Bạn trai của con gái tôi, lại chính là con trai của người đàn ông tôi từng yêu sâu đậm.
Con gái tôi năm nay 25 tuổi, hiện là nhân viên truyền thông cho một công ty lớn. Từ nhỏ, con bé đã là người độc lập, có chính kiến và rất thận trọng trong các mối quan hệ.
Suốt những năm đại học và khi mới ra trường, dù có nhiều người theo đuổi, con vẫn luôn từ chối vì lý do chưa tìm được người đồng điệu về tâm hồn. Chính vì thế, khi con bé vui vẻ thông báo đưa người yêu về ăn cơm cùng gia đình, vợ chồng tôi đã vô cùng háo hức.
Chiều chủ nhật, tôi tỉ mỉ chuẩn bị một mâm cơm tươm tất. Tiếng chuông cửa vang lên, tôi bước ra đón khách với nụ cười rạng rỡ của một người mẹ mong chờ ngày con gái yên bề gia thất.
Khi chồng tôi hỏi thăm về gia cảnh, cậu ấy nói quê nội ở Hải Phòng và bố cậu từng học Bách Khoa rồi ở lại Hà Nội lập nghiệp.
Con gái tôi mở điện thoại, hào hứng xen vào: “Bố mẹ anh ấy nhìn hiện đại và trẻ lắm mẹ ạ. Hôm trước sinh nhật bác trai, anh ấy có gửi ảnh cho con xem này. Nhìn 2 bố con đứng cạnh nhau cứ như 2 anh em”.
Nói rồi, con bé dúi chiếc điện thoại vào tay tôi. Chỉ một cái liếc mắt nhìn vào màn hình, mọi âm thanh xung quanh tôi dường như ù đi. Đất trời trước mắt như chao đảo.
Người đàn ông trung niên mặc chiếc áo polo đứng cạnh chàng rể tương lai của tôi trong bức ảnh, dù tóc đã điểm bạc và khóe mắt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, nhưng cái nhíu mày nhè nhẹ và nụ cười ấy… tuyệt đối không thể lẫn vào đâu được.
Dòng chữ trên chiếc bánh kem hiển hiện rõ ràng: “Chúc mừng sinh nhật bố Trần Hoàng”, như một nhát búa đập tan chút hy vọng mỏng manh cuối cùng của tôi về một sự trùng hợp người giống người.
Cậu thanh niên đang ngồi trước mặt tôi chính là giọt máu của người đàn ông mà tôi đã từng thề non hẹn biển, rồi lại cắt đứt trong sự tổn thương tột cùng.
Ký ức ùa về rõ nét như mới ngày hôm qua. Ngày đó, tôi và anh yêu nhau suốt những năm tháng đại học. Tình yêu tuổi đôi mươi mãnh liệt nhưng cũng đầy cố chấp và non nớt. Chúng tôi chia tay không phải vì hết yêu, mà vì những hiểu lầm không đáng có, cộng thêm sự phản đối gay gắt từ 2 bên gia đình do không môn đăng hộ đối.
Lúc chia tay, những lời lẽ sắc mỏng, những tự ái bồng bột đã khiến cả hai tổn thương sâu sắc. Anh kết hôn chỉ một năm sau đó qua sự mai mối của gia đình. Còn tôi, mang theo trái tim chắp vá, cũng gác lại quá khứ để xây dựng tổ ấm với chồng tôi bây giờ.
Suốt ngần ấy năm, chúng tôi chưa từng liên lạc, chưa từng gặp lại, thậm chí cố tình tránh né những cuộc họp lớp có mặt đối phương.
Những tưởng cuộc đời 2 người đã là 2 đường thẳng song song vĩnh viễn không còn giao cắt, ngờ đâu lại có ngày hội ngộ theo một kịch bản không ai lường trước được.
Bữa cơm tối hôm đó thực sự là một cực hình đối với tôi. Tôi cố gắng giữ nụ cười gượng gạo, đáp lại những câu chuyện của cậu thanh niên bằng sự nhã nhặn, nhưng trong lòng như có giông bão.
Nhìn cách cậu ấy cẩn thận gắp thức ăn cho con gái tôi, ánh mắt lấp lánh sự trân trọng, tôi không thể phủ nhận đó là một chàng trai tốt, được giáo dục tử tế. Nhưng cứ mỗi lần nhìn vào gương mặt ấy, nghe chất giọng trầm ấm ấy, tôi lại thấy bóng dáng của người yêu cũ hiện về.
