Tôi 48 tuổi, kết hôn được gần 20 năm, có hai con đang tuổi ăn học. Vợ chồng tôi đều có công việc ổn định, cuộc sống không giàu có nhưng cũng đủ đầy. Vợ tôi là người phụ nữ biết vun vén, sống vì chồng con, còn tôi từng nghĩ chỉ cần mang tiền về, không để gia đình thiếu thốn là đã làm tròn trách nhiệm của một người chồng.
Sai lầm lớn nhất của tôi là không biết trân trọng người phụ nữ bên cạnh mình. Cách đây khoảng 10 năm, trong một lần đi công tác, tôi nảy sinh tình cảm với một đồng nghiệp. Khi vợ phát hiện, cô ấy đau khổ nhưng vẫn tha thứ. Tôi hứa sẽ chấm dứt, không bao giờ để chuyện đó xảy ra nữa. Vài năm sau, tôi lại tái phạm. Lần ấy chỉ là những tin nhắn qua lại với một người phụ nữ quen trên mạng xã hội, chưa đi quá xa nhưng cũng đủ khiến vợ tổn thương. Cô ấy khóc rất nhiều rồi vẫn chọn ở lại vì các con. Tôi lại hứa, lại xin lỗi và nghĩ rằng mình sẽ thay đổi.
Nhưng có vẻ tôi đã quá chủ quan với chính mình. Hai năm trước, tôi tiếp tục ngoại tình. Lần này, vợ không khóc, không làm ầm ĩ, cũng không hỏi han hay trách móc như trước. Cô ấy chỉ im lặng, sau đó mặc kệ tôi. Từ đó đến nay, chúng tôi vẫn sống chung một nhà nhưng như hai người bạn cùng nuôi con. Vợ vẫn chăm sóc gia đình chu đáo, vẫn nấu cơm, giặt giũ, hỏi han chuyện học hành của các con, nhưng với tôi chỉ còn những câu nói cần thiết. Cô ấy không còn chờ tôi đi làm về, không hỏi tôi ăn gì, đi đâu, cũng chẳng quan tâm tôi đang nghĩ gì. Những dịp kỷ niệm ngày cưới hay sinh nhật, cô ấy đều coi như một ngày bình thường.
Ban đầu sau khi vợ phát hiện, tôi vẫn chưa chấm dứt hoàn toàn với cô gái kia. Sau đó tôi thấy vô vị quá nên tự động chấm dứt và tự nhủ phải tu chí, lấy lại niềm tin từ vợ, từ nay một lòng vì gia đình. Nhưng dù cố gắng thế nào, khoảng cách giữa hai vợ chồng vẫn không thể thu hẹp. Mỗi ngày nhìn vợ sống bình thản như một người xa lạ, tôi thấy day dứt. Tôi thật lòng muốn bù đắp, muốn cùng vợ đi hết quãng đời còn lại trong sự bình yên nhưng không biết làm thế nào để vợ tha thứ. Nhìn vợ hết lòng lo lắng, chăm sóc các con còn mặc kệ tôi ngay cả khi tôi ốm không thể ngồi dậy, tôi cay đắng vô cùng và càng hối hận hơn. Tôi biết mình sai quá sai, chỉ mong mọi người cho tôi lời khuyên làm sao để được vợ tha thứ. Cảm ơn mọi người rất nhiều.
Tôi và em quen nhau qua sự giới thiệu của người thân. Tôi 41 tuổi, em 36. Ngay lần gặp đầu tiên, em để lại trong tôi ấn tượng rất tốt. Em đẹp, chín chắn, nhìn rất có thiện cảm. Trong quá trình tìm hiểu, tôi biết mình dành tình cảm cho em nhiều hơn. Tôi luôn chủ động nhắn tin và hỏi han em mỗi ngày. Quen nhau nửa năm nhưng tôi chưa thấy em chủ động nhắn tin, gọi điện hay đòi hỏi tôi làm gì. Mỗi lần gặp nhau, em đều vui vẻ, hào hứng trò chuyện, nhưng chỉ dừng lại ở đó, không có động thái gì tình cảm hơn chút.
