Cách đây 30 năm, anh Châu khi đó 26 tuổi, công nhân tại TP HCM, tình cờ đọc được bài báo về gia đình ông Phan Lồng và bà Nguyễn Thị Hoa ở xã Quế Cường, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam (cũ).
Gia đình ở trong một xóm núi, quanh năm bữa đói bữa no nhưng cả 8 người con đều có thành tích học tập xuất sắc. “Lúc đó lương công nhân của tôi chỉ hơn 600.000 đồng một tháng. Đọc xong bài báo, tôi muốn về tận nơi tặng bọn trẻ một món quà”, anh Châu, hiện 56 tuổi, trú tại phường Thủ Đức, nhớ lại.
Tranh thủ kỳ nghỉ, mùa đông năm 1996, anh theo địa chỉ trên báo, bắt xe khách về miền Trung. Giữa cơn mưa tầm tã, chàng thanh niên xuất hiện trước ngôi nhà dột nát của ông Lồng. Đàn con nhỏ của ông đứng khép nép nhìn người lạ. Khi nghe anh trình bày lý do tìm đến nhà, vợ chồng ông lặng người vì xúc động.
Tối đó, anh Châu được xếp chỗ ngủ trên chiếc chiếu rách góc nhà. Sáng hôm sau, anh theo bà Hoa đi bộ ra chợ huyện, dùng toàn bộ số tiền mang theo mua 10 kg gạo, ít nhu yếu phẩm và vài chiếc chiếu mới. Biết con trai lớn của ông Lồng chuẩn bị học đại học, anh tháo chiếc tai nghe mang theo người tặng lại.
“Nhờ 10 kg gạo của anh ấy, các con tôi lần đầu được ăn bát cơm đầy”, bà Hoa kể.
Anh Châu ở lại xóm núi một tuần, cùng lũ trẻ đi chăn bò, vào rừng hái củi. Trước ngày trở lại TP HCM, anh nhận ông Lồng, bà Hoa làm cha mẹ nuôi.
Thời đó phương tiện liên lạc còn khó khăn, gia đình ông Lồng giữ liên lạc với anh Châu qua những lá thư. Khi người con trai thứ hai của ông vào TP HCM nhập học, anh lại đến đón, hỗ trợ những ngày đầu.
Đến khoảng năm 2000, anh Châu gửi một lá thư thông báo mình đã mất việc vì công ty giải thể. Hai bên bặt tin nhau từ ngày đó.
Gánh nặng cơm áo và việc nuôi đàn con ăn học lấy hết thời gian của gia đình nên không ai có điều kiện đi tìm chàng trai tặng 10 kg gạo năm xưa. Trong 20 năm (1996 – 2016), các con của bà Hoa và ông Lồng lần lượt bước chân vào giảng đường. Anh chị lớn ra trường, đi làm lại tiếp tục nuôi các em sau.
Khi cuộc sống dần ổn định, các con ông Lồng bắt đầu hành trình tìm lại người anh nuôi biệt tích.
Chị Phan Kiều Trinh (con gái thứ tư) nhớ lại, từ năm 2010, cứ cuối tuần, hai chị em chị lại bắt xe buýt xuống Thủ Đức. Họ tìm đến địa chỉ công ty cũ của anh Châu nhưng nơi này đã giải thể, công nhân cũ tản mát mỗi người một nơi.
Hai chị em mở rộng phạm vi tìm kiếm sang các khu nhà trọ tại phường Tam Bình, TP Thủ Đức (cũ) nơi anh Châu từng ghi địa chỉ trong thư. Với tấm ảnh chụp anh năm 26 tuổi, họ đi dọc các con phố, gõ cửa từng nhà để hỏi thăm nhưng đều nhận được cái lắc đầu.
Sau hơn một năm tìm kiếm không có kết quả, chị Trinh tìm vào UBND phường Tam Bình nhờ tra cứu. May mắn, một cán bộ địa phương nhận ra người trong ảnh là bạn mình và cung cấp địa chỉ.
Tìm đến nơi, chị thấy anh Châu đang sống một mình trong căn nhà cấp bốn cũ cha mẹ để lại. Chàng thanh niên năm xưa nay đã già đi nhiều, gương mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi. Anh Châu cũng không nhận ra hai cô gái trước mặt chính là những đứa trẻ 9 tuổi, 10 tuổi trong ngôi nhà dột ở xóm núi năm xưa.
