Chúng tôi cưới nhau 7 năm, tình cảm vợ chồng thắm thiết, có hai con đủ nếp tẻ. Người ngoài nhìn vào rất ngưỡng mộ gia đình tôi, họ cho rằng tôi may mắn có chồng như anh. Tôi rất hạnh phúc với cuộc sống hiện tại, luôn tin tưởng anh. Cho đến một hôm, người bạn của tôi, làm cùng cơ quan anh, nhắn tin cho tôi rằng đã nhìn thấy anh đang vuốt tóc cô đồng nghiệp. Anh và cô ta làm cùng phòng, bạn tôi làm văn phòng. Tôi thấy mọi thứ như sụp đổ, không thể tin đó là sự thật. Từ lúc đó đến tối khi chồng về, nước mắt tôi cứ thế trào ra.
Tối đó, tôi ngồi nói chuyện cụ thể với anh. Anh xin lỗi vì đã khiến tôi buồn. Anh với cô đó chỉ là đồng nghiệp, hai người hay trêu đùa nhau thôi. Tôi không tin những gì anh giải thích, bắt anh nói thật, nếu không tôi sẽ dọn khỏi nhà. Sau khi biết tôi làm gắt, anh đành thú nhận có tình cảm với cô ta, dù người phụ nữ này cũng có chồng con. Gia đình mà tôi từng nghĩ không thể tan vỡ giờ có thể không giữ được nữa. Tôi hỏi anh với cô ta bắt đầu từ khi nào, anh bảo được nửa năm rồi, do là cô ta cứ liên tục tiếp cận và quan tâm anh. Anh xin lỗi và hứa sẽ không dính dáng gì đến cô ta nữa.
Tôi thấy anh xin lỗi và tỏ vẻ ăn năn nên tính bỏ qua chuyện này, dù sao cũng chỉ là lần đầu anh phạm lỗi. Thế nhưng một tuần sau tôi lại thấy anh chat với cô ta, cô ta còn hỏi anh không sợ vợ ly dị à? Người chồng bao năm tôi tin tưởng, giờ lại tiếp tục lừa dối tôi. Tôi đã muốn tha thứ cho anh nhưng anh không hề thay đổi. Tôi đau khổ, chỉ muốn mang hai con rời khỏi căn nhà này. Thế nhưng tình hình tài chính của tôi chẳng thể đủ để ba mẹ con sống tốt. Tôi cũng không thể sống với người chồng mà trong long không còn dành trọn vẹn cho vợ con. Tôi phải làm gì đây? Mong các bạn giúp đỡ.
Tôi hơn 40 tuổi, vợ 38, đều có công việc tốt, kinh tế khá và ổn định, con trai và gái đều rất đẹp. Nói chung, bên ngoài nhìn vào đều đánh giá chúng tôi là một gia đình hạnh phúc đúng nghĩa. Tất cả các ngày quan trọng liên quan đến gia đình, tôi đều có hoa và quà tặng dành cho vợ. Đối với tôi, gia đình là điều thiêng liêng mà hai vợ chồng tạo dựng suốt 15 năm qua. Cách đây mấy hôm, vợ có nói cho tôi một câu chuyện mà cô ấy thấy bứt rứt trong lòng. Vợ từng chat sex với một cậu thanh niên 28 tuổi, ở phía trước cửa nhà tôi, cách nhau chỉ 6 mét mặt đường.
Theo lời vợ kể, hai người dừng lại ở việc chat sex và gửi hình, chưa đi nhà nghỉ, đến nay đã chấm dứt vì bạn nam chủ động ngừng, hàng ngày đều gặp tôi nên cậu ấy thấy khó xử. Đối với vợ, cô ấy lại rất buồn vì sự chấm dứt đột ngột đó. Nhiều hôm nằm bên cạnh nhau, tôi thấy vợ trằn trọc mãi không ngủ được. Tôi định tha thứ cho vợ tất cả, cũng giải thích cho vợ như vậy là sai, nếu muốn tìm hiểu xung quanh thì phải lập nick giả, không cho số điện thoại, không chat với người quen, vợ không nghe.
Nghĩ lại những biểu hiện của vợ về sau khiến tôi không thể chịu nổi. Hàng ngày, đến đêm là cô ấy luôn mong chờ người kia nhắn tin. Cô ấy không xóa tài khoản của cậu trai trẻ đó, mãi đến khi tôi phát hiện và yêu cầu mới xóa. Đôi khi vợ còn vô cớ cáu gắt với chồng con. Cô ấy ăn mặc đẹp ngay cả khi ở nhà và thường mở to cửa như để hai người có thể nhìn thấy nhau. Thậm chí còn lên các trang mạng tâm sự rằng chồng không thể làm vợ "lên đỉnh", trong khi trước đây vợ luôn nói không thích chuyện ấy, không chủ động gần gũi chồng và cũng không tạo cơ hội để vợ chồng thử những điều mới mẻ trong đời sống tình cảm.
Điều khiến tôi đau lòng hơn là khi nhắn tin tình cảm với cậu trai trẻ kia, vợ lại trở nên có cảm hứng hơn và cũng chủ động đòi hỏi ở tôi nhiều hơn. Lúc đó tôi vui và hạnh phúc lắm, cứ nghĩ rằng chuyện vợ chồng đã thực sự được cải thiện. chỉ có tôi và vợ biết với nhau.
