Phút 61, Balogun tranh chấp bóng, sau đó chân của anh sượt vào bắp đùi rồi giẫm lên mắt cá chân của Tarik Muharemovic. Trọng tài người Brazil Raphel Claus không cắt còi, và chỉ cho dừng trận đấu khi hai cầu thủ bị đau nằm sân.
Sau đó, VAR vào cuộc. Trọng tài Claus trực tiếp xem lại video trước khi trở lại sân rút thẻ đỏ trực tiếp cho Balogun.
Tranh cãi từ đó nổ ra. Truyền thông cũng so sánh với tình huống thủ quân Argentina Lionel Messi đạp gầm giày vào bắp chân Aissa Mandi, trong trận thắng Algeria 3-0 ở lượt ra quân bảng J hôm 16/6.
Trên X, nhiều tài khoản cho rằng Messi được đối xử ưu ái. Bài đăng của @JacobsBen thu hút 1 triệu lượt xem với hình ảnh hai tình huống phạm lỗi, cùng dòng chú thích: “Hai pha bóng tương đồng, nhưng Messi không bị phạt”.
Tờ Telegraph cho rằng điểm phạm lỗi nguy hiểm nhưng cả hai đều không cố ý. Tuy nhiên, công tác trọng tài lại thiếu nhất quán. “Một luật cho Messi, một luật khác cho tất cả mọi người?”, tờ báo của Anh đặt câu hỏi.
Bên cạnh đó, tình huống cũng một lần nữa làm dấy lên tranh luận về việc áp dụng VAR. Theo đó, việc xem đi xem lại tình huống quay chậm chắc chắn sẽ làm pha phạm lỗi trông tệ hơn nhiều so với xem trực tiếp, hoặc ở tốc độ bình thường. “Đó chính là vấn đề. Chúng ta đang phân tích một tình huống, nhưng lại cho ra hai kết quả nếu thay đổi tốc độ”, bài viết của Telegraph có đoạn.
Điều này cũng được cựu tiền đạo đội tuyển nữ Anh Sue Smith đưa ra khi bình luận trên kênh BBC. Cô cho biết: “Khi xem lại quay chậm, bạn sẽ nghĩ đến thẻ đỏ. Nhưng tôi nghĩ khi trực tiếp chứng kiến thì đó quyết định quá khắc nghiệt. Balogun chỉ cố gắng tranh bóng, dùng thân người che chắn và đặt chân xuống đất. Thật không may lại trúng cổ chân”.
Cựu trọng tài Andy Davies, với 12 năm làm việc tại Ngoại hạng Anh, thì nhận định “đây không phải là lỗi đáng nhận thẻ đỏ” và “một kết quả không may khi hai cầu thủ tranh bóng trong một tình huống bình thường”. VAR đưa ra khuyến nghị cho trọng tài dựa trên hình ảnh quay chậm và tĩnh, nhưng điều này không phù hợp với quy trình.
“Sử dụng hình ảnh kiểu này chỉ nên phục vụ mục đích xác định điểm tiếp xúc trong tình huống phạm lỗi dẫn đến thẻ đỏ”, Davies nói với ESPN. “Tuy nhiên, khi nó được hiển thị trên màn hình, tôi không ngạc nhiên khi nó sẽ khiến trọng tài chính phải rút thẻ đỏ”.
Balogun trở thành cầu thủ thứ tư trong lịch sử World Cup ghi bàn rồi nhận thẻ đỏ, sau Zinedine Zidane của Pháp năm 2006, Ronaldinho (Brazil, 2002) và Garrincha (Brazil, 1962). Trước đó, anh mở tỷ số vào lưới Bosnia & Herzegovina ở phút 45 sau pha chớp thời cơ trong vòng cấm.
Mỹ thi đấu thiếu người nhưng vẫn đứng vững, thậm chí ấn định chiến thắng 2-0 sau cú đá phạt trực tiếp của Malik Tillman ở phút 82. Tuy nhiên, Mỹ sẽ vắng tiền đạo chủ lực, đã ghi 3 bàn từ đầu giải, trong trận gặp Bỉ ở vòng 1/8.
Theo điều lệ giải, thẻ đỏ chỉ được kháng cáo trong trường hợp nhầm lẫn danh tính hoặc cầu thủ đó đang đối mặt án treo giò nhiều trận. Balogun sẽ nhận án treo giò tối thiểu một trận. Nếu Ủy ban kỷ luật FIFA xem xét và thấy rằng nên cấm thêm một hoặc hai trận, khi ấy Mỹ có thể kháng cáo quyết định này.
Sau trận thắng 3-1 trên sân Thiên Trường tối 31/3, Xuân Son dành nhiều lời khen cho Hoàng Hên - cầu thủ kiến tạo cho anh ghi bàn nâng tỷ số lên 2-0, đồng thời là đối tác quen thuộc từ cấp CLB đến ĐTQG.
