– Nó giỏi nhất thế giới và cũng đẹp trai nhất nữa, à có lẽ chỉ sau con trai tôi.
Những người phụ nữ ở trung tâm thị trấn Foios thi nhau kể với truyền thông Tây Ban Nha về cùng một cái tên.
Chưa đầy một ngày sau cú sút cháy lưới Argentina trong trận chung kết World Cup 2026, cách New Jersey (Mỹ) hơn 6.000 km và 6 múi giờ, ở vùng nông nghiệp của xứ Valencia (Tây Ban Nha), cái tên Ferran Torres có dịp trở thành chủ đề bàn tán của cư dân địa phương.
Trước đây, nhân vật nổi tiếng nhất của Foios là Vicente Ruiz Soro, một võ sĩ đấu bò tót sinh năm 1962 có biệt danh “El Soro”. Năm 2017, Torres có màn ra mắt đội một Valencia – CLB nơi anh trưởng thành, và từ đó thế chỗ bậc tiền bối.
Là người con của vùng, như cách gọi trìu mến “el nostre xiquet” (đứa trẻ của chúng ta), Torres giờ đây là niềm tự hào lớn nhất của Foios, khi ghi bàn thắng duy nhất mang về chức vô địch World Cup thứ hai trong lịch sử Tây Ban Nha. Ông Sergi Ruiz, Thị trưởng thị trấn, tuyên bố hôm 20/7 rằng danh hiệu “người con ưu tú” dự kiến sẽ sớm được trao cho chân sút 26 tuổi.
Tại thị trấn chỉ có khoảng 6.000 dân này, hầu như ai cũng biết đến cha của Torres – một thợ điện, mẹ của anh – người đã chuyển đi nơi khác sau khi vợ chồng ly hôn, lẫn cả ông bà nội ngoại, cô dì chú bác và người chị gái Arantxa của chân sút này.
Tình làng nghĩa xóm là một giá trị tự hào của Foios, và bất cứ khi nào rảnh, Torres đều về quê, tham gia các lễ hội cũng như thăm gia đình, họ hàng. Hai năm qua, tên của anh được đặt cho SVĐ bóng đá của vùng, và cứ đều đặn mỗi mùa hè, anh đều tổ chức trại hè bóng đá ở nơi mình sinh ra.
“Đó là những con người tử tế,” ông Cayetano Ros, một cựu nhà báo thể thao Tây Ban Nha và từng theo sát CLB Valencia qua nhiều thập kỷ, miêu tả về gia đình của Torres. “Bản thân cậu ấy đã luôn nỗ lực chiến đấu để có được tất cả, dù gia đình hầu như không có truyền thống thể thao, ngoại trừ người chú Xuso từng chơi rất hay cho đội bóng địa phương”.
Dân Foios vốn hay bị người ở các vùng lân cận gán cho cái mác khoác lác và thích thổi phồng thực lực. Giờ thì có lẽ, chẳng còn ai dám tranh cãi hay chế giễu họ được. Nhưng để có được những lời khen ấy, chính Torres cũng đã phải đi qua một hành trình gian truân, sống với những chỉ trích, bị nhấn chìm trong những lời chê bai, đến mức tưởng rằng số phận của mình sẽ mãi như thế.
Andres Iniesta từng tâm sự rằng vào cái khoảnh khắc quả bóng nảy lên trước mặt anh ở phút 116 trong trận chung kết World Cup ở Nam Phi năm 2010, anh không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, tất cả chỉ là sự im lặng đến kỳ lạ. Có lẽ Torres cũng đã cảm nhận được điều đó, nhường chỗ cho tiếng gọi của lịch sử.
Vào đúng 5 giờ 42 phút chiều (theo giờ mùa hè miền Đông nước Mỹ), ở giây thứ 37 của hiệp phụ thứ hai, bằng cú dứt điểm thứ 20 trong trận mà Tây Ban Nha có được trước Argentina, Torres dùng tất cả sức mạnh và linh hồn, vung chân. Quả bóng bay với vận tốc 102 km/h, như muốn xé lấy mành lưới Emiliano Martinez.
