Tôi kết hôn khá sớm nên năm nay con đầu đã vào đại học. Vợ chồng không giàu có nhưng có nhà cửa ổn định, con cái ngoan ngoãn, ít khi xảy ra cãi vã. Chỉ có điều, chuyện riêng trong phòng ngủ lại là điều khiến tôi đau đầu.
Có lẽ vì đã qua thời kỳ sung sức nên tôi không còn nhiều hứng thú với chuyện chăn gối như trước.
Tôi có một cửa hàng nhỏ. Ban ngày đi làm, tối về lo cơm nước, sổ sách, tính toán tiền bạc, đầu óc tôi lúc nào cũng quay cuồng với đủ khoản chi tiêu. Đêm đến, điều tôi mong nhất chỉ là được nằm yên và ngủ một giấc đến sáng.
Tất nhiên, tôi vẫn luôn tự nhắc nhở mình vẫn là một người vợ, vẫn có nghĩa vụ chiều chồng, nhưng tôi nghĩ ở tuổi này mỗi chỉ tháng 1-2 lần là đủ.
Trái ngược với tôi, chồng vẫn rất sung sức như tuổi đôi mươi. Anh luôn nói rằng, tình cảm vợ chồng muốn bền thì không thể bỏ quên sự gần gũi. Ban đầu, tôi thấy đó là điều đáng quý vì ít ra chồng luôn dành sự quan tâm cho vợ. Nhưng càng về sau, tôi càng muốn né tránh.
Anh học đâu đó những cách “hâm nóng lửa yêu” rồi về áp dụng. Có hôm đang giờ nghỉ trưa, anh nhắn tin bảo tôi bỏ công việc ở cửa hàng vài tiếng để cả hai đi ăn riêng rồi dành thời gian cho nhau. Tôi cười trừ rồi từ chối vì trong đầu vẫn còn bao nhiêu công việc chưa xong.
Lần khác, anh bất ngờ mua cho tôi vài bộ váy ngủ khá gợi cảm. Anh hí hửng bảo: “Em mặc thử xem, chắc đẹp lắm”.
Tôi cầm túi quà thấy ngượng ngùng nhiều hơn là vui mừng. Mặc thử chiếc váy rồi đứng trước gương, tôi thấy một người phụ nữ với vòng eo quá khổ, phần da bụng nhăn nheo và vô số những dấu vết của tuổi tác. Tôi lại lặng lẽ cất chiếc váy vào tủ.
Dẫu vậy, chồng vẫn không bỏ cuộc. Anh rủ tôi tham gia “ngày không con cái” với chuỗi hoạt động từ sáng tới đêm. Trước đó, anh đã chủ động sắp xếp cho 2 con sang nhà ông bà nội để vợ chồng có không gian riêng. Anh còn đặt sẵn bữa tối, mua hoa và nói rằng: “Hôm nay chỉ có chúng ta thôi”.
Đáng lẽ tôi phải vui mới đúng. Thế nhưng, trước sự cuồng nhiệt quá mức của chồng, tôi lại cảm thấy áp lực.
Tôi thấy rõ sự thất vọng trong mắt chồng. Nhiều lần anh hỏi tôi có còn yêu anh không? Đương nhiên tôi vẫn yêu anh, song trong lòng cảm giác muốn gần gũi dường như đã nhạt đi rất nhiều. Tôi không biết đó là do tuổi tác, do nội tiết thay đổi hay vì cuộc sống khiến tôi lúc nào cũng căng như dây đàn.
Có một điều tôi chưa từng nói với chồng. Từ ngày lấy nhau đến giờ, tôi luôn là người gánh phần lớn kinh tế gia đình. Công việc của tôi ổn định, thu nhập cao hơn chồng khá nhiều.
Anh vẫn đi làm, vẫn đưa tiền về nhưng chỉ phụ được một phần nhỏ. Tiền học của con, tiền trả góp nhà, những khoản phát sinh lớn… gần như đều do tôi đứng ra lo liệu.
