Vợ tôi vẫn chưa sinh thêm con thứ ba, có thể kế hoạch của vợ là hai đến 6 tháng nữa hy vọng có bầu. Hai năm qua, ơn giời công việc của tôi vẫn phát triển tốt, gia đình ổn. Tôi và vợ không hề có người thứ ba nào. Tôi phải thừa nhận con người mình đã thay đổi khi có tài sản, xin nói rõ hơn: Khi lấy nhau, chúng tôi hầu như chưa có gì, vợ đã cùng tôi xây dựng cơ ngơi như bây giờ. Tôi phải thừa nhận vợ gần như hoàn hảo, 99 điểm. Ngày xưa tôi chỉ ước mơ có một gia đình như vậy mà thôi.
Ở bài trước, nhiều người kết luận tôi cần gặp bác sĩ. Cách đây 12 năm, tôi đã phát bệnh ái kỷ và hưng cảm, rất may chỉ sau một đợt dùng thuốc 7 ngày, tôi quay lại gặp bác sĩ, họ khuyên tôi tạm dừng thuốc, trao quyền tối cao ở công ty cho vợ. Tôi phải trình bày các ý tưởng cho vợ, vợ phê duyệt mới được làm. Tôi đã làm theo và sự kết hợp đó giúp chúng tôi tốt dần lên. Tôi rất may mắn gặp được vị bác sĩ này và tất nhiên có người vợ toàn diện. Hiện tại, thỉnh thoảng có các cơn nhẹ xuất hiện, tuy nhiên tôi chỉ cần tự điều chỉnh hành vi, không tự đưa ra các quyết định đầu tư nữa mà thông qua đội ngũ cố vấn và trợ lý.
Về thời gian sau khi ly hôn: Tôi đề nghị phải ký một hợp đồng giúp việc rất rẻ để phục vụ theo lệnh của vợ cũ vào 18h-22h hàng ngày trong tuần làm việc, từ 8h-22h tất cả các ngày nghỉ cuối tuần và nghỉ lễ. Số ngày được nghỉ sẽ rõ ràng, nếu vi phạm phải phạt tiền rất nặng. Điều này đảm bảo tôi phải dành thời gian cùng vợ cũ chăm sóc con như trước.
Cụ thể về tài sản một chút, tổng tài sản gồm cả nhà đất và công ty vào khoảng 250 tỷ đồng, cứ cho là tương đương 1.500 cây vàng, chia đôi phần tôi là 125 tỷ đồng, tương đương 750 cây vàng. Phần tiền này trước pháp luật là của vợ tôi hết, tôi không có gì. Còn giữa tôi và vợ tự hiểu là vợ sẽ giúp tôi quản lý số tiền này.
Tạm hiểu theo giả định là tất cả số tài sản đó chuyển thành vàng ngay và đưa cho vợ tôi cất, hàng tháng vợ sẽ chi ra: một cây cho việc ăn học của con trong 20 năm do vợ hoàn toàn quản lý; 0,25 cây chia đều chuyển cho bố mẹ tôi và bố mẹ vợ; 0,5 cây là tiền quản lý của vợ tôi; 0,25 cây là tiền giải ngân hàng tháng cho tôi. Tôi tính nếu chi cho con 20 năm và chi cho vợ, tôi với bố mẹ 40 năm thì tổng số vàng tương đương 720 cây vàng. Tất nhiên đi vào chi tiết sẽ có nhiều vấn đề, vì tương lai không ai biết được, tuy nhiên hoàn toàn có cách để làm rõ trên cơ sở tôi hoàn toàn tin tưởng vợ.
Về các công ty cũng chuyển thành vợ tôi là chủ hết, tôi chỉ là người làm thuê nếu vợ thấy có giá trị và nhận thưởng theo tỷ lệ nhỏ lợi nhuận sòng phẳng. Có thể bị đuổi việc bất cứ lúc nào. Có thể tự kết luận: Phần tiền được chia cơ bản tôi không giành với vợ, vẫn do vợ quản lý, hàng tháng tôi hy vọng mình và bố mẹ vẫn có lộc từ vợ tôi.