Có khoảnh khắc, cậu ấy vô tình kể: “Bố cháu thỉnh thoảng vẫn nhắc về những kỷ niệm thời sinh viên, bố bảo ngày xưa nghèo nhưng vui lắm bác ạ”, tim tôi như thắt lại. Tôi tự hỏi, trong những câu chuyện thời sinh viên mà người đàn ông đó kể cho con trai mình nghe, liệu có chút dấu vết nào của tôi không?
Tôi lấy lý do đau đầu để xin phép vào phòng nghỉ sớm. Đêm đó, tôi thức trắng. Hàng loạt câu hỏi thực tế và đầy bế tắc bủa vây lấy tâm trí tôi. Liệu người yêu cũ của tôi đã biết con trai mình đang yêu con gái của tôi chưa? Nếu chưa biết, khi sự thật được hé lộ, anh ta sẽ phản ứng thế nào? Gia đình bên đó liệu có chấp nhận con gái của người cũ làm con dâu?
Điều khiến tôi khó xử nhất lúc này là không biết phải đối diện với con gái ra sao. Sáng hôm sau, con bé ôm lấy tôi, đôi mắt lấp lánh niềm vui rạng rỡ: “Mẹ thấy anh ấy thế nào? Anh ấy rất trưởng thành và thấu hiểu, đúng không mẹ?”.
Tôi chỉ biết mỉm cười ậm ừ. Làm sao tôi có thể dội gáo nước lạnh vào niềm hạnh phúc của con bằng câu nói: “Mẹ không muốn con yêu cậu ấy, vì bố cậu ấy từng là người yêu cũ của mẹ”?.
Lý do đó đối với những người trẻ hiện đại có lẽ là vô lý, nực cười và không thể chấp nhận được, nhưng với những người ở thế hệ chúng tôi, đó là một rào cản tâm lý quá lớn.
Nếu 2 đứa thực sự tiến tới hôn nhân, tôi sẽ phải đối mặt với người cũ trong tư cách là thông gia. Chúng tôi sẽ ngồi chung một mâm, đứng chung một sân khấu, cùng bàn chuyện cưới hỏi cho các con.
Chồng tôi hiện tại là một người hiền lành, tử tế, nhưng anh ấy cũng từng loáng thoáng biết về mối tình đầu của tôi. Nếu sự thật này được phơi bày, sự tự ái của đàn ông liệu có để cho gia đình tôi giữ được sự bình yên vốn có?
Còn nếu tôi dùng uy quyền của một người mẹ để ngăn cấm, tôi chắc chắn sẽ làm tổn thương con gái mình. Tôi biết tính con bé, nó sẽ bảo vệ tình yêu của mình đến cùng. Hơn nữa, lý trí nhắc nhở tôi rằng cậu thanh niên kia không có lỗi. Con cái không thể và không đáng phải gánh chịu hậu quả từ những sai lầm hay sự dang dở của thế hệ đi trước.
Mấy ngày nay, tôi sống trong sự dằn vặt tột độ, bên trong là một mớ bòng bong không lối thoát. Tôi chưa dám hé nửa lời với chồng, càng không dám có biểu hiện khác lạ trước mặt con gái.
Tôi thực sự không biết mình nên im lặng, nuốt ngược quá khứ vào trong để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, hay nên thẳng thắn hẹn gặp riêng chàng trai ấy, hoặc thậm chí là liên lạc lại với người yêu cũ để tìm cách tháo gỡ trước khi tình cảm của 2 đứa trẻ trở nên quá sâu đậm?
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!
Có lẽ nếu ngày ấy tôi quay lưng bước đi, cuộc đời tôi sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tôi sẽ không phải vừa đi học vừa đi làm để nuôi một đứa trẻ không cùng huyết thống, cũng không phải đánh đổi tuổi trẻ bằng những lời dị nghị và ánh mắt soi mói của người đời. Nhưng nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ ôm đứa bé ấy vào lòng.
6 năm trước, tôi và Lan là bạn thân, học cùng trường đại học và ở chung phòng trọ. Chúng tôi từng chia sẻ với nhau mọi niềm vui, nỗi buồn của quãng đời sinh viên. Lan mang thai với người yêu sau nhiều năm gắn bó.
Cả hai từng mơ về một mái ấm nhỏ, nhưng mọi hy vọng tan biến khi cô sinh một bé gái. Gia đình bạn trai của Lan vốn nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ nên lập tức quay lưng. Không có đám cưới, cũng chẳng còn sự chở che của người yêu, Lan bỏ học, ôm con sống trong tuyệt vọng.
