Tối 10.7, thông tin từ Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Quảng Trị cho biết đơn vị vừa khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam Lê Văn Thành (32 tuổi, ở xã Lao Bảo) để điều tra về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Theo kết quả điều tra ban đầu, cơ quan công an xác định từ tháng 9.2025 đến tháng 1.2026, để có tiền trả nợ cho các khoản vay cũ, Thành đã đưa ra thông tin gian dối về mục đích vay tiền để đáo hạn ngân hàng đối với nhiều người dân tại xã Lao Bảo và Khe Sanh (Quảng Trị).
Thời điểm đó, Thành đang làm việc tại một chi nhánh ngân hàng ở địa bàn xã Lao Bảo nên được nhiều người dân tin tưởng, cho vay nhiều khoản tiền để đáo hạn ngân hàng. Sau khi nhận tiền vay, Thành chiếm đoạt và sử dụng phần lớn số tiền để trả nợ cho các khoản vay khác của mình.
Bằng thủ đoạn này, Thành chiếm đoạt của nhiều bị hại tại xã Lao Bảo và Khe Sanh với tổng số tiền hơn 29 tỉ đồng.
Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Quảng Trị đang tiếp tục mở rộng điều tra. Đồng thời thông báo đến người dân các địa phương trong và ngoài tỉnh: nếu có ai bị Lê Văn Thành chiếm đoạt tài sản với hành vi, thủ đoạn tương tự thì liên hệ Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Quảng Trị để được hướng dẫn, giải quyết theo quy định.
Tin Gốc: Thanh Niên

Với nhiều người, ông là cán bộ cấp cao, từng là Bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam, Phó trưởng ban thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương, rồi Chủ tịch Hiệp hội Các trường đại học, cao đẳng Việt Nam. Nhưng với những người thân quen, từng trao đổi, từng đọc ông, với tôi, cái tên quen hơn vẫn là "anh Hoàng".
Ở anh Hoàng, điều đáng nói không phải là ông "làm chính trị nhưng lại là trí thức". Mà ông làm chính trị như một trí thức, và theo nghĩa đúng, một nhà chính trị phải là một trí thức.
Anh đọc nhiều, nhưng điều quan trọng hơn là cách anh đọc. Không phải đọc bao nhiêu, mà đọc để hình thành quan điểm. Không phải để nói cho hay, mà để hiểu cho đúng. Từ kinh tế, chính trị đến triết học, giáo dục, ở anh, sách không phải là nơi trú ẩn mà là công cụ để hành động.
Nhưng nếu chỉ đọc thì chưa đủ để nói về anh, điều làm nên anh Hoàng là tư duy độc lập. Trong một môi trường dễ bị ràng buộc bởi những khuôn mẫu, anh vẫn giữ được sự tỉnh táo, cởi mở.
Làm công tác tuyên giáo nhiều năm, nhưng anh không bị cuốn vào những lý luận, mà giữ được độ mở cần thiết cho suy nghĩ và đối thoại. Điều đó thể hiện rõ nhất trong cách anh đối diện với những ý kiến khác mình. Anh không né tránh phản biện, không sợ những điều "khó nghe", mà tìm cái cần nghe, cái đúng.
Có khi, chỉ từ một bài viết phê phán những lập luận áp đặt, anh chủ động nhắn tin bày tỏ sự đồng tình. Một chi tiết nhỏ nhưng nói lên nhiều điều. Anh không đứng về phía an toàn, mà đứng về phía anh cho là đúng.
Trong các cuộc trao đổi, anh không tìm cách "thắng" người đối diện, mà tìm cách đi gần hơn với bản chất sự việc. Ở anh, lý luận không khô cứng, mà là cách để hiểu đời sống, và nếu cần, để thay đổi nó.
Nếu có một lĩnh vực gắn với anh Hoàng một cách bền bỉ, thì đó là giáo dục. Không phải vì chức vụ, mà vì một niềm tin, nhận thức. Sau khi nghỉ hưu, anh nhận làm Chủ tịch Hiệp hội Các trường đại học, cao đẳng Việt Nam tiếp nối sau GS Trần Hồng Quân. Đó không phải là một vị trí danh dự, mà là một lựa chọn trong bối cảnh giáo dục đại học Việt Nam đứng trước yêu cầu phải đổi mới mạnh mẽ từ quản trị, chất lượng đến hội nhập.
