Tôi 34 tuổi, kết hôn được gần 5 năm, có một bé gái ba tuổi. Hồi mới yêu rồi mới cưới, vợ chồng tôi rất tình cảm. Mỗi sáng đi làm hay tối trước khi ngủ, vợ đều chủ động hôn tôi. Những cái hôn rất tự nhiên, có khi chỉ chạm nhẹ lên má cũng đủ khiến tôi thấy được yêu thương.
Nhưng khoảng hai năm nay, vợ bắt đầu né tránh. Mỗi lần tôi muốn hôn, em đều quay mặt đi hoặc chỉ cười rồi bảo: “Thôi, ngại lắm”. Tôi nghĩ chắc do bận con nhỏ, áp lực công việc nên không để ý. Thế nhưng đến giờ mọi chuyện vẫn vậy. Chúng tôi vẫn sống hòa thuận, chăm con và ăn cơm cùng nhau, nhưng giữa hai vợ chồng hiếm khi xuất hiện những cử chỉ thân mật.
Có lần tôi hỏi thẳng, vợ chỉ nói là không có gì, tự nhiên không thích hôn nữa thôi. Tôi không rõ rốt cuộc tại sao và cảm thấy khá hụt hẫng. Có ai rơi vào tình cảnh như tôi chưa, mọi người đã giải quyết thế nào?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi sinh năm 2007, năm nay 19 tuổi. Tháng 8/2025, khi vừa tròn 18, tôi chính thức bắt đầu hành trình bốn năm du học tại một trường đại học nổi tiếng ở Canada. Trước đó, tôi từng là học sinh chuyên Anh của một trường chuyên cấp ba ở Việt Nam. Tôi từng nghĩ mình đủ tự tin, đủ giỏi, đủ bản lĩnh để bước ra thế giới. Ngày xách vali ra sân bay, tôi háo hức hơn là lo sợ. Trong đầu tôi là những hình dung đẹp đẽ: những giảng đường hiện đại, những người bạn quốc tế, những chuyến đi khám phá một đất nước phát triển. Tôi tin rằng tuổi trẻ của mình sẽ rực rỡ hơn khi được sống trong một môi trường như vậy.
Những tuần đầu tiên đúng là như vậy. Tôi choáng ngợp trước cảnh sắc Canada: bầu trời cao và xanh, những hàng cây lá phong, không khí trong lành và nhịp sống văn minh. Tôi hào hứng khám phá siêu thị, tàu điện ngầm, những quán cà phê nhỏ xinh. Tôi tự hào khi có thể giao tiếp trôi chảy bằng tiếng Anh, khi không bị "khớp" trong các buổi học. Nhưng sự háo hức ấy không kéo dài lâu. Chỉ sau vài tháng, khi sự mới mẻ dần qua đi, tôi bắt đầu cảm nhận rõ một thứ cảm xúc âm ỉ: cô đơn. Cô đơn không phải là không có ai xung quanh. Ở trường, tôi vẫn đi học, vẫn làm việc nhóm, vẫn nói cười xã giao. Nhưng khi trở về phòng ký túc xá, khi cánh cửa khép lại, tôi thấy mình lạc lõng giữa một thế giới không phải của mình.
Tôi nhớ tiếng Việt, nhớ cách mọi người nói chuyện ồn ào, gần gũi, nhớ những quán ăn vỉa hè, nhớ mùi cơm mẹ nấu. Tôi nhớ cả cái nắng oi ả của Việt Nam, thứ mà trước đây tôi từng than phiền. Sau hai tháng, tôi có một buổi tối không thể quên. Tôi ngồi trên giường, nhìn ra cửa sổ là màn đêm lạnh lẽo của Canada và gọi cho mẹ. Khi nghe giọng mẹ: "Con khỏe không?", tôi khóc nấc lên và nói con muốn về nhà, con không chịu nổi nữa. Tôi từng nghĩ mình mạnh mẽ nhưng hóa ra, ở tuổi 18, rời xa gia đình cách nửa vòng trái đất, tôi vẫn chỉ là một đứa con nhớ nhà. Có những đêm, đến giờ đi ngủ, tôi lại gọi điện cho bố mẹ, vừa nói chuyện vừa nghẹn ngào. Ở Canada là buổi tối, còn ở Việt Nam là buổi sáng hôm sau. Chênh lệch múi giờ khiến cuộc trò chuyện càng trở nên chênh vênh.