Anh kể một lần gặp tai nạn gãy xương bả vai, sức khỏe giảm sút, không thể tiếp tục lao động nặng. Khi công ty giải thể, anh cầm cố sổ đỏ ngôi nhà được 40 triệu đồng để khởi nghiệp nhưng thất bại. Năm 2007, anh tiếp tục vay vốn mở cửa hàng kinh doanh và thua lỗ, lâm vào cảnh nợ nần. ‘
“Có lẽ cũng vì vậy mà anh mặc cảm nên cắt liên lạc và cũng để không làm ai phải lo lắng”, chị Trinh nói.
Các con ông Lồng mua vé, đưa anh về lại Quảng Nam. Ngôi nhà dột nát năm xưa giờ đã được thay bằng căn nhà khang trang gần đường lộ. “Biết tin các em trưởng thành, đều học đại học, tôi mừng lắm”, anh Châu nói.
Ngày anh trở lại, ông Lồng giờ đã mắc bệnh Alzheimer, không còn ký ức để nhận ra người con nuôi. Nhưng bà Hoa thì bật khóc ngay khi thấy dáng anh ở cửa.
Biết hoàn cảnh của anh, các thành viên trong gia đình góp một khoản tiền nhỏ để anh trang trải nợ nần. Anh Châu từ chối, nói: “Chút gạo, chiếc chiếu ngày xưa có đáng là bao mà mọi người phải bận lòng”.
“Nhưng mẹ và anh chị em tôi đều bảo: Với anh nó là chút gạo, nhưng với nhà em ngày đó nó quý như vàng”, chị Trinh nói.
Từ ngày tìm lại được nhau, cứ vài năm một lần, anh Châu lại bắt xe về thăm gia đình cha mẹ nuôi.
Khi bà Hoa chuyển về sống tại An Khê, Đà Nẵng, thi thoảng lại gọi điện thúc giục con về chơi, tâm sự đủ điều. “Má nuôi và các em vẫn tử tế và trọng nghĩa tình như xưa”, anh Châu nói.
Đầu tháng 7 này, khi viết cuốn tự truyện về hành trình của gia đình từ thuở hàn vi đến lúc trưởng thành, chị Trinh coi cuộc gặp lại anh Châu như một phép màu. “Sau những thăng trầm và biến cố số phận, chúng tôi đều nhận ra chỉ cần có những tình cảm đủ sâu đậm và đáng trân trọng, sẽ có thể vượt qua thời gian và khoảng cách để đoàn tụ”, chị nói.
World Cup từ lâu được xem là bệ phóng giúp các ngôi sao nâng tầm giá trị thương mại. Tuy nhiên, Erling Haaland - nam cầu thủ người Na Uy - lại là ngoại lệ.
Anh trở thành ngôi sao toàn cầu trước khi được dự World Cup. Giải đấu tại Mỹ, Canada và Mexico là cú hích đưa giá trị thương hiệu của anh lên tầm cao mới.
Người hâm mộ đã quá quen thuộc với hình ảnh Haaland xuất hiện trên sân cỏ cũng như trong cuộc sống đời thường với mái tóc dài màu vàng đặc trưng.
Ít người biết rằng, phía sau phong cách này là câu chuyện gắn liền với niềm tự hào của nam cầu thủ sinh năm 2000.
Theo Crown Shaving, chân sút người Na Uy nuôi tóc dài trước hết xuất phát từ sở thích cá nhân. Anh thích vẻ ngoài mạnh mẽ, phóng khoáng và khác biệt.
Khi nhiều cầu thủ thường xuyên thay đổi các kiểu tóc theo xu hướng thời thượng, ngôi sao người Na Uy vẫn trung thành với mái tóc để dài và buộc chặt khi ra sân đấu.
Một số nguồn tin cho biết, mái tóc dài cũng mang ý nghĩa gắn với hình tượng Viking - biểu tượng văn hóa quen thuộc của Bắc Âu. Với chiều cao gần 2m, mái tóc dài nổi bật và thể hình vượt trội, Haaland thường được người hâm mộ ví như chiến binh Viking hiện đại. Hình ảnh của anh cũng xuất hiện nhiều trong chiến dịch quảng bá của đội tuyển Na Uy.
Trong buổi chia sẻ với truyền thông vào hồi tháng 6 vừa qua, Haaland từng tiết lộ thêm, kiểu tóc buộc đuôi ngựa đặc trưng của mình cũng là điều từng gắn liền với huyền thoại bóng đá người Thụy Điển Zlatan Ibrahimović.
