Ngày 10.4, Phòng Kinh tế xã Châu Pha (TP.HCM) cho biết sẽ vận động ông T.V.T (43 tuổi, ở phường Tam Long) tự tháo dỡ xưởng may xây dựng trái phép trên đất nông nghiệp.
“Nếu người vi phạm không tự tháo dỡ thì địa phương sẽ tổ chức cưỡng chế theo quy định. Việc tháo dỡ dự kiến thực hiện sau lễ 30.4 và 1.5”, lãnh đạo Phòng Kinh tế xã Châu Pha nhấn mạnh.
Trước đó, Phòng Kinh tế xã Châu Pha phát hiện ông T.V.T đang xây dựng nhà xưởng dạng tiền chế công nghiệp, khung sắt, cột sắt, lợp mái tôn, chưa làm nền, với tổng diện tích 1.600 m2.
Ông T. cho biết đã thuê đất của gia đình bà Đ.T.T (ở phường Tam Long) để xây dựng xưởng may. Phòng Kinh tế xã Châu Pha đã yêu cầu ông T. ngưng thi công công trình.
Ngày 6.10.2025, UBND xã Châu Pha đã ký quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với ông T. vì có hành vi chuyển đất nông nghiệp (không phải là đất trồng lúa, không phải đất lâm nghiệp) sang đất phi nông nghiệp thuộc địa giới hành chính của xã mà không được cơ quan quản lý nhà nước về đất đai cho phép.
Theo đó, UBND xã Châu Pha xử phạt ông T. số tiền 15 triệu đồng và buộc phải khôi phục lại tình trạng ban đầu của đất trước khi vi phạm.
UBND xã Châu Pha cũng buộc ông T. tháo dỡ, di dời các công trình vi phạm ra khỏi thửa đất. Thời hạn thực hiện biện pháp khắc phục hậu quả là 30 ngày.
Ông T. còn bị buộc nộp lại số tiền thu lợi bất hợp pháp từ hành vi vi phạm hành chính hơn 7 triệu đồng. Sau đó, ông T. đã nộp phạt.
Theo ghi nhận của PV Báo Thanh Niên, ngày 10.4, tức sau hơn 6 tháng bị UBND xã Châu Pha ra quyết định xử phạt, ông T. vẫn chưa tháo dỡ công trình. Công trình ngoài nhà xưởng rộng 1.600 m2 còn có hàng ngàn mét vuông đất đã bị đổ bê tông kiên cố. Xung quanh khu đất được xây tường và cổng có nhà bảo vệ.

Tại phiên họp thứ nhất Đại hội Công đoàn khóa 14 ngày 3/6, ông Nguyễn Xuân Hùng, Phó chủ tịch Tổng liên đoàn lao động Việt Nam, cho biết dự thảo sửa đổi, bổ sung Điều lệ Công đoàn Việt Nam dự kiến giảm mức đóng đoàn phí xuống còn 0,5% mức tiền lương làm căn cứ đóng bảo hiểm xã hội.
Hiện nay lao động, đoàn viên hàng tháng phải đóng công đoàn phí; doanh nghiệp phải trích 2% quỹ tiền lương làm căn cứ đóng bảo hiểm xã hội để đóng kinh phí công đoàn. Công đoàn Việt Nam đang đề xuất sửa đổi một số đối tượng đóng 2% để đảm bảo đồng bộ, thống nhất với Luật Công đoàn năm 2024.
Điều lệ sửa đổi đồng thời bổ sung quy định hàng năm Tổng liên đoàn Lao động báo cáo Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam dự toán và quyết toán tài chính công đoàn; quy định về mô hình tổ chức đặc thù gồm Công đoàn tập đoàn kinh tế, tổng công ty trực thuộc Tổng liên đoàn, Công đoàn xã, phường, đặc khu.
Sau tinh gọn bộ máy, từ 1/6/2025, công đoàn cơ sở cơ quan hành chính, doanh nghiệp hưởng 100% lương ngân sách, lực lượng vũ trang dừng thu công đoàn phí, kinh phí công đoàn. Đoàn viên, lao động công đoàn đang làm việc tại các cơ quan, đơn vị sự nghiệp tự chủ, doanh nghiệp ngoài công lập vẫn thuộc nhóm đóng công đoàn phí.