Một số bạn có bình luận về những người phụ nữ và những người con nếu tôi may mắn có. Đầu tiên tôi phải chia sẻ lại là: Tôi cho rằng khác biệt giữa từng cá nhân không nhiều về tố chất, mà quan trọng là tham vọng và lựa chọn. Do đó tôi không cho rằng mình hơn ai hay xuất chúng gì để sinh nhiều, chỉ là tôi tự lựa chọn như vậy. Tôi cũng xin chia sẻ lại về chuyện tài sản tôi có làm thay đổi tham vọng của bản thân nhưng cách tôi chi tiêu cho mình không thay đổi nhiều, hiện tôi chỉ dùng điện thoại đời cũ, tai nghe có dây…
Về những người phụ nữ mà tôi hy vọng có thể ngỏ lời, đó là những người độc thân trên 33 tuổi, họ đã có dự định sinh con và nuôi con một mình. Họ có thể đang phân vân giữa phương án thụ tinh nhân tạo từ tinh trùng hiến tặng ở bệnh viện hoặc có con cùng tôi (có thể là phương pháp gián tiếp tại bệnh viện). Việc có thành hay không tôi không biết vì đến nay chưa trực tiếp nói chuyện này với ai. Tôi hy vọng sẽ có người phụ nữ trên 33 tuổi nghĩ rằng phương án với tôi có thể đáng cân nhắc khi so với phương án dùng tinh trùng hiến tặng, xác suất như thế nào thì tôi chưa biết.
Nhiều bạn đoán tôi đã có bồ và chỉ lý do lý trấu để đến với bồ. Tôi xin trả lời là không. Tôi từng nói với vợ nhiều lần rằng bản thân hiểu tình yêu nam nữ có giá trị ở mức độ giới hạn như thế nào. Từ lâu tôi không còn kỳ vọng vào tình yêu nam nữ nữa, tình nghĩa quan trọng hơn. Nói thật tôi biết rằng sẽ không có người con gái nào tốt hơn người con gái năm xưa cưới mình khi nghèo. Do đó chắc chắn sẽ không có chuyện tôi phát sinh quan hệ tình cảm với người con gái khác. Một lần nữa xin cám ơn mọi người đã đọc và cho ý kiến.
Hồi còn độc thân, tôi từng được một người theo đuổi suốt gần ba năm. Anh hiền lành, điềm đạm, công việc ổn định, lúc nào cũng kiên nhẫn với tôi. Nhưng khi ấy tôi cho rằng anh quá nhạt, không biết lãng mạn, ngoại hình bình thường, chưa có nhà riêng nên từ chối để đến với người đàn ông khiến mình rung động hơn.
Người tôi chọn nói chuyện rất khéo, lãng mạn, có nhiều tài lẻ, luôn biết làm tôi vui và hứa hẹn đủ điều về tương lai. Hơn nữa, gia đình anh có điều kiện, anh đã có căn hộ chung cư ở thành phố. Tôi tin mình đã gặp đúng người nên quyết định yêu và kết hôn. Chúng tôi cưới nhau được hơn bốn năm, hiện có một bé trai. Thu nhập của hai vợ chồng khoảng hơn 40 triệu đồng mỗi tháng, nếu biết vun vén, cũng đủ để có cuộc sống ổn định.
Nhưng sau khi cưới, tôi mới nhận ra hôn nhân khác rất xa tình yêu. Mỗi ngày đi làm về, tôi lại tất bật nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp, tắm cho con, cho con ăn rồi ru con ngủ. Chồng ăn xong là cầm điện thoại xem video hoặc chơi game đến khuya. Cuối tuần tôi mong anh phụ tôi dọn dẹp nhà cửa thì anh bảo cả tuần đi làm mệt, muốn được nghỉ ngơi. Dù thu nhập của anh cao hơn tôi, anh rất hiếm khi chủ động đưa tiền sinh hoạt. Mỗi tháng tôi đều phải nhắc, anh mới chuyển vài triệu rồi bảo cứ chi trước, thiếu thì đưa sau. Tiền học của con, tiền điện nước, tiền chợ, tiền bỉm sữa... hầu hết đều do tôi đứng ra lo liệu, nhiều tháng còn phải lấy cả tiền tiết kiệm bù vào.
Gia đình chồng tôi thuộc diện có điều kiện. Bố mẹ chồng có nhà cửa, đất đai, kinh tế dư dả nhưng từ ngày cưới đến giờ chưa bao giờ chủ động hỗ trợ con cháu một khoản nào, dù chỉ là tiền sữa hay món quà nhỏ cho cháu nội. Ngược lại, mỗi khi ông bà có việc, từ giỗ chạp, sửa nhà đến những khoản chi phát sinh, vợ chồng tôi đều phải góp. Có lần mẹ chồng còn bảo vợ chồng tôi biếu thêm tiền để ông bà dưỡng già vì con nhà bà hàng xóm thế này thế kia.
