Tôi 27 tuổi, thấy rối bời cho chọn lựa của bản thân. Sau khi tốt nghiệp lớp 12, mẹ cho tôi du học Nhật. Sau 2 năm học tiếng xong thi vào cao đẳng học 3 tháng thì dịch Covid, tôi về nước và tiếp tục nộp hồ sơ xin xét học bạ và đã học IT tại một trường tư ngành an ninh mạng. Nay vừa tốt nghiệp cao đẳng xong. Hiện tại tiếng anh tôi 6.0 IELTS và tiếng Nhật N2. Tôi làm hồ sơ xin việc tại thời điểm này rất khó, học ngành IT lại hệ cao đẳng mới tốt nghiệp nên công ty họ loại hồ sơ cạnh tranh ngay từ đầu do chưa có kinh nghiệm. Mẹ tư vấn cho tôi tiếp tục xuất khẩu lao động sang Nhật hoặc Australia.
Tôi muốn nộp hồ sơ ra Hà Nội xin việc vì có bạn gái ngoài đó. Mẹ nói giờ chỉ cho tôi một cơ hội cuối cùng để quyết định vì mẹ đang bị bệnh hiểm nghèo, cuộc sống tính theo thời gian của bác sĩ tiên lượng. Tôi không có ba, mẹ đã có gia đình mới và có thêm hai em còn nhỏ. Nếu mẹ không còn, tôi chỉ có một mình. Mẹ bảo tôi suy nghĩ cho kỹ, mẹ có thể bán nhà, bán đất cho tôi có một tương lai tốt hơn và khi xuất khẩu lao động thì phải chịu khó làm vài việc trong ngày, cũng như dành dụm và tích lũy cho bản thân. Sau 3 năm tôi có thể về cưới bạn gái hiện tại nếu còn duyên. Hoặc tôi cố gắng bảo lãnh bạn gái đi vì sau 3 năm chưa chắc mẹ còn sống.
Bạn gái không muốn xa cha mẹ, muốn cưới trong năm. Tôi nói với bạn gái rằng bản thân chưa có nghề nghiệp, cuộc sống rất bấp bênh vì mẹ đang bệnh, khó tổ chức đám cưới. Tôi chưa ra Hà Nội bao giờ. Nên đi xuất khẩu lao động như mẹ khuyên hay ra Hà Nội theo ý kiến riêng của bản thân và bạn gái? Tôi không biết chọn lựa ra sao. Mẹ cũng cho một lời khuyên nữa là nộp hồ sơ xin vào sân bay mới làm tiếp viên để tìm cơ hội. Tôi cao 1m83, nặng 70 kg, rất cân đối, biết ngoại ngữ. Mẹ bảo chỉ đưa ra lời khuyên, tôi quyết thế nào thì tự chịu trách nhiệm cuộc đời của mình.
Mẹ đưa ra vài yếu tố khách quan, nếu tôi đi ra Hà Nội làm hai tháng thử việc, không đạt lại nhảy việc, cứ vài lần như vậy sẽ chạm mốc 30 tuổi, đàn ông con trai như vậy là vứt. Nếu tôi đã chọn ở lại thì mẹ cũng không hỗ trợ tài chính trong trường hợp tôi thất nghiệp hoặc thất bại. Mẹ bảo nếu có con gái mà quen người con trai như tôi thì mẹ sẽ loại ngay, không cho cưới. Vì sao nhà gái cứ bắt cưới khi tôi chưa có gì vì tài sản của mẹ sẽ không để lại cho tôi. Mẹ cũng nói không cần tôi trả hiếu hay ở bên cạnh lúc này. Với mẹ, đàn ông thất nghiệp là thất bại. Mẹ tôi là người rất giỏi về mọi mặt. Tôi phải làm sao? Xin cảm ơn mọi người đọc bài và cho lời khuyên.
Tôi tốt nghiệp đại học, chồng chỉ học hết cấp ba. Tôi quản lý kho, chồng là nhân viên kho. Điều đó đồng nghĩa tôi là cấp trên của anh nên có sự chênh lệch về cách nhìn nhận một vấn đề. Chồng tôi thông minh, nếu được học hành bài bản tôi nghĩ anh sẽ chẳng kém ai. Trước khi cưới, tôi hiểu được sẽ gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống khi có sự chênh lệch học vấn và hơn nữa tôi là quản lý của anh. Tôi cho rằng nếu anh chịu học tiếp, rồi tình hình sẽ được cải thiện và không chênh lệch so với tôi. Thực tế, anh không muốn học nữa.