Đại hội Công đoàn Việt Nam lần thứ 14 nhiệm kỳ 2026-2031 diễn ra từ ngày 3 đến 5/6. Giai đoạn 2023-2026, các cấp công đoàn đã chi hơn 27.200 tỷ đồng cho các hoạt động chăm lo, hỗ trợ người lao động; phát triển mới trên 2,2 triệu đoàn viên và ghi nhận các sáng kiến làm lợi hơn 40.000 tỷ đồng.
Tin Gốc: Vnexpress

Chính phủ nhiệm kỳ 2026-2031 vừa được kiện toàn do Thủ tướng Lê Minh Hưng đứng đầu, với 6 Phó thủ tướng và 17 Bộ trưởng, trưởng ngành. VnExpress phỏng vấn TS Nguyễn Đức Kiên, nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội, nguyên Tổ trưởng Tổ tư vấn kinh tế của Thủ tướng, về những thách thức trong điều hành và các ưu tiên chính sách của Chính phủ nhiệm kỳ mới.
- Chính phủ bắt đầu nhiệm kỳ trong bối cảnh kinh tế toàn cầu biến động và yêu cầu tăng trưởng cao. Theo ông, những thách thức mang tính nền tảng đặt ra cho công tác điều hành là gì?
- Điểm nổi bật của bối cảnh hiện nay là mức độ biến động và bất định của môi trường quốc tế ngày càng lớn, nhiều yếu tố không thể dự báo trước. Các xung đột địa chính trị diễn ra ở nhiều khu vực không chỉ làm đứt gãy chuỗi cung ứng mà còn tác động trực tiếp đến an ninh năng lượng, qua đó ảnh hưởng đến chi phí sản xuất và mặt bằng giá trong nước. Đơn cử, diễn biến tại một số điểm nóng đã khiến giá xăng dầu tăng trong thời gian qua, kéo theo giá hàng hóa leo thang.
Ở trong nước, thách thức lớn hơn nằm ở chỗ Việt Nam đặt mục tiêu tăng trưởng hai con số ngay từ đầu nhiệm kỳ và kỳ vọng duy trì trong nhiều năm. Đồng thời, nền kinh tế phải chuyển sang mô hình tăng trưởng mới, dựa trên khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số, thay vì tiếp tục phụ thuộc chủ yếu vào tài nguyên, lao động giá rẻ và gia công, lắp ráp.
Bên cạnh đó, hệ thống chính trị vừa trải qua quá trình tinh gọn bộ máy quy mô lớn từ trung ương đến địa phương, với những thay đổi mang tính cấu trúc như sáp nhập bộ, ngành, giảm số lượng tỉnh, bỏ cấp trung gian, sắp xếp lại đơn vị cơ sở. Sau gần một năm, bộ máy vẫn đang tiếp tục tháo gỡ các điểm nghẽn để vận hành thông suốt.
Việc vừa hoàn thiện tổ chức, vừa bảo đảm hiệu lực điều hành và thực hiện các mục tiêu phát triển trong bối cảnh mới là một thách thức rất cụ thể mà Chính phủ cần giải quyết.
- Chính phủ đặt mục tiêu tăng trưởng cao và bền vững trong nhiều năm. Vậy đâu là điều kiện then chốt để đạt được mục tiêu này?
- Tăng trưởng kinh tế hai con số từ năm nay và duy trì trong những năm tới là mục tiêu rất khó, nhưng không thể không làm. Như Thủ tướng Lê Minh Hưng nhấn mạnh, đây là "mệnh lệnh phát triển", thể hiện khát vọng của đất nước trong giai đoạn mới. Nếu không tận dụng được thời cơ để đạt và giữ được tốc độ tăng trưởng cao, Việt Nam có nguy cơ rơi vào bẫy thu nhập trung bình thấp, điều mà nhiều quốc gia đã gặp phải.
Để đạt mục tiêu này, trước hết cần nhìn thẳng vào thực trạng nguồn lực và cấu trúc của nền kinh tế. Hiện nay, Việt Nam vẫn phụ thuộc lớn vào gia công và lao động chi phí thấp, chưa hình thành được các sản phẩm chủ lực có giá trị gia tăng cao mang thương hiệu của mình.