Theo tiền đạo sinh năm 1997, sự xuất hiện của Hoàng Hên giúp hàng công Việt Nam trở nên nguy hiểm và đa dạng hơn.
"Ai cũng biết Hoàng Hên là cầu thủ giỏi, có kỹ thuật và khả năng chuyền bóng rất tốt", Xuân Son nói. "Tôi rất mừng cho anh ấy, đặc biệt khi được khoác áo đội tuyển quốc gia. Đó cũng là giấc mơ của anh ấy. Đội tuyển bây giờ mạnh hơn, điều đó tốt cho tất cả".
Hoàng Hên từng là đối tác ăn ý của Xuân Son tại CLB Nam Định, với nhiều pha phối hợp dẫn đến bàn thắng. Tiền vệ sinh năm 1994 đã kiến tạo 11 bàn thắng cho Xuân Son trên mọi đấu trường. Khả năng kiểm soát bóng, chuyền dọn cỗ của Hoàng Hên là yếu tố quan trọng giúp Xuân Son phát huy tối đa khả năng săn bàn.
Giai đoạn Hoàng Hên không còn thi đấu cùng, Xuân Son từng trải qua chuỗi phong độ kém hiệu quả. Từ cuối năm 2025 đến đầu 2026, nhiều trận liên tiếp anh tịt ngòi ở đấu trường quốc nội, dù trước đó từng ghi bàn đều đặn tại các giải quốc tế. Thiếu một cầu thủ có khả năng tạo cơ hội rõ rệt là một nguyên nhân khiến tiền đạo này gặp khó.
Sự tái hợp ở đội tuyển vì thế mang nhiều kỳ vọng. Ngay trong trận đấu với Malaysia, điều đó phần nào được thể hiện ở bàn thắng phút 51, khi Hoàng Hên thoát xuống biên trái rồi tạt vừa tầm để Xuân Son đánh đầu cắt mặt vào lưới. Pha bóng cho thấy sự ăn ý được duy trì, dù cả hai chưa có nhiều thời gian tập luyện cùng nhau trong màu áo đội tuyển.
"Hoàng Hên đã chơi rất tốt hôm nay", Xuân Son nói thêm. "Chúng tôi muốn dành chiến thắng này như một món quà sinh nhật của chính tôi".
Bên cạnh câu chuyện chuyên môn, Son cũng nhắc lại thời gian chịu nhiều áp lực trước trận. Sau màn trình diễn chưa thuyết phục ở trận giao hữu gặp Bangladesh, anh trở thành tâm điểm tranh luận vì thể trạng. Hình ảnh cơ thể đầy đặn khiến nhiều người nghi ngờ tiền đạo này chưa đạt thể lực tốt nhất, thậm chí đặt dấu hỏi về sự chuyên nghiệp.
"Trong vài tuần qua, có nhiều người nói về tôi và cơ thể của tôi", Son chia sẻ. "Nhưng tôi vẫn làm điều mình luôn làm. Tôi từng ghi 14 bàn trong hai mùa trước, và bây giờ tôi nghĩ mình đang ghi 12 bàn, đứng đầu danh sách lập công ở đội tuyển. Tôi chỉ tiếp tục công việc của mình".
Sau ca phẫu thuật hồi đầu năm 2025, Son phải trải qua lộ trình phục hồi kéo dài nhiều tháng, với chế độ tập luyện và dinh dưỡng được kiểm soát chặt chẽ. Với cơ địa dễ tăng cân, việc duy trì khối cơ và thể trạng ổn định là thách thức không nhỏ.
Cú đúp vào lưới Malaysia vì thế là lời khẳng định về khả năng ghi bàn và dập tắt những nghi ngờ xoay quanh thể trạng của anh. Sau khi lập công, Xuân Son vén áo và đếm cơ bụng trước ống kính, màn ăn mừng nhanh chóng thu hút sự chú ý trong dư luận. "Tối nay tôi cảm thấy tuyệt vời. Tôi đã làm việc rất chăm chỉ cho khoảnh khắc này", anh nhấn mạnh. "Tôi muốn cảm ơn Chúa, gia đình, người hâm mộ và toàn đội".
Phát biểu trên truyền thông quốc tế, HLV Amir Ghalenoei cho biết: “Phía Ban tổ chức chủ nhà nói với chúng tôi rằng chúng tôi có thể thoải mái lưu trú tại Seattle (Mỹ), có thể đến đây sớm để chuẩn bị cho trận gặp đội tuyển Ai Cập vào ngày 27/6 (theo giờ Việt Nam)”.
“Nhưng điều tôi muốn nói ở đây là tại sao họ không cho chúng tôi làm điều đó sớm hơn, cụ thể là trong 2 trận đấu đầu tiên của đội tuyển Iran tại vòng bảng World Cup năm nay?”, HLV Amir Ghalenoei nói thêm.
