Cuộc sống này nhiều khi thấy quá mệt mỏi. Nhiều khi bên ngoài và bên trong của một con người và một gia đình là bức tranh hai mặt. Tôi là nữ, 34 tuổi, lấy chồng xa được 10 năm. Chồng hơn tôi 3 tuổi, làm nhà nước. Chúng tôi có một con trai, một con gái học lớp một và lớp năm, rất quấn mẹ và thương mẹ. Nhìn bề ngoài, gia đình tôi thật đẹp, thật hạnh phúc khi tôi ở nhà có công việc buôn bán ổn định, nhẹ nhàng, chồng làm gần nhà. Những ai tiếp xúc hay cấp dưới đều nói chồng tôi hiền, nhẹ nhàng. Nhưng ở cùng mới biết anh gia trưởng và khó tính thế nào.
10 năm cưới nhau, mỗi lần nhận lương anh luôn nói bóng gió so sánh rằng ước gì lấy vợ nhà nước thì mỗi tháng hai lương đều như vắt tranh, không phải khổ như giờ. Trong khi đó tôi ở nhà buôn bán đủ thứ, cố gắng làm để không phụ thuộc chồng. Việc buôn bán của tôi cũng được do có lượng khách quen, rồi vừa nhà cửa, bát chén, cơm nước, con cái, rồi lấy hàng,… Một ngày của tôi lúc nào cũng rất mệt, vậy mà nhiều lúc gạt chân chống xe xuống là anh chê bai, nói móc tôi. Anh là kiểu người muốn hay thích gì là tự quyết định, chẳng cần tôi đồng ý hay không. Nhưng tôi thì không được như thế.
Chị gái lấy chồng cách tôi 40 cây số nhưng cả năm hoặc may lắm thì năm tôi lên chị chơi được một hai ngày. Chị rất muốn xuống tôi chơi nhưng tôi luôn lấy lý do về nội vì biết chị xuống thì tôi vui nhưng chồng tôi không thích, chị về là anh nói tôi, dùng những từ rất tệ, xúc phạm để chửi. Ngay cả việc về quê cũng rất khó khăn, phải gia đình có việc cưới hỏi mới được về. 10 năm tôi mới về được hai lần. Ba mẹ con về từ Nam ra Bắc, anh chỉ đưa 2 triệu. Anh nhiều lần xúc phạm gia đình tôi, cả sau lưng và trước mặt. Nhưng bố mẹ và chị gái tôi đều bảo “kệ nó, nói gì kệ nó, nhịn cho con, ly hôn khổ con”. Hai lần tôi bỏ về ngoại, anh không gọi điện thoại, không nói gì. Bố mẹ không chịu nên tôi lại phải tự vào.
Vì vậy tôi cứ sống, kiếm tiền mặc kệ bản thân vì sống với nhau nhưng luôn trong trạng thái sợ bị chửi, bị so sánh, khinh thường. Nhiều người bảo tôi sao không ly hôn, giờ người ta ly hôn đầy nhưng tôi không dám vì ly hôn, tôi không có gì để giành quyền nuôi con. Không có tiền để làm lại không có ai chống lưng. Vậy nên 10 năm tôi nghĩ mình còn cố được thì cố.
Hôm nay có biến cố. Anh bảo bố mẹ mua cho mảnh đất gần nhà bố mẹ, hai vợ chồng bán đi về ở gần để lo cho mẹ vì bố mới mất. Anh là con trai một, không thể bỏ mẹ được. Tôi bảo đón mẹ qua thì không ai chịu. Tôi nói luôn tôi với gia đình chồng không hợp, mẹ chồng 65 tuổi rất khó tính và nghe lời con gái (nhà có 3 cô con gái lấy chồng gần). Mấy ngày gần đây, chúng tôi cãi nhau liên tục vì tôi không chịu. Nếu đi như vậy, tôi phải làm lại từ đầu, ở nơi mới đó không phù hợp với những sản phẩm tôi đang buôn bán ở đây. Nếu tôi không kiếm được tiền, sẽ không thể ở được với anh vì anh sẽ chửi rất ác dù tôi không ăn chơi, không tụ tập, không ăn hàng, không mua sắm gì lung tung. Nếu mua, tôi tự kiếm tiền mua được nhưng phải giấu vì nếu anh biết lại chửi.