Nhìn vào xuất khẩu có thể thấy rõ điều này. Năm 2025, kim ngạch xuất khẩu đạt khoảng 475 tỷ USD, nhưng phần đóng góp thực chất của doanh nghiệp trong nước còn hạn chế, đặc biệt ở các ngành điện tử và công nghiệp chế biến. Khu vực có vốn đầu tư nước ngoài vẫn chiếm tỷ trọng lớn. Phần đáng kể còn lại thuộc về nông nghiệp, một thế mạnh truyền thống nhưng chủ yếu vẫn ở dạng thô hoặc sơ chế.
Điều đó cho thấy dư địa tăng trưởng vẫn còn, nhưng đi kèm là rất nhiều việc phải làm. Quan trọng nhất là phải nhìn thẳng vào những hạn chế hiện hữu để có giải pháp phù hợp.
Theo tôi, điểm nghẽn cốt lõi hiện nay là Việt Nam thiếu những doanh nghiệp đủ lớn để dẫn dắt thị trường, không chỉ ở quy mô quốc tế mà ngay cả trên thị trường nội địa. Dù một số ngành như dệt may, da giày, lương thực thực phẩm đã có mức độ tự chủ nhất định, nhưng chưa hình thành được các doanh nghiệp có vai trò đầu tàu.
Ngay trong lĩnh vực nông nghiệp, dù là nước xuất khẩu gạo, thủy sản hàng đầu thế giới, nhưng ngay trong nước, tiêu chuẩn về thực phẩm sạch, thực phẩm chất lượng cao vẫn chưa được đáp ứng đầy đủ. Điều này phản ánh hạn chế về năng lực tổ chức sản xuất, chế biến và xây dựng thương hiệu. Vì vậy, muốn duy trì tăng trưởng cao trong dài hạn, Chính phủ cần đặt nền móng để hình thành các doanh nghiệp xương sống quốc gia.
Thời gian qua, Bộ Chính trị đã ban hành Nghị quyết 68 về phát triển kinh tế tư nhân và Nghị quyết 79 về phát triển kinh tế Nhà nước, đều hướng tới mục tiêu hình thành các tập đoàn lớn có vị thế trong khu vực và trên thế giới. Tuy nhiên, trong thời gian ngắn, việc đưa các doanh nghiệp nhỏ phát triển thành tập đoàn lớn là rất khó. Do đó, cần có tầm nhìn dài hạn.
Ưu tiên của Chính phủ nhiệm kỳ này theo tôi là tạo nền móng vững chắc, để đến năm 2035 hoặc 2045, Việt Nam có những doanh nghiệp đủ sức chiếm lĩnh thị trường trong nước và vươn ra khu vực, thế giới, với các sản phẩm "made in Viet Nam".
- Chính phủ cần thiết kế những cơ chế cụ thể nào để tạo nền móng hình thành các doanh nghiệp xương sống quốc gia?
- Để sớm hình thành các doanh nghiệp dân tộc đủ sức chiếm lĩnh thị trường trong nước và vươn ra khu vực, thế giới, Việt Nam cần tận dụng tối đa các thành tựu sẵn có của nhân loại, tức là "đứng trên vai người khổng lồ".
Điều này đặc biệt quan trọng trong bối cảnh hiện nay, khi Việt Nam có cơ hội tiếp cận các công nghệ mới như sản xuất chip, tự động hóa. Tuy nhiên, cơ hội chỉ trở thành năng lực khi có doanh nghiệp đứng ra tiếp nhận và làm chủ. Vì vậy, cần có cơ chế để doanh nghiệp mạnh dạn tham gia vào những lĩnh vực mới, có hàm lượng công nghệ cao.
Nhà nước có thể áp dụng cơ chế đặt hàng và mua sản phẩm của doanh nghiệp theo giá thị trường trong giai đoạn đầu. Khi có đầu ra ổn định, doanh nghiệp mới có động lực đầu tư dài hạn, chấp nhận rủi ro để bước vào những ngành mới mà trước đây họ chưa đủ điều kiện tham gia.
Bên cạnh đó, các dự án lớn của quốc gia cần được tận dụng như một công cụ chính sách. Ví dụ, với các dự án đường sắt tốc độ cao như tuyến Bắc Nam, tuyến Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng, Nhà nước có thể chủ động tiếp cận, mua bản quyền công nghệ điều khiển, sau đó giao cho doanh nghiệp trong nước tham gia sản xuất, lắp ráp và từng bước làm chủ.