Tôi chưa bao giờ trách chồng vì anh vốn là người hiền lành, chăm chỉ và rất thương vợ con. Anh cũng san sẻ việc nhà, đưa đón con, chăm sóc bố mẹ hai bên. Nhưng sâu trong lòng, tôi vẫn luôn có cảm giác mình đang phải gồng gánh quá nhiều.
Phải chăng vì thế mà mỗi lần chồng muốn gần gũi, tôi lại thấy như mình đang phải hoàn thành thêm một nhiệm vụ. Gần đây, tôi thấy khoảng cách giữa hai vợ chồng cứ âm thầm lớn lên.
Ở tuổi này, tôi không biết mình đã làm tròn vai chưa? Tôi phải như thế nào mới đúng? Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Nhiều nơi tổ chức "siêu sale ngày đôi" với giảm giá, quà tặng, voucher và flash sale theo khung giờ.
Theo ghi nhận của Tuổi Trẻ tại hệ thống Di Động Việt, các khung giờ vàng trong ngày có mức giảm giá đến 500.000 đồng cho các sản phẩm điện thoại, tablet, Macbook. Bên cạnh đó nhóm phụ kiện công nghệ cũng được giám giá sâu với mức giá từ 150.000 đồng. Ở nhóm gia dụng, các sản phẩm từ thương hiệu Bear được đẩy mạnh với mức giá tốt và các chương trình đi kèm như mua 1 tặng 1, hướng đến nhu cầu mua sắm thiết thực trong gia đình.
Hệ thống này cũng triển khai các ưu đãi dịch vụ như giảm đến 500.000 đồng chi phí sửa chữa, thay thế, tặng suất ép PPF miễn phí, cùng các chương trình giảm giá phụ kiện lên đến 50% trong khung giờ áp dụng... Hệ thống Thế Giới Di Động và Điện Máy Xanh tổ chức minigame nhận voucher đến 1 triệu đồng. Nhiều sản phẩm công nghệ (điện thoại, laptop, tablet, màn hình) giảm mạnh, kèm ưu đãi trả góp 0%.
Trong khi đó một số sàn thương mại điện tử triển khai chương trình siêu hội voucher 4-4 với hàng loạt voucher giảm sâu, flash sale, freeship 0 đồng và deal công nghệ (điện thoại, laptop, phụ kiện).
Chẳng hạn sàn Shopee tung nhiều ưu đãi như: giảm 18% tối đa 30K cho đơn từ 99K, voucher ShopeeVIP đến 25%), freeship 0 đồng, flash sale hàng nghìn sản phẩm công nghệ. Sàn TikTok Shop có chương trình Mega Sale với loạt voucher đến 444.000 đồng, flash sale chính hãng giảm đến 50%, freeship 0 đồng.
Sàn Lazada tung voucher giảm đến 50.000 đồng, deal công nghệ giảm sâu, freeship. Nhiều siêu thị, cửa hàng cũng thiết kế riêng chương trình giảm giá cho hàng giải nhiệt trong ngày cuối tuần, tạo điều kiện cho khách mua sắm giá phải chăng.
Theo các nhà kinh doanh, trong bối cảnh sức mua chịu tác động bởi nhiều yếu tố theo hướng người dùng ngày càng "thắt hầu bao" hơn, các chương trình khuyến mãi cần phải thiết thực ở sản phẩm và thực chất ở mức giảm.
Tôi lấy chồng khi mới 24 tuổi. Quê chồng cách nhà tôi 150km. Ban đầu, mẹ tôi không muốn con gái lấy chồng xa, nhưng thấy anh ấy hiền lành, chăm làm ăn, gia đình tử tế, nên dần dần cũng chấp nhận.
Chồng tôi làm kinh doanh tại nhà, không rượu chè, thu nhập đưa hết cho vợ làm "tay hòm chìa khóa". Vợ chồng tôi được bố mẹ chồng cho đất xây nhà ở riêng. Thời gian đầu kết hôn, tôi sống trong thế giới màu hồng, mọi thứ về chồng đều khiến tôi hài lòng. Nhưng một thời gian sau tôi mới nhận ra, có những kiểu vô tâm, thói quen tưởng nhỏ nhặt nhưng cũng đủ tạo nên mâu thuẫn lớn trong hôn nhân.
