Vợ chồng tôi ngoài 30 tuổi, mới mua được một căn hộ nhỏ và vẫn đang trả nợ ngân hàng. Cả hai đều làm văn phòng, lương mỗi người chỉ nhỉnh hơn 15 triệu đồng một chút.
Mấy tháng gần đây, cứ đến cuối tuần là tôi lại chạy ra bến xe nhận vài thùng thực phẩm bố mẹ gửi từ quê lên. Trong đó có rau, trứng, cá, gà, thịt… Hai vợ chồng tự nấu ăn, chia thành từng hộp để mang đi làm, vừa tiết kiệm vừa yên tâm hơn về chất lượng.
Nếu không có những thùng đồ ấy, mỗi ngày riêng tiền cơm trưa của hai vợ chồng cũng đã mất khoảng 100.000 đồng.
Nhiều người nói mức lương hơn 15 triệu đồng mỗi tháng nên khéo ăn khéo co, tôi thấy đúng là như vậy. Thật ra đây cũng là mức lương gần chạm đỉnh của ngành mà hai vợ chồng đang làm. Nhưng dù khéo co cỡ nào, chỉ cần cộng tiền nhà, tiền trả góp, điện nước, xăng xe, gửi xe, Internet, hiếu hỉ và vài khoản phát sinh, số tiền còn lại chẳng đáng là bao, dù hai vợ chồng mỗi tháng kiếm 30 triệu đồng đã được xem là nhiều khi so với ở quê.
Thế nên điều khiến tôi suy nghĩ là những người trẻ ở thành phố có thu nhập không quá thấp nhưng vẫn phải trông vào quê để cân đối chi tiêu. Không ít đồng nghiệp của tôi cũng sống như vậy. Người thì mỗi tháng nhận gạo từ bố mẹ, người được gửi rau, trứng, thịt, người cuối tuần lại tranh thủ về quê chở cả cốp xe đầy thực phẩm.
Nói vui thì bây giờ người quê đang nuôi người phố. Ngày trước, nhiều người nghĩ con cái lên thành phố học tập, làm việc rồi sẽ có điều kiện gửi tiền về phụ giúp gia đình. Điều đó vẫn đúng với nhiều trường hợp. Nhưng ở chiều ngược lại, không ít bậc cha mẹ đã ngoài 60 tuổi vẫn đều đặn gửi từng mớ rau, con gà, chục trứng cho con vì biết cuộc sống ở đô thị ngày càng đắt đỏ.
Điều trớ trêu là ở quê, giá thực phẩm cũng không còn rẻ như trước. Cuối tháng vừa rồi về thăm nhà, tôi mới thấy bố mẹ cũng than thức ăn, phân bón, chăn nuôi đều tăng giá. Chỉ khác là họ có mảnh vườn, có chuồng gà, có thể tự trồng, tự nuôi được phần nào nên đỡ áp lực hơn người sống giữa thành phố.
Thực phẩm tăng giá chỉ là một phần của câu chuyện. Điều đáng nói hơn là chi phí ăn ngoài đang trở thành gánh nặng với dân văn phòng. Một suất cơm trên dưới 40-50 nghìn đồng không còn bị xem là đắt, mà đã trở thành mặt bằng giá phổ biến ở nhiều khu vực. Nếu muốn ăn sạch hơn, đầy đủ hơn, con số ấy còn cao hơn nữa.
Chính vì vậy, ngày càng nhiều người quay lại với những hộp cơm mang từ nhà. Không phải vì họ quá tiết kiệm, mà vì đó là bài toán tài chính hợp lý. Một hộp cơm tự nấu vừa kiểm soát được chất lượng, vừa giảm đáng kể chi phí mỗi tháng.
Tôi thấy chạnh lòng khi nghĩ rằng có những người trẻ học hành, đi làm, thu nhập hơn chục triệu đồng mỗi tháng mà vẫn phải nhờ những mớ rau, con cá từ quê để cuộc sống bớt chật vật.
Tin Gốc: Vnexpress