Nhận vị trí đó đồng nghĩa với việc bước vào một không gian nhiều tranh luận, nhiều va chạm, và không dễ có kết quả nhanh. Nhưng anh vẫn nhận và tiếp tục theo đuổi điều anh đã nói từ trước đó rất lâu: tự chủ đại học. Mới tháng trước đây thôi, trong lần trao đổi qua điện thoại, anh vẫn trở lại câu chuyện ấy với một quan điểm rõ ràng, nhất quán.
Với anh, khi đã nghĩ, khi có lý lẽ thì theo đuổi đến cùng. Anh nhiều lần nhấn mạnh phải chuyển từ giáo dục truyền thụ kiến thức sang phát triển năng lực, từ học thuộc sang sáng tạo, từ đóng sang mở. Những điều đó không mới về mặt khái niệm, nhưng hiếm người theo đuổi đến cùng.
Và anh hiểu rất rõ, không có tự chủ thì không có sáng tạo, không có sáng tạo thì đại học không thể phát triển. Nhưng anh cũng hiểu: tự chủ không phải là khẩu hiệu. Nó đòi hỏi thay đổi từ tư duy đến cơ chế, từ quản trị đến trách nhiệm giải trình. Và vì vậy, nó không dễ. Anh chấp nhận điều đó. Và kiên trì. Không ồn ào, không cực đoan, nhưng không buông.
Anh vẫn đau đáu với nghị quyết 29 - Đổi mới căn bản và toàn diện giáo dục và đào tạo - mà anh đã tâm huyết tham gia xây dựng những ngày nào. Nếu GS Trần Hồng Quân được xem như người mở đường cho giáo dục đại học hiện đại, thì có thể nói, TS Vũ Ngọc Hoàng là một trong những người góp phần xây nền móng cho tự chủ đại học.
Nếu chỉ nhìn vào công việc thì chưa đủ để hiểu anh Hoàng. Điều khiến nhiều người nhớ lâu hơn là cách anh sống. Anh giản dị nhưng không đơn giản. Anh nói ít, nói chậm, nhưng mỗi câu đều có trọng lượng, trong những cuộc trao đổi, anh lắng nghe thực sự, và khi phản biện, anh dùng lý lẽ chứ không dựa vào vị thế. Điều này không phải ai ở vị trí của anh cũng làm được.
Một người bạn từng viết điều quý ở anh là sự kết hợp giữa trí tuệ, khí tiết và bản lĩnh. Tôi nghĩ cái "hiếm" đó nằm ở chỗ anh giữ được cái cốt của mình - đó là cái thẳng, cái thật và sự không dễ dãi với những điều hời hợt. Là người xứ Quảng, anh giữ được cái "cốt" đó một cách bền bỉ ngay cả khi đi qua những vị trí cao, những môi trường phức tạp. Không phô ra, nhưng luôn hiện diện.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ngày 27/6, Thượng tá Nguyễn Anh Tuấn, Đội Cảnh sát giao thông (CSGT) đường bộ số 2 (Phòng CSGT Công an tỉnh Nghệ An) cho biết đơn vị đã kịp thời hỗ trợ đưa một bệnh nhi bị thương nặng đến bệnh viện cấp cứu.
Khoảng 17h ngày 26/6, trong quá trình tuần tra, kiểm soát trên quốc lộ 7, đoạn qua xã Minh Châu (Nghệ An), Tổ công tác số 1 thuộc Đội CSGT đường bộ số 2 phát hiện một người đàn ông cùng vợ bế theo con nhỏ đứng bên đường ra hiệu cầu cứu.
Qua xác minh, người đàn ông là anh N.C.L. (26 tuổi, trú xã Hợp Minh, Nghệ An). Con gái anh là cháu N.H.M. (2 tuổi) không may bị đứt lìa 2 ngón tay, mất nhiều máu và cần được đưa đi cấp cứu.
Nhận thấy cháu bé liên tục khóc lớn, khuôn mặt tím tái do mất máu, tình trạng nguy cấp, tổ công tác đã nhanh chóng báo cáo chỉ huy đơn vị xin ý kiến và sử dụng xe chuyên dụng đưa cháu cùng người thân đến Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình Nghệ An.
Nhờ được hỗ trợ kịp thời, cháu M. được các bác sĩ tiếp nhận, cấp cứu ngay sau khi đến bệnh viện.
Theo Thượng tá Nguyễn Anh Tuấn, đến thời điểm này sức khỏe cháu bé đã ổn định và tiếp tục được các y, bác sĩ theo dõi, điều trị.
Hành động khẩn trương, trách nhiệm của cán bộ Đội CSGT đường bộ số 2 đã giúp cháu bé được cấp cứu trong "thời gian vàng", hạn chế những hậu quả đáng tiếc có thể xảy ra.
