Gia đình tôi có 6 người, hai vợ chồng và bốn đứa con đều trong độ tuổi đi học, thu nhập đủ sống ở mức trung bình, hiện tại đã có nhà ở kiên cố, có xe ôtô. Các con đều mạnh khỏe, ngoan hiền, kết quả học tập từ khá trở lên, đứa nào cũng vô tư trong sáng, con gái biết ca múa nhảy nhót, con trai thích chơi thể thao. Nhưng có một điều rất khó nói, có lẽ do cá tính hoặc khả năng có hạn mà bà xã không nói chuyện được với chồng và con, hễ nói một tí là từ chuyện bé xé ra to. Nguyên nhân chính là bà xã không hiểu ý của người nói.
Ví dụ các cháu nói về chuyện học hành: “Bây giờ đa số các trường đều hạ thấp yêu cầu và tạo điều kiện cho học sinh có điểm để làm đẹp học bạ, đủ điều kiện xét tuyển vào đại học sau khi học xong cấp ba, các trường tư thục thì tạo điều kiện nhiều hơn nên học ít áp lực hơn. Vì vậy kết quả giỏi hay xuất sắc cũng không nói lên được điều gì nhiều. Chất lượng học sinh trường tư sẽ không bằng trường công lập. Nếu xét theo số đông, trường tư xếp loại giỏi chỉ bằng trường công xếp loại khá thôi”. Bà xã lại nói “Tại sao con lại chê trường tư chất lượng học tập không bằng trường công, học được hay không do từng đứa chứ liên quan gì trường công hay tư, thậm chí có đứa học trường tư nhưng giỏi hơn trường công”.
Sự vênh nhau chỗ này là: một bên các cháu nói về đa số, là nó tự hào về truyền thống dạy và học của những ngôi trường công lập có bề dày lịch sử 50, 60 năm; còn bà xã lại nói về thiểu số (trường tư thục được thành lập khoảng 30 năm trở lại và chính bà xã cũng học trường tư nhưng không may thi tốt nghiệp cấp ba bị rớt sau phải thi lại tốt nghiệp hệ bổ túc, sau làm nhân viên tạp vụ cho một cơ quan, rất biết vun vén chăm lo cho gia đình, nhất là về ăn uống). Vậy là sinh ra xung đột cãi vã. Tôi khuyên con không nên cãi mẹ nên nó chọn im lặng, chỉ trả lời hoặc hỏi mẹ những việc cần thiết, còn lại con cái đều ở phòng riêng.
Những vấn đề quan trọng về học hành, định hướng nghề nghiệp, xã hội…, con đều hỏi tôi (may mắn là tôi được học ngôi trường phổ thông công lập có 60 năm truyền thống mà bây giờ các con lớn của tôi đang theo học. Tôi học được hai bằng đại học và làm văn phòng). Tương tự vậy, tôi nói về xe máy xăng, xe đạp điện, xe máy điện, vợ bảo “Bây giờ người ta toàn đi ôtô, mấy ai đi xe máy, xe điện”. Hoặc tôi bảo dạo này ảnh hưởng chiến tranh nên giá cả hàng hóa cao quá, làm ăn buôn bán cũng khó khăn, ai cũng lo thủ tiền mua lương thực, thực phẩm và lo cho con cái học hành. Bà xã lại nói “Thời này làm ăn được đồng nào thì lo tích sản, mua vàng cất khi giá cao thì bán lại kiếm lời, có tiền tiêu cho khỏe khỏi phải làm ăn bon chen vất vả”.
Tôi phải chọn im lặng vì không biết trả lời thế nào, vì nói chuyện phải kẻ tung người hứng, thuận theo câu chuyện, ngữ cảnh để trình bày cho phù hợp. Còn tự nhiên chuyển hẳn ngữ cảnh, câu chuyện sang một vấn đề khác thì rất khó, dễ gây ức chế, xung đột không cần thiết. Chính vì vậy, gia đình hầu như rất ít khi nói chuyện hoặc đi đâu chung. Nhìn vào, gia đình cũng thuộc dạng ổn định, không to tiếng cãi vã nhiều, vẫn quan tâm chăm lo cho nhau nhưng tiếng cười hầu như không có, ai lo việc người nấy. Về nhà, sau khi ăn uống xong, mỗi người chọn một góc riêng, thậm chí có hôm còn ăn uống không cùng lúc.