Nhà vợ chồng tôi cách nhà bố mẹ chồng chừng 500m. Nhà bên đó hiện có bố mẹ chồng và cô em gái của anh sống cùng. Em gái anh lập gia đình, có con nhưng chồng đi làm xa nên thường xuyên về ở với bố mẹ đẻ. Thành ra bên đó lúc nào cũng đông vui, có người nói chuyện, cơm nước rôm rả.
Còn nhà tôi thì chỉ có hai vợ chồng. Tôi là con gái lấy chồng xa, bỏ hết bạn bè, nếp sống quen thuộc để theo anh về quê sống. Những ngày đầu mới cưới, tôi nghĩ chỉ cần chồng thương là đủ. Nhưng càng về sau, tôi càng thấy mình giống... người ở trọ.
Chồng tôi có thói quen gần như ngày nào cũng sang nhà bố mẹ. Hôm nào cửa hàng bận rộn thì còn đỡ, nhưng cứ rảnh rỗi hoặc có nhân viên phụ việc là từ sáng sớm anh đã chạy xe qua đó. Ăn sáng bên nhà bố mẹ, ngồi chơi bên đó, đến trưa mới về ăn cơm với vợ cho có lệ rồi ngủ một giấc. Chiều anh lại tiếp tục sang nhà bố mẹ tới tối mịt mới về.
Tôi chưa đi làm, lại không có bạn bè ở đây nên hầu như ở nhà một mình. Nhiều hôm trời tối mịt, chờ chồng về mà tôi thấy chạnh lòng kinh khủng. Tôi từng thử sang nhà nội cùng chồng vài lần để hòa nhập, nhưng thật lòng tôi không quen cảm giác ngày nào cũng “tụ tập” bên nội như thế.
Tôi thích không gian riêng tư hơn, thích cảm giác vợ chồng cùng ăn cơm, cùng xem phim, hay ra ngoài đi chơi cùng nhau. Nhưng với chồng tôi, dường như nhà bố mẹ mới là nơi anh muốn ở.
Điều khiến tôi buồn nhất là cách anh ưu tiên gia đình bên nội một cách vô thức. Em gái anh nhờ gì anh cũng chạy đi ngay. Bố mẹ gọi là có mặt liền. Nhà bên đó thiếu cái bóng đèn, cái quạt hỏng hay cần dọn dẹp gì, anh đều sốt sắng làm giúp. Còn vợ ở nhà nhiều khi đau đầu, mệt mỏi hay muốn chồng ở cạnh nói chuyện một chút cũng khó.
Có lần tôi trách nhẹ: “Anh có vợ rồi mà, sao lúc nào cũng ở bên đó vậy?”. Anh chỉ đáp tỉnh bơ: “Nhà bố mẹ anh chứ có phải đi chơi đâu”.
Đúng là tôi chưa từng cấm anh về với bố mẹ. Tôi hiểu chữ hiếu quan trọng thế nào. Nhưng hiếu với bố mẹ đâu có nghĩa là bỏ mặc cảm xúc của vợ? Tôi không cần anh ở cạnh 24/24, cũng không bắt anh phải chọn bên nào. Thứ tôi cần chỉ là cảm giác mình được ưu tiên một chút trong cuộc sống của chồng.
Nhiều đêm anh về muộn, tắm rửa xong rồi nằm xuống cạnh vợ như hoàn thành nghĩa vụ. Có hôm vợ chồng gần gũi xong là anh quay lưng ngủ. Tôi nằm nhìn trần nhà mà tủi thân đến phát khóc. Cảm giác cuộc hôn nhân của mình chỉ còn giống một nơi để anh về ngủ, còn tâm trí và sự quan tâm đều dành hết cho gia đình lớn bên kia.