Tin Gốc: Dân Trí
Thời Sự
Bảo tồn vườn chim Vĩnh Phước: Hành trình 32 năm độc nhất của cựu chiến binh U.80

Mỗi ngày, khi bình minh vừa ló dạng trên những rặng tràm xanh ngát cũng là lúc hàng ngàn con cò trắng, còng cọc, vạc, diệc xám, diệc mốc... chao liệng khắp bầu trời, tạo nên bức tranh thiên nhiên thanh bình hiếm có ở vùng quê Vĩnh Phước. Giữa không gian ấy, ông Thiệt đi quanh vườn chim, quan sát từng tổ chim, từng gốc cây như chăm sóc chính mái nhà của mình.
Ông Thiệt kể, sau nhiều năm tham gia đơn vị cơ yếu của tỉnh Bạc Liêu (cũ), năm 1977 ông về cưới vợ, lập nghiệp và được cha mẹ cho 10 công đất. Thời điểm đó, đất hoang hóa, cỏ mọc cao hơn bụng người nên không thể trồng lúa, vợ chồng ông phải làm thuê đủ nghề để kiếm sống.
Ông Thiệt đào đất mướn, mỗi ngày được chủ trả công 1 giạ lúa (khoảng 20 kg), vợ ông là bà Nguyễn Thị Sia (72 tuổi) đi cấy lúa thuê.
Sau khi dành dụm được ít tiền, vợ chồng ông Thiệt chuyển sang nuôi đàn vịt đẻ 300 con và 4 con heo giống. Ngoài ra, ông còn mua máy tuốt và nhận tuốt lúa cho bà con địa phương để có thêm thu nhập. Tiền tích góp được bao nhiêu, ông đều dành mua thêm đất.
Sau nhiều năm, vợ chồng ông Thiệt mua được 12 ha đất. Ban đầu, ông cải tạo 6 ha, thuê người đào ao, lên liếp trồng 170 gốc dừa, diện tích còn lại để trồng lúa nhưng do đất thấp trũng, phèn mặn nên cây dừa không mang lại hiệu quả kinh tế.
Năm 1990, ông Thiệt đốn bỏ dừa, chuyển sang trồng tràm, trúc, cây lục bình... Năm 1994, người dân trong xóm đến vườn tràm của ông bắt chuột đồng, phát hiện đàn cò hàng chục con đậu trên những tán cây xanh. Từ đó, ông Thiệt quyết định không đốn hạ vườn tràm mà giữ chân loài chim trời này.
"Lúc đầu, chỉ vài chục con cò về trú ngụ, rồi dần dần lên đến hàng ngàn con cò, vạc, còng cọc, diệc xám... quý hiếm. Tôi nghĩ nếu mình chặt cây, săn bắt thì chim cò sẽ bỏ đi hết. Vậy phải giữ cây, giữ môi trường sinh thái cho chim cò sinh sống", ông Thiệt nhớ lại.
Từ suy nghĩ giản dị ấy, 32 năm qua, ông Thiệt cần mẫn trồng thêm cây xanh, đào ao, lên liếp giữ nước ngọt, tạo môi trường tự nhiên để cò trắng, cò nhạn, vạc, còng cọc, diệc xám cùng nhiều loài chim hoang dã, quý hiếm nằm trong Sách đỏ về trú ngụ, sinh sôi.
Khu vườn rộng hàng chục ngàn mét vuông giờ đây trở thành nơi cư trú của hàng ngàn cá thể chim trời. Để bảo vệ vườn chim, ông Thiệt gần như dành toàn bộ thời gian chăm sóc khu vườn.
Ban ngày, ông kiểm tra từng khu vực; kịp thời chăm sóc chim non bị gió đánh rơi khỏi tổ, xử lý cây gãy đổ. Ban đêm, ông cùng người con trai là anh Nguyễn Minh Hoàng (45 tuổi) đi tuần tra từ 1 - 2 lần. Có đêm, phát hiện chim cò phát ra tiếng kêu lạ hoặc tung bay lên khỏi ngọn cây thì ông phải thức trắng để xua đuổi người lén vào săn bắt trộm.
Ông Thiệt kể, có thời điểm, giá trị các loài chim hoang dã tăng cao, nhiều người tìm cách vào vườn săn bắt khiến ông vô cùng lo lắng. Nhiều năm qua, ông đã cùng gia đình 3 lần phát hiện, bắt giữ nhiều người săn bắt chim cò trái phép rồi giao cho công an địa phương xử phạt, buộc cam kết không tái phạm.
