Tôi 31 tuổi, vợ 27 tuổi, cưới nhau được 3 năm. Con gần hai tuổi, đang ở cùng bố mẹ. Lương hai vợ chồng đủ trang trải cuộc sống, không dư giả nhiều. Bố mẹ tôi là người nông thôn, sống tiết kiệm. Năm nay bố mẹ trông cháu để vợ chồng tập trung làm kinh tế, hy vọng đôi ba năm có thể tích cóp được chút vốn mua đất, xây nhà ra ở riêng vì thời gian ở chung cũng có những mâu thuẫn nhỏ giữa mẹ chồng nàng dâu như việc chăm con, chăm cháu.
Về phần vợ tôi có nhóm 3 đứa bạn thân. Trước khi lấy tôi, vợ và các bạn hay đi du lịch cùng nhau. Một tháng gần đây vợ muốn đi biển cùng nhóm bạn trong 4 ngày 3 đêm, tôi không đồng ý nhưng vợ xin tôi rất nhiều lần, bảo từ khi lấy tôi chưa được đi đâu, còn tôi năm nào công ty cũng cho đi du lịch một lần. Thương vợ nhưng bây giờ cho vợ đi thì không biết phải ăn nói với bố mẹ thế nào nếu biết con dâu đi đàn đúm với bạn bè, không vun vén gia đình. Xin các bạn cho tôi lời khuyên.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi sinh ra trong một gia đình không được khá giả lắm. Khi còn trẻ, tôi có quen bạn trai ở Việt Nam nhưng ba mẹ không cho phép cưới vì có người đưa tôi ra nước ngoài. Mẹ nói nuôi con đỡ chân tay, tôi phải có trách nhiệm trả công ơn sinh thành nên cần ra nước ngoài lấy chồng để giúp gia đình. Họ có hứa, nếu như tôi không hạnh phúc có thể trở lại Việt Nam. Ngày đi, tôi xin bố mẹ đừng nói với bất cứ ai về việc tôi sang Mỹ. Để nếu như không hạnh phúc, tôi có thể trở về và kết hôn, tiếp tục việc học đại học của mình. Tuy nhiên, khi cuộc hôn nhân của tôi gặp vấn đề, xin bố mẹ giúp trở về, bố nói nếu như tôi đặt chân về Việt Nam sẽ từ mặt, không được phép bước chân vào nhà. Tôi khóc, hỏi tại sao lại lừa dối tôi. Mẹ nói vì ngày tôi đi đã lỡ nói với họ hàng, giờ nếu về sẽ khiến họ mất mặt, dù có sao thì tôi cũng phải ở lại ở đất Mỹ.
Tôi từng làm điều dại dột, nhưng khi thoát khỏi chuyện đó, lại nghĩ thương họ. Có lẽ cái nghèo khiến cho người ta lạnh lùng hơn. Sau một năm tôi đi, mẹ gọi điện xin tôi gửi tiền về để xây nhà. Tôi không có tiền nhưng năm đó bị tai nạn giao thông vỡ đầu, tiền bồi thường đã gửi hết về cho bố mẹ để xây nhà. Họ xây nhiều hơn số tiền tôi có. Rồi họ gọi điện xin tôi gửi thêm để trả nợ. Trong khi đó, 3 người chị em của tôi không phải chi một đồng nào. Người chị thứ hai của tôi cũng ở nước ngoài, mẹ nói chị không đi làm nên không phải lo gì. Rồi khi tôi ổn định, may mắn trời thương, tôi làm ăn khá giả. Hàng tháng tôi vẫn gửi tiền về để lo cho bố mẹ, thậm chí trả tiền cho em học đại học, chu cấp cho hai người chị nữa. Tôi làm việc này gần 18 năm rồi.