Chồng tôi chưa bao giờ đứng ra bảo vệ hay chia sẻ với vợ. Anh luôn cho rằng bố mẹ nói gì cũng đúng, còn tôi phải biết nhịn. Anh lại khá nóng tính. Mỗi khi tôi góp ý, anh cho rằng tôi hay cằn nhằn, so đo. Có những hôm anh đi liên hoan với bạn bè đến nửa đêm mới về, thậm chí có hôm đi qua đêm, tôi gọi không thèm nghe máy. Tôi ôm con ngủ mà vừa lo cho anh vừa thấy cô đơn trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Chồng tôi chỉ được cái rất nhiệt tình đưa vợ con đi chơi. Tôi chỉ cần rủ đưa con đi đâu đó chơi là anh đồng ý ngay, dù bận cũng sắp xếp để đi. Ngoài ra, các ngày lễ, ngày kỷ niệm anh vẫn nhớ và tặng quà cho tôi. Đó cũng là điều khiến tôi thấy được an ủi và chưa bị "biến mất" sau cưới.
Vài ngày trước, tôi vô tình thấy trên mạng xã hội người từng theo đuổi mình đăng ảnh cả gia đình đi du lịch. Nhìn nụ cười của vợ chồng anh và hai đứa con, lòng tôi bỗng chùng xuống. Lòng miên man nghĩ về quá khứ, cũng có chút tiếc nuối vì mình đã chọn sai người.
Tôi vẫn muốn giữ gia đình cho con nhưng càng sống càng thấy mệt mỏi và lạc lõng. Không biết tôi còn cố gắng được bao lâu. Có ai có hoàn cảnh tương tự đã cải thiện được chồng không, xin hãy cho tôi lời khuyên.
Tôi không biết mình sai hay đúng nên nhờ mọi người đọc và phân tích giúp.
Tôi 34 tuổi, vợ kém 7 tuổi, mới lấy nhau được hai tháng vợ đã mang bầu. Hiện vợ chồng không làm gì cả vì ngay từ đầu xác định lấy nhau là nghỉ việc, về xin đất của ông bà làm nhà rồi mở quán nước tại chỗ ở luôn. Trong lúc xây nhà phải ở với ông bà nên việc đồng ruộng và cơm nước tôi làm hết, vì là con cả, lại đi 10 năm mới về nên muốn giúp đỡ ông bà bù những năm tôi không ở nhà.
Vợ tôi mang bầu được hơn hai tháng, rất nghén, hay nôn khi ngửi thấy mùi lạ nên vợ không ăn chung với gia đình, cơm của cô ấy phải làm riêng hoặc mua về cho vợ ăn. Tóm lại, tôi phải lo cơm nước cho cả vợ và gia đình như hai bữa cơm riêng vậy. Quần áo tôi cũng phải giặt vì không có máy giặt, cộng thêm việc xây nhà nên tôi hay phải chạy mua nguyên vật liệu, kiểm tra công việc và phải làm thêm nhiều việc để đỡ tiền, ví dụ lát nền nhà tắm. Tóm lại, việc gì làm được đỡ tiền là tôi đều làm.
Vợ không ra ngoài làm gì được vì nghén, kể cả khi chưa mang thai vợ cũng hay giận dỗi linh tinh. Đỉnh điểm hôm nay tôi làm xong nhà nên dọn đồ từ nhà ông bà xuống phòng cũ, dọn từ tầng hai, cứ lên rồi xuống, rất nhiều đồ, chỉ có tôi và em trai làm từ sáng đến 17h30 thì nghỉ. Tôi bảo vợ rằng anh đi dạo với đám bạn khoảng một tiếng, vợ biết và cũng không nói gì cả, tôi về thì vợ giận, làm mình làm mẩy, cứ nằm ra đất, giường không nằm, rồi khóc, nói thế nào cũng không thôi. Thật sự tôi rất mệt khi dỗ thế nào cũng không được. Có ai phân tích cho tôi hiểu được không?
Gia đình tôi có 6 người, hai vợ chồng và bốn đứa con đều trong độ tuổi đi học, thu nhập đủ sống ở mức trung bình, hiện tại đã có nhà ở kiên cố, có xe ôtô. Các con đều mạnh khỏe, ngoan hiền, kết quả học tập từ khá trở lên, đứa nào cũng vô tư trong sáng, con gái biết ca múa nhảy nhót, con trai thích chơi thể thao. Nhưng có một điều rất khó nói, có lẽ do cá tính hoặc khả năng có hạn mà bà xã không nói chuyện được với chồng và con, hễ nói một tí là từ chuyện bé xé ra to. Nguyên nhân chính là bà xã không hiểu ý của người nói.