Rồi tin nhắn của em thưa dần, tời gian hồi âm cũng lâu hơn. Mỗi khi tôi hẹn gặp, em thường nói bận. Tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi và nghĩ rằng mối quan hệ này sẽ không thể tiến thêm được gì. Một hôm, em chủ động nhắn tin hẹn tôi đi cà phê, điều từ khi quen nhau đến giờ em chưa từng làm. Tôi nghĩ có khi đây là bước tiến mới cho mối quan hệ của hai đứa. Thế nhưng khi gặp, mọi chuyện hoàn toàn khác. Em bảo chuyện tình cảm này không thể tiến xa hơn, em xin lỗi vì không thể đáp lại tình cảm của tôi. Tôi trân trọng sự thẳng thắn của em nhưng rất buồn, rồi lại nghĩ người ta không yêu mình thì biết trách ai.
Nghĩ thế nhưng tôi không đành lòng để tuột mất em. Tôi không biết phải diễn tả cảm giác ấy thế nào, chỉ biết mỗi lần được ở bên em, tôi đều thấy bình yên, hạnh phúc. Vì thế, biết là vô vọng nhưng tôi vẫn nhắn tin, mặc cho em có trả lời hay không. Tôi có nhà, có xe, không giàu có nhưng tin là đủ khả năng lo cho gia đình nhỏ trong tương lai. Đến giờ tôi vẫn chưa lập gia đình không phải vì không có ai yêu, có thể do tôi kỹ tính nên chưa tìm được người phù hợp, đến khi gặp em thì em lại không dành tình cảm cho mình. Trước đây, mỗi khi trò chuyện với ai đó, tôi có thể nói đủ thứ chuyện, thế nhưng cứ nhắc đến chuyện hôn nhân là tôi lại lúng túng. Mẹ cũng hay bảo: "Con lo kiếm vợ để mẹ còn được bế cháu, mẹ nhiều tuổi rồi".
Tôi từng được mai mối với nhiều người nhưng chưa ai mang lại cho mình cảm xúc đặc biệt. Chỉ có em, với sự chín chắn, tinh tế nhưng thẳng thắn, khiến tôi có thể mơ về một tổ ấm hạnh phúc. Em đủ chân thành để nói mình không yêu tôi, điều đó khiến tôi càng trân trọng và yêu em nhiều hơn. Chúng tôi dừng liên lạc khoảng hai tháng thì bỗng em nhắn tin: "Anh, mình cưới nhau luôn được không, chẳng cần hẹn hò hay tìm hiểu gì. Ngay từ đầu chúng ta đã không yêu đương lãng mạn gì, nên giờ không cần cố tìm kiếm sự lãng mạn". Tôi mong được ở bên em lắm nhưng rồi lại tỉnh táo luôn, sao em không yêu tôi mà lại muốn cưới? Em là phụ nữ, cần phải có tình yêu mới cưới, sao giờ lại nhắn tin cho tôi như thế?
Giá như em đừng nói thẳng rằng em không có tình cảm với tôi thì lại khác. Có lẽ bố mẹ thấy em đã có tuổi nên tạo nhiều áp lực khiến em muốn kết hôn dù không yêu. Tôi yêu em nhiều nên cũng buồn cho bản thân, thương em nếu cưới mà chưa có tình yêu. Tệ nhất là tôi hiểu mọi chuyện nhưng không thể buông tay em. Có thể tôi mạo hiểm nếu bước vào cuộc hôn nhân này. Tôi thấy nhiều người bảo: "Phụ nữ nên lấy người đàn ông yêu mình nhiều hơn", tôi yêu em nhiều thế, tin rằng có thể làm cho em hạnh phúc và yêu lại tôi. Rồi nhỡ tôi cứ yêu em mà mãiem chẳng thể yêu tôi, thì sao? Tôi cưới em, liệu có khi nào phải hối hận không? Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi quen anh, là chủ một cơ sở kinh doanh nhỏ, trước đây làm ăn khá ổn định, thu nhập đều. Nhưng từ đầu năm đến nay, công việc sa sút, nhiều tháng gần như hòa vốn hoặc thua lỗ. Gần đây anh vay tôi 300 triệu đồng để nhập hàng, nói là khách chưa thanh toán nên thiếu vốn. Tôi tin tưởng vì từng nhiều lần đến công ty anh, thấy anh làm việc nghiêm túc nên đã đồng ý.