Torres quay đi chỗ khác, chạy như điên như dại về góc sân, cũng chính cái góc mà Iniesta năm xưa từng lao tới. Anh tung người lên không trung rồi vung chân thêm một phát nữa. Từ băng ghế dự bị cho đến các đồng đội trên sân, tất cả lao về phía Torres. Niềm vui vỡ òa, một cảm giác giải tỏa không gì sánh bằng.
Lịch sử gọi tên Torres, dù hầu như trước đấy, anh chỉ nghe thấy những lời chỉ trích. Sau phút giây ăn mừng điên đảo đó, anh bình tĩnh làm điệu bộ “nói lắm thế” bằng đôi bàn tay, như thể trút hết uất ức lên những nhà phê bình.
Ở vòng bảng World Cup 2026, cuối trận gặp Arab Saudi khi Tây Ban Nha đang dẫn 4-0, Torres – người được HLV Luis de la Fuente tung vào sân từ ghế dự bị đầu hiệp hai – ghi bàn ấn định. Chí ít thì anh đã nghĩ đó là bàn thắng, cho đến khi VAR tước đi. Thời điểm trọng tài kiểm tra tính hợp lệ của pha lập công, camera ghi lại gương mặt hồi hộp của Torres, miệng anh lẩm bẩm điều gì đó. Sau này, các chuyên gia khẩu hình vào cuộc và phát hiện: “Làm ơn, làm ơn, là bàn thắng đi, là bàn thắng đi!”.
Đó là bức chân dung lột tả chân thực những áp lực, nỗi cam chịu và có khi là cả tuyệt vọng của một cầu thủ đã luôn bị bủa vây bởi những lời đay nghiệt. Tây Ban Nha lúc đó đã dẫn trước tới bốn bàn, vậy mà Torres vẫn phải cầu xin thượng đế hay một đấng siêu nhiêu nào đó ban cho mình một bàn thắng.
Anh đã rất cần đến nó để làm liều thuốc tinh thần. Nhưng số phận chưa cho phép. Trước Cape Verde ngày ra quân vòng bảng, Torres sút trúng xà ngang. Trận gặp Uruguay cũng thế. Bàn thắng đã có lúc rất gần, nhưng người đời luôn xem anh là kẻ kém cỏi.
Trong màu áo Barca hơn bốn mùa giải đã qua, Torres đã phải sống chung với những “meme” (chế giễu trên mạng xã hội). Dù hai mùa gần đây anh ghi lần lượt 19 và 21 bàn trên mọi mặt trận cho đội chủ sân Camp Nou.
Tháng 10/2024, Alvaro Morata từng tiết lộ rằng anh đã rơi vào trạng thái trầm cảm và những cơn hoảng loạn. Anh phải chiến đấu từng ngày, từng đêm, uống đủ mọi loại thuốc an thần để vượt qua làn sóng công kích, lăng mạ dồn dập suốt sự nghiệp. Đến mức, “tôi cảm thấy xấu hổ mỗi khi ra đường cùng các con”, chân sút từng cùng Tây Ban Nha vô địch Euro 2024 trải lòng trên đài phát thanh Cope. Cảm thấy bị người hâm mộ nước nhà ruồng bỏ, Morata đi đến quyết định rời Tây Ban Nha, tìm đến Italy để được bình yên mỗi khi ra sân.
Đấy cũng là những gì Torres phải trải qua. Năm 2023, anh cho biết mình đã phải tìm đến các chuyên gia tâm lý để “tìm lối thoát khỏi vũng lầy, để tìm lại sự tự tin”, khi cứ mãi bị dán mác là tài năng không chịu lớn, rằng giá trị bị thổi phồng. Để rồi, số phận cuối cùng mỉm cười, ban tặng món quà lớn nhất cho Torres. Anh khép lại World Cup 2026 với đúng một bàn, nhưng là bàn quan trọng nhất lịch sử bóng đá Tây Ban Nha, sau khoảnh khắc của Iniesta năm 2010.
