Tờ Siam Sport của Thái Lan của viết: “Đội tuyển Thái Lan sẽ tham gia một số giải đấu quan trọng, gồm AFF Cup 2026 (diễn ra từ ngày 24.7 đến 26.8), FIFA ASEAN Cup 2026 (dự kiến từ ngày 21.9 đến 6.10) và King’s Cup lần thứ 52 (9.11 đến 17.11). Chính vì thế, Liên đoàn Bóng đá Thái Lan (FAT) phải bàn bạc kỹ với HLV Anthony Hudson (người Anh), về công tác nhân sự của đội bóng có biệt danh Voi chiến”.
Ngay sau các giải đấu vừa nêu sẽ là Asian Cup 2027, diễn ra từ ngày 7.1.2027 – 5.2.2027. Điều đáng chú ý, ngoại trừ King’s Cup 2026, lịch thi đấu của đội tuyển Thái Lan giống hệt với lịch thi đấu của đội tuyển Việt Nam. Tờ Siam Sport của xứ sở chùa vàng còn quên chưa nêu tên ASIAD 20, diễn ra từ ngày 19.9 – 4.10. Đây là giải đấu mà nhiều khả năng sẽ có tuyển thủ quốc gia được bổ sung cho đội tuyển U.23. Ví dụ, U.23 Việt Nam có thể có tên tiền đạo Nguyễn Đình Bắc, tiền vệ Khuất Văn Khang và thủ môn Trần Trung Kiên dự ASIAD 20, đây đều là các tuyển thủ quốc gia.
Điều đó có nghĩa là đội tuyển Việt Nam sẽ trải qua lịch thi đấu hết sức dày đặc, diễn ra chỉ trong vòng ít tháng. Điều đáng chú ý tiếp theo, mọi giải đấu quốc tế chính thức từ nay đến đầu năm 2027 đều quan trọng với đội bóng của Kim Sang-sik. Đầu tiên, chúng ta có nhiệm vụ phải bảo vệ ngôi vô địch AFF Cup 2026. Tiếp đến, chúng ta cần thi đấu tốt, thậm chí nhắm đến ngôi vô địch FIFA ASEAN Cup 2026 lần đầu tiên được tổ chức, nhằm tạo tiếng vang cho chính mình, cũng như tích lũy điểm trên bảng xếp hạng FIFA.
Với ASIAD 20, đội bóng của HLV Kim Sang-sik tham dự giải này với mục tiêu “săn” huy chương, thể hiện bước tiến lớn của bóng đá trẻ Việt Nam, sau khi giành hạng 3 giải U.23 châu Á hồi đầu năm, đồng thời chuẩn bị lực lượng cho vòng loại Olympic năm 2028. Cuối cùng, ở Asian Cup 2027, đội tuyển Việt Nam cần chứng minh năng lực, nhằm khẳng định việc chúng ta đã tiến đến một vị thế mới ở đấu trường châu Á. Chưa hết, do đội tuyển Việt Nam từng thất bại tại kỳ Asian Cup gần nhất hồi năm 2023, nên yêu cầu thành công của đội tuyển quốc gia tại Asian Cup 2027 càng lớn.
Để thi đấu thành công ở tất cả mọi giải đấu nêu trên, đội tuyển Việt Nam cần lực lượng rất dày, rất đồng đều. Nhiệm vụ của HLV Kim Sang-sik từ nay đến khi chuỗi các giải quốc tế bắt đầu khá nặng nề. Đầu tiên, vị HLV người Hàn Quốc phải phát hiện thêm nhân tài cho đội tuyển, từ đấu trường V-League, để làm dày thêm lực lượng.
Tiếp theo, ông Kim phải căn cứ vào lịch thi đấu ở giải trong nước, tính toán thời gian tập trung và đưa ra các bài tập phù hợp cho đội tuyển Việt Nam, nhằm giúp cho các học trò của mình đạt được điểm rơi phong độ và điểm rơi thể lực tốt nhất, hướng về các giải quốc tế.