Mỗi lần tôi về nhà ngoại chơi một, hai hôm là anh đã giục về liên tục. Nhưng tôi trở về thì anh vẫn như cũ, lại chạy sang nhà bố mẹ từ sáng đến tối. Tôi bắt đầu tự hỏi rốt cuộc mình lấy chồng để làm gì? Để sống cô đơn trong chính căn nhà của mình sao?
Tôi từng nghĩ hay do mình ích kỷ, do mình không hợp nếp sống gia đình chồng nên mới thấy ngột ngạt. Nhưng cảm xúc bị bỏ rơi kéo dài khiến tôi dần kiệt sức. Tôi không ghen với bố mẹ chồng, cũng không ghét nhà chồng. Thứ tôi buồn là chồng chưa bao giờ nhận ra vợ mình đang cô đơn thế nào.
Nhiều lúc tôi chỉ ước cuối tuần anh chịu ở nhà ăn với vợ một bữa cơm, cùng đi chợ hay chở vợ đi đâu đó. Những điều rất bình thường thôi, nhưng với tôi lại xa xỉ vô cùng.
Nhiều người khuyên tôi phải nói chuyện thẳng thắn với chồng, nhưng thật lòng tôi đã nói không biết bao nhiêu lần rồi. Lần nào anh cũng chỉ bảo tôi “nghĩ nhiều”, hoặc hứa sẽ dành thời gian cho vợ hơn nhưng rồi đâu lại vào đấy.
Dạo gần đây tôi còn nghĩ đến chuyện về nhà ngoại ở một thời gian để cả hai tạm xa nhau, xem anh có nhận ra sự thiếu vắng của vợ hay không. Nhưng tôi cũng sợ nếu “chiến tranh lạnh” thì khoảng cách vợ chồng lại càng lớn hơn. Nếu là mọi người, mọi người sẽ làm thế nào?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi sinh năm 1995, chồng sắp cưới cũng bằng tuổi. Chúng tôi quen nhau từ khi còn rất trẻ, đi cùng nhau qua những năm tháng sinh viên, những ngày mới ra trường với hai bàn tay trắng.
Tính đến nay, chúng tôi đã yêu nhau hơn 10 năm và sống chung gần 7 năm.
Tôi từng nghĩ tình yêu của mình là kiểu tình yêu mà nhiều người mong muốn có được trong đời. Chúng tôi cùng trưởng thành, cùng vượt qua khó khăn, chứng kiến những giai đoạn quan trọng nhất của nhau. Từ một cô gái đôi mươi đến khi bước sang tuổi 30, thanh xuân của tôi gần như đều gắn với anh.
Suốt những năm đó, dù cũng có cãi vã, giận hờn, tôi chưa từng nghĩ sẽ rời bỏ anh. Tôi tin rồi chúng tôi sẽ có một cái kết đẹp bằng một đám cưới và một gia đình nhỏ. Thế nhưng càng gần ngày cưới, tôi càng cảm thấy mọi thứ không giống như những gì mình từng tưởng tượng.
Khoảng hơn 1 năm trước, tôi phát hiện anh có qua lại với một cô gái kém 8 tuổi (cô gái đó sinh năm 2003). Mối quan hệ ấy kéo dài khoảng 6 tháng. Họ quen biết nhau khi chồng tôi đi học cao học.
Điều khiến tôi đau đớn không chỉ là việc anh phản bội. Tôi biết anh là người khá vô tâm, ít thể hiện tình cảm. Trong hơn 10 năm yêu nhau, tôi hiếm khi được anh chăm sóc theo kiểu lãng mạn. Thế nhưng với cô gái kia, anh lại hoàn toàn khác.
Anh đưa đón cô ấy đi học. Cô ấy ốm, anh mua thuốc mang đến tận nơi. Anh nhớ giờ giấc sinh hoạt, nhắc nhở chuyện ăn uống. Những điều nhỏ nhặt ấy nghe có vẻ bình thường, nhưng là những điều tôi luôn mong mỏi mà chưa từng nhận được. Tôi từng tự hỏi phải chăng vì ở bên nhau quá lâu nên anh xem sự hiện diện của tôi là điều hiển nhiên.