Ngoài nỗi nhớ nhà, tôi còn phải đối diện với sốc văn hóa. Bạn bè ở đây khác tôi rất nhiều. Họ lớn lên trong môi trường đề cao sự độc lập. Họ thẳng thắn, đôi khi đến mức lạnh lùng. Những câu chuyện của họ xoay quanh những trải nghiệm tôi chưa từng có. Tôi thấy mình nhỏ bé và xa lạ. Rồi mùa đông đến. Nếu nỗi cô đơn là cái lạnh trong lòng, thì mùa đông Canada là cái lạnh cắt da cắt thịt ngoài đời thực. Ở Việt Nam, tôi chưa từng trải qua mức nhiệt âm độ C. Ở đây, có những ngày nhiệt độ xuống dưới 0 độ, gió buốt đến mức chỉ cần hở da vài phút là tê cóng. Tôi nhớ lần đầu tiên bước ra ngoài khi tuyết rơi dày. Mọi thứ trắng xóa, đẹp nhưng lạnh lẽo. Tôi co ro trong chiếc áo khoác dày, tự hỏi vì sao mình lại chọn một nơi xa xôi và khắc nghiệt thế này.
Tết Nguyên Đán vừa rồi là cái Tết vắng lặng nhất trong đời tôi. Ở Canada, đó chỉ là một ngày bình thường, không có mùi bánh chưng, không có tiếng cười họ hàng, không có cảm giác sum vầy. Tối hôm ấy, mẹ gọi cho tôi. Ở Canada là buổi tối, còn ở Việt Nam đã là sáng mùng Một. Tôi nhìn màn hình điện thoại, thấy gương mặt bố mẹ qua video call mà nước mắt chảy dài. Tôi nhận ra, du học không chỉ là những tấm ảnh đẹp trên mạng xã hội. Nó là những khoảng lặng rất dài của nỗi nhớ, là những bữa cơm ăn một mình, là những ngày tự đi khám bệnh, tự lo từng việc nhỏ.
Có lúc tôi tự hỏi: liệu mình có quyết định sai? Nhưng rồi, sau tám tháng đầu tiên đầy khủng hoảng, tôi bắt đầu học cách đối diện thay vì trốn tránh. Tôi hiểu rằng cảm giác buồn bã, cô đơn khi du học là điều bình thường, không có nghĩa là tôi yếu đuối. Nó chỉ cho thấy tôi đang bước ra khỏi vùng an toàn. Tôi bắt đầu chủ động thay đổi. Thay vì chỉ quanh quẩn trong phòng, tôi tham gia câu lạc bộ ở trường. Tôi đăng ký làm tình nguyện viên cho một sự kiện sinh viên quốc tế. Tôi tập mở lòng, chủ động bắt chuyện, dù đôi khi vẫn còn ngại ngùng.
Và tôi đã có một người bạn thân, một cô gái người bản địa. Chúng tôi gặp nhau trong một lớp học nhóm. Cô ấy kiên nhẫn lắng nghe tôi kể về Việt Nam, về Tết, về gia đình. Đổi lại, tôi học từ cô ấy cách sống độc lập và tự tin hơn. Tình bạn ấy không xóa đi hoàn toàn nỗi nhớ nhà nhưng khiến tôi cảm thấy mình không còn một mình. Tôi cũng học cách chăm sóc bản thân. Tôi tập nấu những món ăn Việt trong căn bếp nhỏ. Tôi giữ thói quen gọi điện cho bố mẹ đều đặn nhưng không còn khóc mỗi lần nói chuyện. Tôi viết nhật ký, ghi lại những cảm xúc của mình thay vì để chúng dồn nén.
Quan trọng nhất, tôi thay đổi cách nhìn về sự thích nghi. Trước đây, tôi nghĩ thích nghi là phải nhanh chóng hòa nhập, phải mạnh mẽ ngay lập tức. Nhưng tôi nhận ra thích nghi là một quá trình, có thể chậm, có thể đau nhưng nếu ta kiên nhẫn, nó sẽ diễn ra. Tám tháng đầu tiên ở Canada không phải quãng thời gian dễ dàng nhưng chính những tháng ngày khủng hoảng ấy đã dạy tôi nhiều hơn bất kỳ bài giảng nào trong giảng đường.
Tôi học được rằng trưởng thành là chấp nhận những đêm khóc một mình mà vẫn thức dậy đi học vào sáng hôm sau; là nhớ nhà nhưng không bỏ cuộc; là hiểu rằng bố mẹ không thể ở bên mãi và mình phải học cách tự đứng vững. Tôi cũng hiểu cuộc sống của ai rồi cũng sẽ có những thay đổi lớn, không ai có thể sống mãi trong vùng an toàn. Du học chỉ là một ví dụ rõ nét của việc bị đặt vào môi trường hoàn toàn mới. Nếu tôi vượt qua được điều này, tôi tin mình sẽ đủ bản lĩnh để đối diện với những thử thách khác trong tương lai.
