Hơn hai mươi năm trước, tôi từ tỉnh lẻ miền Tây ôm giấc mơ sĩ tử lên thành phố học ngành Kỹ thuật điện. Chuyến xe đò chạy suốt đêm ròng rã gần bảy tiếng đồng hồ từ Cần Thơ đưa tôi đến Bến xe Miền Tây khi trời còn ngái ngủ. TP.HCM đón tôi bằng cái háo hức xen lẫn chênh vênh, ngày đó chưa có những trạm biến áp kỹ thuật số khuất sau những tòa nhà chọc trời, cùng tuyến metro hiện đại.
Ký ức của tôi là những con đường rợp lá me bay, tiếng rao đêm lảnh lót và mạng lưới dây điện chằng chịt như tơ vò trên những cây cột bê tông. Mỗi mùa mưa bão đi qua, cánh thợ điện chúng tôi lại xoay trần ra trực chiến, thức trắng đêm giữ cho nguồn năng lượng được thông suốt.
Cũng chính giữa mùa mưa tháng sáu năm ấy, thành phố đã mang cô gái có mái tóc đuôi gà qua đời tôi. Em học sư phạm, dịu dàng như đóa bằng lăng tím rụng đầy sân trường. Chúng tôi hò hẹn sau những buổi tan trường, hai đứa đạp xe qua đường Nguyễn Thị Minh Khai, ghé quán cóc nghe bản “Love story” phát ra từ chiếc loa cũ.
Có lần nhìn tôi lấm lem dầu mỡ sau giờ thực tập, em hỏi: Sau này anh có nhớ thành phố không? Tôi suy tư một lúc rồi đáp: Nếu nơi này không còn kỷ niệm và thành phố thiếu đi ánh sáng, anh mới quên được.
Lúc trẻ, người ta thường tưởng tình yêu là vĩnh cửu, cho đến khi cuộc đời mở ra những ngã rẽ. Ra trường, em đi sang một phương trời biền biệt. Tôi ở lại, chính thức khoác lên mình chiếc áo cam của người thợ điện thuộc Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC). Những cuộc điện thoại đường dài thưa dần như mưa cuối mùa. Có những chiều đứng ở ngã tư Cần Thơ trong một chuyến công tác, nhìn đèn đỏ đèn xanh đổi màu liên tục, tôi bỗng nhớ tới ngã sáu Phù Đổng đông đúc, nơi có đôi bàn tay ngày xưa từng níu vạt áo mình.
Thời gian trôi, tôi cuốn mình vào hành trình phát triển của ngành điện thành phố. Nửa thế kỷ kể từ ngày thành phố mang tên Bác, chúng ta đã đi qua gian khó, cả những ngày tháng xé lòng vì đại dịch. Trải qua những thăng trầm, tôi mới thấu hiểu hết giá trị của hai chữ “nghĩa tình” và “sự hy sinh thầm lặng”.
Thành phố hôm nay đã khoác lên mình tấm áo mới lộng lẫy. Là dòng máu góp phần nuôi dưỡng “đầu tàu kinh tế” của cả nước, ngành điện TP.HCM đã làm nên những kỳ tích vẻ vang. Tôi nhớ những năm tháng cùng đồng đội kéo dòng cáp ngầm xuyên biển ra xã đảo Thạnh An (Cần Giờ). Ngày đóng điện, đèn lung linh thắp sáng ước mơ con chữ của những đứa trẻ vùng xa, nụ cười lấm tấm mồ hôi của người dân miền biển, tôi hiểu rằng điện giúp người ta đổi đời. Từ một vùng đất khó khăn, nhờ có nguồn điện ổn định, những nhà máy, khu chế xuất công nghệ cao,… đã mọc lên, thúc đẩy kinh tế thành phố cất cánh.
Không còn nữa những “mạng nhện” dây điện, TP.HCM giờ thanh lịch với những tuyến phố được ngầm hóa lưới điện hiện đại. Việc ứng dụng công nghệ số, chuyển đổi số đã thay đổi hoàn toàn chất lượng dịch vụ. Người dân chẳng còn phải xếp hàng chờ đợi; chỉ bằng một cái chạm tay trên ứng dụng di động, mọi dịch vụ đều được xử lý thông suốt. Hệ thống lưới điện thông minh, trạm biến áp tự động không người trực giúp dòng năng lượng luôn thắp sáng thành phố bất kể ngày đêm.