Tôi đã nhiều lần góp ý cho bà xã trong lúc nói chuyện không nên khua chân múa tay, không nên trình bày vấn đề to tát căng thẳng, tùy nội dung, đối tượng mà mình dẫn câu chuyện cho phù hợp, giải quyết xong vấn đề này mới chuyển qua vấn đề khác. Chứ người nói đặt ra vấn đề hiện nay sáp nhập một số cán bộ đi lại công tác xa cũng hơi vất vả, em lại nói “Sướng khổ do mình, tại cũng ham, cũng từ tham mà ra nên bây giờ vất vả thì chịu chứ kêu nổi gì”. Vậy là cụt hứng còn đâu sự sẻ chia, nói câu chuyện sau giờ làm việc cho vui vẻ nữa. Tuy nhiên bà xã tôi vẫn không điều chỉnh được. Quý vị có ai rơi vào trường hợp như gia đình tôi không?
Tôi đang làm việc cho một tập đoàn lớn, công việc rất áp lực về thời gian và khối lượng, phải ôm máy tính và điện thoại 24/7 để họp hành, báo cáo tiến độ. Ngày nghỉ phép, nghỉ cuối tuần của tôi vẫn phải tham gia họp hành, báo cáo. Môi trường làm việc rất nóng nực và mỗi ngày tôi đi bộ trong xưởng tầm 17 nghìn bước chân. Sếp thấy tôi làm được việc nên giao khá nhiều, đợt này dự án mới nên tôi bận tối mặt. Tôi đi làm cách nhà 400 km, xa vợ con, thu nhập mỗi tháng tầm 40 triệu đồng. Năm tháng gần đây, do áp lực công việc nên tôi thường xuyên bị choáng, nói khó, đôi lúc đang đi phải dừng lại vịn tường, như muốn ngất xỉu.
Tôi đi khám hai bệnh viện lớn của tỉnh, bác sĩ đều bảo tôi bị rối loạn tiền đình do áp lực và uống thuốc với liều cao dài ngày. Hiện tại tôi không đỡ, vẫn choáng khi thay đổi tư thế. Nhiều lần lái xe tôi cảm giác như muốn ngất xỉu trên vô lăng, thấy rất nguy hiểm. Vợ khuyên tôi nghỉ làm, về tìm việc gần nhà lại được gần vợ con, cũng có nhiều công ty mới thành lập.
Tôi thấy mệt mỏi và lo lắng cho sức khỏe của bản thân nên đang tính theo hai hướng: Nghỉ việc và học thêm tiếng Trung để làm việc tại các công ty gần nhà. Tôi cần nghỉ việc mới học được do bận không có thời gian làm việc gì. Hai là học một nghề sửa chữa, kiểu làm việc tay chân để đầu óc thoải mái, do nghề tay trái của tôi là sửa chữa đồ điện tử. Tôi muốn đăng ký học thêm các lớp học chuyên sâu để sửa chữa phần cứng máy tính gaming, trạm. Nhờ anh chị tư vấn thêm, chân thành cảm ơn.
Đọc bài: "Tôi từ chối nhận tiền từ bạn trai ngoại quốc chưa từng gặp", xin chia sẻ một câu chuyện thật của tôi. Cách đây chừng 12 năm, lúc đó tôi là cô gái đầy mộng mơ. Tôi thất tình, lang thang vào app, tìm một người xa lạ để nói thoải mái chuyện của mình. Tôi cũng muốn thực hành tiếng Anh nữa nên kết bạn với một người nước ngoài. Anh ta dùng google dịch, tôi cũng thỉnh thoảng dùng. Phải công nhận, chỉ nhắn tin qua lại trên email thôi nhưng anh ta nói chuyện rất cuốn. Anh ta bảo đã ly hôn, có một con gái riêng, là sĩ quan và nhiều công việc trong chính phủ, đi nhiều nước. Đi đâu, làm gì anh ta cũng chụp ảnh, video gửi qua email cho tôi.