Tôi vẫn nhớ như in ngày tôi trở về phòng trọ sau ca làm thêm. Căn phòng vắng lặng chỉ còn tiếng khóc của đứa trẻ đỏ hỏn cùng lá thư ngắn đặt trên bàn. Lan đã bỏ đi. Cô ấy nhờ tôi đưa con vào trung tâm bảo trợ xã hội nếu không thể nuôi dưỡng. Tôi ngồi ôm đứa bé suốt nhiều giờ. Con khóc vì đói sữa, còn tôi khóc vì không biết phải làm gì.
Cuối cùng, tôi quyết định giữ con lại. Khi ấy tôi chẳng có gì ngoài vài triệu đồng kiếm được từ việc làm thêm và những ngày tháng sinh viên còn dang dở, nhưng tôi không đủ nhẫn tâm để bỏ mặc một sinh linh vô tội.
Quyết định ấy khiến cuộc sống của tôi rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Bố mẹ phản đối vì sợ con gái mang tiếng. Bạn bè bán tín bán nghi. Hàng xóm nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tò mò. Một cô gái tuổi ngoài đôi mươi bỗng dưng xuất hiện cùng một đứa trẻ sơ sinh, ai cũng tự suy diễn theo cách của mình.
Có người nói tôi từng sinh con rồi giấu gia đình. Có người khẳng định tôi lầm lỡ nên giờ phải tự nuôi con. Điều khiến tôi đau lòng nhất là chẳng mấy ai muốn nghe lời giải thích. Dường như với họ, chuyện một cô gái nhận nuôi con của bạn thân còn khó tin hơn việc cô ấy có con ngoài giá thú.
Tôi dần học cách im lặng. Sáu năm trôi qua, con bé lớn lên khỏe mạnh và gọi tôi là mẹ. Tôi cũng yêu thương con như chính con ruột của mình. Đến khi gặp Dũng, tôi đã nghĩ cuộc đời cuối cùng cũng mỉm cười với mình. Ngay từ những ngày đầu quen nhau, tôi kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện.
Anh không nghi ngờ, cũng không chất vấn, chỉ nói rằng nếu tôi đủ bao dung để nuôi một đứa trẻ không cùng máu mủ thì đó là điều khiến anh càng trân trọng tôi hơn.
Thế nhưng, tình yêu của hai người vẫn không đủ để xóa đi định kiến của những người xung quanh. Khi chúng tôi tính chuyện kết hôn, gia đình anh nhiều lần bóng gió về đứa trẻ.
Tôi vô tình nghe mẹ anh hỏi nhỏ: "Liệu đó có thật sự là con nuôi không?". Chỉ một câu hỏi rất nhẹ nhưng khiến tôi mất ngủ nhiều đêm. Tôi hiểu nỗi lo của một gia đình sắp đón con dâu, nhưng cũng không khỏi chạnh lòng khi 6 năm hy sinh của mình vẫn bị phủ nhận chỉ bởi những lời đồn vô căn cứ.
Không ít lần tôi tự hỏi, vì sao người làm điều tử tế lại luôn phải sống trong tâm thế chứng minh mình vô tội? Tôi chưa từng làm gì sai, vậy mà cứ mỗi khi chuẩn bị bước sang một chặng đường mới của cuộc đời, việc ấy lại bị lôi ra để phán xét.
Cuối cùng, Dũng là người đề nghị cả tôi và con bé đi xét nghiệm ADN. Ban đầu tôi phản đối vì cảm thấy bị xúc phạm. Tôi nghĩ nếu yêu nhau thì niềm tin phải đủ lớn, còn nếu phải nhờ đến một tờ giấy để chứng minh thì thật cay đắng. Nhưng rồi tôi vẫn đồng ý, không phải vì muốn bảo vệ bản thân, mà vì muốn chấm dứt mọi nghi ngờ đang đè nặng lên mối quan hệ của chúng tôi.
Ngày đến trung tâm xét nghiệm, tôi đi cùng Dũng, con gái và một số người thân bên gia đình anh. Chưa bao giờ tôi thấy quãng thời gian chờ kết quả lại dài đến vậy. Trong đầu tôi không hề lo lắng về kết quả xét nghiệm, bởi sự thật không thể thay đổi. Điều khiến tôi nặng lòng là cảm giác mình đang bị đặt lên bàn cân để người khác phán xét phẩm hạnh của một người phụ nữ.
