Tôi với vợ kết hôn tới nay 10 năm, vợ người Đà Nẵng, còn tôi người Hà Tĩnh. Trước đây, tôi sống và học tập ở Hà Nội, sau đó đi Nhật Bản. Sau khi qua Nhật về, tôi vào Đà Nẵng lập nghiệp và quen vợ. Trong 2-3 năm gần đây, tôi thấy sự khác biệt về tư duy nhiều mà nhiều khi tôi không biết tương lai sẽ thế nào.
Tôi làm giám đốc một doanh nghiệp gần 100 nhân viên. Công việc sau hơn 10 năm thành lập khá ổn định, tuy nhiên cũng rất áp lực để đảm bảo lương và doanh thu hàng tháng. Vợ tôi quản lý một quán cà phê, đất của mẹ tôi, tiền thì tôi bỏ vốn hết. Ngoài ra, em hỗ trợ tôi quản lý một văn phòng. Công việc không quá ít nhưng vợ tôi sắp xếp được. Doanh thu bên quán, tôi để vợ tôi cầm, không quá can thiệp. Ngoài ra, mỗi tháng tôi gửi thêm hơn 40 triệu.
Vợ tôi tính tình cầu toàn và bị OCD nên rất chỉn chu và kỹ. Tôi thì tính làm gì cũng muốn nhanh để giải quyết nhiều việc. Tôi đi làm cũng rất mệt mỏi, hiện đang trả nợ cho một, hai mảnh đất mua thêm. Tôi cảm giác vợ luôn thấy công việc của mình là vất vả, ở nhà bừa bộn một xíu, con cái hư một xíu là chửi loạn lên. Nhiều khi tôi cũng áp lực vì không biết mình làm sai gì, chỉ cần hơi không để ý thôi là bị nói.
Nói thật sau 10 năm sống chung, tôi thấy vợ cực đoan một cách khó hiểu, lúc nào cũng thấy mình thiệt thòi, tôi chỉ cần nói nặng một xíu là giận, trong khi đó vợ luôn nói nặng người khác. Tôi vô cùng áp lực và dần dần không còn muốn chia sẻ. Tôi ngày càng cảm thấy bất công, sao mình cũng đi làm kiếm ra cả trăm triệu lo cho cả gia đình (vợ đòi con học quốc tế, tôi cũng phải lo học phí, đất đai tiền bạc cũng là nhà tôi hay tôi lo hết, nhà vợ gần như không góp gì) mà sao khi nói chuyện với vợ một hồi, cô ấy lại giận dỗi kiểu em cũng đóng góp nhiều, hay anh tưởng tiền anh là to à, hay tiền em cũng chỉ lo cho gia đình…
Trong khi đó, tôi thấy vợ nấu ăn không quá ngon, mua đồ thì toàn chọn siêu thị đắt tiền, mua đồ gì cũng chọn đồ tốt thì tất nhiên chi tiêu lúc nào cũng nhiều rồi. Nói chung tôi diễn đạt không tốt nhưng tôi chia sẻ lên đây để bớt phần nào ấm ức trong lòng và muốn nghe thử ý kiến các bạn ở đây có thấy vợ tôi quá đáng không, hay tôi cũng đang không ổn? Cảm ơn mọi người vì đã đọc.
Tôi lấy chồng hơn 3 năm. Trong mắt tôi, anh là người chồng tốt, yêu thương vợ con. Trước khi đến với tôi, anh có mối tình gần chục năm, đó cũng là tình đầu. Hồi đó do công việc của cả hai xa quá nên họ chia tay nhưng tình cảm vẫn còn, ngoài ra thi thoảng họ vẫn hẹn nhau đi khách sạn. Đến khi anh quen tôi, mọi chuyện với người cũ mới chấm dứt hoàn toàn. Tôi biết anh không còn tình cảm gì với chị ấy từ khi xác định quen tôi nhưng không chấp nhận được việc họ vẫn hẹn nhau đi khách sạn khi đã chia tay.
