Trước hết, tôi xin nói qua về hoàn cảnh của mình. Tôi 30 tuổi, làm trong ngành truyền thông, công việc ổn định, đang theo học thạc sĩ. Chồng có trình độ tương đương. Chúng tôi yêu nhau 3 năm rồi kết hôn, đến nay đã cưới được 4 năm. Cuộc sống vợ chồng từng có những khó khăn nhưng chưa bao giờ khiến tôi bế tắc như hiện tại.
Nguyên nhân lớn nhất là mẹ chồng luôn muốn kiểm soát và can thiệp quá sâu vào cuộc sống riêng của chúng tôi. Ngay từ lần đầu ra mắt, mẹ chồng đã hỏi rất chi tiết về nhà cửa, điều kiện kinh tế của gia đình tôi. Đến khi cưới, bà còn hỏi số vàng bố mẹ tôi cho làm của hồi môn. Dù gia đình tôi làm kinh doanh và kinh tế không hề thua kém, bà vẫn luôn cho rằng chỉ những gia đình làm nhà giáo như nhà bà mới “xứng tầm”.
Sau khi cưới, tôi càng cảm nhận rõ sự kiểm soát ấy. Chỉ vài tháng sau hôn lễ, mẹ chồng hỏi thẳng chuyện vợ chồng tôi có quan hệ thế nào, kéo dài bao lâu và liên tục thúc giục chuyện con cái. Khi chồng đi học xa, hầu như hai ngày một lần, bố hoặc mẹ chồng đều gọi điện để xem tôi có ở nhà hay không. Đến tết, dù vợ chồng tôi chỉ dành một ngày về ngoại, bà vẫn trách vì cho rằng như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc có con.
Trong gia đình, mọi người đều rất sợ mẹ chồng tôi. Bà quyết định từ chuyện ăn uống, bài trí trong nhà đến cách ăn mặc, phát biểu của bố chồng. Khi đi mua giường cưới, bà đi cùng và chồng tôi chở mẹ, còn tôi tự đi xe riêng. Tết đến, bà chuẩn bị sẵn phong bao lì xì cho cả nhà, không cho các con tự mừng tuổi theo ý mình.
Điều khiến tôi khó chịu hơn cả là bà thường xuyên can thiệp vào những chuyện rất riêng tư của chúng tôi. Mỗi lần lên nhà, bà vào phòng ngủ lấy cớ dọn dẹp nhưng thực chất là xem xét đồ đạc, quần áo, thuốc men của tôi. Có lần bà còn gọi cho mẹ tôi hỏi về tình trạng sức khỏe phụ khoa của tôi sau khi xem hồ sơ khám bệnh. Là phụ nữ, chắc ai cũng hiểu cảm giác bị xâm phạm quyền riêng tư như vậy khó chịu đến mức nào.
Không chỉ vậy, mẹ chồng còn nhiều lần tỏ thái độ coi thường gia đình tôi. Bố mẹ tôi sống riêng vì tính chất công việc, hết yêu nhưng không ly hôn, vẫn cùng chăm lo cho con cái và gia đình. Thế nhưng bà thường bóng gió rằng gia đình tôi không trọn vẹn. Những món quà nhà tôi biếu cũng bị xem nhẹ, trong khi quà của nhà con rể lại được bà trân trọng.
Điều khiến tôi buồn nhất là chồng dần bị ảnh hưởng bởi cách suy nghĩ của mẹ. Anh được bao bọc từ nhỏ nên hơn 30 tuổi vẫn rất phụ thuộc vào bố mẹ, hiếm khi dám có chính kiến. Hầu hết những lần vợ chồng cãi nhau đều bắt nguồn từ chuyện mẹ chồng. Đỉnh điểm là vài ngày trước, khi chúng tôi bàn chuyện mua đất đầu tư, bố mẹ chồng lập tức phản đối vì không tin con trai đủ khả năng tự quyết. Tôi góp ý rằng anh đã hơn 30 tuổi, cần tự lập hơn thì anh nổi nóng. Điều khiến tôi tổn thương nhất là anh nói tôi “ít được giáo dục”, bố mẹ tôi không biết dạy con nên mới thấy sự quan tâm của bố mẹ anh là bất thường.