Từ khi bố mẹ sống với tôi là lúc mà tôi biết được những mặt trái. Khi tôi không có nhà, mẹ thường xuyên gọi điện cho các chị và em nói xấu tôi. Tiền tôi đưa để chu cấp cho những người ở Việt Nam, mẹ nói đó là tiền mẹ giúp chăm con nên tôi phải trả. Trong khi bố mẹ sống cùng tôi không phải chi một đồng nào. Thậm chí bố mẹ đi làm tôi cũng không lấy một xu dù là một mớ rau. Mẹ luôn nói rằng những người ở Việt Nam đã cố gắng làm việc hết sức rồi, họ không đủ ăn nên luôn xin tôi tiền hàng tháng đều đặn. Thậm chí người chị ở nước ngoài khi đẻ con không có tiền, khi bệnh tật, khi con chị ấy cần phẫu thuật, tất cả tôi đều phải chi. Mỗi lần tôi gặp khó khăn, mẹ lại bảo tôi cố gắng tự xoay xở, việc gửi tiền lại cho tôi sẽ nguy hiểm cho chị em của tôi lắm.
Càng sống lâu cùng ba mẹ tôi lại phát hiện ra những bí mật. Thậm chí khi tôi về Việt Nam chơi, mẹ gọi điện mời 32 người đi ăn nhà hàng cao cấp, vậy mà mẹ lại nói rằng họ mời tôi. Khi tôi bước tới bàn tiệc, nhận ra có rất nhiều người. Rồi họ đều cảm ơn tôi vì đã mời họ, tôi la mẹ tại sao lại dối trá như vậy, tại sao lại bắt tôi trả tiền trong khi đó tôi không hề mời bất cứ người nào. Mẹ bảo vì muốn nở mày nở mặt. Tuy nhiên tối ngày hôm đó, tôi vô tình bắt được mẹ gọi điện cho từng đứa con của mình, bảo tôi đã mời mọi người trong gia đình của mẹ đi ăn nhưng khi trả tiền lại nói mẹ không ra gì vì tiếc tiền. Đó hoàn toàn là sự dối trá.
Tôi bắt được mẹ hai lần trên camera nói xấu tôi và gia đình tôi. Một lần tôi bước vào trong nhà vì nghỉ làm giữa giờ, mẹ nói chuyện với chị gái, nói rất nhiều điều xấu xa về tôi và gia đình tôi. Mẹ thậm chí nói với mọi người rằng con tôi bị tự kỷ trong khi cháu hoàn toàn bình thường. Tôi nói bố mẹ về nước đi, họ lại khóc lóc xin tôi ở lại. Thế nhưng mẹ vẫn không ngừng việc nói dối và bêu xấu tôi. Hiện tại, tôi đã từ chị gái trên mình vì không chịu được những lần chị chửi bới tôi, thêm cả những lời bịa đặt mẹ đã nói với chị. Đến khi tôi chất vấn mẹ, mẹ luôn chối và nói rằng chị bịa đặt. Trong khi chính tôi đã nghe nhiều.
Bố mẹ, chị em chưa bao giờ giúp tôi cái gì, trong khi 18 năm qua tôi quan tâm, chu cấp cho mọi người. Gần một năm nay ba bị bệnh hiểm nghèo, chỉ mình tôi lo tiền để ba chữa trị, không có chị em nào lên tiếng giúp đỡ, thậm chí tôi còn phải lo tiền cho họ sinh sống. Em gái cảm ơn tôi vì đã chăm lo cho ba mẹ trong lúc ba bị bệnh và xin lỗi vì đã không thể giúp được tôi chút nào. Sự thật là mỗi tháng em đều đi du lịch nước ngoài. Người chị gái xin tiền tôi chữa bệnh, tôi gửi về nhưng không muốn có bất cứ mối quan hệ nào với họ nữa.