Cách làm này vừa giúp doanh nghiệp nội địa nhanh chóng tiếp cận trình độ công nghệ tiên tiến, nâng cao năng lực của chính mình, vừa giúp Việt Nam từng bước làm chủ công nghệ, phục vụ trực tiếp các dự án trọng điểm của đất nước.
Một lợi thế lớn hiện nay là Việt Nam đang đầu tư mạnh vào nhiều công trình trọng điểm quốc gia. Với các dự án này, Nhà nước có thể áp dụng cơ chế lựa chọn, ưu tiên doanh nghiệp trong nước tham gia, đồng thời quy định rõ tỷ lệ nội địa hóa. Ví dụ, với các tuyến metro tại Hà Nội và TP HCM, cần xác định cụ thể phần nào nhập khẩu, phần nào phải sản xuất, lắp ráp trong nước, và giao nhiệm vụ cho một hoặc một số doanh nghiệp cùng tham gia.
Doanh nghiệp được trao cơ hội phải đi kèm cơ chế đặc thù về đãi ngộ, nhưng đồng thời cũng phải chịu trách nhiệm rõ ràng về tiến độ và chất lượng. Đây là điều kiện bắt buộc để bảo đảm hiệu quả và tránh rủi ro trong triển khai.
Hiện nay, nhiều doanh nghiệp trong nước phát triển dựa vào đất đai hoặc từ quá trình cổ phần hóa. Vì vậy, Chính phủ cần có chính sách để khuyến khích họ chuyển hướng, bỏ vốn đầu tư vào các lĩnh vực sản xuất, công nghệ, chấp nhận những thử thách mới. Nguyên tắc xuyên suốt trong quá trình này là bảo đảm hài hòa lợi ích giữa Nhà nước, doanh nghiệp và người dân.
- Ngoài hình thành doanh nghiệp xương sống, Chính phủ cần làm gì để khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo thực sự trở thành động lực tăng trưởng trong thực tiễn?
- Chủ trương phát triển dựa vào khoa học, công nghệ không phải bây giờ mới đặt ra. Từ nhiều thập kỷ trước, Việt Nam đã xác định cần đưa tiến bộ khoa học kỹ thuật vào phát triển kinh tế. Tuy nhiên, trong giai đoạn hiện nay, yêu cầu này được mở rộng hơn, gắn với đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số, trở thành động lực chính của tăng trưởng.
Để chủ trương này đi vào thực chất, cần bắt đầu từ những lĩnh vực Việt Nam đã có nền tảng, trong đó nông nghiệp là lĩnh vực rõ nhất. Đây là ngành Việt Nam có lợi thế, có quy mô lớn, nhưng mức độ ứng dụng khoa học, công nghệ vẫn còn hạn chế. Việt Nam nhiều năm qua là nước xuất khẩu gạo, nông sản, thủy sản hàng đầu thế giới, nhưng phần lớn sản phẩm vẫn ở dạng thô hoặc sơ chế. Câu hỏi đặt ra là chúng ta đã ứng dụng khoa học, công nghệ đến đâu trong sản xuất, chế biến và tiêu thụ nông sản.
Có rất nhiều vấn đề căn cơ cần giải quyết như mức độ tự chủ giống cây trồng, tỷ lệ sản phẩm chế biến sâu, khả năng phát triển các sản phẩm tiêu dùng từ nông sản. Những câu hỏi như trồng lúa hai vụ hay ba vụ, xử lý xâm nhập mặn theo hướng nào, hay xây dựng thương hiệu cho các mặt hàng như cà phê, hồ tiêu vẫn chưa có lời giải rõ ràng.
Thực tế cho thấy các nước phát triển đã ứng dụng mạnh khoa học, công nghệ trong nông nghiệp, tạo ra hệ sinh thái sản phẩm đa dạng, phục vụ trực tiếp nhu cầu tiêu dùng. Trong khi đó, Việt Nam chưa chuyển đổi hiệu quả từ xuất khẩu nguyên liệu sang sản phẩm có giá trị gia tăng cao. Điều này dẫn đến tình trạng quen thuộc như được mùa mất giá, ùn tắc nông sản, ảnh hưởng trực tiếp đến thu nhập của người nông dân và hiệu quả của toàn ngành.
