Hôm nay tôi viết bài viết này là để thừa nhận lỗi lầm của mình. Tôi 33 tuổi, biết một chàng trai qua mạng, ngoại trừ facebook thì tôi không biết gì về thông tin của anh nữa.
Cho đến một ngày chúng tôi đột ngột mất liên lạc, tôi đã làm một hành động sai lầm, đó là cố tình tìm hiểu và gửi một lá thư đến nhà anh. Anh nhận được đã vô cùng sốc, không hiểu tại sao tôi lại có thông tin về anh. Thật lòng tôi chỉ cố gắng duy trì kết nối. Dù biết hành động đó sẽ khiến đối phương không thoải mái nhưng tôi không có cách liên lạc nào khác.
Anh cho rằng tôi đang đe dọa và vượt quá giới hạn của một mối quan hệ, tôi hiểu điều này. Anh thậm chí muốn cắt đứt mối quan hệ với tôi vì sợ hãi, nghĩ rằng tôi đang cố tình làm hại đến anh và gia đình. Tôi biết bản thân làm sai và xin lỗi anh rất nhiều nhưng anh không bỏ qua. Mọi người có thể cho tôi lời khuyên, làm cách nào để anh có thể nguôi ngoai và tha thứ cho tôi không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và chồng làm cùng công ty, yêu nhau hơn 3 năm rồi cưới. Cuộc sống trước đây khá bình thường, hai vợ chồng đi làm, tích góp rồi sinh con đầu lòng và dần ổn định. Trong công ty, có một cô đồng nghiệp nữ, chưa có chồng nhưng có một con riêng. Trước đây tôi với cô ấy còn chơi với nhau khá thân, hay ăn trưa cùng, chia sẻ chuyện công việc lẫn cuộc sống như bạn bè bình thường.
Khi tôi nghỉ sinh em bé thứ hai, thời gian ở nhà nhiều hơn, ít cập nhật chuyện công ty nên cũng không để ý nhiều. Chồng vẫn đi làm đều đặn, về nhà đúng giờ, phụ chăm con nên tôi không hề nghi ngờ. Tôi tin những mối quan hệ ở công ty chỉ dừng ở mức đồng nghiệp. Nhưng trong khoảng thời gian tôi ở cữ và chăm con nhỏ, chồng tôi lại qua lại với chính người mà tôi từng xem là bạn thân thiết.
Mọi chuyện chỉ vỡ lở khi gần một năm sau, tôi tình cờ nghe tin cô ấy sinh con. Ban đầu tôi không để ý, nhưng càng tìm hiểu càng thấy nhiều điểm bất thường. Khi sự thật được xác nhận, tôi mới biết đứa trẻ đó là con của chồng mình. Cảm giác lúc đó vừa sốc, vừa tủi thân, vừa thấy mình bị phản bội cùng lúc bởi hai người từng rất gần gũi. Sau khi biết chuyện, tôi lên công ty báo cáo sự việc. Cuối cùng cô ta phải nghỉ việc, còn chồng tôi thì xấu hổ, liên tục xin lỗi và thừa nhận sai lầm. Gia đình hai bên đã biết chuyện, ai cũng khuyên tôi nên bình tĩnh suy nghĩ để tránh ảnh hưởng đến các con.
Đến giờ tôi vẫn rất phân vân. Một mặt, tôi không thể dễ dàng bỏ qua sự phản bội này. Mặt khác, mỗi tháng chồng vẫn đưa về khoảng 30 triệu để lo cho gia đình, sau khi sự việc xảy ra anh cũng van xin tha thứ, hứa sẽ thay đổi và chăm lo cho vợ con nhiều hơn. Hai bên gia đình đều khuyên tôi nên nghĩ đến hai đứa nhỏ trước khi đưa ra quyết định. Tôi đứng giữa lựa chọn tha thứ hay buông bỏ mà lòng rất rối, mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Cẩm Tú
Nguồn: https://vnexpress.net/chong-co-con-voi-co-dong-nghiep-than-thiet-cua-toi-5061092.html

Mẹ chồng tôi ngoài 50 tuổi, lương tháng 20 triệu đồng, ngoài ra có thu nhập từ tiền cho vay. Chồng tôi trước khi cưới vợ, có chuyển khoản về 200 triệu nhờ mẹ chồng mua giùm mảnh đất và đứng tên giùm do anh đi làm xa, không tiện về làm thủ tục giấy tờ. Tuy nhiên, bà lấy tiền đó để cho vay lãi suất cao hơn, còn đi vay ngân hàng trả nợ đất với lãi suất thấp hơn để hưởng chênh lệch. Mảnh đất ấy giờ trị giá khoảng hơn tỷ đồng. Ngoài ra, toàn bộ thu nhập trước khi cưới, chồng đều gửi bà giữ để cho vay và lấy lãi đó chi tiêu. Chúng tôi cưới nhau với hai bàn tay trắng và phải bắt đầu gây dựng lại từ đầu.
Gần đây, chúng tôi cần vốn kinh doanh nên chồng ngỏ ý mẹ chuyển nhượng lại mảnh đất tên anh để tiện cho việc vay vốn đầu tư làm ăn. Tuy nhiên, mẹ chồng lại xem như đó là đất của bà, không muốn chuyển nhượng lại rồi than vãn khó khăn, vất vả, túng thiếu để lấy lòng thương của chồng, để anh cảm thấy day dứt mà không muốn nói nhiều lần.