Chúng tôi cưới nhau sau vài năm yêu. Ngày ấy, tôi thấy anh thông minh, làm việc tốt, muốn đi học thêm nhưng vì thu nhập hạn chế nên khó có thể tiếp tục con đường học vấn. Ngay sau khi cưới, chúng tôi phải ra Huế làm việc vì công ty chuyển ra đó. Lúc đầu dự định đi trong một năm, ở đây không có lớp học ban đêm phù hợp nên đành gác lại chuyện học ở trường, tôi tự dạy anh về tiếng Anh và công nghệ. Anh chịu khó học được thời gian đầu rồi đành bỏ vì tập thể dục thể thao tối nên không còn thời gian.
Đam mê của anh khác mong mỏi của tôi. Anh đam mê chạy bộ, lướt mạng. Tôi mong muốn anh học để từ từ trình độ của chúng tôi ngang nhau. Cũng vì thế tôi muốn vào lại Sài Gòn để có lớp học ban đêm cho anh và hai vợ chồng làm khác công ty nữa. Anh muốn ở lại Huế, được chạy bộ, cho rằng có vào Sài Gòn anh cũng không kiếm được việc khác tốt hơn khi chỉ học hết cấp ba. Còn tôi, nếu tìm một việc khác ở Huế, lương sẽ chỉ bằng một nửa hiện tại, không thể mua nhà.
Xét về lý, chúng tôi ở Huế tốt hơn, cùng công ty, tiết kiệm nhiều chi phí, thu nhập cũng thuộc dạng cao rồi. Anh chỉ nhìn được vấn đề này, không đồng tình việc tôi muốn vào lại Sài Gòn mà không thể hiểu được những gì tôi phải chịu đựng trong quá trình làm chung. Tôi mệt mỏi, không biết làm sao để anh hiểu dù đã nhiều lần nói chuyện. Anh luôn cho rằng tôi học cao hơn nên thích chỉ đạo, muốn gì là làm bằng được, luôn cho mình là đúng. Những câu nói của anh trong nhiều lần tranh cãi, tôi nhận ra chỉ có nâng cao trình độ học vấn mới có thể cải thiện cuộc sống vợ chồng. Bây giờ anh không muốn học nữa. Tôi bế tắc.
Về cuộc sống gia đình, tôi bảo cần phải có những đồ gia dụng để giảm tải sức lao động của con người như robot hút bụi lau nhà, máy rửa bát, anh lại không đồng tình, bảo tôi vẽ việc. Anh cho rằng tôi không phải người vợ chăm chỉ, biết lo toan gia đình. Tôi phải làm sao đây?
Tôi và anh quen nhau gần 3 năm. Anh 23 tuổi, còn tôi 21 tuổi. Mọi thứ diễn ra tốt đẹp cho đến ngày anh ra trường, phải đi tìm việc làm. Anh là người giỏi giang, nhạy bén và điều đó được chứng tỏ từ khi anh còn ngồi trên ghế nhà trường. Những thành tích nổi trội của anh là lý do khiến tôi ấn tượng về anh. Thế nhưng tôi chẳng hiểu sự xui xẻo sao cứ xuất hiện quanh anh lúc này. Em trai anh mắc bệnh, gia đình phải chạy tiền để lo cho em.
Hoàn cảnh nhà cũng không tốt, anh phải kiếm việc thêm để trang trải cho gia đình. Anh chỉ còn mẹ và em, bố lấy vợ khác từ khi anh mới lớp một. Đợt đó, mẹ anh ở trong bệnh viện lo em trai, anh đi làm suốt nên bị trộm vào lấy hết tiền để dành lo cho em anh, những vật dụng trong nhà có thể bán được cũng bị lấy sạch. Khi hàng xóm phát hiện tri hô thì không đuổi kịp, công an vào cuộc tới nay cũng không tìm được người lấy. Gia đình anh đã khổ lại càng khổ hơn.