Anh ta nói chuyện lịch sự, tâm lý, cảm giác chân thật. Lúc đầu tôi cũng tin tưởng, thấy thiếu nếu không đọc được tin của anh ta. Tâm trạng tôi lúc đó khá vui. Tầm sau 3 tháng, anh ta nói yêu, nhớ tôi và muốn sang Việt Nam thăm tôi. Tôi cũng khá bất ngờ vì yêu mà nhanh đến vậy sao? Yêu một người chưa từng gặp mặt, chỉ qua tin nhắn thế sao? Hàng loạt câu hỏi đặt ra trong tôi. Tôi nhắn cho anh ta những thắc mắc đó. Anh ta lại luôn khẳng định đã yêu tôi qua những dòng tin tôi gửi.
Thật ra, tôi lúc đó cũng cảm mến anh ta, để nói yêu thì chưa. Anh là kiểu người lãng mạn trên thực tiễn. Tôi lãng mạn trong tâm hồn nhưng thường tin vào những điều mắt thấy tai nghe, tay sờ mó được. Chuyện gì đến cũng đến, một ngày đẹp trời, anh nói sẽ đến Việt Nam, xin tôi địa chỉ, trước đó anh xin số điện thoại, tôi tin nên đã lỡ cho. Lần này, anh xin địa chỉ tôi không cho. Anh nói vẫn gửi đồ đến Việt Nam trước, sau đó đi công tác nước ngoài rồi đến sau. Anh ta nói gửi kèm 480.000 bảng anh cho tôi. Tôi bảo tại sao lại phải gửi đồ trước mà không xách đi cùng. Anh ta bảo bận đi công tác nhiều nước, đi đến đâu gửi ảnh, video đến đó, nhờ tôi đi lấy hộ đồ. Tôi bảo không lấy đồ không phải của mình. Anh có thế ký gửi ở sân bay, sau đó tự lấy.
Thế mà, một tuần sau, có người ở sân bay gọi điện cho tôi nhưng không nói bằng tiếng Việt mà nói bằng tiếng Anh, yêu cầu tôi gửi địa chỉ để nhận đồ. Tôi tắt máy, họ gửi email cho tôi, yêu cầu tôi gửi 12 triệu đồng để lấy đồ và tiền. Tôi hoài nghi, vì sao chỉ có email, số điện thoại mà dám gửi tiền và đồ cho tôi, trong khi tôi không đồng ý nhận. Anh ta thúc giục tôi lấy đồ và tiền giùm, van xin đủ kiểu. Tôi nói anh tự làm và tự chịu. Cũng có lúc tôi nghĩ thấy tội qua lời cầu khẩn của anh ta, định bỏ 12 triệu đồng ra giúp. Sau đó tôi lại nghi ngờ tính logic của câu chuyện và thực sự tiếc tiền. Lúc đó tôi khá dư vì kiếm thêm ngoài lương chính khá nhiều, 12 triệu đồng không nhiều nhưng tôi tiếc.
Mấy ngày liền nhân viên sân bay vẫn làm phiền tôi. Lúc này tôi thấy anh ta phiền thật sự. Tôi không bắt máy số lạ, không trả lời email, rồi anh ta cũng lặn luôn. Tôi tránh được lừa đảo vì không tham (nguyên tắc không lấy bất kỳ thứ gì không phải của mình), trân quý đồng tiền mình làm ra (không tiêu tiền vào việc không đáng). Tôi chia sẻ chuyện thật, mong tác giả ngẫm ra chuyện của mình.
Tôi là tác giả bài viết "Chồng để tôi phải dùng tiền trợ cấp thất nghiệp để lo tang mẹ". Sau bài viết trước, tôi nhận ra nhiều người đang hiểu lầm câu chuyện của tôi theo hướng "tranh chấp tiền bạc" hay "mơ mộng hão huyền". Nhưng thực tế, quyết định dừng lại của tôi đến từ một nỗi đau thầm lặng, đó là cô độc trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Trước hết, tôi muốn khẳng định mình không phụ thuộc kinh tế vào chồng. Cả hai đều là nhân viên văn phòng có thu nhập ổn định. Từ ngày đầu có con, tôi đã dùng tiền thai sản tự lo liệu. Khi đi làm lại, vì thu nhập của anh cao hơn tôi nên chi phí gia đình luôn được chia theo tỷ lệ 3-7 hoặc 4-6 tùy giai đoạn. Điều khiến tôi cảm thấy hôn nhân vô vị là trong suốt nhiều năm, chồng dường như chỉ đứng ở một vai trò duy nhất: chi trả chi phí. Còn lại, tất cả những gì thuộc về khái niệm gia đình, từ chăm sóc, giáo dục con cái đến việc nhà hay những lúc cần một người ở bên, tôi đều phải tự xoay xở. Sau khi đóng góp xong phần tài chính, anh ấy mặc nhiên xem mình đã hoàn thành nghĩa vụ với gia đình.