Khi nhân viên trao tờ kết quả, tôi run đến mức không cầm chắc được. Dòng kết luận khẳng định tôi và con bé không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào. Tôi bật khóc.
Sáu năm giải thích bằng lời cuối cùng cũng được thay thế bằng một kết luận khoa học. Người thân của Dũng lặng đi. Những ánh mắt từng đầy nghi ngờ giờ chuyển thành sự áy náy. Cuộc hôn nhân mà chúng tôi chờ đợi bấy lâu cuối cùng cũng được gia đình chấp nhận.
Nhiều người nói tôi nên vui vì đã được minh oan. Nhưng điều day dứt nhất với tôi đến tận bây giờ là một câu hỏi chưa có lời giải. Nếu tôi không làm xét nghiệm ADN thì sao? Nếu khoa học không thể lên tiếng thay tôi thì liệu có ai đủ lòng tin về câu chuyện của tôi không?
Đến bây giờ, tôi vẫn không hối hận khi cưu mang con của bạn thân. Điều khiến tôi buồn không phải những năm tháng nuôi con vất vả, mà là việc lòng tốt đôi khi vẫn phải nhờ đến một tờ kết quả ADN mới đủ sức thuyết phục người khác rằng mình chưa từng làm điều gì sai.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngày 2-4, một lãnh đạo xã Xuân Hòa, tỉnh Đồng Nai cho biết đã nắm được vụ việc bé gái 15 tuổi trên địa bàn mất liên lạc gần tháng nay.
Vị lãnh đạo này cho biết đã chỉ đạo lực lượng công an hướng dẫn người dân trình báo, sử dụng các nghiệp vụ phối hợp tìm kiếm bé gái.
Người mất liên lạc là em Đỗ Anh Thư (sinh năm 2011, ngụ xã Xuân Hòa).
Theo người nhà, tối 4-3, Thư bất ngờ rời khỏi nhà. Khi đó cô mặc áo thun màu hồng, quần kaki màu nâu nhưng không mang theo tiền hay điện thoại.
Sau nhiều ngày tìm kiếm không được, người nhà đã báo công an địa phương nhờ hỗ trợ tìm kiếm. Công an xã Xuân Hòa sau đó đã ra thông báo tìm bé gái.
Chiều 2-4, trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ông Đỗ Duy Tài (43 tuổi, cha em Thư) cho biết vẫn chưa tìm được con gái.
"Tôi mới chạy qua Vĩnh Lộc, đi dài dài qua đây, cứ chạy vòng vòng đường mong có hên gặp cháu đi lang thang", ông Tài nói.
Theo ông Tài, mẹ của Thư làm xa, ở nhà chỉ có hai cha con nương tựa nhau. Bé gái có dấu hiệu trầm cảm, trước đây cũng từng rời nhà đi nhưng chỉ quanh quẩn gần nhà, khoảng 1-2 ngày tìm về. Song lần này bé lên TP.HCM rồi bặt tăm.
Ông Tài cho biết trước Tết, mẹ Thư bị bệnh và nằm điều trị ở Bệnh viện Chợ Rẫy, ông dẫn con gái lên chăm. Đây có thể là nguyên do Thư lên TP.HCM.
Từ những phản hồi trên mạng về việc con gái đang ở gần khu vực Bệnh viện Chợ Rẫy, ông Tài gác lại công việc vội vã lên TP.HCM tìm con.
Hơn nửa tháng nay, ông ở nhờ nhà người thân ở quận 8 (cũ), mỗi ngày cầm ảnh con gái rồi rong ruổi khắp các nẻo đường hỏi han thông tin nhưng đến nay vẫn không tìm được con.
Lần theo các thông tin, ông Tài được biết con gái xuất hiện ở sau Bệnh viện Chợ Rẫy xin cơm từ thiện ăn. Đồng thời, Thư cũng hỏi xin việc làm nhưng quán không nhận vì bé gái không có giấy tờ.
"Tôi đi kiếm đuối sức rồi không đi làm được nữa, tình trạng kéo dài tôi không biết phải làm sao. Mong mọi người chia sẻ giúp để tôi sớm tìm gặp cháu. Xin cảm ơn nhiều lắm", ông Tài bộc bạch.
Để rồi lớn lên, tuy theo nghề viết lách (một nhà báo mảng âm nhạc ở Hà Nội), cuối cùng Khôi Minh vẫn trở về với niềm đam mê ca hát, học thanh nhạc bài bản, thường xuyên tổ chức minishow, ra album.
