Gia đình tôi có 6 người, hai vợ chồng và bốn đứa con đều trong độ tuổi đi học, thu nhập đủ sống ở mức trung bình, hiện tại đã có nhà ở kiên cố, có xe ôtô. Các con đều mạnh khỏe, ngoan hiền, kết quả học tập từ khá trở lên, đứa nào cũng vô tư trong sáng, con gái biết ca múa nhảy nhót, con trai thích chơi thể thao. Nhưng có một điều rất khó nói, có lẽ do cá tính hoặc khả năng có hạn mà bà xã không nói chuyện được với chồng và con, hễ nói một tí là từ chuyện bé xé ra to. Nguyên nhân chính là bà xã không hiểu ý của người nói.
Ví dụ các cháu nói về chuyện học hành: “Bây giờ đa số các trường đều hạ thấp yêu cầu và tạo điều kiện cho học sinh có điểm để làm đẹp học bạ, đủ điều kiện xét tuyển vào đại học sau khi học xong cấp ba, các trường tư thục thì tạo điều kiện nhiều hơn nên học ít áp lực hơn. Vì vậy kết quả giỏi hay xuất sắc cũng không nói lên được điều gì nhiều. Chất lượng học sinh trường tư sẽ không bằng trường công lập. Nếu xét theo số đông, trường tư xếp loại giỏi chỉ bằng trường công xếp loại khá thôi”. Bà xã lại nói “Tại sao con lại chê trường tư chất lượng học tập không bằng trường công, học được hay không do từng đứa chứ liên quan gì trường công hay tư, thậm chí có đứa học trường tư nhưng giỏi hơn trường công”.
Sự vênh nhau chỗ này là: một bên các cháu nói về đa số, là nó tự hào về truyền thống dạy và học của những ngôi trường công lập có bề dày lịch sử 50, 60 năm; còn bà xã lại nói về thiểu số (trường tư thục được thành lập khoảng 30 năm trở lại và chính bà xã cũng học trường tư nhưng không may thi tốt nghiệp cấp ba bị rớt sau phải thi lại tốt nghiệp hệ bổ túc, sau làm nhân viên tạp vụ cho một cơ quan, rất biết vun vén chăm lo cho gia đình, nhất là về ăn uống). Vậy là sinh ra xung đột cãi vã. Tôi khuyên con không nên cãi mẹ nên nó chọn im lặng, chỉ trả lời hoặc hỏi mẹ những việc cần thiết, còn lại con cái đều ở phòng riêng.
Những vấn đề quan trọng về học hành, định hướng nghề nghiệp, xã hội…, con đều hỏi tôi (may mắn là tôi được học ngôi trường phổ thông công lập có 60 năm truyền thống mà bây giờ các con lớn của tôi đang theo học. Tôi học được hai bằng đại học và làm văn phòng). Tương tự vậy, tôi nói về xe máy xăng, xe đạp điện, xe máy điện, vợ bảo “Bây giờ người ta toàn đi ôtô, mấy ai đi xe máy, xe điện”. Hoặc tôi bảo dạo này ảnh hưởng chiến tranh nên giá cả hàng hóa cao quá, làm ăn buôn bán cũng khó khăn, ai cũng lo thủ tiền mua lương thực, thực phẩm và lo cho con cái học hành. Bà xã lại nói “Thời này làm ăn được đồng nào thì lo tích sản, mua vàng cất khi giá cao thì bán lại kiếm lời, có tiền tiêu cho khỏe khỏi phải làm ăn bon chen vất vả”.
Tôi phải chọn im lặng vì không biết trả lời thế nào, vì nói chuyện phải kẻ tung người hứng, thuận theo câu chuyện, ngữ cảnh để trình bày cho phù hợp. Còn tự nhiên chuyển hẳn ngữ cảnh, câu chuyện sang một vấn đề khác thì rất khó, dễ gây ức chế, xung đột không cần thiết. Chính vì vậy, gia đình hầu như rất ít khi nói chuyện hoặc đi đâu chung. Nhìn vào, gia đình cũng thuộc dạng ổn định, không to tiếng cãi vã nhiều, vẫn quan tâm chăm lo cho nhau nhưng tiếng cười hầu như không có, ai lo việc người nấy. Về nhà, sau khi ăn uống xong, mỗi người chọn một góc riêng, thậm chí có hôm còn ăn uống không cùng lúc.
