Chúng tôi yêu nhau 6 năm, cưới được 4 năm và có một bé gái. Chúng tôi đã trải qua quãng thời gian sinh viên bên nhau đầy vui vẻ, thuần khiết và lãng mạn. Nhưng khi ra trường, mọi thứ đều thay đổi. Biến cố xảy ra khi anh ấy cá độ bóng đá, vỡ nợ hơn 200 triệu đồng. Bạn bè, mọi người đều quay lưng, anh mất việc, việc học đang theo đuổi cũng dang dở. Khi đó, tôi và bố mẹ luôn ở bên anh. Tôi nghĩ rằng trong lúc bần cùng, mình lại quay lưng với người ta sao được. Lúc tôi mới ra trường thất nghiệp, anh ấy cũng đã hỗ trợ tôi rất nhiều.
Rồi mọi chuyện dần ổn hơn, mối quan hệ của chúng tôi cũng cứ thế theo thời gian trôi đi. Ba năm sau biến cố đó, chúng tôi kết hôn. Công việc của anh vẫn chưa ổn định nên sau khi có con, vợ chồng tôi quyết định về quê sinh sống. Được hai bên gia đình giúp đỡ, chúng tôi có một ngôi nhà. Con gái khỏe mạnh, vô cùng đáng yêu. Công việc của chồng tôi cũng dần ổn định khi được người quen giới thiệu vào làm.
Nhưng biến cố lại xảy ra vào mùa giải bóng đá năm ngoái. Anh lại sa lầy vào cá độ, biển thủ tiền công ty gần 200 triệu đồng. Tôi phải bươn chải, chạy vạy khắp nơi để khắc phục khoản tiền đó, tránh để anh bị liên lụy pháp luật. Nhưng con số đó không phải là tất cả. Anh còn giấu tôi việc đã vay tín dụng đen, vay tín chấp ở nhiều nơi để tiếp tục xoay xở.
Đến nay đã gần một năm kể từ ngày mọi chuyện vỡ lở, tôi vẫn phải gồng mình giải quyết những khoản nợ anh gây ra. Hễ anh xoay xở không nổi là lại đến lượt tôi đứng ra lo liệu. Tôi mệt mỏi, kiệt sức và bị cuốn vào vòng xoáy nợ nần không có lối thoát. Tiền vay làm nhà còn chưa trả xong, giờ lại gánh thêm những khoản nợ của anh.
Ngoài chuyện này, nếu hỏi mọi người xung quanh, ai cũng đánh giá anh hiền lành, tốt bụng, được nhiều người yêu quý, biết san sẻ việc nhà với vợ và rất yêu thương con. Đơn ly hôn tôi đã soạn sẵn nhưng trong lòng rối bời, không biết quyết định thế nào và cũng chẳng biết giãi bày cùng ai.
Tôi và chồng kết hôn được 7 năm, có một trai một gái. Hai vợ chồng làm cùng công ty, thu nhập ổn định, cuộc sống không quá thiếu thốn hay áp lực về kinh tế. Chồng tôi không phải người xấu, không chơi bời trác táng, cũng không vô trách nhiệm với gia đình. Anh thỉnh thoảng có đi nhậu cùng bạn bè nhưng chỉ khoảng một hai lần mỗi tháng. Ngoài giờ làm, anh vẫn phụ giúp vợ việc nhà, chơi thể thao và dành thời gian cho con cái. Toàn bộ tiền lương của hai vợ chồng đều đưa về một mối để chi tiêu, mọi khoản thu chi đều rõ ràng và thống nhất với nhau, tôi là người giữ tiền.
Nhìn từ bên ngoài, có lẽ ai cũng nghĩ gia đình tôi khá ổn. Nhưng suốt 7 năm qua, điều khiến tôi nhiều lần muốn buông bỏ cuộc hôn nhân này lại nằm ở tính cách và cách cư xử của chồng. Anh là người khá gia trưởng và nóng tính. Trong suy nghĩ của anh, phụ nữ lấy chồng phải ưu tiên nhà chồng trước, chuyện giỗ chạp, lễ Tết hay bất cứ việc gì cũng phải lo chu toàn bên nội rồi mới đến bên ngoại. Trong khi tôi luôn nghĩ rằng nội hay ngoại đều quan trọng như nhau, vợ chồng cần tôn trọng và cân bằng cho cả hai bên gia đình.
Anh cũng luôn cho rằng phụ nữ phải mềm mỏng, nhẫn nhịn, còn đàn ông nóng nảy hay lớn tiếng là chuyện bình thường. Mỗi khi anh tức giận, anh mặc định rằng vợ phải im lặng và nhường nhịn để mọi chuyện qua đi. Nhưng sự nhường nhịn ấy không phải chỉ một vài lần, mà kéo dài suốt nhiều năm khiến tôi dần cảm thấy kiệt sức. Điều khiến tôi tổn thương nhất không phải là những chuyện lớn lao, mà là cách anh phản ứng với những điều rất nhỏ nhặt trong cuộc sống. Chỉ cần tôi cằn nhằn nhẹ hay góp ý một câu, anh có thể nổi nóng, cho rằng tôi hỗn láo hay "mất nết".