“Bàn thắng này thuộc về 47 triệu người dân Tây Ban Nha, chứ không phải của riêng tôi hay các đồng đội. Số phận đã an bài như vậy. Đây là một cảm giác giải tỏa vô cùng lớn đối với tôi, một người từng phải hứng chịu vô vàn chỉ trích. Tạ ơn Chúa đã ban cho tôi sức mạnh để tiếp tục vững bước và mang lại phần thưởng cho những ai xứng đáng nhất”, Torres đã xúc động chia sẻ trên sóng truyền hình quốc gia RTVE.
Đúng là định mệnh đã rất biết cách sắp đặt để Torres là người ghi bàn duy nhất. Người hùng gọi tên anh, như một biểu tượng cho cả đội tuyển Tây Ban Nha. Gọi là biểu tượng vì đấy là sự sẻ chia, nơi sức mạnh của tập thể được phản chiếu qua một cá nhân, người không phải lúc nào cũng được yêu, nhưng từ nay sẽ được nhắc đến mãi mãi.
Theo những ghi chép của nhà sử học Gaspar Juan Escolano (1560-1619) nổi tiếng thuộc Vương quốc Valencia, “foios” bắt nguồn từ một chữ Latin cổ là “fundus”, mang nghĩa “di sản, quyền thừa kế” hoặc “nông trại, điền trang”. Torres sinh ra ở Foios, một vùng quê làm nông nghiệp. Nhưng “đứa trẻ ngoan và đẹp trai nhất” ấy còn là người kế thừa khoảnh khắc vĩ đại của Iniesta.
Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha là hai nền bóng đá hàng đầu Nam Âu, là thế lực đáng gờm của bóng đá thế giới. Trong lịch sử đối đầu 41 lần, Tây Ban Nha chiếm ưu thế với 18 trận thắng, 16 trận hòa và Bồ Đào Nha chỉ có 7 trận thắng.
Tuy nhiên từ khi Cristiano Ronaldo xuất hiện ở đội tuyển quốc gia năm 2004, Bồ Đào Nha luôn có những kỷ niệm đẹp khi đối đầu Tây Ban Nha. CR7 lập hat-trick siêu đẳng khi hai đội hòa nhau 3-3 ở vòng bảng World Cup 2018 tại Nga. Ở Euro 2004, Bồ Đào Nha thắng Tây Ban Nha 1-0 và khiến đối thủ bị loại ở vòng bảng.
Chính Ronaldo ghi bàn trong chiến thắng của Bồ Đào Nha trước Tây Ban Nha để lên ngôi vô địch UEFA Nations League 2025 (hòa 2-2, thắng 5-3 trên chấm luân lưu). Ngôi sao sinh năm 1985 cũng tỏa sáng khi Bồ Đào Nha thắng tưng bừng Tây Ban Nha đến 4-0 ở trận giao hữu ngày 17/11/2010.
Trong 10 trận đấu gần đây nhất, hai đội hòa nhau 4 lần, mỗi đội thắng 3 trận và thua 3 trận. Tại vòng 1/8 World Cup 2010, Tây Ban Nha thắng Bồ Đào Nha 1-0 nhờ bàn thắng duy nhất của David Villa. Đó là trận đấu CR7 để lại hình ảnh xấu khi "phun mưa" trước ống kính truyền hình, còn Tây Ban Nha sau đó lên ngôi vô địch thế giới tại Nam Phi.
Tại Euro 2012, Tây Ban Nha hòa Bồ Đào Nha 0-0 sau 120 phút và giành chiến thắng trên chấm luân lưu định mệnh, sau đó họ lên ngôi vô địch giải đấu ở Ba Lan và Ukraine. Ở những trận đấu quan trọng nhất tại các giải đấu lớn, Tây Ban Nha luôn tỏ ra bản lĩnh hơn và giành chiến thắng trước đội bóng láng giềng.