Tôi đã nhiều lần góp ý cho bà xã trong lúc nói chuyện không nên khua chân múa tay, không nên trình bày vấn đề to tát căng thẳng, tùy nội dung, đối tượng mà mình dẫn câu chuyện cho phù hợp, giải quyết xong vấn đề này mới chuyển qua vấn đề khác. Chứ người nói đặt ra vấn đề hiện nay sáp nhập một số cán bộ đi lại công tác xa cũng hơi vất vả, em lại nói “Sướng khổ do mình, tại cũng ham, cũng từ tham mà ra nên bây giờ vất vả thì chịu chứ kêu nổi gì”. Vậy là cụt hứng còn đâu sự sẻ chia, nói câu chuyện sau giờ làm việc cho vui vẻ nữa. Tuy nhiên bà xã tôi vẫn không điều chỉnh được. Quý vị có ai rơi vào trường hợp như gia đình tôi không?
Vợ chồng tôi sống với nhau gần 20 năm, con cái đã lớn. Cuộc sống vợ chồng cũng có lúc này, lúc nọ nhưng hiện vẫn bình thường. Tôi làm việc tại cơ quan nhà nước, vợ kinh doanh online. Vợ là người có hình thức, có nhiều người hay ve vãn, tán tỉnh khi gặp. Gần đây vợ về họp lớp phổ thông, gặp lại bạn bè cũ và có gặp vợ chồng cô bạn học ở xa về. Sau khi họp lớp, vợ tôi và chồng của người bạn có lấy số điện thoại của nhau. Từ đó họ thường xuyên liên lạc mà người bạn không hề biết. Tôi vô tình biết được khi xem điện thoại của vợ, tin nhắn vẫn còn lưu.
Cũng phải nói là khi họp lớp về, qua những cuộc nói chuyện với bạn bè của cô ấy, tôi thấy vợ rất ngưỡng mộ anh này, hay nhắc trong các câu chuyện. Qua nội dung tin nhắn, anh này cảm nhận được gì đó từ vợ tôi nên chủ động tán tỉnh, tấn công. Anh chồng của bạn vợ công tác xa nhà, tháng về vài lần nên khi ở cơ quan hay liên lạc với vợ tôi. Việc liên lạc giữa vợ và anh này diễn ra khá dày, bất kể giờ giấc, ngày đêm.
Qua tin nhắn, anh này thể hiện sự nhớ nhung, muốn gặp lại vợ tôi. Vợ tôi không thể hiện tình cảm qua tin nhắn nhưng cũng nhắn tin qua lại rất nhiều, thậm chí còn gọi video nhiều lần với thời gian 30 phút mỗi lần. Tin nhắn mà anh ta nhắn với vợ tôi thì vợ anh ta không biết, anh ta công tác xa thỉnh thoảng mới về, tin nhắn để chế độ tự xóa. Vợ tôi cũng biết nếu bạn mình biết những tin nhắn này sẽ không ổn, vì thế không thể hiện tình cảm với anh ta trong tin nhắn nhưng vẫn liên lạc với mật độ rất dày.
Sau khi tôi biết, có nói chuyện bóng gió về việc phụ nữ có gia đình nên hạn chế nhắn tin thường xuyên với người khác giới, nhất là những người thích mình. Sau đó tôi thấy vợ xóa đi các tin nhắn với anh này trong máy nhưng các cuộc nói chuyện, nhắn tin vẫn tiếp diễn. Tôi sợ nếu nhắn tin qua lại như vậy sẽ nảy sinh các vấn đề phức tạp, vợ anh ta biết cũng ảnh hưởng đến gia đình. Vợ tôi cũng dễ dính vào mối quan hệ với anh ta (mặc dù hiện tại là chưa có gì, chỉ ngưỡng mộ và nói chuyện tâm đầu ý hợp).
