Tôi với vợ kết hôn tới nay 10 năm, vợ người Đà Nẵng, còn tôi người Hà Tĩnh. Trước đây, tôi sống và học tập ở Hà Nội, sau đó đi Nhật Bản. Sau khi qua Nhật về, tôi vào Đà Nẵng lập nghiệp và quen vợ. Trong 2-3 năm gần đây, tôi thấy sự khác biệt về tư duy nhiều mà nhiều khi tôi không biết tương lai sẽ thế nào.
Tôi làm giám đốc một doanh nghiệp gần 100 nhân viên. Công việc sau hơn 10 năm thành lập khá ổn định, tuy nhiên cũng rất áp lực để đảm bảo lương và doanh thu hàng tháng. Vợ tôi quản lý một quán cà phê, đất của mẹ tôi, tiền thì tôi bỏ vốn hết. Ngoài ra, em hỗ trợ tôi quản lý một văn phòng. Công việc không quá ít nhưng vợ tôi sắp xếp được. Doanh thu bên quán, tôi để vợ tôi cầm, không quá can thiệp. Ngoài ra, mỗi tháng tôi gửi thêm hơn 40 triệu.
Vợ tôi tính tình cầu toàn và bị OCD nên rất chỉn chu và kỹ. Tôi thì tính làm gì cũng muốn nhanh để giải quyết nhiều việc. Tôi đi làm cũng rất mệt mỏi, hiện đang trả nợ cho một, hai mảnh đất mua thêm. Tôi cảm giác vợ luôn thấy công việc của mình là vất vả, ở nhà bừa bộn một xíu, con cái hư một xíu là chửi loạn lên. Nhiều khi tôi cũng áp lực vì không biết mình làm sai gì, chỉ cần hơi không để ý thôi là bị nói.
Nói thật sau 10 năm sống chung, tôi thấy vợ cực đoan một cách khó hiểu, lúc nào cũng thấy mình thiệt thòi, tôi chỉ cần nói nặng một xíu là giận, trong khi đó vợ luôn nói nặng người khác. Tôi vô cùng áp lực và dần dần không còn muốn chia sẻ. Tôi ngày càng cảm thấy bất công, sao mình cũng đi làm kiếm ra cả trăm triệu lo cho cả gia đình (vợ đòi con học quốc tế, tôi cũng phải lo học phí, đất đai tiền bạc cũng là nhà tôi hay tôi lo hết, nhà vợ gần như không góp gì) mà sao khi nói chuyện với vợ một hồi, cô ấy lại giận dỗi kiểu em cũng đóng góp nhiều, hay anh tưởng tiền anh là to à, hay tiền em cũng chỉ lo cho gia đình…
Trong khi đó, tôi thấy vợ nấu ăn không quá ngon, mua đồ thì toàn chọn siêu thị đắt tiền, mua đồ gì cũng chọn đồ tốt thì tất nhiên chi tiêu lúc nào cũng nhiều rồi. Nói chung tôi diễn đạt không tốt nhưng tôi chia sẻ lên đây để bớt phần nào ấm ức trong lòng và muốn nghe thử ý kiến các bạn ở đây có thấy vợ tôi quá đáng không, hay tôi cũng đang không ổn? Cảm ơn mọi người vì đã đọc.
Chồng tôi 38 tuổi, trưởng phòng ở một công ty. Đồng nghiệp đều kính nể chồng tôi, nhiều người còn bảo tôi số sướng vì lấy được người chồng giỏi giang. Chỉ tôi mới biết, con người anh ở nhà hoàn toàn khác. Anh đi làm về chỉ cần thấy cơm chưa có là bắt đầu khó chịu. Có hôm vừa bước vào nhà anh đã lớn tiếng: "Có việc cơm nước cũng làm không ra gì". Tôi đang nấu dở, nghe câu đó tức phát khóc. Con tôi thấy bố như vậy thì sợ sệt, không dám lại gần. Chồng chê tôi đủ thứ, từ chuyện ăn mặc, chăm con, đến việc tôi không kiếm được nhiều tiền như anh vì ở nhà bán hàng online. Có lần anh nói thẳng trước mặt con: "Mẹ mày mà giỏi thì đã không ở nhà thế này".