Hành trình của Tây Ban Nha ở World Cup 2026 khá thuận lợi, ngoài trận hòa bế tắc với Cape Verde thì họ dễ dàng hạ Saudi Arabia 4-0, Uruguay 1-0 và Áo 3-0. Đó là những trận đấu La Furia Roja áp đảo đối thủ về tỷ lệ kiểm soát bóng và biết chọn thời điểm tung đòn kết liễu đánh bại đối thủ.
Bồ Đào Nha trải qua những trận đấu gian nan, ngoài chiến thắng dễ dàng Uzbekistan 5-0 thì họ để CHDC Congo và Colombia cầm hòa trong thế trận bị đối thủ bóp nghẹt về thể lực. Chiến thắng vất vả 2-1 trước Croatia của Bồ Đào Nha cũng để lại tranh cãi về việc được trọng tài thiên vị, trong ngày Ronaldo cùng đồng đội suýt đối diện nguy cơ bị loại trước đối thủ đầy bản lĩnh và sắc sảo.
Những màn trình diễn trái ngược đó khiến Bồ Đào Nha bị đánh giá thấp hơn Tây Ban Nha trên sân Dallas tối nay. Thậm chí nếu Bồ Đào Nha không cải thiện được lối chơi rối rắm, bế tắc ở giữa sân, họ dễ bị cuốn vào lối chơi kỹ thuật, tốc độ của người Tây Ban Nha và dẫn đến mắc sai lầm ở hàng thủ.
Tây Ban Nha sẽ không thay đổi công thức chiến thắng ở giải đấu năm nay, họ ưu tiên sử dụng 3 tiền vệ công thủ toàn diện Rodri, Pedri, Dani Olmo ở giữa sân, Lamine Yamal, Baena hoạt động ở hai cánh hỗ trợ cho trung phong Oyarzabal. Ngoài ra, Ferran Torres hay Gavi sẵn sàng tỏa sáng khi được trao cơ hội.
Sơ đồ 4-2-3-1 của Bồ Đào Nha sẽ tiếp tục được áp dụng, với cặp tiền vệ trung tâm Vitinha, Neves, bộ ba Neto, Fernandes, Leao thi đấu ở phía sau Cristiano Ronaldo. Mục tiêu của HLV Roberto Martinez là phong tỏa tuyến giữa đầy kỹ thuật của đối thủ, duy trì lối chơi chủ động và chờ đợi khả năng săn bàn của Cristiano Ronaldo.
Bên cạnh đó, cuộc đối đầu của Cucurella, Porro (Tây Ban Nha) và Cancelo, Mendes (Bồ Đào Nha) hứa hẹn đáng chú ý, khi họ đều là những hậu vệ biên hàng đầu thế giới hiện tại. Ngoài ra, phong độ ra sao của các nhạc trưởng Rodri và Bruno Fernandes có ý nghĩa quyết định đến cục diện trận đấu đêm nay.
Cuối cùng, màn so tài giữa Lamine Yamal và Cristiano Ronaldo thu hút sự chú ý lớn từ giới chuyên môn. Ở tuổi 41, Ronaldo vẫn là điểm tựa tinh thần giúp Bồ Đào Nha vượt qua khó khăn còn tài năng 19 tuổi Lamine Yamal chính là ngòi nổ, niềm cảm hứng quan trọng nhất giúp Tây Ban Nha bùng nổ, điều thể hiện rõ nhất ở Euro 2024.
So với các đối thủ có lối chơi khó chịu như Colombia hay Croatia, phong cách kiểm soát bóng của Tây Ban Nha có thể giúp Bồ Đào Nha phát huy tối đa lối chơi trực diện và tung đòn tấn công nhanh, đồng thời những Vitinha, Bruno Ferrnandes có thể phát huy sở trường khi không bị đối thủ áp sát và bóp nghẹt về thể lực.
Tây Ban Nha tiếp tục thi triển lối chơi kiểm soát bóng, nhưng họ cần điểm tựa vững chắc nơi hàng thủ nhằm tránh những đòn phản công chớp nhoáng từ đối thủ. Đối mặt nhiều khó khăn nhưng với dàn cầu thủ chất lượng hơn và ở vị thế cửa trên, Tây Ban Nha có nhiều cơ hội chiến thắng trong màn so tài kinh điển giữa hai nền bóng đá bên bán đảo Iberia.
