“Nói thẳng ra, ngày trước lương lái container quá thấp, ai dè đi cả tháng mà lương có 18 triệu đồng (mỗi lần đi là 6 triệu đồng). Bây giờ lên 30-50 triệu thì cũng chưa thấm vào đâu. Đây là nghề bào sức khỏe cực kỳ, ngoài ra đánh đổi cân bằng giữa cuộc sống và công việc. Tôi nghĩ phải cao hơn nữa ít nhất là 80-100 triệu đồng, vì đây là nghề để cho hàng hóa cả nước được thông suốt”.
Độc giả nickname secmask88 bình luận như trên, nói về độ nặng nhọc của nghề tài xế lái container và tiền lương. Bình luận này được viết sau bài Trả lương tới 50 triệu đồng vẫn khó tuyển tài xế container.
Theo đó, doanh nghiệp logistics nâng lương tài xế container lên 30-50 triệu đồng (tùy vị trí) mỗi tháng, gần gấp đôi so với năm ngoái, nhưng vẫn không dễ tuyển người phù hợp.
Độc giả Thanh Lê Duy chia sẻ: “Lái xe container thật sự rất vất vả, đơn vị tôi hay thuê đơn vị vận tải nhưng đơn vị vận tải họ cũng trao đổi thẳng thắn là giờ không tuyển được tài xế, thậm chí những người đang cầm lái thì công ty cũng phải lựa lời, chứ làm căng quá là họ nghỉ luôn. Công ty cũng phải bớt hai đầu container vì không có tài xế lái…”.
Để giải thích về tình trạng khó tuyển dụng, độc giả nickname nguyenduchuy9154 nói: “Ai ở Sài Gòn thì nhìn hàng xe container dài mấy km xếp hàng để vào cảng ở Cát Lát hoặc trên Xa lộ Hà Nội là thấy nghề này ngán đến cỡ nào.
Cộng thêm việc chỗ dừng đậu thì không có, đường quá nhỏ dễ gây va chạm, phải chạy đêm liên tục, trách nhiệm trông giữ hàng hóa… Tôi chỉ mong 10-20 năm nữa cơ sở hạ tầng phát triển đồng bộ để tài xế bớt áp lực”.
Chỉ ra thêm một khó khăn khác, độc giả nickname hihihaha viết: “Để lấy một container rỗng về kho đóng hàng rồi hạ container có hàng vào cảng (hàng xuất), có khi các bác tài phải mất 8-10 tiếng do kẹt xe hoặc phải chờ kho đóng hàng.
Tương tự, việc lấy một container hàng nhập từ cảng về kho rút hàng rồi hạ container rỗng cũng có thể mất từng ấy thời gian do kẹt xe hoặc phải chờ kho rút hàng.
Việc phải làm việc liên tục trong nhiều giờ nhưng phần lớn thời gian lại là chờ đợi khiến các bác tài không có nhiều thời gian nghỉ ngơi. Đây cũng là một trong những nguyên nhân lớn khiến nhiều tài xế container quyết định bỏ nghề hoặc chuyển sang lái các phương tiện khác”.
Độc giả tuan vu: “Cầm vô lăng lái container là những bác tài có kinh nghiệm và một tinh thần bền vững, không phải cũng có thể kiểm soát hết một con xe dài như vậy, thời gian chạy xe này chấp nhận một điều là phải xa gia đình, dài ngày mới về nhà. Như tôi cũng chấp nhận chọn hướng đi khác, gia đình và thời gian với những người xung quanh vẫn là ưu tiên hàng đầu”.
Theo các doanh nghiệp, để giải bài toán thiếu tài xế container, chỉ tăng lương là chưa đủ. Điều cần thiết là sớm tháo gỡ những vướng mắc trong đào tạo và sát hạch giấy phép lái xe hạng FC nhằm bổ sung nguồn nhân lực cho ngành. Đồng thời, cần đầu tư thêm hệ thống trạm dừng nghỉ, bến bãi và cải thiện điều kiện làm việc để giảm áp lực cho tài xế.
