Tôi và anh có với nhau một bé sau ba năm gắn bó. Tôi và anh đều từng có gia đình nhưng đổ vỡ. Cả hai đến với nhau khi đều có chỗ đứng trong xã hội, anh được nhiều người biết đến. Chúng tôi ngoài 40 tuổi rồi nên không tổ chức cưới, chỉ sống với nhau. Anh không muốn công khai mối quan hệ này, sợ nhiều người bàn tán. Tôi không giàu có nhưng không thiếu thứ gì nếu muốn, vì thế cũng chấp nhận yêu cầu của anh.
Sau khi sinh con, tôi nhận ra anh không còn yêu và quan tâm như trước. Tôi tìm hiểu, biết anh đang tán tỉnh cấp dưới, trẻ hơn chúng tôi cả chục tuổi. Tôi hỏi nhưng anh phủ nhận. Tôi tự hỏi, sao tình cảm của anh lại thay đổi nhanh như thế. Từ nửa năm trước, anh chỉ đến chơi với con vài lần, cũng chẳng mua cho con thứ gì, chỉ đưa tôi ít tiền bảo thích mua gì thì mua. Tôi không thiếu tiền, chỉ cần anh quan tâm đến con và tôi.
Giờ biết anh thay đổi, tôi phải làm sao? Không biết vì ghen hay hận mà tôi muốn công khai mọi chuyện. Nhưng làm thế, liệu anh có thiệt thòi không hay tôi là phụ nữ mới khổ? Với một mớ hỗn độn trong lòng, tôi không biết phải làm sao. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là một cô gái Hà Nội, 25 tuổi, xinh xắn, gia đình khá giả. Anh ở TP HCM, hơn tôi một tuổi, ngoại hình bình thường, gia đình cũng bình thường. Chúng tôi quen nhau tình cờ vào 6 năm về trước. Trong suốt hai năm đầu sau khi quen nhau, chúng tôi vẫn liên lạc với nhau qua mạng, hỏi thăm tình hình của nhau như những người bạn. Anh nói chuyện rất cuốn hút, tình cảm, hiểu tâm lý của tôi và dần tôi có tình cảm với anh.
Rồi anh tỏ tình, tôi chấp nhận. Chúng tôi yêu xa, không mâu thuẫn gì nhiều. Một tháng sau anh đột nhiên nói chia tay với lý do không hiểu được vì sao tôi yêu anh, anh không có gì nổi bật so với những người con trai khác xung quanh tôi. Tôi đồng ý chia tay sau hai ngày suy nghĩ với điều kiện vẫn giữ liên lạc với nhau. Chuyện chúng tôi quen nhau không ai biết, kể cả gia đình và bạn bè, vì gia đình tôi và anh đều muốn hai đứa tập trung học hành đã. Sau chia tay, tôi với anh vẫn liên lạc nói chuyện, tôi cảm nhận được anh còn yêu tôi.
Chúng tôi từ đó hay gặp nhau hơn, lúc thì anh ra Hà Nội thăm tôi, lúc tôi vào Nam thăm anh. Những chuyến đi của chúng tôi cứ thế nhiều thêm, không cho gia đình biết. Vừa rồi tôi thi được học bổng đi học thạc sĩ ở nước ngoài, gia đình cũng mong tôi đi. Tôi rất sợ xa anh vì đã lỡ yêu anh quá nhiều, nhưng không thể từ chối việc đi học. Trước khi đi, tôi vào thăm anh và nói muốn quay lại, công khai chuyện hai đứa nhưng anh không đồng ý. Anh nói sợ yêu xa, sợ sự phản bội, sợ tôi không quay về. Anh bảo nếu sau này học xong tôi quay về hoặc anh sang đó thì chúng tôi sẽ chính thức công khai. Nghe anh nói tôi rất buồn nhưng cũng hy vọng, rất sợ những nỗi sợ của anh.
Ngày tôi lên máy bay, anh ra tận sân bay tiễn tôi. Vừa rồi tôi trốn gia đình về nước thăm anh, anh rất bất ngờ và tôi cũng cảm nhận được niềm vui trong mắt anh. Những ngày sau đó tôi thuê nhà trọ ở TP HCM, thường xuyên gặp và nấu ăn cho anh. Một hôm tôi rủ anh nhậu, do say quá nên muốn được đi quá giới hạn với anh. Anh dẫn tôi vào khách sạn, khi hai người chuẩn bị vượt rào thì anh như bừng tỉnh, xin lỗi tôi vì không thể làm thế. Anh bảo cả hai không xác định tương lai như nào nên không muốn lấy đi sự trong trắng của tôi, rồi còn sợ nhỡ đi quá giới hạn tôi lại có thai thì không biết xử lý như nào.