Tôi suy sụp, có thể chấp nhận việc vợ chồng tranh cãi, nhưng không thể chấp nhận việc anh xúc phạm bố mẹ mình. Người mà tôi từng tin là có học thức, biết phân biệt đúng sai cuối cùng lại nhìn nhận gia đình tôi như thế. Hiện tôi ra ngoài ở ba ngày và nghiêm túc nghĩ đến việc ly thân. Nếu sau một thời gian cả hai vẫn không thể thay đổi, có lẽ tôi sẽ lựa chọn ly hôn.
Chúng tôi kết hôn 4 năm nhưng chỉ thực sự sống cùng nhau khoảng hai năm vì chồng đi học nước ngoài. Hai vợ chồng vẫn chưa có con do vấn đề sức khỏe sinh sản của anh. Với tôi điều đó chưa bao giờ là trở ngại, nhưng mẹ chồng luôn ngầm cho rằng nguyên nhân nằm ở tôi.
Ở tuổi 30, chưa có con, hôn nhân liên tục chịu áp lực từ sự can thiệp của mẹ chồng, sự coi thường dành cho gia đình ngoại và sự thiếu đồng cảm từ chồng, tôi thực sự cảm thấy bế tắc. Tôi rất mong nhận được lời khuyên. Liệu ly thân, thậm chí ly hôn, có phải là lựa chọn đúng để giải thoát cho cả hai hay không?
Tôi 42 tuổi, lấy chồng 16 năm, có hai con trai, con lớn học lớp 10, con nhỏ đã vào cấp hai. Từng ấy năm sống cùng nhau, tôi vẫn luôn nghĩ gia đình mình đủ đầy và yên ổn, dù không quá giàu có nhưng vợ chồng biết cố gắng, con cái ngoan ngoãn. Anh đi làm về đúng giờ, ít khi nhậu nhẹt, cũng không phải kiểu đàn ông quá lãng mạn. Mỗi tháng anh đưa tôi tiền sinh hoạt, còn tôi lo việc nhà, đưa đón con đi học. Cuộc sống cứ đều đều trôi qua như vậy cho đến khoảng ba năm trở lại đây, tôi bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi.
Anh hay cầm điện thoại hơn, có khi đang ăn cơm cũng nhắn tin, thấy tôi nhìn thì vội úp màn hình xuống. Buổi tối anh nói bận việc công ty, mang laptop vào phòng riêng làm đến khuya. Có hôm tôi tỉnh giấc lúc một hai giờ sáng vẫn thấy anh cười một mình trước màn hình điện thoại. Linh cảm của một người vợ khiến tôi bất an. Tôi hỏi nhưng anh gạt đi, nói tôi suy nghĩ linh tinh. Một hôm, khi anh đi tắm, điện thoại để quên ngoài bàn, tôi mở ra xem. Những tin nhắn hiện lên khiến tay tôi run lên. Anh và một người phụ nữ, là đồng nghiệp, nhắn cho nhau những lời mà trước giờ anh chưa từng nói với tôi: "Nhớ em", "Ước gì được ở bên em mỗi ngày"... Tôi như chết lặng.
Tôi không làm ầm ngay lúc đó. Đợi đến tối, khi hai con đã ngủ, tôi mới đưa những tin nhắn đó cho anh xem. Anh im lặng rất lâu rồi thừa nhận là "cảm xúc nhất thời", anh vẫn thương vợ con và hứa sẽ chấm dứt. Anh còn thề thốt đủ điều, xin tôi cho cơ hội vì các con còn nhỏ. Tôi đã tin, cố gắng bỏ qua, tự nhủ rằng sau từng ấy năm, ai rồi cũng có lúc sai lầm. Thế nhưng nỗi đau chưa dừng lại ở đó. Vài tháng sau, tôi phát hiện anh vẫn liên lạc với người đó. Lần này tinh vi hơn, anh dùng một ứng dụng nhắn tin khác, đặt mật khẩu riêng. Số điện thoại của cô ta, anh không lưu tên, chỉ để trống và kéo xuống tận cuối danh bạ. Điều khiến tôi ám ảnh là anh lưu số đó tới ba lần.
