Một ngày nào đó kết hôn, điều tôi mong nhất không phải là một sảnh tiệc lộng lẫy, không phải hàng trăm khách mời hay những lời trầm trồ về độ hoành tráng của hôn lễ. Tôi chỉ mong có một đám cưới nhỏ, với những người thực sự quan trọng, những người sẽ vui khi thấy tôi hạnh phúc.
Nghe có vẻ đơn giản. Nhưng trong xã hội hiện nay, để tổ chức được một đám cưới đơn giản đôi khi lại khó hơn rất nhiều so với việc tổ chức một đám cưới thật lớn. Bởi đằng sau một lễ cưới không chỉ có tình yêu của hai người. Còn có kỳ vọng của gia đình, tập quán xã hội, những mối quan hệ phải giữ gìn và cả áp lực vô hình mang tên “sĩ diện”. Thế nhưng, ngày càng nhiều người trẻ đang đặt ra một câu hỏi rất đáng suy ngẫm: Đám cưới là để ai vui?
Tôi thấy không ít cặp đôi dành nhiều tháng trời lo lắng về số lượng khách mời, quy mô tiệc cưới hơn là dành thời gian chuẩn bị cho cuộc sống hôn nhân phía trước. Đến mức, ngày đáng lẽ là một dấu mốc thiêng liêng đánh dấu sự cam kết đồng hành giữa hai con người yêu thương nhau, lại trở thành ngày phải làm hài lòng rất nhiều người khác.
Để chuẩn bị cho hai giờ đồng hồ của hôn lễ, nhiều cặp đôi phải dành nhiều năm tích góp, cắt giảm chi tiêu, thậm chí vay mượn thêm. Đến ngày cưới, mọi thứ đều rực rỡ, đông vui và hoàn hảo như mong muốn. Nhưng khi những ánh đèn sân khấu tắt đi, những bó hoa dần héo và khách mời đã ra về, điều còn lại không chỉ là niềm vui mà còn là những khoản chi phí phải tiếp tục thanh toán trong nhiều tháng, thậm chí nhiều năm sau đó. Tất cả âm thầm đẩy không ít gia đình vào một cuộc chạy đua tốn kém mà chính họ cũng không biết đích đến là đâu?
>> Tôi mừng 500 K dù ăn cưới ở nhà hàng 5 sao
Ở đây, tôi không hề xem nhẹ hay phủ nhận những giá trị truyền thống. Ngược lại, tôi chỉ muốn đưa đám cưới trở về đúng vị trí vốn có của nó. Đó không phải là một sự kiện để gây ấn tượng với người khác, mà là một cam kết lâu dài giữa hai con người quyết định cùng nhau đi qua những thăng trầm của cuộc sống. Ý nghĩa của ngày cưới không nằm ở việc có bao nhiêu người chứng kiến, mà nằm ở việc hai người có thực sự cảm nhận được niềm vui và sự gắn kết trong ngày đặc biệt ấy hay không?
Người trẻ hôm nay đang bước vào cuộc sống trưởng thành trong bối cảnh nhiều áp lực hơn các thế hệ trước. Giá nhà ở các đô thị lớn liên tục tăng cao, chi phí giáo dục, y tế và nuôi dạy con ngày càng lớn, thị trường lao động biến động nhanh, trong khi áp lực về việc làm và thu nhập ổn định chưa bao giờ là điều dễ dàng. Khoản kinh phí để làm đám cưới hoành tráng có thể trở thành tiền đặt cọc mua căn nhà đầu tiên, là quỹ dự phòng cho những biến cố bất ngờ, hay nguồn vốn để khởi nghiệp hoặc học thêm một kỹ năng mới…
Tôi đã tham dự khá nhiều đám cưới trong cuộc đời, từ những buổi tiệc đơn sơ ở quê đến những hôn lễ được tổ chức rất công phu tại các trung tâm hội nghị sang trọng. Nhưng nếu bây giờ ai đó hỏi tôi thực đơn của những đám cưới ấy gồm những món gì, sân khấu được trang trí ra sao hay cô dâu mặc chiếc váy trị giá bao nhiêu tiền, có lẽ tôi sẽ không thể nhớ nổi.