Nhiều khi muốn bỏ đi làm công ty nhưng không được vì mới ba mấy tuổi mà tôi đã thoái hóa gai đốt sống lưng, làm nhiều, ngồi nhiều là tôi đau lắm. Giờ tôi chẳng biết mình tồn tại vì cái gì. 10 năm lấy chồng, tôi không có gì ngoài hai đứa con. Nếu ly hôn, tôi cũng không còn được ở bên con nữa. Khi viết những dòng này, tôi rất buồn vì không có ai để bám víu, chia sẻ. Cảm ơn mọi người đã đọc.
Cách đây vài hôm, chồng tôi đi gặp gỡ bạn bè và có nhậu say, về hơi muộn. Lúc anh về, con đã ngủ say. Anh tắm giặt, thay quần áo rồi lên giường nhưng không ngủ ngay mà muốn thân mật với tôi. Tuy nhiên, khác với mọi ngày, anh ôm và thì thầm vào tai tôi rằng muốn xem một đoạn phim để trợ hứng, thay đổi chút cho mới mẻ. Từ xưa tới nay, tôi chưa từng xem phim đó nên có hơi ngượng. Cuối cùng vẫn phải xem cùng chồng. Từ hôm đó tới nay, đầu tôi cứ xuất hiện vài suy nghĩ. Liệu chồng tôi xem phim đó nhiều có ảnh hưởng tiêu cực tới đời sống tình dục của vợ chồng không? Chẳng nhẽ sau này không xem phim thì không có hứng gần gũi vợ? Một điều khiến tôi lo lắng nữa là liệu anh có so sánh, chê bai ngoại hình của vợ không?
Tôi 31 tuổi, cưới chồng được gần hai năm, chưa có con. Công việc của chồng tôi bận rộn, đi sớm về khuya và hay phải đi công tác. Chúng tôi sống cùng bố mẹ chồng. Ngoài ra, cháu gái của anh chị chồng học lớp ba cũng ở đây vì bố mẹ cháu đi làm xa. Tôi làm hành chính nhưng khá bận, sáng đi sớm, chiều tối mới về nhưng hầu như mọi việc trong nhà đều đến tay. Mẹ chồng hơn 60 tuổi, khỏe mạnh, sáng đi bộ với bạn, chiều đánh cầu lông, tối xem phim. Thế nhưng từ bữa cơm, rửa bát, quét nhà đến giặt giũ đều chờ tôi về làm.
Nhà có trẻ nhỏ nên khá bừa bộn nhưng ông bà không bao giờ dọn hoặc bảo cháu dọn, cứ chờ tôi về làm. Ba mẹ muốn tôi làm nhưng không nói rõ luôn hoặc nhờ tôi một câu mà hay nói kiểu: Đồ chơi bừa bộn quá, sàn nhà bẩn quá, giẻ lau chân bẩn hôi quá rồi, trời sắp mưa mà quần áo còn chưa lấy vào,... Tôi rất khó chịu nhưng cố nhịn, không nói lại.
Tôi từng nói với chồng muốn ra ở riêng nhưng anh không đồng ý, bảo là bố mẹ chỉ có mình anh là con trai. Tôi thực sự rất mệt mỏi, nhiều lúc chỉ muốn ly hôn rồi dọn đi cho nhẹ đầu. Chẳng biết tôi còn chịu đựng được tới khi nào.
Chồng thì vô tư cứ đòi sinh con, bố mẹ chồng cũng bóng gió chuyện cưới lâu mà chưa có con. Năm đầu là do chúng tôi kế hoạch, nhưng năm thứ hai này là do tôi tự tránh thai vì cảm thấy cảnh sống chung này quá ngột ngạt, khó chịu nên chưa muốn có con. Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.