Anh phản bội tôi hết lần này đến lần khác. Mỗi ngày sống chung nhà, nhìn anh vẫn ăn cơm cùng vợ con, hỏi han con học hành, tôi lại thấy nghẹn trong lòng. Không biết những lúc đó, trong đầu anh đang nghĩ đến ai. Có những đêm tôi nằm cạnh anh mà nước mắt chảy ra, không dám khóc thành tiếng vì sợ con nghe thấy. Tôi từng nghĩ đến việc ly hôn rồi chùn bước khi nhìn hai đứa con đang tuổi lớn. Tôi từng muốn làm lớn chuyện, tìm đến người phụ nữ kia, rồi lại sợ mọi thứ càng rối hơn. Điều khiến tôi đau nhất không phải chỉ là việc anh ngoại tình mà là anh đã nói dối, hứa rồi lại phản bội chính lời hứa đó.
Giờ đây, tôi thực sự mệt mỏi, không biết nên tiếp tục chịu đựng, chờ anh thay đổi, hay nên buông tay để giải thoát cho chính mình. Tôi chỉ biết rằng, niềm tin đã vỡ, dù có cố gắng thế nào cũng khó có thể trở lại như trước. Mong được các bạn chia sẻ.
Cuộc đời tôi kém may mắn kể từ khi lấy chồng. Sau nhiều tổn thương và thiếu chia sẻ, đến hôm nay tôi đã quyết định dừng lại, chuẩn bị nộp đơn ly hôn đơn phương vì tôi muốn nuôi hai con gái. Vì anh ta không muốn để tôi nuôi hai bé mà chia ra mỗi người một đứa. Bắt đầu từ những vô tâm ban đầu, đến những mâu thuẫn, cãi vã lớn đến mức mạt sát, gây tổn thương cho nhau nên tôi quyết định giải thoát cho chính mình, cho con cái và có thể cho cả anh ta nữa.
Tôi sống cùng anh ta gần 11 năm, nhưng những chia sẻ hay phân công trách nhiệm như làm việc nhà, chăm sóc con, tôi phải đánh đổi lại bằng những giọt nước mắt, những trận cãi vã, những điều phải nói đi nói lại, nhắc đi nhắc lại nhiều lần họ mới làm. Những năm đầu hôn nhân, tôi im lặng chờ đợi sự chia sẻ, thấu hiểu, rồi sau đó là lên tiếng bằng những giận hờn, cũng có nói ra nhưng 100 lần chỉ cho ra một kết quả. Tôi càng cố gắng, anh ta cho đó là điều hiển nhiên. Tôi làm việc nhà, chăm sóc con là bổn phận, là trách nhiệm, là điều hiển nhiên. Còn khi tôi phân chia việc nhà, chăm sóc con cái, họ nói tôi tính toán, sợ thiệt với chồng con.
Họ có chắc họ không tính toán với tôi không? Họ không tính toán với tôi ư, khi mà tôi làm việc miệt mài vào cuối tuần và đến đêm vì đặc thù công việc. Trong lúc tôi làm việc, họ trông con bằng cách thảy máy tính bảng cho con xem. Đến khi tôi xong việc, họ để tôi tắm rửa cho con. Tôi vừa ăn cơm vừa dạy con học khi đồng hồ đã điểm 9 giờ tối. Họ không tính toán với tôi ư, khi mà lúc con còn nhỏ, ở cữ đứa thứ hai, tôi phải chăm con nhỏ đêm hôm một mình, họ ngủ thẳng một mạch từ đêm đến sáng với con lớn khi đó đã 3 tuổi, chưa đêm nào thức dậy xem tôi và đứa con thứ hai có cần gì không?
Họ không tính toán với tôi ư, khi mà có mâu thuẫn gì với mẹ vợ, tôi là nơi họ trút giận, trách móc dù đó chẳng phải lỗi của tôi. Họ nói với tôi là chỉ nhớ những lúc họ đối xử tệ với tôi thôi, sao không nhớ đến lúc họ đồng hành cùng tôi khi sinh con, chăm sóc con ở bệnh viện. Họ đồng hành cùng tôi là khi tôi nhập viện khám xem có dấu hiệu chuyển dạ chưa. Bác sĩ khám, tôi quên cảm ơn bác sĩ, họ sẵn sàng nặng lời với tôi khi tôi chuẩn bị nhập viện với cái bụng to, trên tay cầm ổ bánh mì còn chưa kịp ăn. Họ đồng hành cùng tôi là khi tôi mới sinh xong năm ngày vẫn còn đau dạ con, chỉ vì mẹ vợ gọi điện cho họ vì tôi nói sắp được xuất viện, mẹ hỏi họ có kịp về đón con lớn không (vì cả bố mẹ đi mấy ngày bé trông bố), anh ta trách móc, nói tôi như thể đó là lỗi của tôi.