Độc giả nickname Tenzin bình luận: “Đào tạo, sát hạch giấy phép lái xe hạng FC có vướng mắc gì? Cần chỉ rõ. Cần phải cải thiện điều kiện làm việc cụ thể nào cho tài xế? Rà soát các quy định cụ thể nào?
Các đề xuất cần cụ thể, chính xác. Thay vì cứ nói chung chung, mơ hồ, thì không giải quyết được”.
Nhìn từ quy hoạch hạ tầng, độc giả nickname cruisengo80 đề xuất: “Cần xây dựng cơ sở hạ tầng…cụ thể là đường xá được mở rộng, cần làm các cầu vượt tại những ngã tư kẹt xe nhiều.
Vì hệ lụy từ kẹt xe kéo theo chi phí mỗi ngày rất lớn đối với người dân và doanh nghiệp dẫn đến kinh tế không phát triển được. Vì vậy về lâu dài bỏ tiền ra làm trước đường xá rộng lên, cầu vượt hầu hết các ngã tư lớn để thúc đẩy kinh tế”.
Đọc các bài viết: "Sống trong nhà 10 tỷ nhưng không có nổi 100 triệu đồng" hay "Vợ chồng ở thuê 5,5 triệu một tháng sướng hơn bỏ 4 tỷ mua nhà", tôi cho rằng, thật ra trong cuộc sống mỗi người sẽ có một quan điểm, một hoàn cảnh riêng và điều kiện tài chính khác nhau. Có người ưu tiên tiền để tiền đầu tư kinh doanh; có người lại tập trung cho con cái học hành; cũng có người thích tận hưởng cuộc sống, đi du lịch, ăn uống, làm đẹp; người khác đã có nhà ba mẹ để lại nên không cần áp lực phải mua thêm.
Phần lớn những người luôn khao khát sở hữu một căn nhà ở các thành phố lớn như Hà Nội hay TP HCM đều là những người từng trải qua nhiều năm sống trong những căn phòng trọ chật hẹp, từ thời sinh viên đến lúc đi làm. Sau nhiều năm bươn chải, chuyển hết phòng trọ này đến phòng trọ khác, ai rồi cũng sẽ có lúc mong muốn một nơi thật sự thuộc về mình. Khi lập gia đình, có con nhỏ, ước mơ ấy lại càng lớn hơn.
Nhưng mua nhà ở thành phố lớn chưa bao giờ là điều dễ dàng. Nhà càng rộng, càng gần trung tâm thì áp lực tài chính càng lớn. Vì vậy, nếu muốn có căn nhà đầu tiên, tôi cho rằng cần có vài điều người trẻ cần ghi nhớ:
Thứ nhất, liệu cơm gắp mắm. Nhiều người thường mơ những thứ quá xa khả năng rồi đặt cược tương lai bằng may rủi. Đó là một sai lầm khi mua nhà. Thay vào đó, hãy đặt mục tiêu căn nhà trị giá tối đa khoảng 60 tháng thu nhập hiện tại của bản thân. Nếu đã có gia đình thì nên tính theo thu nhập của người có mức lương cao hơn thay vì tổng thu nhập của hai vợ chồng, vì cuộc sống gia đình còn rất nhiều khoản khác phải lo.
Ví dụ thu nhập 30 triệu một tháng thì tôi chỉ hướng tới căn nhà khoảng 1,8 tỷ đồng. Nếu số tiền đó chưa mua được nhà ở trung tâm thì tôi chấp nhận ra vùng ven, hoặc cố gắng nâng thu nhập lên 50-70 triệu để đáp ứng điều kiện mua nhà 3-4 tỷ. Và quan trọng nhất, khi xuống tiền, mỗi người nên có sẵn tiền tích lũy ít nhất 30-50% giá trị căn nhà.
>> Cú 'tất tay' vay nợ giúp tôi nay có căn nhà Sài Gòn 5 tỷ đồng
Thứ hai, chọn thật kỹ. Mua nhà là chuyện rất lớn, nên không thể quyết định chỉ vì sau vài lời giới thiệu của môi giới. Ngay cả khi đó là bà con quen biết hay bạn bè, đôi khi họ đều có quyền lợi phía sau một giao dịch. Lời khuyên của tôi là nên tham khảo thật nhiều nguồn khác nhau, hỏi ý kiến của những người có kinh nghiệm và không liên quan lợi ích.