Chúng ta thường quên rất nhanh những gì thuộc về hình thức, nhưng lại nhớ rất lâu những điều chạm được đến cảm xúc. Một bài phát biểu chân thành có thể được nhắc lại nhiều năm sau. Một ánh mắt yêu thương có thể khiến người ta xúc động suốt cả cuộc đời. Ngược lại, những thứ được đầu tư công phu nhất đôi khi chỉ tồn tại trong vài tấm ảnh rồi dần chìm vào quên lãng.
Tôi từng chứng kiến những đám cưới mà cô dâu, chú rể gần như không có cơ hội ngồi xuống trò chuyện với những người thân thiết nhất của mình. Họ phải tất bật đi từng bàn, liên tục tiếp khách, chụp ảnh và hoàn thành các nghi thức. Đến cuối buổi, hàng trăm người đã có mặt, nhưng những cuộc gặp gỡ thực sự lại rất ít. Ngược lại, trong những đám cưới nhỏ, tôi thấy cô dâu có thể ngồi lâu hơn bên cha mẹ, chú rể có thể trò chuyện với những người bạn đã gắn bó từ thời sinh viên, và mỗi vị khách đều cảm nhận được mình là một phần của ngày vui chứ không chỉ là một cái tên trong danh sách khách mời.
Có một điều mà tôi ngày càng cảm nhận rõ khi tham dự những đám cưới được tổ chức theo hướng tinh gọn, đó là cảm giác gần gũi và chân thật mà không phải hôn lễ nào cũng có được. Trong những không gian không quá đông người, tôi thường thấy những nụ cười tự nhiên hơn, những cuộc trò chuyện dài hơn và những cái ôm cũng ấm áp hơn. Người ta đến vì muốn có mặt trong khoảnh khắc hạnh phúc của những người mà họ yêu quý.
Vì thế, nếu một ngày mình kết hôn, điều tôi mong nhất không phải là một đám cưới khiến nhiều người phải trầm trồ. Tôi chỉ mong đó là ngày mà khi mọi người đã ra về, khi ánh đèn đã tắt và những nghi thức đã khép lại, tôi vẫn có thể mỉm cười vì biết rằng mình vừa có một khởi đầu đúng với điều trái tim mong muốn. Một ngày đủ ấm áp để nhớ, đủ chân thành để trân trọng và đủ bình yên để bước tiếp.
"Về chuyện này có lẽ tôi hiểu hơn ai hết bởi chính tôi là người cha quá bảo bọc con nên giờ hơn 65 tuổi rồi vẫn nặng gánh với con.
Con gái út 24 tuổi đi làm ở cơ quan cách nhà chừng 8 km nhưng lại thuê nhà gần đó để trọ. Thấy căn phòng lụp xụp lại thiếu thốn vật dụng nên vợ chồng tôi gọi con về nhà, dù hơi xa một chút nhưng sinh hoạt thỏa mái hơn.
Từ ngày con đi làm đến nay chưa hề đóng góp bất kể đồng nào về sinh hoạt phí hay mua sắm vật dụng trong gia đình, sáng ngủ dậy vệ sinh xong là đi làm, tối về đã có cơm nước dọn sẵn mặt dù cơ quan 5h chiều đã đóng cửa.
Hôm bữa con trai lớn của tôi có đề cập đến vấn đề đóng góp sinh hoạt phí và trách nhiệm đối với gia đình, nhưng con gái trả lời rằng: "Tại ba má gọi em về chứ em muốn tự lập, tiền sinh hoạt phí không đủ bù tiền xăng đi đi về về, nếu vậy em ở nhà trọ còn hơn. Tôi nghe mà ngán ngẩm".
Độc giả manhtuann672 bình luận như trên, than thở về việc con gái không chủ động đưa tiền sinh hoạt phí hàng tháng khi ở chung với bố mẹ. Bình luận này được viết sau bài Đi làm rồi vẫn sống chung và không trả tiền nhà tháng 5 triệu đồng cho bố mẹ.
Với câu hỏi khảo sát "Khi ở cùng bố mẹ bạn có góp chi phí sinh hoạt?", 80% độc giả trả lời có. Độc giả nickname annaho1998 cho biết: "Tôi góp 7 triệu đồng mỗi tháng tiền sinh hoạt phí cho bố mẹ. Điều tôi tự hào nhất là lo được cho bố mẹ. Nhà tôi tiền chợ mỗi tháng từ 5 triệu đến 6 triệu đồng, tiền điện từ 500 nghìn đến 700 nghìn đồng, wifi và tiền nước tất cả đều do tôi đóng. Chị tôi có phụ thêm tiền nên dư dả, cuối tháng thì tôi dẫn cả nhà đi ăn, cuối năm thì đi du lịch".