Sau chiến thắng 2-1 trước CLB Nam Định ở vòng 18 V-League, HAGL được tiếp thêm động lực thi đấu. Thầy trò HLV Lê Quang Trãi thi đấu tương đối ổn ở 2 vòng tiếp theo, nhưng do đối thủ mạnh hơn, đội bóng phố núi không có thêm lần nào giành trọn 3 điểm. Họ lượt thua Thể Công Viettel 0-1 và hòa CLB Hải Phòng 0-0.
Ở vòng 21, khi đối thủ là SLNA, đội bóng có sức mạnh khá tương đồng với HAGL, cơ hội chiến thắng là cao hơn đối với Trần Trung Kiên và các đồng đội. Phong độ của đại diện Bắc Trung bộ cũng giống HAGL khi thắng 1, hòa 1 và thua 1 trong 3 trận gần nhất.
Vì thế, trận đấu diễn ra lúc 18 giờ ngày 3.5 trên sân Vinh được kỳ vọng hấp dẫn, nhất là khi cầu thủ 2 bên còn trẻ, luôn thi đấu cực kỳ nhiệt huyết và quyết tâm. Đặc biệt, màn so tài của 2 thủ môn U.23 Việt Nam là Trần Trung Kiên và Cao Văn Bình cũng đáng chú ý.
Chiến thắng của CLB Công an Hà Nội trước đội Hải Phòng khiến cuộc đua vô địch gần như đã ngã ngũ. Khoảng cách mà thầy trò HLV Alexandre Polking đã tạo ra với đội nhì bảng Thể Công Viettel giờ đã là 12 điểm, quá an toàn. Vì thế, cuộc đấu giữa Thể Công Viettel và CLB Ninh Bình diễn ra lúc 19 giờ 15 ngày 3.5 trên sân Hàng Đẫy chỉ còn quyết định đến cuộc đua tốp 3.
Hiện tại, 3 ứng viên bám đuổi nhau rất sít sao: Thể Công Viettel (thứ 2, 42 điểm) - CLB Hà Nội (thứ 3, 39 điểm) - CLB Ninh Bình (thứ 4, 37 điểm). Hoàng Đức và các đồng đội cần phải giành chiến thắng để đòi lại vị trí thứ 3 từ CLB Hà Nội, qua đó tiếp tục bám đuổi Thể Công Viettel.
Tuy nhiên, đó không phải nhiệm vụ dễ dàng. Đoàn quân của HLV Velizar Popov luôn chơi tốt trong các cuộc đối đầu trực tiếp với những đội trong tốp 4 hiện tại và duy trì thành tích bất bại. Thể Công Viettel vẫn sẽ chơi phòng ngự phản công cực kỳ lì lợm, chờ đợi đối phương mắc sai lầm để trừng phạt, còn CLB Ninh Bình buộc phải dâng cao đội hình tấn công nhằm tìm kiếm chiến thắng.
Cố nhà văn, nhà thơ và nhà cách mạng Italy Ugo Foscolo từng nói rằng nghệ thuật không nằm ở việc làm những điều mới mẻ, mà là làm những điều quen thuộc bằng một góc nhìn mới. Ranh giới ấy tuy mong manh nhưng lại làm nên sự khác biệt.
Lấy bóng đá làm ví dụ. Nhân loại đã chơi môn thể thao này gần hai thế kỷ. Dù trò chơi và những người chơi nó có thay đổi bao nhiêu lần, bản chất vẫn bất biến. Đó vẫn một quả bóng, những đôi chân, hai khung thành và người chiến thắng là kẻ đưa bóng vào lưới đối phương nhiều hơn.
Sự khác biệt ở đây nằm ở các chi tiết. Và Enrique là một người mang đến điều đó, ông "dị ứng" với những giới hạn và mang một tư duy độc lập. Tập thể PSG hiện tại do chính tay ông nhào nặn, nơi bản sắc CLB được đặt lên trên tất cả. Enrique định hình lại một PSG ngổn ngang, cứ như thể có biệt tài biến nghịch cảnh thành cơ hội.