Giờ đây, tôi vẫn nhớ Việt Nam da diết, vẫn đếm từng ngày để được về thăm nhà. Nhưng tôi cũng bắt đầu yêu cuộc sống ở Canada theo cách riêng của mình: yêu những buổi sáng tuyết tan, yêu những cuộc trò chuyện đa văn hóa, yêu cảm giác tự lập. Nếu có ai hỏi tôi rằng du học có đáng không, tôi sẽ không trả lời bằng sự hào nhoáng. Tôi sẽ nói rằng đáng vì nó buộc bạn phải trưởng thành. Tôi biết ơn những tháng ngày khủng hoảng ấy, vì nhờ chúng, tôi học được cách tự ôm lấy chính mình nơi đất khách.
Tin Gốc: Vnexpress

Hai năm rồi em à. Đã hai năm qua tôi chưa một lần sử dụng đến từ "yêu", đã hai năm rồi tôi chưa làm một bài thơ nào, đã hai năm tôi cảm thấy mình là một con người khô cứng. Và khi nhắc đến từ "yêu" vẫn có cảm giác rất lạ và tự thấy nó quá "xa xỉ" đối với bản thân. Có lẽ tôi không muốn nhìn thấy nó.
Có phải do cuộc sống xô bồ, tấp nập khiến con người ta vô cảm và lãnh đạm hơn, hay do mối tình đầu có sức ám ảnh lớn đến như vậy. Nhưng ngày hôm nay, ngồi giở lại những trang thư, những bài thơ tôi viết tặng em, cảm xúc lại ùa về. Có lẽ đây là lần cuối cùng tôi viết và muốn dành cho em những dòng này.
Mối tình đầu của tôi là em, là những trang thư đầy cảm xúc sau những giờ học trên lớp, là những bài thơ tình tôi viết tặng em mỗi khi đêm về, là những cái nắm tay thật chặt cùng vượt qua khó khăn, là sự nhớ nhung da diết mỗi khi xa nhau, là giọt nước mắt tôi lau cho em mỗi khi giận hờn hay sự giận dỗi vô cớ của tuổi mới biết yêu...
Hai năm đối với tôi không phải là khoảng thời gian quá dài nhưng để lại trong tôi nhiều cảm xúc đến vậy. Nó đẹp, nó lãng mạn quá đến mức mà hai năm sau tôi vẫn cảm giác mình còn rất lạnh nhạt với tình yêu. Tôi như người vô hồn, không biết giải thích điều đó như thế nào.
Em trong tôi là gì?
Tôi nhớ em nhớ những buổi sớm chiều
Trông về phương ấy nhớ bao nhiêu
Lời thề ước vẹn tròn cung nguyệt quế
Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng
Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi quên mình chỉ để nghĩ về em
Người con gái giấu đêm vào trong gió
Có điều chi em mải miết đi tìm
Tôi đã đến cạnh em và tôi biết
Em rất đẹp và rất đỗi dịu dàng
Ám ảnh tôi trọn vẹn một kiếp người
Ngay cả nếu âm thầm tim hóa đá
Tình lặng yên cũng hóa thành mây nước
Mênh mông quá khoảng trời nay ai lấp?
Khi thanh âm cũng bất lực không lời
Sẽ chỉ còn quầng thu và nỗi nhớ
Mãi cô đơn vằng vặc sáng giữa trời...
Người ta bảo: "Tình yêu đầu khó thành?". Tôi bảo em, em không tin. Em nói sẽ có những trường hợp ngoại lệ. Tôi cũng vậy, tôi không tin vào điều đó và tin mối tình của chúng tôi là trường hợp ngoại lệ. Nhưng cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi "lời nguyền" ấy.
Tôi đậu đại học, em không đậu rồi tự dưng giữa hai ta có điều gì đó ngăn cách. Cũng đêm Noel năm ấy, tôi nói lời yêu em rồi cũng đúng đêm Noel hai năm sau, tôi nói lời chia tay với em. Tôi buồn và cũng biết em buồn. Nhưng tình yêu mà, khó nói nên lời, nó đến không hiểu vì sao lại đến rồi bất chợt đi cũng không thể giải thích được tại sao. Cho đến bây giờ, tôi không biết chúng tôi chia tay là do đâu?
Nhiều lần gặp lại em giữa chốn đông người, em vẫn như thế, vẫn là cô gái dịu dàng với mái tóc dài và nụ cười rất duyên. Có lẽ vì thế mà ngày xưa tôi chết mê chết mệt em. Tôi cũng vẫn như thế, là một con người sống nội tâm và ước mong làm được nhiều việc lớn. Vậy mà tình cảm giữa tôi và em lại không còn như xưa. Đơn giản thôi, hoàn cảnh sống thay đổi sẽ khiến con người ta có nhiều cái thay đổi lắm. Và tình yêu cũng là một nạn nhân trong số đó.
Những bài thơ tình, những trang thư tôi viết tặng em và em viết cho tôi, tôi vẫn còn giữ nguyên vẹn như một bằng chứng cho ký ức đẹp, một thời mộng mơ của tuổi học trò, ngây ngô và e thẹn. Tôi sẽ còn giữ nó, giữ cả những ký ức về em.