Một kinh nghiệm của tôi là đi xem nhà vào lúc trời mưa lớn, nắng gắt, buổi tối muộn hay lúc triều cường để thấy hết vấn đề thực tế của căn nhà. Trước khi đặt cọc, bạn cũng cần nhớ kiểm tra kỹ quy hoạch, tranh chấp, lộ giới và pháp lý.
Thứ ba, tự trả lời câu hỏi: "Nếu sống ở đây 10 năm, bạn có thấy ổn không? Vợ, chồng và con cái có thoải mái không? Thời gian đi làm có dưới 45 phút không? Sau này nếu cần bán lại có dễ không? Ngân hàng có hỗ trợ vay tốt không? Nếu có quá nhiều câu trả lời là "không", thì bạn nên cân nhắc lại. Còn nếu bạn cảm thấy mọi thứ đều phù hợp, hãy mạnh dạn lên kế hoạch cho căn nhà đầu tiên của mình.
Một gia đình nhỏ có một mái nhà riêng luôn là cảm giác rất đặc biệt. Và đôi khi, chính căn nhà ấy sẽ trở thành nền tảng vững chắc để bạn tiếp tục theo đuổi những mục tiêu lớn hơn trong cuộc sống.
Mỗi khi Hà Nội bước vào những đợt nắng nóng gay gắt, câu hỏi thường được đặt ra là làm thế nào để thành phố có thêm cây xanh, mặt nước và không gian mở để giảm nhiệt.
Tuy nhiên, có lẽ ít người để ý rằng ngay phía tây thủ đô đang tồn tại một không gian tự nhiên rất lớn mà nếu được quy hoạch hợp lý, có thể đồng thời giải quyết nhiều vấn đề của Hà Nội trong tương lai. Đó là lưu vực sông Đáy.
Trong nhiều năm qua, sông Đáy chủ yếu được nhìn nhận như một tuyến tiêu thoát nước hoặc hành lang phân lũ khi cần thiết. Nhưng khi các dự án đập dâng trên sông Hồng được triển khai, dòng sông này có cơ hội được hồi sinh với nguồn nước ổn định hơn quanh năm.
Đây cũng là thời điểm thích hợp để nhìn sông Đáy theo một cách khác: Là hạ tầng sinh thái chiến lược của vùng Thủ đô Hà Nội.
Hãy hình dung chỉ cách trung tâm Hà Nội khoảng 30-40 phút di chuyển là một vùng đô thị sông nước rộng lớn. Dọc hai bên sông Đáy là những khu dân cư ven nước được xây dựng trên nền đất cao, kết nối với nhau bằng các tuyến đường ven sông, quảng trường công cộng, công viên và ga tàu điện. Xen giữa các khu dân cư là hồ sinh thái, đầm nước, công viên ngập nước và các hành lang cây xanh kéo dài hàng chục kilomet.
Người dân có thể đi bộ dọc bờ sông vào mỗi buổi chiều, đạp xe dưới những hàng cây, chèo thuyền trên các tuyến kênh kết nối với sông Đáy hoặc đơn giản là tận hưởng một không gian thoáng đãng mà ngày càng khó tìm thấy trong nội đô Hà Nội.
Thay vì những khu đô thị bê tông hóa dày đặc, lưu vực sông Đáy có thể phát triển theo mô hình các "Cù lao đô thị sinh thái". Mỗi khu dân cư được xây dựng trên nền đất cao hơn mực nước lũ thiết kế, trong khi phần lớn diện tích xung quanh vẫn được dành cho mặt nước, hồ điều hòa và cây xanh. Cách làm này không chỉ tạo ra môi trường sống hấp dẫn mà còn cho phép thành phố giữ lại không gian cho nước.
Đây chính là điểm quan trọng để Hà Nội có thể tận dụng lưu vực sông Đáy như một vùng trữ nước tự nhiên quy mô lớn. Khi mưa lớn, nước từ hệ thống sông Nhuệ và các khu vực đô thị có thể được điều tiết về đây. Khi mùa khô đến, lượng nước được giữ lại sẽ góp phần duy trì dòng chảy cho toàn bộ lưu vực từ Hà Nội xuống Hà Nam và Ninh Bình.