Vài ngày sau, anh lại hỏi vay thêm 200 triệu nữa nhưng tôi không còn khả năng. Anh năn nỉ tôi vay hộ người khác giúp anh vì không ai cho anh vay thêm. Số tiền 300 triệu ban đầu là toàn bộ tiền tôi tích góp được từ thời sinh viên. Tôi rất lo nếu vay hộ mà anh không trả được thì chẳng biết tới khi nào tôi mới trả hết.
Khi biết tôi có thể vay nhưng không dám vay giúp, anh tức giận, mắng mỏ và đe dọa đủ kiểu, kể cả tung ảnh nhạy cảm của tôi. Tôi sốc và không thể tin đó là người mình yêu. Sau đó tôi mới biết anh đang vướng cờ bạc online, nợ nần và bỏ bê công việc. Giờ tôi rất hoang mang, vừa sợ hãi vừa thất vọng. Tôi phải làm gì đây? Tôi có nên báo cho gia đình anh biết chuyện không?
Tôi và vợ có với nhau một cô công chúa nhỏ, nhìn con giống tôi như đúc. Chúng tôi ly hôn sau gần một năm mâu thuẫn kéo dài. Nguyên nhân bắt đầu khi vợ phát hiện tôi và người yêu cũ nhắn tin qua lại. Người cũ chủ động đong đưa, còn tôi không dứt khoát, cũng không phản ứng đủ mạnh để cắt đứt mọi thứ. Thậm chí giữa chúng tôi còn có lần suýt đi quá giới hạn.
Khi biết chuyện, vợ đưa toàn bộ bằng chứng, yêu cầu ký đơn ly hôn, cũng cho bố mẹ hai bên biết hết chuyện. Trước đó vợ từng nói sẽ giữ thể diện cho tôi, ly hôn trong im lặng, cuối cùng mọi chuyện vẫn bị phơi bày. Bố mẹ tôi chỉ biết im lặng chấp nhận, còn bố mẹ vợ lặng lẽ ra về, không nói thêm lời nào. Cô ấy nói nếu tôi không ký thì luật sư cũng khiến tôi phải ký.
Trước lúc ly hôn, cô ấy không chọn im lặng mà kể chuyện của tôi cho rất nhiều người biết. Dần dần hàng xóm quay lưng với tôi, thậm chí có người còn ném rác sang nhà người yêu cũ của tôi. Công việc của tôi giờ cũng không thuận lợi, thu nhập giảm đi nhiều. Trong khi đó, vợ cũ yêu cầu tôi trợ cấp cho con từ 8-10 triệu đồng mỗi tháng. Với hoàn cảnh hiện tại của tôi, đó là một số tiền lớn. Muốn gặp con, tôi phải báo trước 24 tiếng, không được tự ý đến đón. Cô ấy còn nói nếu tôi tự ý đưa con sẽ bị xem là bắt cóc.
Sau cuộc ly hôn này, tôi phải để lại phần lớn tài sản, gần như trắng tay. Điều khiến tôi nặng lòng hơn là cảm giác mọi thứ với vợ cũ vẫn chưa thật sự kết thúc. Ly hôn chưa đầy hai tháng nhưng cô ấy lạnh lùng như thể đã buông bỏ từ rất lâu. Có lần gặp ngoài đường, cô ấy nhìn tôi rồi nắm tay người yêu mới đi qua. Trớ trêu thay, đó lại là người tôi từng rất ghét. Dù thế nào đi nữa, điều khiến tôi nhẹ lòng nhất là cô ấy chưa từng nói xấu tôi với con gái. Con vẫn hồn nhiên, vui vẻ như trước mỗi lần gặp tôi.
Giờ đây, con là điểm tựa lớn nhất còn lại của tôi. Chỉ có điều, sau tất cả những chuyện đã qua, tôi nhận ra vợ cũ không đơn giản như tôi từng nghĩ. Dù mọi giấy tờ đã xong xuôi, trong lòng tôi vẫn có cảm giác cô ấy chưa thật sự buông bỏ. Điều đó khiến tôi thấy bất an. Mong được các bạn chia sẻ.