Surinder Koli, người giúp việc tại đó.
Payal mang theo điện thoại Nokia cũ và chiếc ví màu đỏ. Nhưng đến tối, gia đình không thấy cô trở về.
Sáng hôm sau, Nand Lal đi khắp Nithari hỏi thăm bạn bè, người quen của con gái rồi tìm đến ngôi nhà D-5, nhưng Koli phủ nhận biết Payal đang ở đâu. Chủ nhà, doanh nhân Moninder Singh Pandher, cũng khẳng định không gặp cô.
Vài ngày sau, một tài xế xe ba bánh kể với Nand Lal rằng đã chở Payal đến nhà D-5 vào chiều hôm cô mất tích. Người cha trình báo cảnh sát nhưng nhiều lần bị phớt lờ, bảo rằng Payal tự bỏ nhà đi. Nand Lal vẫn kiên trì gửi đơn khiếu nại, viết thư cho các quan chức cấp cao yêu cầu điều tra.
Từ vụ mất tích đến án giết người hàng loạt
Đến tháng 10/2006, vụ mất tích cuối cùng cũng được điều tra nghiêm túc. Cảnh sát phát hiện điện thoại của Payal vẫn đang được sử dụng sau khi cô biến mất.
Dữ liệu cuộc gọi cho thấy trước ngày Payal mất tích, Koli đã liên lạc với cô. Cảnh sát lần theo tín hiệu điện thoại, phát hiện chiếc điện thoại Nokia của Payal đang ở trong tay Koli, chiếc ví màu đỏ của cô cũng được tìm thấy dưới gối của Koli trong ngôi nhà D-5.
Ngày 29/12/2006, cảnh sát đào bới khu đất phía sau nhà D-5 để tìm tung tích Payal. Thay vì một thi thể, họ phát hiện những mảnh xương người cùng với quần áo, giày dép nằm lẫn trong cống thoát nước và đống rác.
Những cuộc khai quật tiếp theo liên tục tìm ra thêm nhiều hộp sọ, xương chân, tay và các phần thi thể đang phân hủy.
Kết quả giám định sau đó cho thấy ít nhất 19 bộ hài cốt đã được tìm thấy. Các bác sĩ pháp y nhận định nhiều thi thể bị phân xác trước khi phi tang.
Phần lớn nạn nhân được xác định qua xét nghiệm ADN là trẻ em gái mất tích trong khu vực. Từ năm 2005 đến 2006, nhiều gia đình lao động nhập cư ở làng Nithari liên tục báo cáo con gái mất tích. Họ nhiều lần đến đồn cảnh sát trình báo nhưng thường bị phớt lờ hoặc chỉ được hồi đáp rằng các em đã bỏ nhà đi theo người yêu. Nhờ Nand Lal kiên trì tìm con, vụ án mới bị phanh phui.
Cả Ấn Độ rúng động, giới truyền thông gọi D-5 là "ngôi nhà kinh hoàng" vì tính chất rùng rợn của các tội ác. Vụ án được biết đến với tên "Án mạng liên hoàn ở Nithari" - đặt theo tên làng Nithari, nơi sinh sống của các gia đình nghèo khó, nằm sát khu nhà giàu.
Lời thú tội gây sốc
Cuối tháng 12/2006, Pandher và Koli bị bắt.
Pandher là doanh nhân giàu có thường xuyên đi lại giữa Noida và Punjab. Ông ta sống một mình, có Koli phụ trách dọn dẹp, nấu ăn và quản lý sinh hoạt hàng ngày.
CBI, cơ quan điều tra hàng đầu của Ấn Độ, đã lập 19 hồ sơ vụ án chống lại hai người đàn ông này. Koli bị buộc tội giết người, bắt cóc, hiếp dâm và tiêu hủy chứng cứ, trong khi Pandher bị buộc tội buôn bán người trái phép.
Theo hồ sơ vụ án, Koli đã đưa ra nhiều lời khai nhận tội trong quá trình thẩm vấn. Các tài liệu điều tra và báo cáo truyền thông thời điểm đó cho biết anh ta thừa nhận đã dụ các bé gái vào nhà bằng kẹo và chocolate, tấn công tình dục rồi sát hại.
Tháng 3/2007, một bản ghi lời khai của Koli được công bố, trong đó anh ta nhận trách nhiệm đối với nhiều vụ giết người và xâm hại tình dục. Những tiết lộ này khiến dư luận phẫn nộ và yêu cầu áp dụng hình phạt nghiêm khắc nhất.
Tuy nhiên, các luật sư bào chữa cho rằng những lời thú tội không thể được xem là chứng cứ tuyệt đối vì sau đó Koli đã rút lại lời thú nhận tại tòa án, nói rằng bị cảnh sát đánh đập ép cung.
Những án tử hình liên tiếp
Vai trò của Pandher trong toàn bộ vụ án là vấn đề gây nhiều tranh cãi. Các công tố viên cho rằng những tội ác diễn ra trong chính ngôi nhà của ông ta và khó có thể xảy ra trong thời gian dài mà chủ nhân hoàn toàn không hay biết. Một số cáo buộc còn cho rằng Pandher có liên quan đến việc đưa phụ nữ trẻ đến biệt thự.