Ngày hôm nay, nhận được tin em sắp lấy chồng, tôi không buồn. Thật sự là như vậy nhưng lại có cái cảm giác gì đó rất khó tả, lòng tôi tự nhiên đau thắt lại. Ừ thì cũng vui chứ, người ta chẳng nói là: "Hạnh phúc nhất của cuộc đời là được trông thấy người mình yêu thương được hạnh phúc". Tôi mừng hạnh phúc cho em. Hy vọng rằng người mới sẽ tốt hơn tôi và yêu em nhiều hơn tôi, hy vọng người mới sẽ mang đến cho em thật nhiều hạnh phúc, thật nhiều niềm vui.
Cầu chúc cho em được hạnh phúc. Tôi sẽ không bao giờ quên được mối tình đầu của tôi...
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi từng nghĩ mối tình đầu sẽ là ký ức đẹp nhất của tuổi trẻ, không ngờ nó lại trở thành điều khiến tôi day dứt suốt nhiều năm. Chúng tôi quen nhau trong công việc. Nhà anh và nhà tôi cách nhau hơn 100 km. Anh chững chạc, điềm đạm và tử tế, sống nguyên tắc, không màu mè, không biết nói lời ngọt ngào nhưng luôn giữ lời hứa và đối xử chân thành với mọi người. Tuy nhiên, anh cũng là người khá bảo thủ và ít bộc lộ cảm xúc.
Gia đình tôi sống ở thành phố, còn anh xuất thân từ vùng quê. Anh làm việc tại cơ quan nhà nước ở Hà Nội nhưng chưa có nhà riêng, tôi thu nhập khá. Chính sự khác biệt về hoàn cảnh khiến bố mẹ tôi và người thân liên tục phản đối chuyện tình cảm này. Sau nhiều tháng chịu áp lực, tôi đành chủ động chấm dứt mối quan hệ vì không muốn gia đình phiền lòng.
Khoảng nửa năm sau, trong công việc, tôi gặp lại anh. Anh nói vẫn âm thầm theo dõi cuộc sống của tôi qua bạn bè, nhớ từng điều nhỏ nhặt về tôi. Tôi nhận ra tình cảm của mình dành cho anh vẫn còn nhiều. Chúng tôi quyết định cho nhau thêm cơ hội, dù cả hai chưa biết tương lai sẽ như nào. Lần này, tôi đưa anh về gặp bố mẹ với hy vọng mọi chuyện sẽ rõ ràng hơn. Gia đình chỉ hỏi những điều rất thực tế: nếu cưới nhau thì sống ở đâu, bao giờ kết hôn, kế hoạch xây dựng cuộc sống như thế nào. Anh không phải người giỏi ăn nói, chỉ trả lời rằng không muốn hứa những điều mình chưa chắc thực hiện được. Câu trả lời của anh khiến bố mẹ tôi càng lo lắng, còn tôi mất niềm tin. Sau nhiều đắn đo, tôi lại một lần nữa quyết định kết thúc chuyện tình cảm với anh.
Một năm sau, tôi quen người mới. Anh ấy biết quan tâm, tinh tế và khéo léo hơn rất nhiều. Chúng tôi đã tính đến chuyện kết hôn. Thế nhưng, càng đến gần ngày phải đưa ra quyết định cho tương lai, tôi càng nhớ người cũ. Tôi nhận ra mình vẫn thường vô thức đem hai người ra so sánh. Người hiện tại mang lại cảm giác nhẹ nhàng, còn người cũ khiến tôi luôn tin tưởng bởi sự bản lĩnh và chân thành.
Cách đây không lâu, tôi chủ động nhắn tin hỏi thăm người cũ. Chúng tôi trò chuyện rất lâu sau thời gian xa cách. Anh thừa nhận chưa từng quên tôi nhưng không có ý định quay lại với tôi. Anh chỉ bảo luôn mong tôi được hạnh phúc, nếu người hiện tại có thể mang lại cuộc sống bình yên thì anh sẽ thật lòng chúc phúc. Sau cuộc trò chuyện ấy, lòng tôi rối bời. Tôi không biết mình còn yêu anh không hay chỉ đang lưu luyến vì đó là mối tình đầu chưa có một cái kết trọn vẹn. Tôi cũng sợ nếu quay lại, những rào cản năm xưa vẫn chưa thể chấm dứt. Còn tiếp tục bước về phía trước, liệu sau này tôi có tiếc nuối vì đã buông tay người mình từng yêu nhất?
Có nên quay lại với tình cũ khi tình cảm vẫn còn, hay nên giữ những ký ức đẹp ở quá khứ và trân trọng người hiện tại?
Tin Gốc: Vnexpress