Bằng sự kiên quyết và tinh thần của người lính, ông Thiệt quyết tâm bảo vệ vườn chim bằng mọi giá. "Chim cò cũng như con người, cần nơi bình yên để sống, cần cây xanh để trú ngụ. Mình giữ được đàn chim cò là giữ được môi trường, giữ được thiên nhiên cho con cháu sau này", ông Thiệt chia sẻ.
Điều đáng quý ở người cựu chiến binh ấy không chỉ là tình yêu thiên nhiên mà còn ở sự hy sinh thầm lặng. Ông Thiệt không nghĩ đến lợi nhuận từ vườn chim. Chi phí chăm sóc cây cối, giữ nguồn nước, bảo vệ môi trường đều do gia đình tự bỏ ra. Có thời điểm khó khăn, nhiều người khuyên ông đốn cây tràm chuyển sang nuôi tôm, trồng lúa nhưng ông nhất quyết không đồng ý. Với ông, tiếng chim gọi nhau mỗi buổi chiều về tổ chính là tài sản quý giá nhất.
Trong khi xung quanh vườn chim là cánh đồng tôm - lúa trải dài mút mắt, nhiều hộ dân cải tạo đất hoang hóa chuyển sang nuôi tôm, ông Thiệt giữ lại khu vườn cho chim cò trú ngụ. Quyết định ấy từng khiến không ít người ngạc nhiên, bởi nếu chuyển đổi sang nuôi tôm, mỗi năm gia đình ông sẽ có nguồn thu nhập hàng trăm triệu đồng.
"Tôm - lúa thì nhiều nơi làm được, nhưng nơi cho chim trời sinh sống ngày càng ít đi. Nếu mình chặt cây, phá vườn thì đàn cò biết bay về đâu", ông Thiệt trăn trở.
Chính suy nghĩ ấy đã khiến ông quyết tâm giữ lại vườn chim như một khoảng xanh hiếm hoi giữa vùng sản xuất nông nghiệp rộng lớn. Với ông Thiệt, vườn chim không chỉ mang ý nghĩa thiên nhiên mà còn là ký ức và niềm an ủi của tuổi già.
Sau những năm tháng đi qua chiến tranh, ông càng thấm thía giá trị của sự bình yên. Hình ảnh từng đàn cò tung cánh giữa trời chiều khiến ông cảm nhận được cuộc sống thanh bình mà bao thế hệ đã hy sinh để gìn giữ.
Nhờ sự gìn giữ bền bỉ của ông Thiệt, vườn chim ở ấp Bình Hổ dần trở thành điểm đến quen thuộc của nhiều người yêu thiên nhiên. Mỗi mùa sinh sản, cò trắng phủ kín tán cây, tạo nên khung cảnh đẹp như tranh. Nhiều học sinh, du khách đến tham quan và tận mắt chứng kiến hệ sinh thái tự nhiên đặc sắc giữa vùng đất cực nam Tổ quốc.
Ông Nguyễn Thanh Hoàng, Chủ tịch UBND xã Vĩnh Phước, tỉnh Cà Mau đánh giá cao tinh thần bảo vệ môi trường của ông Thiệt. Việc duy trì vườn chim không chỉ góp phần bảo tồn các loài chim hoang dã mà còn nâng cao ý thức cộng đồng về gìn giữ thiên nhiên.
Theo ông Hoàng, vườn chim của ông Thiệt rộng khoảng 10 ha, mật độ chim ở khá cao. Những năm qua, ông Thiệt luôn quan tâm chăm sóc tạo chỗ ở cho các loài chim di trú và chim bản địa nên đã duy trì ổn định vườn chim này. Qua đó, góp phần giữ gìn khu sinh thái độc nhất giữa cánh đồng lúa - tôm.
Để bảo tồn và phát triển trong thời gian tới, Đảng ủy, UBND xã Vĩnh Phước sẽ xem xét đầu tư vào vườn chim như hỗ trợ trồng thêm cây xanh để tạo nơi ở và thu hút chim di trú từ nơi khác đến. Đồng thời, đẩy mạnh công tác tuyên truyền, vận động người dân không đánh bắt chim với mọi hình thức để tạo vùng đệm an toàn cho vườn chim. Xã quy hoạch vườn chim là điểm du lịch sinh thái để chủ vườn và các hộ dân được hưởng lợi và tăng thu nhập.
Tin Gốc: Thanh Niên