Trong suốt 7 năm chung sống, mỗi lần cãi nhau anh đều xưng mày tao, nhiều lần đập đồ đạc và đã có vài lần không kiềm chế được mà "tác động vật lý" với tôi. Tôi chưa từng vô lễ với anh hay với mẹ anh. Nhưng dù ở nhà hay ở nơi đông người, chỉ cần không vừa ý là anh có thể lớn tiếng với bất kỳ ai, từ mẹ ruột, chị gái cho đến vợ con. Nhiều khi chỉ cần nói chuyện bình thường là có thể giải quyết được nhưng anh luôn chọn cách quát tháo, cáu gắt và cằn nhằn khiến bầu không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề. Tôi đã nhiều lần nói chuyện nghiêm túc với anh về vấn đề này nhưng anh bảo rất khó thay đổi và nhiều lần anh nóng lên Không nhận thức được cái sai lúc đó, lúc nào anh bình tĩnh lại thì tôi nói với anh, nhưng nói nhiều lần anh đều không thay đổi.
Mẹ chồng thường nói "tính nó vậy rồi, làm vợ nên nhịn chồng một chút để gia đình yên ổn". Nhưng nhịn vài lần còn được, chứ nhịn cả đời thực sự rất mệt mỏi. Đã có lúc tôi viết đơn ly hôn và lên tòa nhưng rồi cuối cùng vẫn không đủ dứt khoát để kết thúc. Tôi thương con, nghĩ đến cảnh hai đứa phải sống xa bố hoặc mẹ mà lòng lại mềm xuống. Tôi cứ ở trong trạng thái giằng xé như vậy suốt nhiều năm.
Mỗi lần anh nóng giận, to tiếng hay làm tôi tổn thương, tôi đều nghĩ đến chuyện ly hôn để được sống một cuộc sống bình yên hơn. Nhưng rồi tôi lại chùn bước vì ngoài những tính xấu ấy, anh vẫn là người yêu thương con cái, có trách nhiệm với gia đình và chăm lo cho vợ con. Chính điều đó khiến tôi luôn sống trong cảm giác hỗn độn và mâu thuẫn. Tôi không biết nên tiếp tục vì con và vì những điều tốt đẹp vẫn còn tồn tại trong cuộc hôn nhân này, hay nên dừng lại để giải thoát cho chính mình khỏi những tổn thương kéo dài suốt nhiều năm qua.
Tôi 30 tuổi, lấy chồng được 5 năm, chồng hơn hai tuổi, có hai con đủ nếp tẻ, cuộc sống hạnh phúc. Chồng tôi có công việc ổn định nhưng đi làm xa nhà, một tháng chỉ về thăm nhà ba bốn hôm. Anh yêu thương vợ con, chăm lo cho gia đình rất tốt. Tôi có việc làm ổn định nhưng thu nhập chỉ bằng nửa chồng. Chuyện chăn gối của vợ chồng tôi cũng không có gì phải lăn tăn. Mỗi tối đi làm về, vợ chồng con cái quây quần, vui vẻ. Các con ngoan ngoãn, đó là niềm hạnh phúc lớn của vợ chồng tôi.
Mới đây, tôi vô tình phát hiện tin nhắn của một người phụ nữ gửi anh lúc nửa đêm: "Cảm ơn anh đã tin tưởng và cho em cảm giác yên tâm khi có người chia sẻ". Họ còn nhắn rằng không thể quên nhau, giữ chặt những tình cảm ấy trong lòng. Tôi chủ động liên lạc với người phụ nữ đó để hỏi rõ. Cô ấy nói hai người là bạn học phổ thông cũ, thỉnh thoảng hỏi thăm nhau và quý mến thôi chứ không có gì vượt quá giới hạn. Cô ấy cũng nói rất hiểu tâm trạng của tôi vì từng trải qua cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc. Tôi không làm lớn chuyện vì vẫn tin tưởng chồng, luôn nghĩ rằng chồng con là quan trọng nhất.
Tôi không muốn nổi nóng hay đẩy mọi việc đi quá xa. Chồng thường xuyên đi làm xa, mỗi lần về nhà chỉ được một hai ngày. Tôi sợ nếu không giữ bình tĩnh sẽ đánh mất anh, quan trọng hơn nữa là các con sẽ thiếu vắng tình cảm của cha. Sau đó, tôi đã nói với anh rằng mình biết hết chuyện rồi. Chồng không tỏ vẻ lo lắng hay sợ gì, chỉ bảo bạn bè thôi, vui đùa mà, có gì quan trọng đâu. Anh còn bảo chẳng bận tâm đến những việc đó.
Tôi thật sự vẫn tin chồng nhưng trong lòng khó chịu lắm, không khỏi buồn bã và day dứt. Đôi khi tôi chỉ mong những lời ngọt ngào đó chồng dành cho mình, khi tôi luôn dành hết tình cảm cho gia đình. Tôi luôn nghiêm túc trong tình yêu, không có khái niệm yêu chơi bời hay quen qua đường. Tôi cảm thấy mình đang dần đánh mất sự bình yên trong cuộc hôn nhân này, không biết nên tiếp tục ra sao, mong được các bạn chia sẻ.
Tôi 24 tuổi, đang du học và yêu một chàng trai hơn mình một tuổi, người Việt đã định cư ở đây, gia cảnh bình thường. Anh hiền, đẹp trai, tốt bụng nhưng khá lười, học hành chưa tới đâu nên tôi luôn là người thúc giục anh đi học, tìm việc. Bản thân tôi tự lập tài chính, học giỏi, có việc làm thêm thu nhập tốt. Tôi không cần người yêu giàu, chỉ mong anh chăm chỉ, có chí tiến thủ. Nhưng càng yêu, tôi càng thấy mình phải gồng gánh và cảm giác anh "dưới cơ" mình. Tôi đi làm nhiều, anh lại ở nhà chơi rồi thường nhắn nhớ nhung khiến tôi thấy mất tập trung trong công việc. Tôi phân vân có nên chia tay hay tiếp tục chờ anh thêm vài năm nữa để anh thay đổi và trưởng thành hơn?