Mới nhất là album Cho nên tôi yêu - Khôi Minh hát Trịnh Công Sơn vừa ra mắt, kỷ niệm 25 năm ngày mất nhạc sĩ anh yêu thích bậc nhất.
Chia sẻ với Tuổi Trẻ Online, Khôi Minh kể đứa bé 5 tuổi ngày ấy dù chưa hiểu bao nhiêu những lời ca của Trịnh Công Sơn nhưng đã mơ hồ cảm nhận được cái mênh mênh mang mang mà người nhạc sĩ tài hoa đã tạo ra, với những "chiều tím loang vỉa hè", mưa bay trên tầng tháp cổ…
5 tuổi, đứa bé ấy đã cảm được sức gợi trong âm nhạc và ca từ của Trịnh Công Sơn, dù chỉ nghe những bài hát ấy một cách thụ động. Như thể từ trong vô thức đã luôn có Trịnh Công Sơn ở đó.
Khôi Minh chỉ chủ động nghe Trịnh Công Sơn là khi vào học cấp ba ở Hạ Long, Quảng Ninh, qua các băng cassette.
Ngay từ lúc đó, Khôi Minh đã không ngừng nghĩ tới việc một lúc nào đó sẽ làm album nhạc Trịnh của riêng mình.
Năm 2009, khi đang là một phóng viên trẻ, Khôi Minh đã ra album nhạc Trịnh đầu tiên, gồm hai bài hát Tình sầu và Chiều một mình qua phố, với sự hỗ trợ của nhạc sĩ Đỗ Bảo.
Giọng hát Khôi Minh mộc mạc, chân thành, nhận được nhiều lời khen ngợi trên các diễn đàn âm nhạc lúc đó. Khôi Minh đã nghĩ phải làm một album nhạc Trịnh dày dặn, nhưng phải đợi tới thời điểm dịch COVID-19, anh mới bắt đầu lên ý tưởng và bắt tay vào thực hiện.
Cũng mất 5 năm, trải qua nhiều minishow nhạc Trịnh, album Cho nên tôi yêu mới hoàn thành đúng dịp kỷ niệm 25 năm ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
Khôi Minh hát Nghe những tàn phai
Album gồm 10 sáng tác có tính chiêm nghiệm, khơi nguồn năng lượng tích cực, có khả năng nâng đỡ tinh thần người nghe trong những khúc quanh của đời sống.
Một món quà bất ngờ trong album này, đó là Khôi Minh mời được giọng ca thính phòng nổi tiếng Lan Anh song ca cùng anh bài Giọt lệ thiên thu.
Ngoài ra, Khôi Minh dũng cảm làm mới nhạc Trịnh khi có tới 5 trong số 10 bài được anh viết thêm (X-part), hoặc đọc rap và bè hòa giọng (vocal).
Khôi Minh lần đầu thử nghiệm rap có giai điệu do chính anh viết trong hai ca khúc Ở trọ và Hành hương trên đồi cao.
Các phần viết thêm của anh, có khi là biến tấu, phụ họa cho chủ đề ca khúc của Trịnh Công Sơn như trong Hôm nay tôi nghe hay Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui.
Cũng có khi là sự kết hợp ca khúc gốc với phần viết thêm tương đối độc lập để kể một câu chuyện giàu kịch tính và tương phản, như trong ca khúc Còn thấy mặt người…
Thừa nhận nhạc Trịnh là những tác phẩm hoàn mỹ cả về ngôn ngữ văn chương lẫn giai điệu, khó có thể làm tác phẩm hay hơn được nữa. Nhưng Trịnh Công Sơn truyền cảm hứng rất nhiều cho hậu sinh tiếp tục sáng tạo cùng ông.
Khôi Minh cho biết anh được truyền cảm hứng rất nhiều từ Hà Lê, một người trẻ thành công trong việc làm mới nhạc Trịnh, để viết X-part cho một số bài hát nhạc Trịnh.
Trong khi đó Hà Lê cho biết anh khâm phục sự dũng cảm của Khôi Minh khi X-part cho một số bài hát của Trịnh Công Sơn, cũng như làm album trong thời điểm mà hầu hết các ca sĩ rất ít làm.
Hà Lê cũng rất bất ngờ trước giọng hát của Khôi Minh, "chỗ trầm rất rền, ở đoạn cao rất ấm và trong".