Không biết anh có chờ được đến lúc tôi học xong không? Về phần mình, tôi khẳng định sẽ chờ anh, chỉ cần anh còn tình cảm với tôi. Tôi phải làm sao đây? Liệu có thể đến được với anh không? Mong các bạn cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi làm việc trong một cơ quan nhà nước, chồng hơn 9 tuổi. Sau 15 năm bên nhau, chúng tôi có nhà đủ rộng để ở, xe đủ đẹp để đi và ba con đủ nếp, tẻ, ngoan ngoãn, xinh xắn và học giỏi. Anh không chỉ tốt với tôi mà còn tốt với mọi người trong gia đình tôi. Anh được mọi người trong gia đình nội ngoại quý mến. Công việc của tôi tuy có áp lực nhưng được làm việc trong môi trường sạch sẽ, được mặc những bộ váy, đi những đôi giày cao gót mình yêu thích cùng với dáng người nhỏ nhắn, cân đối nên trông tôi khá trẻ so với tuổi. Vì vậy tôi được rất nhiều người quý mến nhưng chưa một lần phản bội người chồng tuyệt vời của mình.
Chồng thường cho tôi đi cùng trong những dịp anh hội ngộ cùng bạn bè, trong đó có một người rất thành đạt. Anh là lãnh đạo tầm cỡ trong một công ty với nhiều chi nhánh trên cả nước và tôi cảm nhận anh vô cùng tốt. Chồng tôi là một trong những người bạn từ thời học trung học với anh. Tôi có dịp được gặp anh vài lần và cũng ấn tượng với một người như vậy. Tôi chủ động liên hệ với anh trước vì tôi và hai người bạn có dự định vào thành phố nơi anh sinh sống để du lịch. Thật không ngờ cả tôi và anh như đã có hẹn từ trước, chúng tôi nói chuyện rất gần gũi và không hề có khoảng cách. Tôi đùa với anh rằng "Người như anh phải xứng tầm với hoa hậu, người mẫu". Nhưng bằng sự cởi mở và chân thành của anh, dần dần chúng tôi quý mến và nói lời yêu nhau, mong muốn được gặp nhau.
Thực tâm tôi rất xấu hổ với chồng và với những đứa con của mình. Tôi không dám nhìn thẳng mắt chồng mỗi khi về nhà vì dù sao chồng tôi rất tốt, yêu thương, chiều chuộng và cho tôi một cuộc sống khá đủ đầy. Tôi cũng sợ vợ anh. Việc chị theo dõi anh và biết tôi là ai không hề khó. Tôi cũng rất sợ chuyện bại lộ vì có gì là che giấu được mãi đâu, chồng sẽ không bao giờ tha thứ cho một người vợ ngoại tình với chính bạn của mình, nỗi đau đó chắc thấu tận tim gan. Tôi cũng sợ dư luận và đặc biệt công việc của tôi không cho phép điều đó xảy ra.
Dù chưa từng gặp nhau sau những lần trò chuyện ấy nhưng anh tặng tôi số tiền lớn để tôi mua món quà mình yêu thích. Tôi rất vui và hân hoan đón nhận. Nhưng tối đó vẫn như mọi hôm, chồng ôm tôi thật chặt để ngủ, tôi thấy mình tội lỗi vô cùng. Tôi dằn vặt và sáng hôm sau đã nhắn cho anh ấy đúng với suy nghĩ của mình. Anh ấy cho rằng tôi đùa giỡn tình cảm của anh. Anh không hề nói nhiều, vẫn rất lịch sự và nền nã. Cuối cùng anh chặn hết liên lạc từ tôi. Sự quyết đoán của anh làm tôi có cảm giác chông chênh, hụt hẫng nếu không muốn nói anh hơi phũ phàng. Có thể anh đã quên tôi ngay tức thì nhưng thật sự là một người phụ nữ, tôi vẫn còn bị cảm xúc chi phối. Có lẽ đến một lúc nào đó, tôi sẽ phải thầm cảm ơn anh đã giúp tôi không phản bội người chồng tuyệt vời của mình.