Ví dụ các cháu nói về chuyện học hành: "Bây giờ đa số các trường đều hạ thấp yêu cầu và tạo điều kiện cho học sinh có điểm để làm đẹp học bạ, đủ điều kiện xét tuyển vào đại học sau khi học xong cấp ba, các trường tư thục thì tạo điều kiện nhiều hơn nên học ít áp lực hơn. Vì vậy kết quả giỏi hay xuất sắc cũng không nói lên được điều gì nhiều. Chất lượng học sinh trường tư sẽ không bằng trường công lập. Nếu xét theo số đông, trường tư xếp loại giỏi chỉ bằng trường công xếp loại khá thôi". Bà xã lại nói "Tại sao con lại chê trường tư chất lượng học tập không bằng trường công, học được hay không do từng đứa chứ liên quan gì trường công hay tư, thậm chí có đứa học trường tư nhưng giỏi hơn trường công".
Sự vênh nhau chỗ này là: một bên các cháu nói về đa số, là nó tự hào về truyền thống dạy và học của những ngôi trường công lập có bề dày lịch sử 50, 60 năm; còn bà xã lại nói về thiểu số (trường tư thục được thành lập khoảng 30 năm trở lại và chính bà xã cũng học trường tư nhưng không may thi tốt nghiệp cấp ba bị rớt sau phải thi lại tốt nghiệp hệ bổ túc, sau làm nhân viên tạp vụ cho một cơ quan, rất biết vun vén chăm lo cho gia đình, nhất là về ăn uống). Vậy là sinh ra xung đột cãi vã. Tôi khuyên con không nên cãi mẹ nên nó chọn im lặng, chỉ trả lời hoặc hỏi mẹ những việc cần thiết, còn lại con cái đều ở phòng riêng.
Những vấn đề quan trọng về học hành, định hướng nghề nghiệp, xã hội..., con đều hỏi tôi (may mắn là tôi được học ngôi trường phổ thông công lập có 60 năm truyền thống mà bây giờ các con lớn của tôi đang theo học. Tôi học được hai bằng đại học và làm văn phòng). Tương tự vậy, tôi nói về xe máy xăng, xe đạp điện, xe máy điện, vợ bảo "Bây giờ người ta toàn đi ôtô, mấy ai đi xe máy, xe điện". Hoặc tôi bảo dạo này ảnh hưởng chiến tranh nên giá cả hàng hóa cao quá, làm ăn buôn bán cũng khó khăn, ai cũng lo thủ tiền mua lương thực, thực phẩm và lo cho con cái học hành. Bà xã lại nói "Thời này làm ăn được đồng nào thì lo tích sản, mua vàng cất khi giá cao thì bán lại kiếm lời, có tiền tiêu cho khỏe khỏi phải làm ăn bon chen vất vả".
Tôi phải chọn im lặng vì không biết trả lời thế nào, vì nói chuyện phải kẻ tung người hứng, thuận theo câu chuyện, ngữ cảnh để trình bày cho phù hợp. Còn tự nhiên chuyển hẳn ngữ cảnh, câu chuyện sang một vấn đề khác thì rất khó, dễ gây ức chế, xung đột không cần thiết. Chính vì vậy, gia đình hầu như rất ít khi nói chuyện hoặc đi đâu chung. Nhìn vào, gia đình cũng thuộc dạng ổn định, không to tiếng cãi vã nhiều, vẫn quan tâm chăm lo cho nhau nhưng tiếng cười hầu như không có, ai lo việc người nấy. Về nhà, sau khi ăn uống xong, mỗi người chọn một góc riêng, thậm chí có hôm còn ăn uống không cùng lúc.
Tôi đã nhiều lần góp ý cho bà xã trong lúc nói chuyện không nên khua chân múa tay, không nên trình bày vấn đề to tát căng thẳng, tùy nội dung, đối tượng mà mình dẫn câu chuyện cho phù hợp, giải quyết xong vấn đề này mới chuyển qua vấn đề khác. Chứ người nói đặt ra vấn đề hiện nay sáp nhập một số cán bộ đi lại công tác xa cũng hơi vất vả, em lại nói "Sướng khổ do mình, tại cũng ham, cũng từ tham mà ra nên bây giờ vất vả thì chịu chứ kêu nổi gì". Vậy là cụt hứng còn đâu sự sẻ chia, nói câu chuyện sau giờ làm việc cho vui vẻ nữa. Tuy nhiên bà xã tôi vẫn không điều chỉnh được. Quý vị có ai rơi vào trường hợp như gia đình tôi không?