Nếu đẩy mạnh ứng dụng khoa học, công nghệ trên toàn bộ chuỗi giá trị, từ giống, sản xuất, thu hoạch đến chế biến và phân phối, có thể giải quyết được những điểm nghẽn này. Khi đó, không chỉ nâng cao giá trị sản phẩm mà còn cải thiện đời sống của người nông dân.
Để làm được điều này, Chính phủ cần có cơ chế ưu tiên cho một số doanh nghiệp đi đầu trong ứng dụng công nghệ vào nông nghiệp, hướng tới tự động hóa, chế biến sâu và đa dạng hóa sản phẩm cho thị trường trong nước, trước khi mở rộng xuất khẩu. Đồng thời, cơ quan chức năng cần tổ chức lại sản xuất theo hướng gắn kết giữa kinh tế tập thể và doanh nghiệp cổ phần, hình thành chuỗi giá trị chặt chẽ.
Việc chuyển đổi mô hình tăng trưởng từ gia công, lắp ráp sang dựa vào khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số là quá trình dài, đòi hỏi bước đi chắc chắn. Trong đó, nông nghiệp có thể là lĩnh vực khởi đầu phù hợp. Khi thành công ở lĩnh vực này, sẽ tạo nền tảng để mở rộng sang các ngành công nghệ cao như sản xuất chip, trí tuệ nhân tạo và robot.
- Để giảm chi phí thực cho người dân, doanh nghiệp và tạo nền tảng cho doanh nghiệp xương sống, Chính phủ cần cải cách hành chính theo cách nào, bắt đầu từ đâu?
- Cải cách thể chế và thủ tục hành chính đã được đặt ra nhiều năm, nhưng để tạo chuyển biến thực chất, theo tôi cần bắt đầu từ việc số hóa toàn bộ quy trình nội bộ của cơ quan hành chính nhà nước, bảo đảm vận hành thông suốt từ trung ương đến địa phương.
Khi các khâu xử lý được kết nối đồng bộ, thủ tục có thể thực hiện theo cơ chế một cửa liên thông, không phụ thuộc địa giới hành chính. Người dân và doanh nghiệp chỉ cần nộp hồ sơ một lần, nhận kết quả trong thời gian được quy định trước, thay vì phải đi lại nhiều nơi và chờ đợi qua nhiều tầng nấc.
Cùng với đó, cần chuyển mạnh từ cơ chế xin phép sang cơ chế công khai tiêu chuẩn, quy chuẩn và hậu kiểm. Những gì người dân, doanh nghiệp được quyền làm thì phải quy định rõ bằng tiêu chí minh bạch, thay vì để họ phải đi xin từng loại giấy phép. Ví dụ, trong một số lĩnh vực như xây dựng, có thể thay thế một phần thủ tục cấp phép bằng các quy định cụ thể về giới hạn kỹ thuật, ai vi phạm sẽ bị xử lý nghiêm. Làm như vậy vừa thống nhất cách thực hiện, vừa giảm chi phí tuân thủ.
Một điểm quan trọng khác là phải phân loại rõ các lĩnh vực để cải cách đúng trọng tâm. Với những hoạt động liên quan đến sử dụng tài nguyên quốc gia như đất đai, bất động sản, thủ tục phải chặt chẽ vì đó là nơi lợi ích công cần được bảo vệ ở mức cao nhất. Nhưng với lĩnh vực sản xuất, xuất nhập khẩu, cần đơn giản hóa tối đa để tạo điều kiện cho doanh nghiệp phát triển. Không thể áp cùng một cách quản lý cho mọi lĩnh vực.
Khi thủ tục được thiết kế theo hướng minh bạch, phân loại rõ và giảm tiền kiểm không cần thiết, người dân và doanh nghiệp sẽ giảm được chi phí thời gian, chi phí cơ hội và chi phí không chính thức. Đó cũng là điều kiện quan trọng để hình thành môi trường thuận lợi cho các doanh nghiệp lớn phát triển.