Cùng quan điểm, độc giả nickname Hoa thiên lý chia sẻ: "Con cái phải có ý thức chia sẻ với bố mẹ, và đóng góp phần sinh hoạt của mình. Tôi khi đi học vẫn được cha mẹ lo nhưng từ khi đi làm thì phải gửi cha mẹ tiền, dù cha mẹ có lương hưu. Ban đầu chỉ 2-3 triệu đồng, bây giờ là 5 triệu đồng.
Ngoài ra tôi mua biếu thuốc bổ, mua đồ hỗ trợ như gậy chống, đệm hơi... phụ tiền thuốc men, viện phí khi cha mẹ ốm đau. Độc thân nhưng tháng tôi tiêu tiết kiệm lắm cũng phải hơn 10 triệu đồng, nhưng biết sao được, cha mẹ già còn ở bên mình ngày nào thì phải biết ơn và trân trọng ngày đó".
Khi tôi đi câu cá biển về và tổ chức nướng mọi, không nêm nếm bất cứ thứ gì, mời đứa em qua nhà, trong sân vườn chúng tôi vừa nướng cá vừa ăn. Mùi cá biển tươi trên than hồng bốc lên, đứa em bảo sao ngon quá. Một cảm giác tươi ngon như nghe mùi gió biển đâu đây.
Nhưng khi ăn, đứa em này lại chê nhạt nhẽo. Lẽ ra trước khi nướng phải ướp gia vị và cần làm một bát nước chấm thật đậm đà.
Chuyện này làm tôi thắc mắc rằng phải chăng nhiều người đã bị hỏng khẩu vị vì ngày thường ăn phải những món ăn nêm nếm đậm đà, sử dụng gia vị một cách vô tội vạ?
Các món ăn của gia đình tôi khi nấu chỉ cho thêm một chút muối, ngoài ra không nêm nếm những gia vị nào khác.
Trên thực tế, từ tô phở cho tới nấu ăn bếp nhà, nhiều người nấu ăn cứ phải nêm nếm cho thật đậm đà... Nhưng chính cái thói quen nêm nếm vô tội vạ ấy lại đang âm thầm làm hỏng khẩu vị và cả cách chúng ta cảm nhận món ăn.
Chúng ta vẫn thường nhầm lẫn giữa ngon và đậm. Một món ăn nhiều gia vị chưa chắc đã ngon, nhưng một món ăn giữ được vị tự nhiên thì gần như chắc chắn là dễ ăn.
Con cá tươi nướng chỉ cần chút muối vẫn khiến người ta xuýt xoa. Bát canh rau đơn giản, nếu nguyên liệu đủ tốt, khi húp một thìa nước canh thấy vị khoan khoái, người cũng nhẹ nhõm.
Nhưng trong nhịp sống hiện đại, nhiều người dường như không còn đủ kiên nhẫn để cảm nhận những điều đơn giản ấy. Gia vị trở thành lối tắt cho vị giác. Thiếu một chút mặn thì thêm nước mắm, thêm muối, thiếu ngọt thì cho đường, chưa đã miệng thì thêm bột nêm, mì chính..
Và cứ thế, món ăn dần bị phủ kín bởi các lớp vị nhân tạo, đến mức không còn nhận ra nguyên liệu ban đầu có vị gì.
Đáng nói hơn, việc nêm nếm quá tay không chỉ dừng lại ở thói quen cá nhân, mà còn tạo ra một vòng lặp khẩu vị. Ăn mặn quen thì sẽ thấy nhạt là dở. Ăn nhiều gia vị quen thì món tự nhiên lại bị cho là thiếu hấp dẫn.
Một hệ quả khác ít được nhắc đến là sự lãng phí. Như câu chuyện những chén nước mắm pha đầy ắp, thêm đủ thứ tỏi, ớt, sa tế... nhưng chỉ chấm vài lần rồi bỏ lại. Hay những bát phở bị vắt quá nhiều chanh, chan quá nhiều tương, để rồi chính người ăn cũng không thể ăn hết. Đó không chỉ là lãng phí vật chất, mà còn là sự thiếu tôn trọng công sức của người nấu.