Ở ngoài anh nhẹ nhàng với mọi người bao nhiêu thì về nhà lại khó chịu với vợ con bấy nhiêu. Với người ngoài, anh nói năng từ tốn, còn với vợ con thì sẵn sàng cáu gắt, trút hết bực bội. Gia đình anh có nói gì không hay về tôi, anh cũng không bao giờ lên tiếng bênh vực. Anh rất dễ quát tháo vợ chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt.
Trong mắt tôi, anh là người đàn ông hèn vì chỉ biết bắt nạt vợ con, trong khi luôn tỏ ra quan tâm và nhẹ nhàng, tình cảm với người ngoài. Sống với anh, tôi luôn phải để ý từng chút một, sợ làm gì không vừa ý lại bị mắng. Với gia đình, anh luôn chọn cách cư xử khiến những người thân nhất phải tổn thương. Tôi phải sống cam chịu như này hay nên tính đến việc ly hôn? Nếu ly hôn, tôi sợ mình không đủ sức nuôi con với điều kiện tốt như hiện tại. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi lấy chồng hơn 10 năm, có hai con một trai một gái. Ngày mới cưới, anh gần như không có gì ngoài một căn nhà cấp bốn trống trơn, công trình phụ còn tạm bợ. Thời gian đó tôi vừa đi làm, vừa lo toan mọi thứ trong nhà. Sau đó chúng tôi cùng làm lụng, tích góp từng đồng xây được ngôi nhà hai tầng khang trang. Ngày khánh thành, ngoài căn nhà trống ra, chúng tôi chưa sắm thêm được gì, thậm chí còn chưa có tiền sơn nhà. Nhưng rồi sắm dần dần và giờ ngôi nhà trông đã đủ đầy, tươm tất, khang trang hơn.
Nhưng mỗi lần ngồi với bạn bè, chồng tôi hay nói kiểu: "Không có vợ này thì có vợ khác", hoặc "Chỉ có người thân cùng dòng máu mới không bỏ nhau thôi",.... Không chỉ nói một lần mà hay nói đi nói lại, nó không còn là đùa một hai câu cho vui mà thành thói quen. Tôi nghe mà thấy không thoải mái, cứ như anh xem mình là người dưng.
Trong khi ai cũng biết những năm đầu, nếu không có vợ đứng ra lo toan, chưa chắc anh đã có được cuộc sống như bây giờ. Nhưng cách anh nói chuyện lại như phủ nhận hết những gì vợ đã làm. Tôi không rõ anh nói vậy là để thể hiện điều gì, là kiểu đàn ông sĩ diện, thích thể hiện trước bạn bè hay anh vô tâm, không biết trân trọng người bên cạnh. Thực sự tôi không biết trong lòng anh đang nghĩ gì.
Sau 5 năm chung sống, chúng tôi ly hôn, đến giờ chia tay được hai năm. Tôi luôn hy vọng có thể quay lại với vợ cũ. giờ thì chẳng thể. Từ khi chia tay, chưa bao giờ tôi nghĩ cô ấy sẽ lấy chồng khác. Tôi biết mình vô tâm, không lo lắng cho gia đình nên mới dẫn đến vợ chồng tan vỡ. Tôi nhận ra lỗi của mình, đã cố gắng thay đổi, rồi nhiều lần muốn quay trở lại, tìm mọi cách nhưng khi đứng trước cô ấy, tôi lại khó thốt nên lời.
Tôi biết tính vợ đã nói là làm, đã quyết thì không ai có thể xoay chuyển được. Có khoảng thời gian tôi rất căm hận cô ấy vì dứt tình nhanh chóng, nhưng tình yêu dành cho vợ quá lớn khiến tôi không thể quên được. Tôi ân hận nhiều về những hành động và lời nói của mình, không nghĩ sau lời nói đó làm cô ấy suy sụp tinh thần và quyết định rời xa tôi. Tôi giờ vẫn yêu vợ cũ nhiều, phải làm sao đây?