Tôi chưa từng dùng vũ lực hay làm điều gì quá đáng với vợ. Nhưng mỗi ngày phải nhìn thấy cậu bạn trẻ đó, rồi chứng kiến những hành động của vợ mà cô ấy không hề thấy mình sai, thật sự tôi không chịu nổi. Bây giờ tôi phải làm sao đây? Coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, để vợ đi tìm cảm xúc mới hay ly hôn? Điều cuối cùng thì tôi không muốn vì rất thương yêu hai con. Tôi mong nhận được những góp ý chân thành để có thể đưa ra quyết định đúng đắn nhất. Mấy hôm nay tôi không thể ngủ được, thậm chí cũng không muốn ngủ chung với vợ nữa. Tôi không hiểu tại sao một người có trình độ thạc sĩ lại có thể làm những việc khiến chồng con tổn thương như vậy. Hay là khi đã yêu, con người ta thật sự có thể mất đi lý trí và khả năng phân biệt đúng sai?
Tôi và chồng cưới nhau được bốn năm, đi lên gần như từ con số không. Ngày mới cưới, hai vợ chồng thuê một phòng trọ nhỏ, đồ đạc chỉ vài thứ cơ bản. Cả hai đều đi làm văn phòng, lương không quá cao nhưng cố gắng tiết kiệm từng chút. Sau vài năm tích góp, cộng thêm vay mượn hai bên, vợ chồng tôi xây được căn nhà ba tầng nhỏ để ổn định cuộc sống. Trong suốt quá trình đó, tôi luôn cố gắng làm việc, chăm lo gia đình và cùng chồng tính toán chi tiêu. Nhiều khi áp lực tiền bạc, công việc khiến hai vợ chồng cũng khục khặc nhưng rồi lại cùng nhau vượt qua.
Tuy vậy, điều khiến tôi chạnh lòng là mẹ chồng chưa bao giờ công nhận sự cố gắng của tôi. Trong mắt bà, tất cả đều là công của con trai bà. Bà thường nói với họ hàng, làng xóm rằng một mình chồng tôi xây được nhà ba tầng. Có lần mẹ chồng còn nói thẳng với mẹ đẻ tôi rằng chồng tôi chăm con, nấu cơm, dọn dẹp, làm việc nhà, nộp hết lương cho vợ mà vợ chồng vẫn suốt ngày khục khặc. Mẹ tôi nghe vậy chỉ nhẹ nhàng đáp lại rằng "bây giờ hai vợ chồng nó đều đi làm, không giống thời trước tôi với bà ở nhà lo nội trợ, các ông ấy đi làm kiếm tiền. Đàn ông biết chia sẻ việc nhà với vợ là điều bình thường".
Năm 2024, tôi sinh con thứ hai. Thai kỳ lần này nguy cơ cao, dọa sinh non, bác sĩ dặn hạn chế làm việc nặng và cần nghỉ ngơi nhiều. Vì vậy, phần lớn việc chăm con, nấu cơm, dọn dẹp trong nhà, chồng tôi phải san sẻ. Với tôi, đó là trách nhiệm tự nhiên của người chồng khi vợ đang mang thai và sức khỏe yếu.
Bình thường, tôi vẫn đi làm, vẫn cố gắng chăm lo gia đình trong khả năng của mình. Tôi không cần được khen ngợi nhiều, chỉ mong sự cố gắng của mình được nhìn nhận nhưng mẹ chồng cứ ra ngoài nói như vậy. Dần dần mọi người nhìn tôi với ánh mắt khác, có người còn trêu tôi là sướng, có chồng lo hết. Nhiều lúc tôi thấy vừa buồn vừa bực nhưng chả lẽ lại đôi co với bà. Có ai rơi vào tình cảnh như tôi không? Mọi người xử lý thế nào vậy?
Tôi 29 tuổi, quen bạn gái được gần hai năm. Cô ấy nhỏ hơn tôi ba tuổi, hiền lành, vui tính, đối xử với tôi rất tốt. Dù biết trước đây cô ấy có vài mối tình, từng thân mật với họ và có thời gian sống khá thoáng nhưng tôi không quá bận tâm vì đó là quá khứ của cô ấy, miễn hiện tại cô ấy yêu thương tôi thật lòng và cả hai hợp nhau là được.
Hai tháng trước, vì mâu thuẫn liên tục, chúng tôi quyết định chia tay. Tôi nghĩ cả hai cần thời gian bình tĩnh lại. Thế nhưng chỉ sau hơn ba tuần, tôi đã nhớ cô ấy đến mức không chịu nổi nên chủ động liên lạc để hàn gắn. Cô ấy cũng đồng ý gặp. Trong buổi nói chuyện đó, cô ấy thú nhận khi chia tay tôi, cô ấy quen một người qua bạn bè giới thiệu. Hai người đi du lịch cùng nhóm, sau đó phát sinh quan hệ vì cô ấy nghĩ sẽ nghiêm túc với người đó. Mối quan hệ ấy chỉ kéo dài vài tuần rồi kết thúc. Cô ấy nói không hề muốn giấu tôi, nếu quay lại thì muốn bắt đầu bằng sự thật.
Từ hôm đó đến nay, đầu óc tôi lúc nào cũng rối bời. Lý trí nói rằng lúc ấy chúng tôi không còn là người yêu, cô ấy không phản bội tôi. Nhưng mỗi lần nghĩ đến chuyện đã xảy ra, tôi lại thấy nặng lòng và đau như có gì đó đè lên ngực. Tôi vẫn còn yêu cô ấy rất nhiều và muốn cho cả hai thêm một cơ hội nhưng không biết tôi có đủ bao dung để bước qua cảm giác ám ảnh này không. Tôi chỉ sợ việc đó sẽ ảnh hưởng tới tâm trạng tôi, rồi khiến cả hai nảy sinh mâu thuẫn. Tôi có nên quay lại không hay dứt khoát hẳn, đau một lần rồi thôi? Nhưng tôi thực sự rất nhớ cô ấy. Tôi rất mong nhận được lời khuyên từ mọi người.