Khi Ibrahimović đóng vai trò như một người đàn anh và cố vấn cho thế hệ tiền đạo mới, anh đã dành cho Haaland một lời khuyên đáng nhớ. "Anh ấy đã khuyên tôi, đừng bao giờ cắt tóc vì sức mạnh nằm ở mái tóc. Tôi còn biết làm gì nữa? Phải nghe lời anh ấy đúng không?", nam cầu thủ chia sẻ.
Sau chiến thắng của đội tuyển Na Uy trước Bờ Biển Ngà vào ngày 1/7, cầu thủ Ibrahimović xác nhận câu chuyện này và giải thích rằng lời khuyên của anh với Haaland xuất phát từ chính trải nghiệm của bản thân. Anh cũng là người gắn bó với mái tóc đuôi ngựa nổi tiếng.
"Khi còn thi đấu, tôi thực sự tin vào điều này. Mỗi khi mọi thứ diễn ra suôn sẻ, tôi đều để kiểu tóc dài đuôi ngựa", Ibrahimović nói.
Trong khi đó đối với các thương hiệu, việc Haaland duy trì hình ảnh và chỉ tập trung vào bóng đá, trở thành lợi thế không nhỏ. Anh được đánh giá là người có gương mặt với độ an toàn cao, ít ồn ào, duy trì sự ổn định với người hâm mộ.
Chế độ rèn luyện đặc biệt
Theo tờ Sports, tiền đạo người Na Uy kết hợp chế độ ăn 6.000 calo, thói quen ngủ kỷ luật và các phương pháp phục hồi tiên tiến nhằm tối ưu hóa phong độ thi đấu.
Mỗi khi Haaland lao về phía khung thành, các hậu vệ gần như run sợ. Tuy nhiên, điều khiến anh trở thành tiền đạo đáng sợ nhất hành tinh không chỉ là yếu tố di truyền, mà còn là sự hiểu biết sâu sắc về cách tối ưu hóa cơ thể để đạt hiệu suất cao nhất.
Tờ Hola của Tây Ban Nha cho biết, triết lý ăn uống của Haaland lại hướng về những phương pháp truyền thống, chủ yếu đến từ các loại nội tạng động vật chất lượng cao được cung cấp từ địa phương. Ngoài ra, anh còn dùng sữa tươi, rau chân vịt và cải xoăn.
Bên cạnh đó, nam cầu thủ nhiều lần khẳng định, ngủ là yếu tố quan trọng nhất quyết định phong độ thi đấu. Mỗi ngày anh ngủ từ 10 đến 11 tiếng, duy trì giấc ngủ trưa đều đặn.
Sau khi chứng kiến Erling Haaland khiến đội tuyển Brazil - nhà vô địch thế giới 5 lần - bị loại khỏi World Cup 2026, truyền thông thế giới và người hâm mộ lại đổ dồn sự quan tâm về phía nam cầu thủ.
Các chuyên gia thể thao nhận định, dù mới 25 tuổi, Haaland sở hữu phong cách thi đấu hiện đại. Những gì anh thực hiện phía sau hậu trường mang nhiều giá trị truyền thống. Anh vẫn là một con người bình thường, nhưng sự am hiểu sâu sắc về khoa học thể thao tiên tiến đã giúp anh vượt xa giới hạn của một vận động viên thông thường.
Ở tuổi 50, ông Trần (Giang Môn, Quảng Đông, Trung Quốc) luôn tự hào mình có một sức đề kháng tốt. Ông ăn uống đơn giản nhưng lúc nào cũng thấy ngon miệng, dễ ngủ, ít khi đau ốm. Đáng nói, ông luôn duy trì thói quen tiết kiệm suốt nhiều năm.
Trưa hôm đó, mở tủ lạnh ra thấy hộp cơm nguội từ vài ngày trước, bề mặt hơi nhớt, mùi hơi chua nhưng ông vẫn quyết định rang cơm ăn. Ông Trần nghĩ đơn giản rằng dầu mỡ sôi sùng sục và lửa lớn trên chảo sẽ diệt sạch mọi loại vi trùng, vi khuẩn.
Không ngờ, chỉ 3 giờ sau, cơ thể ông bắt đầu có những dấu hiệu khác lạ. Bắt đầu là những cơn đau quặn thắt ở vùng bụng, tiếp theo là nôn mửa liên tục và tiêu chảy mất kiểm soát.
