Hôm nay tôi viết bài viết này là để thừa nhận lỗi lầm của mình. Tôi 33 tuổi, biết một chàng trai qua mạng, ngoại trừ facebook thì tôi không biết gì về thông tin của anh nữa.
Cho đến một ngày chúng tôi đột ngột mất liên lạc, tôi đã làm một hành động sai lầm, đó là cố tình tìm hiểu và gửi một lá thư đến nhà anh. Anh nhận được đã vô cùng sốc, không hiểu tại sao tôi lại có thông tin về anh. Thật lòng tôi chỉ cố gắng duy trì kết nối. Dù biết hành động đó sẽ khiến đối phương không thoải mái nhưng tôi không có cách liên lạc nào khác.
Anh cho rằng tôi đang đe dọa và vượt quá giới hạn của một mối quan hệ, tôi hiểu điều này. Anh thậm chí muốn cắt đứt mối quan hệ với tôi vì sợ hãi, nghĩ rằng tôi đang cố tình làm hại đến anh và gia đình. Tôi biết bản thân làm sai và xin lỗi anh rất nhiều nhưng anh không bỏ qua. Mọi người có thể cho tôi lời khuyên, làm cách nào để anh có thể nguôi ngoai và tha thứ cho tôi không?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 27 tuổi, công việc ổn định và có anh bạn trai mà nhiều người vẫn bảo là "không có gì để chê". Anh tử tế, chưa từng khiến tôi phải nghi ngờ hay thất vọng. Chúng tôi quen nhau gần một năm. Ở bên anh, tôi luôn có cảm giác bình yên, được yêu thương, chiều chuộng. Nhưng càng được yêu thương, tôi lại càng thấy bất an.
Có một bí mật tôi giấu suốt gần 10 năm. Năm 17 tuổi, trong một lần đi sinh nhật bạn, tôi bị một người quen lợi dụng khi mọi người đã ra về gần hết. Chuyện xảy ra quá nhanh khiến tôi không kịp phản ứng. Tôi không dám kể với gia đình vì sợ bị trách mắng, càng không dám nói với bạn bè vì xấu hổ. Tôi chỉ biết tự nhốt mình trong phòng, cố gắng sống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhưng những cơn ác mộng và cảm giác sợ hãi thì chưa bao giờ biến mất.
Sau này tôi từng yêu một người. Nghĩ rằng tình yêu cần sự thành thật nên tôi kể hết quá khứ của mình. Ban đầu anh nói không quan trọng, sẽ ở bên và bù đắp cho tôi. Nhưng mỗi lần cãi nhau, anh lại nhắc chuyện cũ, vô tình hay cố ý đều khiến tôi thấy mình như người mắc lỗi. Cuối cùng, anh rời đi với lý do chúng tôi không còn phù hợp. Sau cuộc tình ấy, tôi khép lòng mình lại, chỉ tập trung đi làm.
Cho đến khi gặp người yêu hiện tại, tôi mới dần biết thế nào là cảm giác được tôn trọng. Anh chưa từng thúc ép tôi điều gì, luôn kiên nhẫn đợi tôi mở lòng. Chính vì vậy, tôi càng day dứt. Tôi không biết nên tiếp tục giữ kín quá khứ hay nói thật với anh. Không nói, tôi sợ một ngày nào đó anh biết, sẽ cho rằng tôi giấu giếm, lừa dối anh. Còn nói, liệu anh có khó chịu rồi lại rời xa tôi giống như người cũ. Tôi thực lòng rất yêu anh và đã nghĩ tới chuyện sẽ bên anh cả đời. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Anh tôi từng được cả gia đình rất tự hào: học hành tử tế, công việc ổn định, sống chừng mực và có trách nhiệm. So với anh, chị dâu không nổi bật về tổng thể, thậm chí xấu về hình thức, rất sắc sảo trong lời nói, luôn thể hiện mình vượt trội. Ban đầu, ai cũng nghĩ đó là sự tự tin, càng sống lâu mới thấy đó là một người có cái tôi lớn đến mức không chấp nhận ai hơn mình. Chị ấy có xu hướng ghét những người giỏi hơn, đẹp hơn hay khéo léo hơn, thường xuyên nói xấu sau lưng họ, hạ thấp và hạ nhục người khác để nâng mình lên. Điều đáng buồn là anh tôi, một người hoàn toàn không hề kém cỏi, lại trở thành đối tượng gần nhất của sự chê bai đó. Những lời phủ nhận, coi thường cứ lặp đi lặp lại khiến anh mất dần sự tự tin vốn có, dù thực tế anh có năng lực và giá trị.
Không dừng lại ở đó, cách chị dâu cư xử với gia đình chồng khiến mọi thứ trở nên khó chấp nhận. Chị nhiều lần vô lễ, lạnh lùng, chỉ giáo cả bố mẹ chồng, đặt anh tôi vào tình thế rất khó xử. Trong gia đình nhỏ của mình, chị cũng không kiểm soát được cảm xúc, từng chửi mắng và đánh con trong cơn giận, để lại nỗi sợ rõ rệt trên gương mặt đứa trẻ và sự bất lực của anh tôi, anh nhìn mà không biết phải làm gì. Anh tôi dần thay đổi: từ một người cởi mở trở nên khép kín, tránh bạn bè, né các mối quan hệ, thu mình lại như thể mất dần cảm giác về giá trị của chính mình. Điều nguy hiểm nhất không phải là những lời nói nặng nề mà là việc anh bắt đầu tin vào chúng, nhìn bản thân qua ánh mắt luôn thiếu công nhận của vợ.