Hôm nay, tôi trở lại con đường xưa sau hai mươi năm. Giữa cơn mưa lâm râm đầu hè, cậu xe ôm công nghệ loay hoay trú mưa dưới hiên một trạm biến áp ngầm hóa. Cậu nhìn tôi, nở nụ cười hào sảng: “Chú nép vô đây cho đỡ ướt!”, đã kéo tôi về với TP.HCM vẹn nguyên trái tim nghĩa tình, nơi người ta sẵn sàng sẻ chia từ ly trà đá miễn phí đến bóng mát dừng chân…
Đi ngang chợ Bến Thành lúc chiều muộn rộn rã tiếng rao hàng, nhìn những đoàn tàu metro lướt qua giữa lòng phố rực rỡ ánh đèn, tôi chợt hiểu sự chuyển mình của ngành điện suốt 50 năm qua chính là minh chứng cho một thành phố không ngừng vươn lên, luôn dang rộng vòng tay che chở cho những cuộc mưu sinh xa xứ.
Thế hệ trẻ sẽ viết tiếp câu chuyện TP.HCM bằng công nghệ AI, bằng lưới điện thông minh và những khát vọng xanh. Nhưng tôi tin, dù tương lai có phát triển đến đâu, thành phố luôn giữ được điều quý giá nhất: Tình người và ánh sáng rực rỡ không bao giờ tắt.
Tạm biệt em, tạm biệt những nông nổi tuổi trẻ. Tôi bước tiếp trên những con phố đèn sáng lung linh, nghe tiếng guốc khe khẽ chạm vào tim, lòng thủ thỉ đọc lại bài thơ cũ: “Em có nhớ Sài Gòn chiều vợi nắng/Gió trêu đùa lạo xạo những hàng cây”.
Theo kết quả xổ số miền Nam ngày 2 tháng 4 chiều nay, anh Lưu Quốc Duy, chủ đại lý vé số Duy ở phường Trà Vinh (Vĩnh Long) xác nhận bán trúng 16 tờ vé giải an ủi, tổng trị giá 800 triệu đồng cho 1 khách.
Theo đó, cọc vé có dãy số may mắn 504476, trúng xổ số Bình Thuận ngày 2 tháng 4. "Khách này là khách quen, là một chàng trai trẻ vừa trúng số và được đại lý của chúng tôi đổi thưởng mấy hôm trước. Người này sau đó đã chuyển khoản 1 triệu đồng nhờ chúng tôi mua đồ cúng ông Thần tài, Thổ địa giúp, câu chuyện này được nhiều người trên mạng xã hội chia sẻ", anh Duy tiết lộ.
Trước đó, vị khách này nổi tiếng trên mạng xã hội khi trúng nhiều vé giải nhất xổ số Bạc Liêu ngày 24 tháng 3 nhờ sở hữu những tờ vé may mắn có dãy số cuối là 10985.
Xổ số ngày 2 tháng 4 mở thưởng 3 đài gồm đài Tây Ninh với dãy số trúng độc đắc là 216674, đài An Giang với dãy số trúng độc đắc là 839409 và đài Bình Thuận với dãy số trúng độc đắc là 404476.
Kết quả xổ số ngày 2 tháng 4 cũng như hình ảnh những tờ vé trúng số lộ diện sớm được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Đại lý vé số Kim Anh II ở Tây Ninh (Long An cũ) đăng tải hình ảnh sau khi bán 16 tờ trúng an ủi. Cụ thể 16 tờ có dãy số 671742 thuộc đài Đồng Nai mở thưởng xổ số miền Nam ngày 1 tháng 4 trúng 800 triệu đồng (chưa trừ thuế).
Các công ty xổ số khu vực miền Nam được tăng doanh số phát hành từ 140 tỉ đồng lên 160 tỉ đồng/kỳ phát hành, kể từ ngày 1.4. Vì vậy cọc lẻ đại lý bán trúng an ủi là 16 tờ thay vì 14 tờ như trước. Đại lý cũng cho biết cọc vé trúng an ủi được giao cho bạn hàng bán.
Một bức ảnh độc đáo ghi lại khoảnh khắc mặt trời trứng muối “nuốt trọn” máy bay trên đỉnh tháp nhà thờ đã thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Đây là tác phẩm đầy tâm huyết của nhiếp ảnh gia Trần Phương. Để sở hữu khung hình độc bản này, anh đã kiên nhẫn "phục kích" tại quán cà phê sân thượng 1 tuần liền.
Tác giả của bức ảnh cho biết anh bắt được khoảnh khắc này vào lúc 17 giờ 58 phút ngày 4.4.2026, đúng chiều Lễ Vọng Phục sinh. Địa điểm được lựa chọn là sân thượng của một quán cà phê, nơi có tầm nhìn thoáng hướng về mặt trời chiều hoàng hôn.