Bài toán tiếp nữa mà HLV Kim Sang-sik phải giải bằng được, đó là tránh tình trạng quá tải cho các cầu thủ trụ cột. Sử dụng các ngôi sao bao lâu, sử dụng ở những thời điểm nào, trước các đối thủ nào là điều mà ông Kim phải tính? Mục đích của việc này là tránh cho các trụ cột bị vắt kiệt sức quá sớm, dẫn đến nguy cơ quá tải, thậm chí nguy cơ chấn thương trước lịch thi đấu dày đặc của đội tuyển.
Trong lịch sử World Cup, danh sách những cầu thủ ra sân nhiều nhất luôn là thước đo cho sự bền bỉ và đẳng cấp trường tồn. Hiện tại, Messi của Argentina đang dẫn đầu tuyệt đối với 33 lần ra sân, bỏ xa Cristiano Ronaldo của Bồ Đào Nha ở vị trí thứ hai với 27 trận.
Xếp phía sau lần lượt là những huyền thoại đã giải nghệ gồm Lothar Matthaus (Đức) với 25 trận, Miroslav Klose (Đức) với 24 trận, cùng ba cựu danh thủ Paolo Maldini (Ý), Manuel Neuer (Đức) và Luka Modric (Croatia) với cùng 23 lần xuất hiện. Với việc chuẩn bị bước vào trận chung kết World Cup 2026, Messi không chỉ nâng cao kỷ lục cá nhân mà còn tạo ra khoảng cách không thể san lấp khi toàn bộ những cái tên đứng sau đều đã giã từ sự nghiệp hoặc gần như không cơ hội bám đuổi.
Không dừng lại ở đó, Messi còn thiết lập một vị thế độc tôn trên bản đồ những nhà kiến thiết vĩ đại nhất lịch sử giải đấu với 12 đường kiến tạo thành bàn. Thành tích này giúp Messi vượt qua huyền thoại Diego Maradona, người đang xếp thứ hai với 8 đường chuyền dọn cỗ. Nhóm phía sau gồm Pierre Littbarski (Đức) và Grzegorz Lato (Ba Lan) chia sẻ vị trí tiếp theo với cùng 7 lần kiến tạo.
Trong khi đó, một danh sách dài các danh thủ gồm Ivan Perisic, David Beckham, Pele, Thomas Habler, Bastian Schweinsteiger, Thomas Muller, Uwe Seeler và Francesco Totti sở hữu 6 pha kiến tạo. Tiếp đến là các ngôi sao có 5 đường chuyền thành bàn như Michael Olise, Antoine Griezmann, Zico, Gerd Muller, Michael Ballack, Juan Sebastian Veron, Juan Cuadrado, Robert Gadocha và cả Kylian Mbappe.
Cuộc đua giành danh hiệu chân sút vĩ đại nhất mọi thời đại tại World Cup cũng đang chứng kiến màn ngự trị của Lionel Messi với 21 pha lập công, tạo nên khoảng cách sít sao trước siêu tiền đạo người Pháp Kylian Mbappe đang sở hữu 20 bàn thắng. Hai ngôi sao này đã chính thức vượt qua kỷ lục 16 bàn thắng của Miroslav Klose, 15 bàn của Ronaldo de Lima, cùng thành tích 14 bàn của Gerd Muller và Harry Kane để biến cuộc đua "dội bom" thành màn song mã hấp dẫn nhất kỷ nguyên đương đại.
Đáng chú ý, tại kỳ World Cup 2026 này, Messi và Mbappe cũng đang tạo nên màn rượt đuổi nghẹt thở cho danh hiệu Vua phá lưới khi cả hai đều đã bỏ túi 8 bàn thắng. Dù vậy, siêu sao người Argentina tạm thời xếp trên chân sút người Pháp nhờ sở hữu chỉ số phụ vượt trội với 4 đường kiến tạo, so với 3 kiến tạo của đối thủ bám đuổi.
World Cup 2026 sẽ khép lại bằng màn so tài giữa 2 nhà vô địch của 2 nền bóng đá hàng đầu thế giới. Đội tuyển Argentina giành vé vào chung kết sau màn ngược dòng thắng đội tuyển Anh 2-1, trong khi đội tuyển Tây Ban Nha vượt qua đội tuyển Pháp với tỷ số 2-0 để lần đầu góp mặt ở trận đấu cuối cùng kể từ năm 2010.