Tôi hay suy nghĩ đến chuyện cũ của chồng, rồi nghĩ dù gì cũng là chuyện đã qua, không nên để tâm mãi, chỉ khổ mình. Thế nhưng, hôm rồi tôi phát hiện tin nhắn người cũ gửi cho anh, rủ đi chơi qua đêm cùng vài người bạn học cũ, kèm những câu tình tứ với anh. Tôi biết nếu họ đi chơi cùng nhau như vậy, chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra. Chồng tôi từ chối dứt khoát về chuyến đi đó.
Thế nhưng, sau đó tôi tò mò họ từng chát những gì, nên âm thầm xem lại tin nhắn, biết hóa ra sau khi cưới tôi vài tháng, chị đã rủ anh đi khách sạn để "làm lễ chia tay chính thức", anh đồng ý. Tôi đau khổ và cảm thấy coi thường chồng vô cùng. Tôi cần lời khuyên sáng suốt của các bạn để biết mình cần làm gì, chân thành cảm ơn.
Chưa bao giờ tôi thấy trống rỗng như hôm nay. Có lẽ tôi quyết định đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân này. Tôi 40 tuổi, đã trải qua nhiều thăng trầm, tuổi thơ nghèo khổ, bố mẹ ít quan tâm. Nhờ những trang sách, tôi nuôi ước mơ học hành. Trải qua nhiều khó khăn vất vả, giờ tôi đã thực hiện được ước mơ của mình. Điều làm tôi buồn nhất là chồng.
Chúng tôi là mối tình đầu của nhau, yêu hai năm mới cưới. Sau khi sinh con trai đầu lòng, tôi làm việc ở quê ngoại, chồng về ở nhà nội học và làm, chúng tôi cách nhau 40 km. Chồng trải qua nhiều nghề, học nhiều thứ nhưng chẳng làm việc gì lâu dài. Sau nhiều lần khởi nghiệp thất bại, giờ anh nợ khá nhiều và khó có khả năng trả. Anh vô tâm, không phụ tôi kinh tế và chăm sóc con, hai con ở với mẹ từ nhỏ. Con lớn học cấp 3 về ở với bố.
Gần đây vợ chồng mâu thuẫn ngày càng nhiều. Tôi stress vì nợ, hai con chưa chăm học, con đang tuổi bướng, chồng hay tụ tập bạn bè. Mặc dù tôi đã tâm sự nhiều lần rằng hai con thiệt thòi khi phải xa bố từ nhỏ, con lớn lớp 12 cần bố mẹ đồng hành nhưng chồng không nghe. Bực lên là anh mắng con, không tâm sự hay trò chuyện gì với con. Tôi nhiều lần muốn ly hôn nhưng thương hai con, nhất là bé thứ hai bị ốm. Các con chỉ mong bố mẹ không ly dị.
Khi con thứ hai bị bệnh phải ra Hà Nội chữa, tôi suy sụp và tìm mọi cách cứu con. May mắn cháu đã chữa được bệnh. Ngày ấy tôi trầm cảm vì một mình chăm sóc con, lo vay tiền, vừa cố gắng thi để lấy bằng đại học thứ hai. Chỉ mấy tháng mà tôi bạc gần hết tóc. Giờ tôi chuyển sang việc mới, đang cố gắng dành dụm trả nợ. Chồng tôi vẫn không thay đổi, chỉ thấy tệ hơn. Chữa bệnh cho con tốn kém nhưng anh chỉ góp được 1/5 số tiền. Tối nay, chồng lại đi nhậu. Tôi gọi về thì anh nổi nóng, hất mâm cơm. Tôi nhận ra cuộc hôn nhân này đến lúc kết thúc rồi. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi 25 tuổi, bạn trai 31 tuổi, quen nhau được khoảng 1,5 năm. Trong thời gian yêu nhau, chúng tôi khá hòa hợp, tình cảm ổn. Anh có quan tâm, chăm sóc và chi trả nhiều khoản khi hẹn hò. Tôi cũng chủ động chia sẻ, mời anh đi ăn, xem phim hoặc tặng quà vào những dịp đặc biệt. Chuyện tình cảm và gần gũi giữa hai đứa cũng rất hợp nhau.