Tôi có nói chuyện với vợ về việc này thì vợ phủ nhận, dấu mối quan hệ giữa mình và chồng của bạn. Theo mọi người tôi làm vậy có đúng không? Có nên nói thẳng vợ không nhắn tin với anh ta hay cứ để mọi việc diễn ra như vậy.
Tôi lấy chồng được ba năm, có con nhỏ gần hai tuổi. Hai vợ chồng cùng bán hàng online nên công việc khá bận, từ sáng đến tối đều xoay quanh đơn hàng, đóng gói, trả lời khách, giao hàng. Ngoài việc bán hàng, tôi là người chính chăm con, nấu ăn và lo việc nhà. Tối hôm đó, tôi đang đứng nấu cơm thì điện thoại liên tục báo tin nhắn, con lại quấy khóc ngoài phòng. Trời nóng, người mệt nên tôi buột miệng than một câu: "Làm phụ nữ khổ thật, vừa chăm con vừa nấu ăn, mệt cũng không được nghỉ".
Không ngờ chồng tôi đang ngồi gần đó lại nổi nóng. Anh đứng dậy hất nguyên chảo đồ ăn tôi vừa nấu xuống bồn rửa bát, thức ăn văng tung tóe khắp nơi, rồi đá luôn rổ rau tôi mới hái ngoài vườn mang vào. Vừa đá anh vừa chửi: "Không nấu được thì cút về nhà mẹ mày đi, từ giờ không phải nấu cho bố con tao ăn nữa". Tôi đứng lặng người, tay vẫn cầm vá, không nói được câu nào.
Hôm đó, chồng tôi bỏ ra ngoài đi nhậu với bạn. Đến khuya mới về trong tình trạng say xỉn, vào nhà nằm vật ra ngủ, không nói với tôi câu nào. Tôi cũng im lặng, dọn dẹp nốt những việc còn lại rồi đưa con đi ngủ như mọi ngày. Sáng hôm sau, cả hai vẫn dậy bán hàng bình thường. Tôi trả lời khách, đóng đơn, còn anh chuẩn bị hàng để gửi đi. Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, chỉ là không ai nói với ai câu nào. Không khí trong nhà nặng nề. Tôi cảm thấy khá buồn và mệt mỏi.
Tôi 33 tuổi, cưới chồng được 8 năm, con gái 7 tuổi và đang mang bầu bé thứ hai. Chồng làm kinh doanh, tôi làm ở một cơ quan nhà nước, thu nhập của chồng cao, lương của tôi chỉ tầm chục triệu đồng. Trong 8 năm chung sống, tôi phát hiện chồng ngoại tình hơn chục lần, trong đó có cả những cô gái gọi, đồng nghiệp, khách hàng. Tôi từng bỏ về nhà mẹ đẻ nhiều lần nhưng anh lại năn nỉ, hứa thay đổi, tôi mủi lòng, thương con, tin anh hết lần này đến lần khác. Chồng quan tâm và hay đưa tôi du lịch đây đó, người ngoài không biết sẽ nghĩ anh là người chồng tốt.
Cách đây một tháng tôi lại biết chồng có người mới, cô gái này anh biết được vài tháng rồi, vì là em họ của người bạn, người đó chơi chung với vợ chồng tôi. Họ còn sử dụng ốp điện thoại giống nhau do cô kia mua. Vài người bạn biết chồng tôi quen cô đó. Vài ngày sau tôi lại phát hiện anh nhắn tin tình cảm với một người khác qua mạng, nhưng tôi nghĩ chưa đi quá xa vì anh mới tán tỉnh cô này hơn một tuần. Rồi tôi lại bắt gặp anh hẹn hò ở cà phê với một người phụ nữ có chồng con, hơn anh 5 tuổi, người này chỉ quen kiểu "bóc bánh trả tiền".
Tôi muốn ly dị nhưng sợ con không đủ cha mẹ, hơn nữa với lương của mình thì tôi không thể đủ nuôi hai con. Bố mẹ đẻ cũng không có điều kiện, lại có tuổi, tôi không thể trông chờ hết vào ông bà. Chung sống với người chồng cặp bồ liên tục như này, tôi quá mệt mỏi rồi, phải làm sao đây?