Đây không chỉ là cuộc cạnh tranh chức vô địch thế giới, mà còn là lần đầu tiên trong lịch sử World Cup, đương kim vô địch Nam Mỹ và đương kim vô địch châu Âu gặp nhau ở trận chung kết.
Dù đều là những thế lực lớn của bóng đá thế giới, Argentina và đội tuyển Tây Ban Nha lại rất ít có duyên tại World Cup. Trong suốt lịch sử giải đấu, 2 đội mới chỉ gặp nhau đúng 1 lần, tại vòng bảng World Cup 1966.
Ở trận đấu đó, Argentina giành chiến thắng 2-1 nhờ cú đúp của Luis Artime, trong khi Pirri ghi bàn duy nhất cho Tây Ban Nha. Sau thất bại này, đại diện châu Âu bị loại ngay từ vòng bảng, còn Argentina đi tới tứ kết trước khi dừng bước trước đội tuyển Anh.
Khoảng cách gần 60 năm giữa 2 lần đối đầu cho thấy sự hiếm hoi của cặp đấu này. Thậm chí, khi Argentina và Tây Ban Nha gặp nhau lần gần nhất ở World Cup, không một cầu thủ nào trong đội hình hiện tại của 2 đội được sinh ra. Ngay cả HLV Lionel Scaloni cũng chưa chào đời, còn HLV Luis de la Fuente mới chỉ 5 tuổi.
Điều đó khiến trận chung kết World Cup 2026 trở thành cuộc đối đầu mang nhiều ý nghĩa lịch sử. Không chỉ là lần đầu 2 đội gặp nhau ở vòng đấu loại trực tiếp, đây còn là lần đầu họ chạm trán trong một trận chung kết World Cup.
Nếu xét riêng thành tích đối đầu, không đội nào thực sự chiếm ưu thế. Theo thống kê, Argentina và đội tuyển Tây Ban Nha đã gặp nhau 14 lần trên mọi đấu trường, bao gồm các trận giao hữu. Mỗi đội đều có 6 chiến thắng, còn 2 trận kết thúc với tỷ số hòa.
Lần gặp gần nhất diễn ra vào tháng 3.2018. Khi đó, đội tuyển Tây Ban Nha thắng đậm Argentina 6-1 trong một trận giao hữu. Tuy nhiên, đó là thời điểm cả 2 đội đều đang trong giai đoạn chuyển giao. Lionel Scaloni chưa được bổ nhiệm làm HLV trưởng Argentina mà chỉ là trợ lý của HLV Jorge Sampaoli, còn đội tuyển Tây Ban Nha được dẫn dắt bởi Julen Lopetegui trước khi bước vào World Cup 2018.
Sau hơn 8 năm, cả 2 đội tuyển đều đã thay đổi đáng kể. Argentina vươn lên trở thành thế lực thống trị bóng đá Nam Mỹ với 2 chức vô địch Copa America liên tiếp và 1 danh hiệu World Cup. Trong khi đó, Tây Ban Nha cũng tìm lại vị thế của mình bằng chức vô địch EURO cùng dàn cầu thủ trẻ được đánh giá là một trong những thế hệ tài năng nhất châu Âu.
Trận chung kết vì thế không chỉ là cuộc đối đầu giữa 2 nền bóng đá giàu truyền thống, mà còn là màn so tài giữa 2 thế hệ. Một bên là Argentina với bộ khung giàu kinh nghiệm, được dẫn dắt bởi Lionel Messi trong giai đoạn cuối sự nghiệp. Bên kia là đội tuyển Tây Ban Nha trẻ trung với biểu tượng mới Lamine Yamal, cầu thủ mới 19 tuổi nhưng đã trở thành nhân tố quan trọng trong hành trình vào chung kết.