Ông Trần nhanh chóng kiệt sức, mồ hôi vã ra như tắm và hơi thở trở nên đứt quãng. Khi người nhà hốt hoảng gọi xe cấp cứu đưa ông đến bệnh viện, mạch của ông đã mờ nhạt, huyết áp tụt sâu xuống mức báo động của một ca sốc nhiễm độc điển hình.
Tại phòng chăm sóc đặc biệt (ICU), các chỉ số sinh tồn của ông Trần đồng loạt chuyển sang màu đỏ. Độc tố ngấm sâu vào máu đã kích hoạt một chuỗi sụp đổ dây chuyền của các cơ quan nội tạng. Gan nhiễm độc, và kinh hoàng nhất là hệ thống lọc máu hoàn toàn tê liệt, đẩy bệnh nhân vào tình trạng suy thận cấp tính.
Các bác sĩ phải lập tức đặt đường truyền, chạy máy lọc máu liên tục suốt ngày đêm để ép cơ thể đào thải độc chất. Tiên lượng của ca bệnh rơi vào thế lành ít dữ nhiều.
Sau đó dù may mắn giữ được mạng sống nhưng chức năng thận của ông đã bị hủy hoại nghiêm trọng, để lại di chứng suy thận lâu dài, gan cũng không còn như trước.
Theo các bác sĩ, "thủ phạm" trực tiếp đẩy người đàn ông 50 tuổi vào cửa tử được các bác sĩ chỉ đích danh là vi khuẩn Bacillus cereus, tác nhân cốt lõi gây ra "Hội chứng cơm chiên".
Hội chứng cơm chiên là một loại ngộ độc thực phẩm liên quan đến cơm hâm lại có thể gây nôn mửa, tiêu chảy hoặc cả hai. Cơm nấu chín và các thực phẩm giàu tinh bột khác để ở nhiệt độ phòng trong vài giờ có thể tạo ra môi trường lý tưởng cho vi khuẩn có hại phát triển.
Hội chứng cơm chiên do vi khuẩn Bacillus cereus (B.cereus) gây ra. B.cereus đặc biệt phát triển mạnh trong các loại thực phẩm giàu tinh bột như gạo, mì ống, khoai tây và bánh ngọt, mặc dù nó có thể làm nhiễm bẩn nhiều loại thực phẩm khác như thịt, rau nấu chín, các sản phẩm từ sữa, bánh pudding và súp.
Theo BS. Jeff Druck, khoa cấp cứu tại Trường Y khoa Đại học Utah ở Salt Lake City, Bacillus cereus thường tồn tại trong môi trường (trong đất) nhưng không gây ra vấn đề gì cho đến khi nó có một bữa ăn tinh bột để phát triển và có điều kiện nhiệt độ phù hợp để giúp nó sinh sôi. Cơm trắng, cơm chiên để ở nhiệt độ phòng trong một thời gian, Bacillus cereus có thể sinh sôi đến mức có thể khiến mọi người bị bệnh.
Có hai loại ngộ độc thực phẩm do B.cereus gây ra: độc tố ruột và gây nôn. Với dạng độc tố ruột, cơ thể sản sinh ra B.cereus ở ruột non, có thể dẫn đến tiêu chảy. Còn với dạng nôn, độc tố đã hình thành trong thức ăn trước khi bạn ăn và nôn là triệu chứng chính. Đây là loại ngộ độc thực phẩm B.cereus có liên quan chặt chẽ nhất với gạo.
Hội chứng cơm chiên có thể gây nôn mửa và tiêu chảy. Các triệu chứng khác của hội chứng cơm chiên như: sốt, buồn nôn, đau bụng và chuột rút.
Các triệu chứng của hội chứng cơm chiên thường bắt đầu sau nửa giờ đến 6 giờ sau khi ăn thực phẩm bị nhiễm khuẩn.
Hầu hết những người mắc hội chứng cơm chiên sẽ ngừng gặp phải các triệu chứng trong vòng 24 giờ và hồi phục hoàn toàn trong vòng vài ngày. Trong những trường hợp hiếm gặp, người bệnh có thể bị biến chứng nghiêm trọng do nhiễm trùng B.cereus đường ruột.
Chuyên gia khuyến cáo cách phòng ngừa hội chứng cơm chiên:
Một vụ việc gây sốc tại Trung Quốc đang thu hút sự chú ý lớn trên mạng xã hội, sau khi một nhân viên môi giới bất động sản phát hiện căn hộ cho thuê bị bỏ hoang trong tình trạng kinh hoàng: rác thải chất đống khắp nơi, mùi hôi nồng nặc và một chú chó bị bỏ lại không người chăm sóc.