Ba mẹ nói tôi nên xem mọi chuyện là bình thường vì là người có điều kiện và đang sống ở nước ngoài. Tôi không nghĩ vậy. Nếu tôi đã phải lo toàn bộ chi phí cho ba mẹ, tại sao còn phải gánh thêm trách nhiệm với những người khác ở Việt Nam? Điều khiến tôi khó chấp nhận là họ nói khó khăn về kinh tế nhưng vẫn có tiền đi du lịch nước ngoài; trong khi tôi vừa phải gửi tiền, vừa tự mình chăm sóc ba mẹ. Trước đây, khi chưa đưa ba mẹ sang Mỹ, tôi từng đề nghị các anh chị em ở Việt Nam chăm sóc ba mẹ, còn tôi sẽ gửi tiền hàng tháng. Họ từ chối, nói đó không phải trách nhiệm của họ. Vì vậy, tôi mới quyết định đưa ba mẹ sang Mỹ, trước khi hiểu hết những áp lực khi sống cùng.
Sau những gì xảy ra, tôi không còn muốn làm hồ sơ bảo lãnh anh chị em sang Mỹ nữa. Tôi đã hỏi mẹ: "Nếu họ có thể đi làm, tại sao không tự lo được cuộc sống mà phải phụ thuộc vào con trong thời gian dài như vậy"? Tôi bắt đầu cảm thấy mình bị lừa dối. Mẹ đã xin lỗi, nói không muốn làm tôi khổ nữa và hứa sẽ dừng lại. Ngay sau đó, mẹ lại nói luật sư gọi điện để bàn tiếp về việc bảo lãnh. Tôi thấy rất lạ vì bản thân mới là người làm hồ sơ và chi trả mọi chi phí. Tôi nói chuyện với luật sư, anh ta tỏ ra khó chịu khi tôi hỏi về khả năng tài chính. Tôi mới biết trước đó mẹ đã trao đổi với luật sư mà không nói với tôi, hiện tại mẹ lại là người có quyền quyết định giữ hay hủy hồ sơ. Điều này khiến tôi thực sự sốc.
Có lẽ đây là giới hạn cuối cùng của tôi. Tôi không muốn tiếp tục sống cùng ba mẹ nữa. Tôi vẫn sẽ chăm sóc, lo chỗ ở và hỗ trợ những việc cần thiết, thế nhưng sau khi họ hoàn tất việc bảo lãnh con cái sang Mỹ, tôi sẽ rời đi và không còn liên hệ nữa. Tôi cảm thấy mình bị lợi dụng, bị bào mòn và lừa dối suốt gần 18 năm. Tôi không còn muốn gặp bất kỳ ai trong số họ. Tôi từng hỏi mẹ vì sao lại đối xử với tôi như vậy, vì sao tôi là con thứ ba mà phải gánh hết mọi thứ. Mẹ nói vì thấy tôi đã khổ nên không muốn những người khác phải khổ như tôi. Nhưng tôi càng không hiểu, nếu biết tôi khổ, tại sao lại tiếp tục đặt thêm gánh nặng lên vai tôi? Tôi thật sự không hiểu họ, cũng không hiểu chính gia đình mình. Không biết có phải tôi đang quá lạnh lùng và tiêu cực hay không.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và anh làm chung, anh vào trước tôi 5 năm, tôi làm chưa được một năm. Tôi 28 tuổi, có chồng hai năm nhưng chưa có con dù không kế hoạch gì. Dáng người tôi cân đối, khuôn mặt dễ nhìn. Cũng vì điều đó tôi được nhiều người đàn ông độc thân đến có gia đình thích, trong đó có anh, dù anh nhỏ hơn tôi một tuổi. Không hiểu sao anh biết số điện thoại của tôi ngay ngày đầu tiên đi làm. Những ngày sau đó, anh liên tục nhắn tin, gọi điện hỏi thăm, muốn kết nối. Tôi thẳng thắn từ đầu rằng mình đã có gia đình, anh vẫn chẳng quan tâm việc đó, trong khi anh cũng có vợ rồi.