Tin Gốc: Vnexpress

Khoảng 23h30, cơn mưa giông đầu mùa cùng sấm chớp, gió lốc mạnh và mưa đá trút xuống phường Hàm Rồng. Viên đá kích thước lớn, có viên như quả trứng gà rơi dội xuống mái tôn. "Đá rơi phát ra tiếng động rất lớn làm trẻ con trong nhà giật mình khóc thét", chị Nguyễn Thị Minh, người dân phường Hàm Rồng, kể.
Mưa đá chỉ kéo dài vài phút nhưng kèm theo gió lốc rất mạnh, kéo dài đến rạng sáng nay. Nhiều hộ dân sáng hôm sau phát hiện mái tôn bị thủng, ngói vỡ, cây cối trong vườn bị quật đổ.
Thiệt hại nặng nhất được ghi nhận tại Trường THCS Thiệu Dương. Lãnh đạo nhà trường cho biết trận lốc đêm 17/4 đã cuốn bay khoảng 250 m2 mái tôn khu nhà học B, toàn bộ phần mái bị gió hất tung rồi bay trùm sang khuôn viên Trường Mầm non Thiệu Dương bên cạnh.
Một số cây trong sân trường bị gãy đổ, cành lá ngổn ngang. Sáng nay, giáo viên, nhân viên nhà trường đã tập trung dọn dẹp khuôn viên, đảm bảo an toàn để học sinh trở lại học tập bình thường.
Không chỉ Trường THCS Thiệu Dương, Trường Mầm non Thiệu Dương cũng bị ảnh hưởng khi một phần mái tôn bị tốc, nhiều hạng mục phụ trợ bị va đập do mái tôn từ trường THCS bay sang.
Bà Lê Thị Thanh, Phó chủ tịch UBND phường Hàm Rồng, cho biết ngoài thiệt hại tại hai trường học, giông lốc còn làm đổ sập tường rào của một số hộ dân, nhiều diện tích hoa màu bị gió quật ngã.
"Nhiều người dân nói đây là lần đầu tiên chứng kiến mưa đá xuất hiện ở khu vực đồng bằng như vậy, bởi trước nay hiện tượng này thường chỉ xảy ra ở vùng núi", bà Thanh cho biết.
Cách Hàm Rồng hơn 10 km, tại xã Hoằng Giang, ông Trần Anh Tuyển, Chủ tịch UBND xã, cho biết đêm 17/4, địa phương cũng ghi nhận mưa giông kèm mưa đá tại một số khu vực thuộc xã Hoằng Hợp và xã Hoằng Giang cũ.
"Mưa đá xuất hiện trong thời gian ngắn, địa phương đang rà soát để thống kê thiệt hại về nhà cửa, cây trồng", ông Tuyển nói.
Theo ghi nhận ban đầu, lốc, sét, mưa đá xảy ra tại nhiều xã, phường thuộc khu vực thành phố Thanh Hóa cũ, các huyện Đông Sơn, Thiệu Hóa cũ và vùng lân cận. Ngoài ra, các khu vực thuộc Như Xuân, Như Thanh, Nông Cống, Hà Trung cũ, thị xã Nghi Sơn, Bỉm Sơn và một số địa bàn khác cũng xuất hiện mưa lớn.
Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn quốc gia, từ đêm 16 đến ngày 17/4, do ảnh hưởng của không khí lạnh nén rãnh áp thấp kết hợp hội tụ gió trên mực 1.500 m, khu vực Bắc Bộ (trừ Lai Châu, Điện Biên) và Thanh Hóa có mưa vừa, mưa to, rải rác giông với lượng mưa phổ biến 20-40 mm, có nơi trên 100 mm.
Cơ quan khí tượng cảnh báo trong mưa giông có thể tiếp tục xảy ra lốc, sét, mưa đá và gió giật mạnh, gây thiệt hại cho sản xuất nông nghiệp, làm gãy đổ cây cối, hư hại nhà cửa và các công trình hạ tầng.
Ngoài ra, khu vực miền núi cần đề phòng nguy cơ lũ quét trên các sông suối nhỏ, sạt lở đất ở vùng đồi dốc; vùng trũng thấp, khu đô thị có thể xảy ra ngập úng cục bộ nếu mưa lớn kéo dài. Người dân được khuyến cáo chủ động gia cố nhà cửa, bảo vệ tài sản và hạn chế ra ngoài khi có mưa giông cực đoan.
Tin Gốc: Vnexpress