Điều đáng bàn ở chỗ, trận gặp Ai Cập trên sân Lumen Field tại Seattle (bang Washington, Mỹ) vào sáng 27/6 là trận thứ 3 của đội tuyển Iran tại vòng bảng. Ở trận đấu thứ 2 tại vòng bảng của đội bóng Tây Á, gặp đội tuyển Bỉ vào sáng 22/6, trên sân SoFi, tại Inglewood (California, Mỹ), đội tuyển Iran bị hạn chế lưu trú tại Mỹ.
Đội tuyển Iran phải đến Inglewood đúng ngày thi đấu, sau đó phải rời nơi này ngay sau khi trận đấu kết thúc, không được lưu trú qua đêm. Trước nữa, vào ngày 16/6, khi đội tuyển Iran gặp New Zealand (hòa 2-2), cũng trên sân SoFi tại Inglewood, điều tương tự cũng xảy ra.
Trong trường hợp đội tuyển Iran gặp kết quả bất lợi trước đội tuyển Bỉ vào buổi sáng 22/6 tới đây, nhiều khả năng họ có thể bị loại. Khi đó, việc nới lỏng hạn chế lưu trú tại Mỹ, dành cho đội tuyển Iran từ lượt trận thứ 3 ngày 27/6, có khi không còn nhiều ý nghĩa nữa.
HLV Amir Ghalenoei chia sẻ quan điểm: “Ở trận đấu cuối cùng vòng bảng gặp Ai Cập, chúng tôi được phép tự đưa ra quyết định về kế hoạch di chuyển của mình. Nhưng thật không may, điều đó không xảy ra ở 2 trận đầu tiên của chúng tôi”.
“Điều đó ảnh hưởng đến tâm lý của toàn đội Iran. Còn về vấn đề thể chất, đội tuyển Iran phải bay quá nhiều, di chuyển quá nhiều, chúng tôi mệt mỏi vì hành trình di chuyển liên tục của mình.
Chúng tôi không muốn điều đó xảy ra, vì đội tuyển Iran chỉ muốn tập trung vào vấn đề chuyên môn. Trong khi đó, FIFA chẳng giúp được gì cho chúng tôi, họ chỉ biết nói lời xin lỗi”, vẫn là lời của HLV Amir Ghalenoei.
Trong thời gian qua, mặc dù đội tuyển Iran thi đấu World Cup 2026 tại Mỹ, nhưng họ phải đóng quân ở Mexico, di chuyển liên tục giữa 2 quốc gia này, trước và sau mỗi trận đấu của họ.
Na Uy khởi động World Cup 2026 bằng chiến thắng nhẹ nhàng 4-1 trước Iraq ở lượt ra quân, nhờ vậy chiếm ngôi đầu bảng F với 3 điểm (hơn Pháp hiệu số bàn thắng bại).
Cú đúp của Haaland góp phần giúp Na Uy khẳng định đẳng cấp của đội bóng số một Bắc Âu hiện tại. Tuy nhiên, đối thủ Iraq chưa phải "thuốc thử" đủ mạnh để đo lường cơ hội tiến xa của Na Uy ở giải năm nay.
Dù thua Pháp 1-3 trong trận ra quân, nhưng Senegal đã thể hiện được nhiều. Khó trách Sadio Mane cùng đồng đội, khi Senegal chỉ thua ứng viên vô địch nặng ký nhất.
Trước khi Kylian Mbappe sút tung lưới thủ môn Edouard Mendy, Senegal là đội còn chơi hay và có đường nét hơn. Đương kim á quân châu Phi vận hành khoa học, mạch lạc, tiết chế được chất ngẫu hứng để tạo nên cỗ máy pressing và luân chuyển bóng kỷ luật. Với những mũi công lắt léo và tì đè tốt như Sadio Mane, Nicolas Jackson, Ismaiia Sarr, Senegal đủ sức gây khó cho bất cứ hàng thủ nào, nhất là tuyến phòng ngự thực ra chưa vào guồng của Na Uy.
Cuộc chiến giữa Na Uy và Senegal là màn đối đầu giữa sức mạnh cơ bắp Bắc Âu và sự dẻo dai, càn lướt châu Phi. Na Uy có phong độ tốt hơn, nhưng Senegal lại sở hữu kinh nghiệm thi đấu dày dạn và thường chơi rất khó chịu trước các đối thủ châu Âu. Mane cùng đồng đội sẽ ưu tiên phòng ngự để chờ thời điểm bứt tốc.
Bài học từ trận gặp Pháp là sự tập trung, khi Senegal buộc phải phân phối thể lực hợp lý để tránh sai sót cá nhân trong 30 phút cuối trận. Nếu Haaland bị hậu vệ Senegal "bỏ túi", nguy cơ Na Uy không ghi được bàn là rất cao, khi những chân sút khác như Alexander Sorloth hay Jorgen Strand Larsen đều không xuất sắc.
Na Uy muốn thắng để sớm vượt vòng bảng, nhưng Senegal cũng cần 3 điểm để giữ mình ở lại cuộc chơi. Màn thư hùng lúc 7 giờ hôm nay (23.6) vì thế càng khó đoán hơn.