Có những mối quan hệ tưởng chừng rất rõ ràng nhưng cảm xúc con người không phải lúc nào cũng đi theo ranh giới đó. Khi một người vô tình nảy sinh tình cảm với vợ hoặc chồng của bạn thân, mọi thứ lập tức trở nên rối rắm và khó xử. Từ tâm sự của tác giả bài viết "Tôi yêu thầm chồng của bạn thân" và những câu chuyện được độc giả chia sẻ ở phần bình luận là minh chứng.
Vợ bạn thân của chồng tôi rủ anh sang ăn cơm khi ở nhà một mình
Chồng tôi có anh bạn thân học cùng cấp ba. Anh ấy đi lái tàu ít về nên nhờ chồng tôi ở nhà có gì chạy qua lại. Thi thoảng anh ấy về, chồng tôi đưa đón anh ấy rồi ở lại ăn cơm. Từ hồi yêu, tôi đã để ý thấy cô vợ của anh bạn đó hơi khác khác rồi. Ai đời chồng không có nhà mà cứ thi thoảng nhắn rủ chồng tôi sang ăn cơm. Dù anh ấy không sang nhưng tôi biết chỉ cần anh sang là "bén lửa". Tôi nói thẳng với anh là nếu anh một lần sang mà không có bạn ở nhà, tôi với anh chấm hết. (dangduong9886)
Tôi tập trung chăm sóc chồng để vượt qua phút giây ngoại tình tư tưởng
Đọc những lời tự sự của tác giả, tôi thấy lòng mình thắt lại vì bắt gặp chính mình của những ngày tháng cũ: dằn vặt và đau đớn khi trái tim lỡ nhịp với một người không nên thương.
Giữa chúng ta có một điểm chung, đó là sự giằng xé giữa bản năng và lý trí. Giáo lý luôn dạy con người phải thủy chung từ trong ý niệm nhưng trái tim vốn có lý lẽ riêng. Tôi muốn nhắn nhủ chị rằng: Chị đã và đang giữ khoảng cách, chưa từng bước qua giới hạn hay làm tổn thương ai, vậy nên xin chị hãy cứ thanh thản. Đừng quá khắt khe ép buộc bản thân phải quên ngay lập tức, vì nỗi nhớ càng bị cấm đoán càng hiện hữu mạnh mẽ, như nụ hoa đến kỳ nở rộ chẳng thể cưỡng lại tiết trời.
Tôi cũng từng như chị, từng tìm đến cửa Phật, viết nhật ký, viết tản văn để gửi gắm những mộng tưởng về một viễn cảnh bên người trong mộng. Nhưng rồi sau tất cả, tôi chọn cách khép lại trang sách, khép lại nỗi đau để trở về thực tại. Tôi học cách chuyển hóa nỗi nhớ thương vào làn khói bếp, vào những bữa cơm chăm chút cho chồng. Tôi dùng ý niệm "sống tốt cho mình" để thay thế cho sự dằn vặt. Chỉ khi bản thân khỏe mạnh, yêu đời và không còn tự trừng phạt mình, ta mới đủ bình tâm để đứng từ xa cầu nguyện cho người ấy và cũng là để giữ lại cho chính mình một chút bình yên sau cuối. Mong chị sớm tìm thấy sự an nhiên. (nguyentoanvan682)
Vợ tôi bị hàng xóm tán tỉnh
Tôi vừa quen người bạn hàng xóm. Người đó hay rủ vợ chồng tôi đi nhậu. Sau này còn nhắn tin tán tỉnh vợ tôi, nói lời yêu thương. Nhưng tôi may mắn có người vợ đoan chính nên đã nhắn tin chửi lại và chặn liên lạc. Mọi chuyện phát sinh vợ đều kể với tôi. Từ đó chúng tôi không còn bạn bè gì hết. Nếu ai đó có bạn bè hay nhậu nhẹt này nọ nên lưu ý rằng những chuyện thế này rất thường xảy ra. Cẩn tắc vô áy náy. (PTN)