Ví dụ, khi Kylian Mbappe chuyển sang Real Madrid, Enrique thản nhiên nhận xét: "Cậu ấy là cầu thủ hay nhất thế giới. Mà nếu đội bóng sở hữu cầu thủ hay nhất thế giới luôn vô địch, thì PSG đã có 8 cúp Champions League trong phòng truyền thống rồi, tiếc là tôi chẳng thấy cái nào ở đây cả".
Ép góc và nghệ thuật hắc ám của Enrique
Làm thế nào để khắc chế lối pressing kèm người một - một cực rát của Bayern Munich? Chứng kiến những gì thầy trò Vincent Kompany đã làm từ lượt trận vòng bảng phân hạng đến lượt đi bán kết khi các hậu vệ đối thủ theo các học trò của mình đến quá vạch giữa sân, Enrique quyết định giở lại bài cũ.
Trận lượt về tại sân Allianz, biết rõ cơn cuồng phong mà đại diện Bavaria muốn thổi bùng, cứ mỗi khi PSG được phát bóng lên, thủ thành Safonov lại có bài băm bổ bóng thật dài thẳng ra biên dọc. Ngay khi bóng bay ra biên, hệ thống PSG đã lập tức vây ráp, tổ chức vây bắt nghẹt thở ngay từ pha ném biên của đối thủ.
Thay vì triển khai bóng từ tuyến dưới để "biếu" một thế trận mở cho những pha pressing đoạt bóng và chuyển đổi trạng thái của Bayern, Enrique hoán đổi hoàn cảnh cho đối thủ. "Các anh cứ có bóng, cứ ném biên, còn chúng tôi sẽ pressing". Khoảng trống mênh mông bỗng chốc trở thành không gian chật chội.
Một chi tiết tương tự được Enrique áp dụng ngay từ quả giao bóng giữa sân. Bóng được chuyền cho Vitinha, và tiền vệ này lập tức đá thẳng ra biên dọc ở sân đối thủ. Đây không phải phát kiến hoàn toàn mới, cố chiến lược gia người Anh Graham Taylor từng làm từ những năm 1990, rồi Rudi Garcia hay Ange Postecoglou cũng đôi lần sử dụng. Nhưng Enrique nâng tầm nó thành một hệ thống bài bản, thậm chí đã "bình thường hóa nó" ngay trong trận chung kết Champions League mùa trước với Inter Milan.
Ở đây, mục đích không phải là để khóa chết một ngôi sao nhất định như dân tình trên mạng xã hội nói về cách PSG chế ngự Michael Olise, mà là để áp đặt tâm lý lên trận đấu. Chuyên gia phân tích tình huống cố định Stuart Reid - người từng làm việc với nhiều CLB như Como hay Hull City - giải thích rõ: "Đẩy cao đội hình ngay lập tức và cố gắng giành lại bóng từ quả ném biên của đối thủ. Bằng cách đó, bạn sẽ nhanh chóng kiểm soát bóng ở một phần ba sân đối phương. Bạn vây hãm, đẩy đối phương vào thế lúng túng, thiết lập một bẫy pressing ở vị trí mình chủ động chọn. Đó là đòn tâm lý chiến".
Nếu bóng đá là một trò chơi điện tử, Enrique sẽ bảo rằng các pha ném biên là một "lỗi game" của nhà phát triển: góc chuyền bóng bị hạn chế, bóng đi chậm, một không gian lý tưởng cho những pha tranh chấp hỗn loạn dựa trên nền cấu trúc phòng ngự mà ông đã thiết lập sẵn.
Thông điệp gửi tới đối thủ là gì? "Ta đưa bóng cho các ngươi đấy, rồi ta sẽ vào tận nhà các ngươi mà cướp lại". Song không phải lúc nào ông cũng dùng chiêu này. Có lẽ vì Enrique hiểu, trong bóng đá, nếu cứ diễn mãi một kịch bản, tới lúc sẽ tiêu đời. Sớm muộn gì đối thủ cũng bắt bài.