Dù kết quả ra sao, World Cup 2026 chắc chắn sẽ chứng kiến một cột mốc mới của lịch sử. Argentina hướng đến mục tiêu bảo vệ thành công chức vô địch thế giới, còn Tây Ban Nha đứng trước cơ hội lần thứ 2 bước lên đỉnh bóng đá thế giới sau 16 năm. Chính sự cân bằng về lịch sử đối đầu, sự khác biệt về thế hệ và vị thế của 2 đội ở thời điểm hiện tại khiến trận chung kết được kỳ vọng sẽ trở thành một trong những màn thư hùng đáng chờ đợi nhất của World Cup trong nhiều năm qua.
"Tôi không chơi vì những kỷ lục, tôi chỉ chơi cho câu chuyện của riêng tôi", Sinner phát biểu trên sân, sau trận gặp Rublev hôm 15/5. "Điều này có ý nghĩa rất lớn với tôi, nhưng ngày mai sẽ là một ngày khác, một kiểu đối thủ khác".
Rublev là tay vợt hạt giống đầu tiên mà Sinner phải đối mặt tại Rome năm nay. Tay vợt số 1 thế giới nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ phá kỷ lục 31 trận thắng của Djokovic năm 2011, trước sự phấn khích của khán giả trên sân Trung tâm. Ở bán kết, Sinner sẽ gặp Daniil Medvedev, nhà vô địch năm 2023 tại Foro Italico.
Trong bối cảnh kình địch Carlos Alcaraz vắng mặt vì chấn thương, Sinner được xem là ứng viên số một để trở thành tay vợt Italy đầu tiên vô địch Rome sau năm thập kỷ, đồng thời hướng tới Career Grand Slam (hoàn tất bộ sưu tập Grand Slam) tại Roland Garros. Tay vợt nam Italy gần nhất vô địch nội dung đơn ở Rome là Adriano Panatta vào năm 1976.
Ở tứ kết hôm 14/5, Rublev gần như không thể kháng cự trước Sinner. Tay vợt người Nga không cứu được break-point ở game đầu tiên của cả hai set, tạo lợi thế lớn cho Sinner, đồng thời mắc tới 28 lỗi tự đánh hỏng chỉ trong 18 game đấu.
Sinner trình diễn nhiều khoảnh khắc tennis đỉnh cao, trong đó có cú bỏ nhỏ chéo sân tuyệt đẹp giúp anh bẻ game Rublev lần thứ tư để dẫn 4-1 ở set hai.
"Tôi cảm thấy hôm nay cả hai đều không chơi với phong độ tốt nhất, nhưng đồng thời điều kiện thi đấu ở đây thực sự rất khó khăn", Sinner nói về thời tiết nhiều gió và thay đổi thất thường tại Rome. "Tôi cố gắng thích nghi theo cách tốt nhất có thể và tôi đang rất hài lòng".
Chuỗi thắng dài nhất trong lịch sử các giải Masters 1000 của Sinner có thể nâng lên 34 trận nếu anh vô địch giải đấu tại Rome. Gặp Medvedev hôm 15/5 sẽ là trận bán kết Masters 1000 thứ năm của Sinner trong năm 2026, sau khi anh vô địch ở Indian Wells, Miami, Monte Carlo và Madrid.
"Tôi cảm thấy hơi mệt sau khi thi đấu quá nhiều trong vài tháng gần đây", Sinner nói thêm. "Việc phải chơi bán kết vào buổi tối sẽ càng nặng về thể lực hơn. Nếu mọi chuyện diễn ra không tốt thì tôi sẽ có thêm thời gian hồi phục cho Paris, mục tiêu lớn nhất mùa giải của tôi".
Năm thứ hai liên tiếp, quần vợt Italy có hai đại diện góp mặt ở vòng bốn tay vợt mạnh nhất Rome Masters. Khán giả chủ nhà đang mơ về một trận chung kết toàn Italy, nếu Sinner hạ Medvedev còn Luciano Darderi đánh bại Casper Ruud.
"Phong trào quần vợt Italy là điều quan trọng nhất. Tôi rất vui cho Luciano, người đang có một giải đấu tuyệt vời", Sinner nói về đồng hương. "Càng có nhiều tay vợt Italy, đặc biệt là ở Rome, thì càng tốt. Chúng tôi luôn cố gắng cống hiến hết mình".