Theo thông tin từ truyền thông địa phương, sự việc xảy ra tại thành phố Nam Ninh, thuộc Khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây, miền tây nam Trung Quốc.
Một đoạn video được đăng tải vào ngày 22/5 bởi chính nhân viên môi giới đã nhanh chóng lan truyền, thu hút hàng triệu lượt xem và hàng loạt bình luận bày tỏ sự bàng hoàng.
Căn hộ được nhắc đến là một căn phòng cho thuê một phòng ngủ. Khi người môi giới mở cửa bước vào, anh lập tức bị choáng ngợp bởi cảnh tượng bên trong: đồ đạc bị vứt lộn xộn, rác sinh hoạt chất thành từng đống lớn nhỏ khắp sàn nhà, từ túi nilon, hộp thức ăn thừa cho đến các vật dụng sinh hoạt hư hỏng. Không gian sống gần như không còn chỗ trống để đặt chân.
Điều khiến sự việc trở nên nghiêm trọng hơn là sự xuất hiện của một chú chó giống Alaskan Malamute bị bỏ lại trong căn phòng. Con vật trong tình trạng hoảng loạn, liên tục sủa và di chuyển giữa đống rác, cho thấy dấu hiệu bị bỏ đói và thiếu chăm sóc trong thời gian dài.
Người môi giới bất động sản, người trực tiếp chứng kiến hiện trường, đã không giấu được sự kinh ngạc.
Ông mô tả: "Mùi hôi thối kinh khủng. Rác thải ở khắp mọi nơi. Tôi chưa từng thấy một căn hộ nào bẩn như vậy." Ông cũng cho biết hình ảnh căn phòng hoàn toàn trái ngược với ấn tượng ban đầu về người thuê – một phụ nữ luôn xuất hiện với vẻ ngoài gọn gàng, lịch sự mỗi khi giao tiếp.
Theo lời kể, nữ khách thuê đã rời đi mà không thông báo trước, không bàn giao căn hộ và cũng không để lại bất kỳ dấu vết liên lạc rõ ràng nào. Người này đồng thời đang nợ tiền thuê nhà kéo dài khoảng hai tháng. Hiện vẫn chưa xác định chính xác thời gian cô sinh sống tại đây trước khi biến mất.
Điều đáng chú ý là tiền đặt cọc ban đầu của người thuê chỉ đủ để bù cho một tháng tiền thuê. Điều này đồng nghĩa với việc chủ nhà và đơn vị môi giới có thể phải chịu thêm chi phí đáng kể để dọn dẹp, khử mùi và khôi phục lại tình trạng ban đầu của căn hộ sau khi bị bỏ lại trong điều kiện nghiêm trọng như vậy.
Trong một video cập nhật sau đó, nhân viên môi giới cho biết anh đã đưa chú chó ra khỏi căn hộ để kiểm tra sức khỏe. May mắn là kết quả ban đầu cho thấy con vật không gặp bệnh lý nghiêm trọng, tuy nhiên đã bị sụt cân do thiếu thức ăn trong vài ngày. Hình ảnh chú chó sau khi được cứu khiến nhiều người theo dõi không khỏi thương xót.
Sau sự việc, một số cư dân địa phương đã bày tỏ mong muốn nhận nuôi chú chó, mở ra hy vọng về một cuộc sống mới tốt đẹp hơn cho nó sau chuỗi ngày bị bỏ rơi trong môi trường khắc nghiệt.
Câu chuyện nhanh chóng trở thành chủ đề bàn luận rộng rãi trên các nền tảng mạng xã hội Trung Quốc. Nhiều người bày tỏ sự phẫn nộ trước hành vi bỏ mặc trách nhiệm của người thuê nhà, đồng thời lên án tình trạng bỏ rơi thú cưng khi chuyển đi.
Bên cạnh đó, không ít ý kiến cũng bày tỏ sự thương cảm đối với chú chó, vốn hoàn toàn vô tội nhưng phải chịu cảnh sống giữa rác thải và đói khát.
Vụ việc hiện vẫn đang được chia sẻ mạnh mẽ, trở thành một lời nhắc nhở về trách nhiệm của người nuôi thú cưng cũng như ý thức giữ gìn môi trường sống trong các khu nhà cho thuê.