Qua những đoạn tin nhắn tôi đọc, tôi biết chồng sắp cưới và cô gái kia chưa đi quá giới hạn, ngoài những cái nắm tay, thơm má. Nhưng khi phát hiện chuyện giữa họ, tôi vẫn rất đau khổ. Tôi liên lạc với cô gái kia trong cơn tức giận, mắng chửi cô gái với những lời lẽ nặng nề. Sau đó, mối quan hệ giữa họ dường như chấm dứt.
Chồng sắp cưới không còn nhắc đến cô ấy nữa, họ ngừng nhắn tin, còn tôi cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng mọi chuyện đã qua.
Tôi chọn tha thứ cho anh. Một phần vì yêu quá nhiều. Một phần vì chúng tôi đã đi cùng nhau quá lâu để có thể dễ dàng buông bỏ.
Từ đó đến nay, chúng tôi vẫn ở bên nhau, đã làm lễ ăn hỏi và bắt đầu chuẩn bị cho đám cưới. Tôi từng nghĩ quyết định kết hôn là dấu mốc chứng minh chúng tôi đã vượt qua mọi sóng gió. Nhưng ngay trước ngày cưới, tôi vô tình đọc được những tin nhắn giữa anh và cô gái ấy.
Đó là tin nhắn cách đây gần 1 tháng, anh gửi để mời cô ấy đến dự đám cưới. Cô gái trả lời rằng bận việc nên không thể tham dự, nhưng gửi 2 triệu đồng qua số tài khoản anh để mừng cưới và nhắn "chúc anh chị trăm năm hạnh phúc".
Tôi không biết vì sao anh lại muốn mời cô ấy. Có thể chỉ là phép lịch sự. Có thể là một lời chào tạm biệt quá khứ. Nhưng chính những tin nhắn sau đó của chồng khiến tôi suy sụp. Anh nhắn xin lỗi cô gái vì đã để tôi mắng chửi và làm ảnh hưởng đến danh dự của cô ấy. Anh nói khi đó mình không đủ can đảm đối diện nên đã chọn cách im lặng.
Tôi đọc đi đọc lại những dòng tin nhắn ấy. Điều khiến tôi đau không phải vì họ còn liên lạc. Điều khiến tôi đau là cảm giác anh luôn dành cho cô ấy một sự trân trọng mà tôi chưa từng nhận được.
Suốt nhiều năm qua, tôi vẫn nghĩ mình là người được lựa chọn cuối cùng. Nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi tự hỏi liệu mình có thực sự là người anh yêu nhất hay chỉ là người ở lại lâu nhất.
Hai tuần qua, tôi nằm cạnh anh mà không ngủ được. Tôi nghĩ về 10 năm thanh xuân đã đi qua. Nghĩ về những lần mình bỏ qua tổn thương để tiếp tục tin tưởng. Nghĩ về đám cưới đã được chuẩn bị, thiệp đã phát, gia đình hai bên đều mong chờ.
Tôi yêu anh. Điều đó chưa bao giờ thay đổi. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận rằng những gì đọc được đã khiến niềm tin trong tôi lung lay dữ dội.
Có lúc tôi muốn chấm dứt tất cả. Có lúc tôi lại nghĩ có thể mình đang quá nhạy cảm với một chuyện đã qua từ lâu. Tôi không biết mình nên lắng nghe lý trí hay cảm xúc.
Liệu việc phát hiện những tin nhắn này trước ngày cưới là dấu hiệu để tôi dừng lại? Hay đó chỉ là một thử thách cuối cùng của một mối tình kéo dài hơn một thập kỷ?
Chỉ còn 3 tuần nữa là đến ngày tổ chức đám cưới. Tôi có nên tiếp tục bước vào cuộc hôn nhân này hay dũng cảm dừng lại trước khi quá muộn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!