Hàng trăm triệu mét khối nước khu vực này cũng có thể đóng vai trò như một "Máy điều hòa tự nhiên" cho phía tây thủ đô bằng việc cung cấp độ ẩm cho các luồng gió Tây Nam khô nóng làm hạ bớt nhiệt trước khi thổi tới nội đô. Trong bối cảnh các đợt nắng nóng cực đoan xuất hiện ngày càng nhiều, giá trị của những vùng mặt nước và đất ngập nước sẽ ngày càng trở nên quan trọng.
Điều đáng chú ý là mô hình này không làm mất đi cơ hội phát triển kinh tế. Ngược lại, những khu đô thị ven nước thường có sức hấp dẫn lớn đối với người dân, nhà đầu tư và du khách. Các hoạt động du lịch sinh thái, dịch vụ, thương mại, thể thao dưới nước, nghỉ dưỡng hay nông nghiệp công nghệ cao hoàn toàn có thể phát triển song song với mục tiêu bảo tồn môi trường.
Văn hóa trà chiều ở nhiều công ty giờ đã thành một thói quen. Cứ khoảng 3-4 giờ chiều là nhóm chat công ty tôi lại xuất hiện menu của một quán nước nào đó, ai uống gì thì đặt chung. Một ly nước bây giờ phổ biến cũng 65.000-70.000 đồng, chưa tính phí giao hàng.
Không tham gia trà chiều ở công ty thì tối hoặc cuối tuần, nhiều bạn trẻ lại hẹn bạn bè ra quán cà phê, quán trà sữa. Một tháng cộng lại, khoản tiền dành cho đồ uống có thể lên đến vài triệu đồng.
Nhìn vào đó, không ít người lớn lắc đầu. Họ cho rằng chính những khoản chi kiểu này khiến người trẻ mãi không tích lũy được tiền.
Tôi thì không nghĩ như vậy. Ngoài câu chuyện về sức khỏe, tôi cũng đồng tình rằng ai cũng nên biết kiểm soát chi tiêu. Nhưng nếu cho rằng chỉ cần nhịn vài ly nước là sẽ có một món quà nào đó có phần khiên cưỡng.
Thế hệ ông bà từng đề cao tiết kiệm qua câu "nhịn thuốc mua trâu, nhịn trầu mua đất". Đến thế hệ chúng tôi mới đi làm, lương chưa đến một triệu đồng nhưng ly cà phê chỉ khoảng 2.000 đồng. Giá một ly cà phê khi ấy vẫn tăng theo thời gian, nhưng thu nhập và giá tài sản chưa tạo ra khoảng cách quá lớn.
Ngày nay thì khác. Một người trẻ có thể kiếm 10-15 triệu đồng mỗi tháng, và cao hơn. Nhưng ly cà phê rang xay rẻ nhất cũng khoảng 20.000 đồng, còn những đồ uống phổ biến ở thành phố đã lên 60.000-70.000 đồng. Quan trọng hơn, giá một căn chung cư đã tăng nhanh hơn rất nhiều so với tốc độ tăng thu nhập.
Nếu mỗi ngày tiết kiệm được 70.000 đồng tiền trà sữa, một năm cũng chỉ hơn 25 triệu đồng. Con số này gấp vài lần lương trung bình nhưng trước một căn hộ trị giá vài tỷ đồng, hay chỉ riêng khoản trả trước hàng trăm triệu đồng, thì số tiền ấy vẫn chỉ là một phần rất nhỏ.
Không ai phủ nhận việc nhiều bạn đang chi tiêu theo cảm hứng, thích là mua, thấy khuyến mãi là đặt, lương vừa về đã hết vì những khoản nhỏ cộng dồn. Thói quen ấy nếu kéo dài chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến khả năng tích lũy.
Nhưng cũng không nên biến trà sữa, cà phê, ăn uống bên ngoài thành "vật tế thần" cho mọi khó khăn tài chính của giới trẻ. Bởi có những người gần như không uống trà sữa, không mua cà phê, hiếm khi ăn ngoài nhưng vẫn rất khó mua nổi một căn hộ chung cư.