Tôi không nhớ hàng trăm hàng vạn lần đã khóc rất nhiều vì sự vô tâm. Chắc không phải vô tâm mà là họ chưa bao giờ coi tôi là người vợ đích thực. Vì những tổn thương cũ trong quá khứ, trước đây tôi cố quên nhưng giờ đây tôi bùng nổ và tuôn trào những cảm xúc tiêu cực với họ. Tôi cũng mạt sát, căm thù, hận họ đến tận xương tủy. Và tôi biết mình không thể sống tiếp tục như vậy nữa. Tôi đang chết dần chết mòn trong cuộc hôn nhân độc hại và các con tôi cũng đang chịu ảnh hưởng nặng nề. Tôi hèn nhát vì năm lần bảy lượt không dám buông bỏ vì lý do này lý do kia, cũng chẳng biết chia sẻ với ai, chỉ biết chia sẻ nỗi lòng lên không gian mạng, ảo nhưng thật. Chỉ ở đây, tôi mới dám tâm sự thật lòng vì thật sự tôi đang rất cô đơn và ở vực sâu. Cảm ơn sự chia sẻ của các bạn.
Tôi về làm dâu được hơn một năm, chưa sinh con, hiện sống cùng bố mẹ chồng ở ngoại thành Hà Nội. Hai vợ chồng đều đi làm văn phòng cách nhà khoảng 13-15 km, thu nhập không quá cao nhưng ổn định. Dù ở chung, tháng nào chúng tôi cũng đưa tiền sinh hoạt, đóng tiền điện, tiền mạng đầy đủ, coi như cùng san sẻ chi phí trong nhà để bố mẹ đỡ vất vả.
Mấy hôm nay trời nóng, tối qua phòng khá oi nên tôi bật điều hòa để ngủ. Bình thường tôi cũng chỉ bật khoảng một lúc cho mát rồi hẹn giờ tắt, không dùng suốt đêm. Hôm qua đi làm về mệt, tôi bật máy lạnh rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Khoảng một tiếng sau tỉnh dậy, thấy người ướt lưng, phòng nóng hầm hập, máy lạnh đã bị tắt.
Sáng hôm sau tôi mới biết mẹ chồng tối qua lén vào phòng tắt điều hòa vì sợ tốn điện. Bà nói trời chưa nóng lắm, bật quạt là được, dùng máy lạnh nhiều vừa hao điện vừa không tốt cho sức khỏe. Tôi chỉ im lặng. Cảm giác đang ngủ, có người vào phòng tắt điều hòa khiến tôi khá khó xử. Phòng là không gian riêng của hai vợ chồng, việc vào phòng lúc đêm khuya rồi tự ý tắt máy lạnh làm tôi thấy không thoải mái.
Tối đó tôi kể lại cho chồng nghe, mong anh nói với mẹ một câu cho rõ ràng để lần sau không xảy ra chuyện tương tự. Nhưng chồng tôi chỉ im lặng, nói mẹ quen tính tiết kiệm nên vậy, thôi mình chịu khó một chút cho yên cửa yên nhà. Nói thêm là chúng tôi chưa có kế hoạch ra riêng dù rất muốn. Với mức lương hiện tại, lại không được sự hỗ trợ từ hai bên gia đình, quá khó để chúng tôi có thể mua nhà với giá trên trời như bây giờ, kể cả ngoại thành nơi chúng tôi đang sống.
Dù sống chung, vợ chồng tôi vẫn đóng góp tiền sinh hoạt và tiền điện nước đầy đủ, không phải sử dụng miễn phí. Tôi cũng không bật máy lạnh cả đêm hay dùng quá mức, chỉ đủ để ngủ ngon sau một ngày đi làm mệt. Nhưng chuyện nhỏ như vậy cũng phải để ý từng chút khiến tôi nhiều lúc thấy rất ái ngại, nhất là khi mùa hè sắp đến.