Đỉnh điểm là khi anh phát hiện chị nhắn tin và chat sex với người nước ngoài trên các ứng dụng hẹn hò. Tôi nghĩ anh mình bị tổn thương đến mức không còn tin vào cảm nhận của bản thân. Giờ đây, anh nói muốn ly hôn vì đã kiệt sức, như một người đi quá xa trên con đường sai và chỉ muốn dừng lại. Tôi bảo anh không cần chứng minh ai đúng ai sai, chỉ cần quay lại là chính mình, bởi điều đau nhất không phải cuộc hôn nhân đổ vỡ, mà là đánh mất chính mình trong cuộc hôn nhân đó. Tôi thấy sống với người ái kỷ thì bi kịch khủng khiếp đến như nào. Nó như một sự hủy hoại, bào mòn cả về thể chất lẫn tinh thần, nếu không thoát ra chắc chắn sẽ có ngày trở nên bất thường về thần kinh, tâm lý.
Tin Gốc: Vnexpress

Khi ngồi viết những dòng này, lòng tôi đang ngập tràn sự mông lung về tương lai và nỗi bất lực tột cùng khi không biết phải làm sao để cứu vãn gia đình mình. Rạn nứt của chúng tôi không đến từ người thứ ba, không có sự phản bội. Nó bắt nguồn từ chính những cái tôi quá lớn, từ những khoảng lặng chết chóc sau mỗi trận cãi vã và từ cả những tổn thương không bao giờ được giải quyết triệt để.
Là một người chồng, tôi đã quá vô tâm, thờ ơ và không hề mảy may để ý đến cảm xúc của vợ sau những mâu thuẫn. Có những lúc, tôi còn mang lại cho em cảm giác em không được coi trọng bằng bạn bè bên ngoài. Chính sự vô tâm ấy đã từ từ bóp nghẹt và đánh mất đi tình yêu của em. Giờ đây, nhìn lại mái nhà này, tôi chỉ thấy sự im lặng đáng sợ. Chúng ta vẫn hiện diện bên nhau nhưng sự quan tâm đã biến mất. Em phải tự mình gồng gánh, trưởng thành và tự chữa lành cho những vết thương sâu hoắm mà tôi vô tình gây ra.
Tôi tự hiểu rằng trước đây tôi có yêu em nhưng khốn khổ thay, tôi lại yêu hoàn toàn sai cách. Tôi từng nghĩ yêu chiều em là mua cho em những món đồ em thích không chút tiếc tiền. Nhưng tôi lại quên mất việc phải nâng cấp bản thân, quên học cách lắng nghe để hiểu được tâm tư, nguyện vọng của vợ mình. Tôi có thể cho em nhiều thứ về vật chất nhưng lại thất bại hoàn toàn trong việc mang lại cho em cảm giác an toàn, được tôn trọng và tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông bên cạnh. Chỉ đến khi thật sự đứng trước bờ vực mất đi em, tôi mới tỉnh ngộ và nhận ra mình yêu em nhiều đến thế nào và cũng đã sai ra sao.
Hiện tại, tôi vẫn cố gắng bù đắp mỗi ngày nhưng trong lòng luôn tự hỏi: Bù đắp thế nào và bao nhiêu mới là đủ? Tôi vẫn đi làm lo chi tiêu cho cả nhà, vẫn chăm sóc gia đình, vẫn cùng em dạy dỗ các con. Tôi tìm đến Phật pháp, nguyện ăn chay để cầu mong hóa giải bớt những nghiệp báo, tổn thương mà mình đã gây ra cho vợ trong quá khứ. Tài sản làm ra đến ngày hôm nay, tôi không có hề muốn giữ lại cho riêng mình. Tôi tình nguyện để lại tất cả cho vợ đứng tên, nhưng vì em ngại nên chúng tôi tạm thời vẫn để tài sản chung. Tôi biết tiền bạc chưa bao giờ là thứ duy nhất và đủ đầy để hàn gắn. Nhưng hiện tại, đó lại là thứ duy nhất tôi có thể trao đi để em có điểm tựa vững chắc. Còn tình cảm và sự quan tâm của tôi lúc này, tôi biết em đang tổn thương và chưa sẵn sàng để đón nhận.
Mỗi ngày nhìn vợ và các con vui đùa bên nhau, lòng tôi lại nghẹn ngào thắt chặt, chỉ biết đứng từ xa nhìn vào. Nếu như sau tất cả, em vẫn quyết định ly hôn để tìm lại sự bình yên, tôi sẵn sàng tôn trọng và buông tay để lại toàn bộ tài sản. Tôi chỉ mong em từ nay về sau không phải nặng gánh lo toan về kinh tế, có thể tự do làm công việc em thực sự yêu thích, có một bệ phóng vững vàng để không phải dựa dẫm vào bất kỳ ai. Bây giờ và cả những ngày tháng tới, tôi chỉ biết cố gắng hoàn thiện bản tâm, yêu thương em một cách lặng lẽ và có mặt bất cứ khi nào em hay các con cần sự hỗ trợ. Chỉ mong sao, bằng cách này hay cách khác, em thật sự có được hạnh phúc trong đời.
Anh Kiệt
Tin Gốc: Vnexpress