Để chụp được khoảnh khắc này, anh Trần Phương đã có một tuần liên tục "săn ảnh". "Mỗi ngày tôi đều có mặt từ 17 giờ 45 để dàn trận máy móc và chỉ rời đi khi ánh sáng đẹp nhất đã tắt hẳn sau 18 giờ 15. Cô chủ quán thậm chí đã quen mặt vì ngày nào tôi cũng đến", anh Phương tiết lộ.
Bố cục độc đáo này được nhiếp ảnh gia Trần Phương phát hiện ra khi anh tình cờ đi ngang cầu Bình Lợi và bắt gặp được hình ảnh mặt trời trứng muối "nuốt trọn" máy bay chính giữa 2 tháp của nhà thờ Bến Hải (phường An Nhơn, TP.HCM). Từ đó, anh bắt đầu tính toán một kế hoạch tỉ mỉ để bắt trọn khoảnh khắc đó thêm một lần nữa.
Theo anh Trần Phương, cái khó nhất không nằm ở kỹ thuật. Mỗi ngày, quỹ đạo mặt trời đều lệch đi một chút. Anh phải liên tục di chuyển góc máy, tính toán độ cao và dự đoán hướng bay của máy bay.
"Việc canh mặt trời rơi đúng giữa 2 tháp nhà thờ đã khó, chờ thêm 1 chiếc máy bay bay ngang đúng tâm mặt trời lại càng khó hơn. Tất cả chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi", nhiếp ảnh gia cho biết.
Cuối cùng sau 7 ngày chờ đợi, anh đã bắt trọn khoảnh khắc mình mong muốn. "Cảm xúc của tôi lúc đó vừa vui mừng vừa nhẹ nhõm, cuối cùng mình cũng nhận được thành quả xứng đáng".
Đối với nhiếp ảnh gia Trần Phương, hành trình mỗi buổi chiều xách máy ảnh lên sân thượng, kiên nhẫn đợi chờ từng phút giây thay đổi của bầu trời hoàng hôn, thực ra cũng thú vị và đẹp đẽ chẳng kém gì bức ảnh được nhiều người khen ngợi.
Dương lịch hôm nay là thứ bảy, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 155. Theo lịch âm hôm nay 6.6 là ngày 21 tháng 4, theo cách gọi can chi là ngày Tân Hợi, tháng Quý Tỵ, năm Bính Ngọ.
Theo lịch vạn niên, hôm nay là ngày Kim Dương. Dân gian quan niệm đây là ngày đẹp, thích hợp để xuất hành, khởi sự việc lớn khi nhiều người cho rằng ngày này "xuất hành tốt, có quý nhân phù trợ, tài lộc thông suốt, thưa kiện có nhiều lý phải".
Về góc độ tiết khí, hôm nay là ngày thứ 2 người Việt đón tiết khí Mang chủng, tiết khí thứ 9 trong 24 tiết khí của năm 2026. Tiết khí này kéo dài từ ngày 5.6 và kết thúc vào ngày 21.6.
Ý nghĩa của tiết khí này, đối với vùng Trung Hoa cổ đại, là "ngũ cốc trổ bông". Tuy nhiên đối với người nông dân Việt Nam, ý nghĩa của nó còn là khi người ta nhìn thấy chòm sao Tua Rua (chòm sao Kim Ngưu) mọc lên bầu trời.
Tại Việt Nam, hôm nay 6.6 là ngày đặc biệt được nhiều người quan tâm khi hôm nay kỷ niệm 85 năm ngày Truyền thống người cao tuổi Việt Nam (6.6.1941 - 6.6.2026).
Ngày Truyền thống người cao tuổi Việt Nam được tổ chức vào ngày 6.6 hằng năm. Đây là dịp quan trọng để tôn vinh, tri ân những cống hiến to lớn của các bậc cao niên đối với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Ngày 26.5.2006, Thủ tướng Chính phủ đã ký Quyết định số 772/QĐ-TTg, lấy ngày 6.6 hằng năm là ngày truyền thống người cao tuổi Việt Nam.
Trên thế giới, 6.6 là ngày Yo-yo quốc tế, theo nationaltoday.com. Ngày này nhằm tôn vinh Donald F. Duncan - một trong những người có công đưa trò chơi yo-yo trở nên phổ biến tại Mỹ và nhiều nơi khác trên thế giới.
Ông sinh ngày 6.6.1892 và đó là lý do vì sao ngày sinh của ông được chọn làm dịp kỷ niệm. Vào ngày này hằng năm, cộng đồng yêu thích yo-yo hay tổ chức các sự kiện như biểu diễn, thi đấu và giao lưu. Ngoài ra, yo-yo còn được xem là biểu tượng của sự kiên nhẫn, khéo léo và sáng tạo, đặc biệt trong văn hóa trẻ em tại Mỹ và nhiều quốc gia khác.