Mức lương kỹ sư của sinh viên mới tốt nghiệp không đủ để anh trang trải cho cả nhà trong hoàn cảnh này. Nhiều lần anh có ý định đi xuất khẩu lao động nhưng vì tôi buồn, không muốn xa anh nên anh nán lại, kiếm việc làm thêm sau khi rời công ty. Anh có một ưu điểm, cũng là yếu điểm, đó là quá tình cảm. Tôi chỉ hơi rưng rưng nước mắt, anh sẽ ôm chặt lấy và hứa ở đây cố gắng đi làm, không xa tôi.
Giờ áp lực công việc, tiền bạc nên anh dễ nổi nóng, anh cũng không còn nhường nhịn tôi như trước. Thay vì năn nỉ, dỗ ngọt, nay anh sẽ im lặng, mặc kệ, tới khi tôi tự động nói chuyện với anh. Chúng tôi thường xuyên cãi nhau vì anh đã thay đổi quá nhiều. Anh giờ chỉ nghĩ phải làm gì để kiếm được thật nhiều tiền. Tôi muốn anh như trước kia. Thậm chí khi tôi nói chán, muốn chia tay, anh cũng không níu kéo, chỉ nhẹ nhàng nói tôi đi đi. Anh khóa hết tất cả mạng xã hội. Tôi biết anh còn yêu tôi nên mới làm vậy. Anh sợ sẽ nhìn thấy tôi và nhớ.
Vậy là gần hai tháng chúng tôi không liên lạc với nhau. Tôi đã nghĩ với người sống tình cảm như anh sẽ không bao giờ rời tôi được, anh sẽ nhớ và đi tìm tôi, năn nỉ quay lại, thực tế không có chuyện đó. Tới khi tôi không thể chịu nổi, bấm số gọi anh. Tôi muốn quay lại. Anh không đồng ý vì đã đậu phỏng vấn đi Nhật xuất khẩu lao động. Với tiếng Nhật có sẵn, anh đã hoàn tất mọi thủ tục, chỉ đang chờ ngày bay sang đó, tầm hơn tháng nữa thôi. Anh quyết bỏ tôi ở lại dẫu còn yêu tôi sao? Tôi thật không tin anh có thể làm được điều đó. Hình như là anh đang lừa tôi, muốn trừng phạt vì tôi ngang bướng, đòi chia tay anh, phải không các bạn? Tôi phải làm sao đây?
Tôi 38 tuổi, lập gia đình được 10 năm, có hai con đủ nếp đủ tẻ. Vợ kém tôi hai tuổi, là công chức nhà nước, kiểu ngoan hiền, sống vì gia đình. Cô ấy chăm chồng, thương con, đối nội đối ngoại đều chu toàn. Chỉ có một điều suốt nhiều năm tôi chưa từng nói với ai. Từ khi cưới, vợ rất khép kín trong chuyện chăn gối. Sau khi sinh con, cô ấy gần như chỉ xoay quanh công việc, bếp núc và con cái. Tối đến, đọc sách cho con ngủ xong là ngủ luôn. Mỗi lần tôi chủ động, vợ thường chiều cho xong chứ chưa bao giờ chủ động hay chia sẻ cảm xúc. Tôi nhiều lần góp ý nhưng cô ấy chỉ nói mệt, sợ con biết.
Khoảng một năm nay, tôi có cảm tình với một đồng nghiệp đã ly hôn chồng. Tôi chưa thực sự phản bội vợ và đã nói hết suy nghĩ của mình. Tôi không còn yêu vợ nên không có cảm giác muốn quan hệ với cô ấy nữa. Tôi đã thử nhưng không thể, cố sống cả đời sẽ thiệt thòi cho cả hai. Tôi đề nghị ly hôn trong hòa bình, chấp nhận để vợ nuôi các con và tôi sẽ chu cấp đầy đủ. Vợ không đồng ý, nếu tôi vẫn cố ly hôn, cô ấy sẽ cấm tôi gặp con. Cô ấy cho rằng tôi đã cướp cả thanh xuân của cô ấy rồi vứt bỏ một cách tệ bạc. Tôi giải thích kiểu gì cô ấy cũng không chịu hiểu, bắt tôi phải lựa chọn. Liệu có cách nào vẹn cả đôi đường không?