Xin nói thêm, là khi chúng tôi lấy nhau, bà chưa cho lại chúng tôi bất cứ thứ gì, tiền tổ chức cưới hỏi cũng tự xoay xở rồi tự trả nợ, chưa trông giữ cháu giúp chúng tôi ngày nào. Chồng tôi từ ngày đi học đến khi ra trường đều được nhà nước hỗ trợ, học bổng tài trợ 100% bao gồm học phí và sinh hoạt phí. Ấy thế mà mẹ chồng lúc nào cũng than vãn túng thiếu với chồng tôi để bào tiền con cái, trong khi bản thân mua sắm chi tiêu thoải mái, một năm đi du lịch xa xỉ mấy chục triệu một chuyến đến vài lần, chưa bao giờ hỏi lại con có làm việc áp lực không, cháu đau ốm thế nào.
Trong khi gia đình tôi lại khác, luôn thương yêu và biết nghĩ cho con cái, trông cháu từ ngày sinh đến giờ, đưa đón cháu cho chúng tôi đi làm, cho chúng tôi mượn vốn để làm ăn. Ấy vậy mà chồng tôi lại không nhận ra vấn đề của mẹ chồng. Một phần vì bà miệng lúc nào cũng ngọt ngào, mở miệng ra là con yêu, cháu yêu, yêu, nhớ quá đi thôi, mẹ quá khổ, quá vất vả.
Mới đây, bà để tiền trong tài khoản rồi bị lừa đảo mất mấy trăm triệu đồng, là tiền chồng tôi gửi bà giữ trước kia. Bà tiêu phá hết vào nhiều thứ, chỉ biết bản thân chứ tuyệt nhiên không đưa lại chồng tôi bất cứ khoản nào đã gửi bà bao gồm tiền và đất đai, trong khi chồng tôi đang cần vốn và hỏi bà nhiều lần. Nhờ mọi người tư vấn trường hợp mẹ chồng tôi. Cảm ơn mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi đang cảm thấy rất mệt mỏi và mất phương hướng trong cuộc sống hôn nhân của mình. Điều khiến tôi buồn nhất không phải là một vấn đề cụ thể, mà là cảm giác hai vợ chồng ngày càng không hiểu nhau, đặc biệt trong suy nghĩ và cách nhìn nhận về trách nhiệm gia đình.
Chồng tôi sống tình cảm, hay quan tâm đến người khác. Tuy nhiên, đôi khi tôi cảm thấy anh ấy dành sự quan tâm đó cho người ngoài nhiều hơn cho chính gia đình mình. Gần đây, anh chia sẻ về một người bạn bị mất việc và dự định cho bạn vay 10 triệu đồng để trang trải cuộc sống. Khi nghe điều đó, tôi thực sự rất sốc, vì trong khi gia đình vẫn còn nhiều khó khăn, anh lại sẵn sàng giúp đỡ người khác với số tiền không nhỏ.
Hiện tại, gia đình tôi nợ bố mẹ đẻ và người thân bên ngoại tiền xây nhà khoảng 3,8 cây vàng (tương đương hơn 600 triệu đồng). Khoản nợ này khiến tôi luôn cảm thấy áp lực và lo lắng nhưng chồng lại có suy nghĩ chưa cần trả ngay, chỉ khi nào bố mẹ tôi có việc cần mới tính đến. Điều này khiến tôi rất bất an, vì tôi luôn cảm thấy mình đang mang nợ bên gia đình mà chưa có kế hoạch rõ ràng để giải quyết.
Thu nhập của hai vợ chồng không quá dư dả. Tôi là người lo chi tiêu chính cho hai con với mức lương 12 triệu đồng mỗi tháng, còn chồng lo trả nợ tiền nhà. Cuộc sống vẫn cần phải tính toán, cân nhắc từng khoản chi. Nhưng tôi cảm thấy chồng có phần chủ quan và lạc quan về tài chính, trong khi tôi luôn phải cân nhắc rất kỹ.
Gần đây, chúng tôi xảy ra mâu thuẫn lớn khi chị gái chồng cho anh vay 100 triệu đồng với lý do ban đầu là để mua ôtô. Trong khi gia đình tôi vẫn còn nợ và chưa ổn định tài chính, việc nghĩ đến mua ôtô khiến tôi lo lắng. Tuy nhiên, điều khiến tôi sốc hơn là chồng không dùng số tiền đó để phục vụ nhu cầu thiết yếu mà lại đem đi mua vàng với mục đích chờ giá lên để bán kiếm lời. Trong bối cảnh giá vàng đang ở mức cao, tôi cảm thấy việc này tiềm ẩn nhiều rủi ro, giống như hình thức đầu tư mang tính may rủi.
Khi tôi góp ý, chồng tỏ ra khó chịu, nóng giận và nói rằng tôi không cần phải quan tâm đến việc này. Điều đó khiến tôi cảm thấy mình không được tôn trọng trong những quyết định tài chính quan trọng của gia đình. Tôi cũng rất ngại chia sẻ thẳng với chồng về trách nhiệm đối với bên ngoại, vì nhà tôi không có con trai. Tôi sợ nếu mình nói nhiều, anh sẽ nghĩ tôi thiên về bên ngoại và sau này không còn quan tâm đến bố mẹ tôi nữa.
Gần đây, tôi cảm thấy dần mất động lực trong việc chia sẻ và vun đắp mối quan hệ vợ chồng. Mỗi lần nói chuyện dễ dẫn đến tranh cãi nên tôi chọn im lặng nhưng trong lòng ngày càng nặng nề và áp lực. Tôi không biết nên tiếp tục im lặng để giữ hòa khí hay thẳng thắn nói chuyện với chồng? Tôi cũng không biết làm thế nào để chồng có thể hiểu được áp lực và suy nghĩ của mình. Rất mong nhận được tư vấn để tôi có thể tháo gỡ những khúc mắc hiện tại và tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống gia đình.
Phương Uyên
Nguồn: https://vnexpress.net/gia-vang-soc-khi-biet-chong-vay-100-trieu-mua-vang-cho-len-gia-5057493.html