Nấu ăn không phải là cuộc thi xem ai cho nhiều gia vị hơn, mà là cách để tôn trọng nguyên liệu và giữ gìn khẩu vị tự nhiên. Ăn uống cũng không chỉ để no hay đã miệng, mà còn là cách rèn luyện sự tiết chế.
Tôi đọc bài viết Từ 25/5, chủ nhà trọ thu tiền điện sai có thể bị phạt đến 30 triệu đồng. Với tư cách là một chủ nhà trọ tôi, tôi có chia sẻ như sau:
Nhà tôi đang tính tiền điện cho người thuê giá 3.000 đồng một số điện - để được giá này thì nhà tôi có được cộng định mức điện chia cho số người tạm trú.
Nếu không có định mức điện được cấp nhà tôi phải bán giá cao hơn nhiều, từ 4000 đồng một số trở lên. Tại sao? Nếu lấy giá 3.000 đồng một số điện, nếu dùng có định mức, chủ nhà hằng tháng như nhà tôi có 5 phòng trọ sẽ dư ra tầm 200-300 nghìn đồng, nhiều người nghĩ chủ nhà trọ sẽ được dùng điện miễn phí?
Không phải, mỗi lần hỏng điện sửa gọi thợ sửa nhẹ thì 200 nghìn, còn nguyên ngày công là 500 nghìn đồng. Hỏng một cái công tơ điện phải tốn 300-400 nghìn đồng thay mới. Sẽ có nhiều người hỏi công tơ mấy năm mới hỏng, điều này đúng nếu dùng bình thường vài năm thậm chí lâu hơn mới hỏng.
Nhưng đặc thù nhà trọ nó nhiều cái khó nói lắm, có người đến thuê tháo kẹp chì ra để tác động - thời bố tôi còn sống, bố tôi già rồi lại mới làm nhà trọ không quán xuyến được : 3/5 phòng trọ tháo kẹp chì ăn cắp điện.
Nhà tôi bị hao hụt tiền điện từ 2014 đến tận 2016, sau khi kiểm tra mới biết được. Chuyện bị chỉnh sửa phải thay là rất bình thường. Giá 3.000 đồng một số điện, tôi đang tính nếu tính các lần sửa chữa thay thế trên năm thì nhà tôi còn lỗ cơ chứ không có lãi. Muốn lãi thì phải tính giá cao hơn.
Xung quanh khu tôi nhiều nhà tính giá cao hơn nhưng nhà tôi vẫn giữ giá từ lúc làm nhà trọ 2014 đến giờ.
Vì thế tôi nghĩ nếu các đơn vị điện lực muốn tính giá chuẩn theo hóa đơn thì nên tính các phòng cho thuê là khách hàng riêng lẻ, họ phải ký hợp đồng với từng phòng trọ, chịu trách nhiệm và chi phí đầu tư sửa chữa đến từng phòng trọ, thu thì đóng qua app nên rất tiện.
Bây giờ số hóa phòng trọ nào nợ tiền điện thì EVN cứ theo mã căn cước mà đòi. Được như thế tôi hoan nghênh nhiệt liệt, bớt luôn một khâu trung gian cho chúng tôi đỡ mệt, nhiều lúc phòng trọ dọn đi tiền sử dụng điện còn cao hơn tiền cọc, chẳng biết kêu ai.
Tất nhiên tôi sẽ nghiêm túc chấp hành quy định mới, tôi không tính giá điện 3.000 đồng một số nữa, tôi sẽ tính giá điện theo quy định, phần còn lại tôi sẽ thu vào một mục khác, ví dụ như "khấu hao thiết bị sử dụng điện" hoặc tính theo chi phí dịch vụ từng phòng.
Đây là nội dung thuộc Nghị định 133 quy định về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực điện lực mới được ban hành và có hiệu lực từ 25/5. Hiện nay, việc chủ nhà trọ thu tiền điện cao hơn mức quy định vẫn bị xử lý theo Nghị định 134/2013 (sửa đổi bởi Nghị định 17/2022). Tuy nhiên, mức phạt chỉ từ 7-10 triệu đồng, được nhiều chuyên gia cho là chưa đủ sức răn đe nên tình trạng chủ trọ tự ý nâng giá điện lên 4.000-5.000 đồng một kWh vẫn diễn ra phổ biến.