Tôi hay đi chùa tụng kinh. Tôi sợ nghiệp mình gieo, sợ những đồng tiền tham, sân si là những đồng tiền nuôi nghiệp. Tôi sợ điều mình làm, con cái mình phải trả, không chỉ trả bằng tiền mà trả bằng những thứ đáng sợ hơn. Tôi suy nghĩ rất nhiều và đến ngân hàng xin số tài khoản của anh đã chuyển tiền cho tôi và chuyển gửi trả anh. Ban đầu ngân hàng từ chối cung cấp thông tin người gửi nên tôi phải nhờ sự trợ giúp của người khác. Nhưng điều tôi băn khoăn không biết người mình chuyển có đúng là anh không, dù ngân hàng khẳng định đó là tài khoản đối ứng, là đúng người đã gửi cho mình, nếu không yên tâm chỉ có cách gặp trực tiếp để gửi lại. Tên người nhận đúng là tên anh nhưng tôi vẫn không yên tâm vì không có sự phản hồi nào từ anh.
Xin hỏi mọi người, tôi có cần băn khoăn về số tiền mình đã chuyển vào tài khoản đó không? Xin cảm ơn và mong nhận được chia sẻ của mọi người.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 32 tuổi, quê ở một thành phố miền Bắc. Khi học đại học và đi làm suốt 13 năm, tôi ở Hà Nội. Tôi quen và gặp chồng cũ, hơn tôi 10 tuổi. Khi đó tôi còn trẻ, tầm 25 tuổi, yêu và cưới rất hồn nhiên, chưa có toan tính gì. Chúng tôi bên nhau 6 năm. Ban đầu tôi rất yêu chồng cũ, làm mọi thứ xoay quanh anh. Nhưng 2-3 năm gần đây, tôi cảm nhận cuộc sống hai vợ chồng không ổn. Nhà cửa, xe cộ đều có, chúng tôi có một bé trai. Tôi có công việc ổn, lương cao nhưng chồng cũ thay đổi 2-3 công việc trong vài năm.
Tôi từng nghĩ liệu chúng tôi sẽ đi với nhau đến bao giờ vì cảm thấy cả hai là những người sống chung nhà có vẻ đúng hơn là vợ chồng. Vì quả thực trong nhà, tôi là người chủ động, chủ động dọn dẹp, sửa chữa dây điện, ống nước, nội thất... còn anh không hề can thiệp. Tôi cũng muốn chồng để ý nhưng không thay đổi được. Nói thật, cuộc sống lúc đó chỉ màu hồng bên ngoài thôi. Cuộc sống vẫn tiếp diễn nhưng trong lòng tôi cảm giác không yên ổn.
Hai năm trước, tôi phát hiện chồng ngoại tình, và ngoại tình từ rất lâu rồi, có lẽ từ khi con còn nhỏ. Tôi sốc nhưng tỉnh táo khá nhanh. Trước nay anh chưa từng là chỗ dựa của tôi thì tôi cũng không cần một người phản bội mình. Trong vòng một năm, tôi chuẩn bị kinh tế, ly hôn, chuyển nhà, chuyển trường cho con, chuyển công việc. Tôi bước đi dứt khoát, lạnh lùng, có phần tuyệt tình. Cũng phải thôi, con người tôi không chứa được người không chung thủy, chỉ cần một lần cũng đủ để tôi "lật bàn" rồi, đằng này lại còn diễn ra mấy năm mà tôi không hay biết. Đến cả bố mẹ chồng, họ hàng chồng sau cuộc ly hôn này, tôi cũng coi như đóng lại. Tôi chỉ duy trì mối quan hệ văn minh với chồng cũ, còn lại không tương tác dù chỉ một chút.
Hiện tại cũng gần một năm sau ngày ly hôn, cuộc sống của tôi giờ bình yên hơn bao giờ hết. Tôi mua nhà ở trung tâm thành phố, bố mẹ đẻ ra ở cùng, con trai ở cùng. Tôi mới chuyển việc vào một môi trường rất ổn. Cạnh tôi vẫn không có ai, có lẽ tôi cũng không cần bởi nếu xuất hiện lại làm xáo trộn cuộc sống hiện tại của tôi. Với tôi, vậy là đủ rồi, không hẳn thành công nhưng an lòng. Ở tuổi 32, tôi được ấn nút restart lại cuộc đời theo cách mình muốn. Mọi thứ diễn ra một cách nhẹ nhàng bởi tôi có quyết tâm và có kế hoạch cụ thể thì mọi thử đều làm được. Điều quan trọng tôi học được là luôn nhìn vấn đề và cuộc sống theo cách tích cực.
Tin Gốc: Vnexpress