Chồng tôi là người khô khan, ít quan tâm đến vợ nên tôi thấy cuộc sống hôn nhân thiếu sự ngọt ngào. Đọc những tin nhắn của đồng nghiệp nhiều, dần dần tôi cũng rung động. Anh luôn để ý cảm xúc của tôi. Tôi đã mở lòng mình, chia sẻ nỗi lòng với anh. Chuyện gì đến đã đến, một lần chúng tôi đi ăn rồi tôi đã đồng ý cùng anh vào khách sạn. Tôi lao vào anh như thiêu thân, anh nói gì tôi cũng nghe. Chúng tôi đã trao cho nhau tất cả. Bình thường anh nhắn tin liên tục, luôn quan tâm tôi. Vậy mà sau chuyện vào khách sạn hôm đó, tin nhắn của anh thưa dần. Tôi đã biết mình ngu dại. Tôi đã yêu anh thật lòng nhưng giờ anh chẳng còn để tâm đến tôi nữa.Tôi biết mình đã gặp phải Sở Khanh. Trước anh luôn than phiền cuộc sống gia đình không tốt, mất cảm giác yêu vợ, không muốn gần gũi vợ, chỉ thương con trai, rồi anh tới với tôi để làm tôi đau khổ. Có lẽ tôi đã phải trả giá vì phản bội chồng. Tôi biết mình sai, thế nhưng chưa thể quên được người đàn ông đó. Mong được mọi người chia sẻ. Tôi muốn quên chuyện sai lầm, làm lại từ đầu. Cảm ơn các bạn đã đọc bài này.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là nữ, 28 tuổi, viết bài này với tâm trạng khá nặng nề và mong nhận được những góp ý thẳng thắn. Tôi ra trường được 6 năm, đã làm ở 4 công ty khác nhau. Điều khiến tôi trăn trở nhất là cảm giác đi đến đâu cũng không được lòng sếp và đồng nghiệp. Ban đầu tôi nghĩ có thể do môi trường không phù hợp, nhưng khi tình trạng đó lặp lại ở nhiều nơi, tôi bắt đầu nghi ngờ bản thân. Tôi là người hướng nội, khá ít nói, không giỏi giao tiếp và cũng không khéo léo trong cách ứng xử.
Tôi không phải kiểu người hoạt ngôn, biết pha trò hay tạo không khí. Tôi cũng không biết nịnh sếp, không biết lấy lòng ai, thường chỉ tập trung làm việc rồi về. Ngoại hình của tôi được nhận xét là khá xinh xắn, ưa nhìn, thế nhưng tôi không nghĩ điều đó giúp ích nhiều trong công việc. Thậm chí có những lúc tôi cảm thấy bản thân ít nói nên người khác lại nghĩ mình kiêu, khó gần hoặc có thái độ. Trong công việc, tôi không phải người xuất sắc nhưng cũng không vô trách nhiệm. Tuy nhiên, tôi hiếm khi được đánh giá cao hoặc được giao những cơ hội tốt hơn.
Điều khiến tôi buồn nhất là sau 6 năm đi làm, mức lương vẫn chỉ loanh quanh 10 triệu đồng. Nhìn bạn bè cùng trang lứa thăng tiến, thu nhập tăng lên từng năm, còn mình gần như giậm chân tại chỗ, tôi thực sự rất áp lực và mất phương hướng. Nhiều đêm tôi tự hỏi: Liệu người hướng nội, ít nói như tôi có đang tự làm khó con đường sự nghiệp của mình? Việc không biết lấy lòng sếp, không khéo giao tiếp có phải là nguyên nhân khiến tôi mãi không phát triển? Nếu đi đâu cũng gặp tình trạng không được sếp quý, đồng nghiệp không thân thiết, có phải vấn đề nằm ở tính cách của tôi không?
Ở tuổi 28, ra trường 6 năm nhưng lương chỉ khoảng 10 triệu đồng, có phải tôi đã thất bại so với mặt bằng chung? Tôi thật sự muốn thay đổi, mong mọi người cho xin lời khuyên chân thành. Cảm ơn mọi người đã đọc hết những dòng tâm sự này.
Tin Gốc: Vnexpress