Điều khiến tôi băn khoăn nhất là chuyện tương lai. Tôi là người miền Tây, anh là người miền Trung, cả hai đều làm việc tại TP HCM. Dù yêu nhau đã lâu nhưng mỗi khi tôi nhắc đến chuyện cưới xin hay định hướng lâu dài, anh thường né tránh hoặc trả lời rất mơ hồ. Anh chưa từng giới thiệu tôi với gia đình dù người thân của anh đa số đang sống và làm việc trong miền Nam. Tôi từng đề nghị gặp mặt gia đình anh một bữa cho biết nhau nhưng anh từ chối với lý do ngại.
Tháng 5 vừa rồi, chúng tôi chia tay vì tôi cảm thấy mối quan hệ không có kết quả rõ ràng. Sau đó anh chủ động liên lạc lại, giải thích và mong muốn quay lại. Anh đề nghị cả hai tiếp tục yêu đến cuối năm, nếu lúc đó vẫn còn tình cảm thì sẽ nghiêm túc nghĩ đến chuyện kết hôn. Tôi cảm nhận anh có tình cảm với tôi nhưng anh là người rất chậm trong việc đưa ra quyết định và dường như không chắc chắn về tương lai của hai đứa. Điều này khiến tôi thường xuyên lo lắng. Mỗi lần gần gũi xong, dù đã sử dụng biện pháp tránh thai cẩn thận, tôi vẫn sợ mang thai ngoài ý muốn. Sự căng thẳng kéo dài khiến kinh nguyệt của tôi thường xuyên bị trễ và ảnh hưởng khá nhiều đến tâm lý.
Ngoài ra, tôi từng buồn vì cảm giác bản thân chưa thực sự được công nhận trong gia đình anh. Có lần em gái anh nói đùa rằng nếu sau này quen người ở gần hơn thì anh nên bỏ tôi. Dù anh giải thích đó chỉ là câu nói vu vơ, tôi vẫn cảm thấy tổn thương. Tôi cũng có chút chạnh lòng khi thấy anh rất quan tâm, chăm lo cho gia đình nhưng lại chưa muốn công khai hay đưa tôi vào về những dịp quan trọng.
Hiện tại tôi không quá vội kết hôn nhưng càng yêu tôi càng thấy mình là người đang cố gắng nhiều hơn trong việc xây dựng tương lai cho mối quan hệ này. Nhiều khi cảm thấy tôi đang là "rau sạch" của anh, nơi để anh giải tỏa nhu cầu chứ cũng không thiết tha đến chuyện trăm năm. Khi cần sự rõ ràng và đồng hành, muốn anh lo lắng cho tôi nhiều hơn để tôi biết anh có thật sự đáng lấy làm chồng hay không thì tôi lại cảm thấy khá cô đơn vì anh vô tư, ham chơi.
Anh thường chủ động gặp gỡ khi nhớ hoặc muốn gần gũi nhau. Anh hay nói lời yêu thương, có ghen, còn những vấn đề lâu dài thì vẫn chưa có câu trả lời cụ thể. Anh nói là thấy yêu tôi thì yêu ở thời điểm hiện tại thôi, còn chuyện cưới xin sẽ liên quan khá nhiều đến vấn đề gia đình hai bên nên anh cũng khá đau đầu, vì vậy mà anh chẳng muốn nghĩ đến nữa.
Tôi vẫn còn tình cảm với anh nên đã đồng ý cho cả hai thêm thời gian đến cuối năm. Tuy nhiên, tôi không biết nên làm gì để giữ sự cân bằng về cảm xúc, bớt lo âu và không để mối quan hệ này ảnh hưởng đến cuộc sống, công việc của mình. Theo mọi người, tôi nên tiếp tục chờ đợi đến cuối năm hay nên nhìn nhận lại mối quan hệ này từ bây giờ? Mọi người có thấy những lo lắng của tôi là hợp lý không? Cảm ơn mọi người đã đọc và cho tôi lời khuyên.