Một ngày bình thường của tôi là dậy sớm chuẩn bị đồ ăn, lo cho con đi học rồi đi làm. Buổi tối về lại tiếp tục đón con, nấu ăn, dọn dẹp, dạy con học. Có những lúc tôi nhìn sang, thấy anh cũng dậy sớm nhưng chỉ nằm xem điện thoại chờ tới giờ đi làm. Anh đi làm về ăn cơm, rửa chén và phần thời gian còn lại là xem điện thoại đến 12 giờ khuya. Cuối tuần cũng không khác mấy, tôi vẫn là người lo việc nhà. Thậm chí thứ bảy tôi đi làm, anh có thể ở nhà cả ngày nhưng không chủ động đưa con đi học hoặc nấu nổi một bữa ăn trưa mà còn nhắn tôi mua đồ ăn về, lấy lý do là tôi tiện ra khỏi nhà thì đưa con đi học, mua đồ ăn về luôn.
Biến cố lớn nhất là khi mẹ tôi mất cũng là lúc tôi vừa nghỉ làm, nhận trợ cấp thất nghiệp. Đây là lúc tôi đau khổ nhất, lúc tôi cần chỗ dựa cả về tinh thần lẫn vật chất thì anh chỉ lo một hai chi phí, còn lại đứng ngoài để tôi tự xoay xở được bao nhiêu thì tự xoay. Và trong những ngày tôi đau buồn nhất, anh vẫn muốn tôi thực hiện lễ nghĩa với nhà chồng (muốn tôi gọi điện thoại nói khéo với ba mẹ chồng không về giỗ được, do về quê cúng 21 ngày mẹ mất). Chính lúc đó, tôi đã tự hỏi: Nếu một người chỉ tham gia vào hôn nhân bằng tiền, không chia sẻ trách nhiệm, không đồng hành về cảm xúc, có mặt trong nhà nhưng không thực sự "hiện diện" trong cuộc sống của hai mẹ con, thì vai trò của anh ấy trong gia đình là gì? Chẳng lẽ tôi chỉ cần một người cùng trả chi phí?
Việc tôi quyết định dừng lại không chỉ vì nhiều lần mẫu thuẫn với anh trong lối sống, nề nếp, tư duy mà còn là kết quả của rất nhiều lần tôi nhận ra đang gánh vác mọi thứ một mình. Khi tính cách, lối sống và cách nhìn về cuộc sống đã quá khác biệt, sự đồng hành không còn tồn tại nữa. Cái tôi thiếu không phải là vật chất, bao năm tôi đã cùng anh cáng đáng các hóa đơn, việc nhà và chăm sóc con tôi đã làm gần hết, nhưng đổi lại sự hy sinh đó là sự thơ ơ, lạnh lùng của anh. Tôi thích gì tôi có thể tự mua nhưng ngay cả ngày sinh nhật tôi, anh cũng không mảy may nghĩ đến tặng tôi cành hoa hay món quà nhỏ vài trăm ngàn trong khi lương anh 3x triệu, thì tôi thấy đó là sự hẹp hòi, không chỉ hẹp hòi trong tiền bạc mà còn là nghèo nàn trong tình cảm.
Tôi không muốn tiếp tục chung đường với một người chỉ biết giữ lấy cho riêng mình, một người không muốn chi ra dù chỉ là một chút tâm sức hay vật chất cho người đầu ấp tay gối. Tôi nhận ra, môn đăng hộ đối thật sự trong hôn nhân không nằm ở học vấn hay thu nhập, mà nằm ở sự tương đồng về nhận thức và hệ giá trị sống. Tôi chọn dừng lại để giải phóng bản thân khỏi một cuộc hôn nhân chỉ có hơi tiền mà thiếu đi hơi ấm, để tìm lại sự trân trọng mà mình xứng đáng được nhận.