Đi chân trần và xe nâng
Chiêu trò của Enrique không dừng lại ở sa bàn. Hãy đến với "grounding" (liệu pháp tiếp đất), một phương pháp nằm ở ranh giới giữa tín ngưỡng cổ xưa và đức tin dân gian, cho rằng việc đi giày dép đã ngắt kết nối con người với Trái Đất. Phương pháp này chỉ đơn giản là đi chân trần trên đất.
Mỗi buổi sáng, Enrique đều đi chân trần trên thảm cỏ của trung tâm huấn luyện Poissy của PSG. Ông khẳng định thói quen này đã giúp ông đánh bay mọi trận cảm cúm, dị ứng và những cơn mệt mỏi vặt vãnh.
Trận đấu nhìn từ trên cao luôn rõ ràng và bao quát hơn. Enrique hiểu rõ điều đó, nên ông quyết định ngồi hẳn trên khu báo chí của SVĐ để theo dõi hiệp một các trận. "Tôi nhìn các HLV bóng bầu dục làm thế, nó mang lại một góc nhìn hoàn toàn khác để đọc trận đấu", nhà cầm quân 56 tuổi từng giải thích.
Và vì trận đấu chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, ông đã mang cả một chiếc xe nâng - loại thợ điện hay dùng để sửa đèn đường - ra sân tập. Chiếc xe nâng Enrique lên độ cao chính xác 5 mét, không hơn không kém, để ông bao quát và hét chỉ thị xuống cho các học trò. Hình ảnh ấy không khác gì Gia Cát Lượng chỉ huy từ trên cao trận địa.
Sát cánh cùng ông là Joaquin Valdez, một cựu võ sĩ Judo và hiện là nhà tâm lý học thể thao của PSG. Truyền thông Tây Ban Nha tiết lộ Enrique đã làm trò này từ thời dẫn dắt Celta Vigo, nhưng ngày đó kinh phí eo hẹp, ông phải tự dựng một bộ giàn giáo bằng mấy ống sắt thô sơ.
Bộ đàm ẩn dưới lớp áo và trọng tài vô hình
Giới hạn của một buổi tập chiến thuật là gì? Là bạn chỉ có thể nói một lần cho cả đội, mà lời nói thì cần phải găm đúng chỗ. Vì vậy, từ thời còn dẫn dắt ĐTQG Tây Ban Nha, Enrique đã giới thiệu một công nghệ mới: mỗi cầu thủ sẽ mặc một chiếc áo lót gắn loa bên trong, tất cả được kết nối với một chiếc bộ đàm mà từ đó, ông có thể tùy chọn thì thầm vào tai từng cầu thủ ngay khi họ đang chạy trên sân.
Thêm một "chiêu" khác trên sân tập của Enrique. Một màn hình khổng lồ ngay sát đường biên được lắp, giống như cách Julian Nagelsmann từng làm từ thuở cầm cương Hoffenheim. "Tiện nghi" này giúp các cầu thủ xem lại một tình huống vừa diễn ra chỉ vài phút trước, hoặc biến nó thành một sa bàn điện tử trực quan sinh động.
Enrique không chỉ tập chiến thuật, mà còn tập cả cách đối phó với những biến số nằm ngoài tầm kiểm soát. Chẳng hạn như những tiếng còi đưa ra quyết định bất lợi của trọng tài. Ông không muốn các học trò sa đà vào việc tranh cãi, vì điều đó chỉ khiến họ mất đi cái đầu lạnh hoặc ăn thẻ phạt "lãng xẹt", một sự lãng phí năng lượng vô ích. Vì vậy, trong các trận đấu tập, chiến lược gia sinh năm 1970 thường xuyên cố tình thổi những phạt đền tưởng tượng hoặc đưa ra những quyết định gây ức chế tột độ. Ông làm vậy vì muốn các học trò phải làm quen với sự bất công.