Tuy nhiên, các điều tra viên không tìm được bằng chứng xác đáng chứng minh Pandher tham gia giết người.
Trong những năm đầu xét xử, Pandher vẫn bị đưa ra tòa cùng Koli. Năm 2009, cả hai bị kết án tử hình trong vụ sát hại một thiếu nữ 14 tuổi. Nhưng chỉ vài tháng sau, Tòa án cấp cao thành phố Allahabad hủy án tử hình đối với Pandher trong vụ án đó vì cho rằng chứng cứ không đủ mạnh để xác định ông ta là thủ phạm trực tiếp.
Trong khi đó, từ năm 2009 đến 2019, Koli bị tuyên tử hình trong hàng loạt vụ án liên quan đến các nạn nhân khác nhau. Có thời điểm anh ta phải đối mặt với 10 bản án tử hình riêng biệt, trở thành một trong những tù nhân chịu nhiều án tử nhất lịch sử tư pháp Ấn Độ.
Năm 2014, Koli nhận được lệnh thi hành án sau khi đơn xin ân xá bị bác bỏ. Trong một phiên xem xét đặc biệt diễn ra lúc rạng sáng 8/9/2014, tòa ra lệnh tạm hoãn thi hành án, giúp Koli thoát khỏi giá treo cổ vào phút chót.
Vụ án đảo chiều
Sau nhiều năm xem xét hồ sơ, các tòa án cấp cao bắt đầu đặt câu hỏi về chất lượng cuộc điều tra ban đầu.
Hàng loạt vấn đề được chỉ ra như hiện trường bị xử lý chậm trễ, nhiều gia đình nạn nhân không được tiếp nhận đơn trình báo đúng cách, việc thu thập chứng cứ pháp y còn hạn chế và cơ quan điều tra phụ thuộc quá nhiều vào lời thú tội của Koli.
Tháng 10/2023, bước ngoặt lớn xảy ra khi Tòa án cấp cao thành phố Allahabad tuyên trắng án cho cả Koli và Pandher trong các vụ án đã xét xử. Tòa kết luận cơ quan công tố không chứng minh được tội trạng vượt lên mọi nghi ngờ hợp lý. Nhiều chứng cứ bị đánh giá là không đủ độ tin cậy để duy trì các bản án trước đó.
Tháng 11/2025, Tòa án Tối cao Ấn Độ tiếp tục tuyên vô tội cho Koli trong vụ án cuối cùng đang chờ xét xử, đồng thời ra lệnh trả tự do cho anh ta sau gần 20 năm ngồi tù.
Các thẩm phán lưu ý rằng lời thú tội của Koli được ghi lại sau khi anh ta bị giam giữ 60 ngày và "có vẻ như đã bị chỉ dẫn trước". Theo thẩm phán, việc điều tra viên cảnh sát có mặt ngay bên cạnh Koli đã làm dấy lên những nghi vấn nghiêm trọng.
Tòa án chỉ trích cảnh sát và các cơ quan điều tra vì đã tiến hành một cuộc điều tra thiếu sót, cẩu thả và chậm trễ, dẫn đến việc "kẻ phạm tội thực sự" không được xác định. Báo cáo cho biết các điều tra viên đã "chọn cách vu khống một người giúp việc trong nhà và bôi nhọ anh ta để giải quyết nhanh vụ án".
Phán quyết cũng chỉ ra rằng các điều tra viên "đã không xem xét các manh mối, bao gồm khía cạnh buôn bán nội tạng do một ủy ban chính phủ thuộc Bộ Phát triển Phụ nữ và Trẻ em nêu ra". Các báo cáo vào thời điểm đó cho thấy các thi thể đã bị cắt xẻ với độ chính xác như phẫu thuật.
Bí ẩn chưa có lời giải
Trong các cuộc phỏng vấn kể từ khi được thả, Pandher luôn khẳng định vô tội. Koli không xuất hiện trước công chúng kể từ khi ra tù và cũng không lên tiếng, nhưng luật sư của anh ta, Yug Mohit Chaudhry, cho biết "tất cả bằng chứng chống lại ông Koli đều là giả mạo, không một bằng chứng nào có thể kết tội". Luật sư cho biết Koli đã bị gài bẫy để "bảo vệ một kẻ quyền lực nào đó".
Trong cuộc phỏng vấn vào tháng 11/2025, Pandher cho rằng sự cuồng nhiệt của truyền thông, áp lực dư luận và những sai sót của các cơ quan điều tra đã làm chệch hướng cuộc điều tra. "Nếu cuộc điều tra được tiến hành đúng cách, sự thật đã được phơi bày", Pandher nói.
Gần 20 năm sau ngày những bộ xương đầu tiên được đào lên từ cống thoát nước ở Noida, câu hỏi về hung thủ thực sự vẫn chưa được giải đáp.
Một số chuyên gia pháp lý cho rằng các gia đình vẫn còn một lựa chọn cuối cùng là đệ đơn lên Tòa án Tối cao yêu cầu điều tra lại. Nhưng cựu thẩm phán Tòa án Tối cao Madan Lokur cho rằng việc này khó mang lại kết quả vì thời gian đã trôi qua quá lâu, bằng chứng có lẽ đã biến mất và khả năng điều tra lại là không thể.
Tin Gốc: Vnexpress

