Quy chế này xác định rõ đơn vị, tổ chức thực hiện nhiệm vụ bồi thường, hỗ trợ, tái định cư gồm một hoặc các đơn vị, tổ chức: Tổ chức phát triển quỹ đất; đơn vị, tổ chức khác có chức năng thực hiện nhiệm vụ bồi thường, hỗ trợ, tái định cư; Hội đồng bồi thường, hỗ trợ, tái định cư.
Căn cứ tính chất, quy mô của từng dự án, UBND cấp xã nơi có đất thu hồi quyết định lựa chọn đơn vị, tổ chức thực hiện nhiệm vụ bồi thường, hỗ trợ, tái định cư.
Đơn vị, tổ chức thực hiện nhiệm vụ bồi thường, hỗ trợ, tái định cư chủ trì, phối hợp với các cơ quan có liên quan thực hiện công tác bồi thường, hỗ trợ, tái định cư, thu hồi đất theo chức trách, nhiệm vụ được giao.
Chủ tịch UBND cấp xã nơi có đất thu hồi quyết định thành lập Hội đồng bồi thường, hỗ trợ, tái định cư đối với từng dự án.
Trong đó, Chủ tịch hoặc Phó chủ tịch UBND cấp xã nơi có đất thu hồi là Chủ tịch Hội đồng; đại diện lãnh đạo đơn vị, tổ chức thực hiện nhiệm vụ bồi thường, hỗ trợ, tái định cư làm Phó chủ tịch thường trực Hội đồng; đại diện lãnh đạo Phòng Kinh tế, Hạ tầng và Đô thị (hoặc Phòng Kinh tế) cấp xã làm Phó chủ tịch Hội đồng.
Các thành viên Hội đồng gồm đại diện của người sử dụng đất có đất thu hồi, một số thành viên khác do Chủ tịch UBND cấp xã quyết định cho phù hợp với thực tế ở địa phương.
Hội đồng bồi thường, hỗ trợ, tái định cư mời đại diện HĐND, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cấp xã và đại diện các tổ chức chính trị – xã hội khác tham dự họp để giám sát.
Hội đồng bồi thường, hỗ trợ, tái định cư của dự án làm việc theo nguyên tắc tập thể và quyết định theo đa số; trường hợp biểu quyết ngang nhau thì thực hiện theo ý kiến của Chủ tịch Hội đồng bồi thường, hỗ trợ, tái định cư.
Chủ tịch Hội đồng bồi thường, hỗ trợ, tái định cư được sử dụng con dấu của UBND cấp xã; các Phó chủ tịch thường trực Hội đồng, Phó chủ tịch Hội đồng được sử dụng con dấu của đơn vị để thực hiện nhiệm vụ (trong trường hợp được Chủ tịch Hội đồng giao bằng văn bản).
Hội đồng bồi thường, hỗ trợ, tái định cư của dự án tự chấm dứt nhiệm vụ sau khi hoàn thành việc bồi thường, hỗ trợ, tái định cư và bàn giao đất cho Chủ đầu tư dự án.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Giữa trưa nắng tháng 6 oi nồng trên bãi biển thôn 3 Sơn Mỹ, vợ chồng ông Sáu vẫn cặm cụi vá từng mắt lưới cước đã rách bươm. Bạn chài đã về từ sớm, nhưng ông bà cố vá cho xong tay lưới để hôm sau tiếp tục ra khơi.
Vợ chồng ông Sáu là người gốc Cam Lộ (Quảng Trị), theo gia đình vào Sơn Mỹ lập nghiệp từ đầu năm 1975. Ông kể, ngày trước nơi đây được gọi là "làng 9 hộ" bởi chỉ có 9 gia đình đến xây dựng vùng kinh tế mới. Theo ông Sáu, cái tên "làng 9 hộ" nay chỉ còn trong ký ức. Bởi thôn 3 hiện đã có hàng trăm hộ dân sinh sống.
Sau sắp xếp hành chính, xã Sơn Mỹ được thành lập trên cơ sở sáp nhập các xã Tân Thắng và Thắng Hải, thuộc tỉnh Bình Thuận trước đây. Cũng trên vùng đất Sơn Mỹ hiện được quy hoạch thành một trung tâm năng lượng và công nghiệp với tổng vốn đầu tư khoảng 5,7 tỉ USD, gồm các dự án lớn như nhà máy điện khí Sơn Mỹ và Kho cảng LNG Sơn Mỹ... Đó là chưa tính đến vốn đầu tư 2 khu công nghiệp Sơn Mỹ 1 và 2.
Bỏ lửng câu chuyện về những ngày đầu đặt chân đến vùng đất Sơn Mỹ lập nghiệp đến quy hoạch dự án tỉ đô, ông Sáu "đá" sang cuộc sống hiện tại: "Dù địa giới hay tên gọi có thay đổi thế nào thì người dân chúng tôi vẫn phải bám biển kiếm sống, chưa biết tương lai sẽ đi đâu, làm gì", ông Sáu nói rặt giọng Quảng Trị.
Hướng mắt về biển khơi, ông Sáu tâm sự: "Mùa này ít cá, chủ yếu có mực với tôm biển. Mỗi chuyến đi biển bắt đầu từ khoảng 3 giờ sáng, đến 7 - 8 giờ thì vào bờ. Mà cũng chỉ đánh bắt cách bờ tối đa 3 hải lý. Mỗi ngày được vài ký tôm, mực cũng đủ trang trải cuộc sống. May mà hải sản vừa cập bờ đã có người chờ mua hết vì đều là hàng tươi ngon".
Khi được hỏi vì sao ngư dân nơi đây chủ yếu sử dụng thuyền thúng và lưới rùng, không sắm tàu công suất lớn để vươn khơi, ông Sáu cho biết nguyên nhân lớn nhất là thiếu vốn. Thứ hai là khu vực này cũng không có cửa biển thuận lợi cho tàu thuyền neo đậu.
Rồi như sực nhớ ra điều gì, ông Sáu đưa tay chỉ dãy nhà cũ kỹ phía sau lưng: "Cả khu này đều nằm trong diện giải tỏa của khu công nghiệp Sơn Mỹ 1. Quy hoạch gần 20 năm rồi, đất đai nằm trong vùng dự án nên người dân chẳng dám đầu tư gì lớn. Vì vậy, bà con vẫn bám biển bằng những chiếc thúng chai để kiếm sống qua ngày".
Ngừng tay vá lưới, ông Sáu cười buồn: "Chuyện đền bù còn chưa biết thế nào, nhưng mỗi sáng vẫn phải chèo thúng ra biển. Không đi biển thì biết lấy gì nuôi gia đình".
Cách đó không xa, ông Khoa, bán quán nước bên bãi thúng thôn 3, cho biết toàn bộ khu dân cư đều nằm trong diện giải tỏa phục vụ khu công nghiệp Sơn Mỹ 1.
"Người dân chúng tôi đều đồng thuận di dời để nhường đất cho dự án lớn. Nhưng quy hoạch kéo dài nhiều năm khiến bà con không an cư lạc nghiệp, nhà cửa xuống cấp cũng không được sửa chữa. Điều người dân mong nhất lúc này là việc đền bù, tái định cư được thực hiện sớm để ổn định cuộc sống", ông Khoa nói.
Nghe câu chuyện mòn mỏi chờ đền bù, một ngư dân trong thôn cũng tham gia câu chuyện về thời điểm ông lập gia đình và sinh đứa con đầu lòng, cũng là lúc nghe tin khu vực sẽ được quy hoạch. "Đến nay, nó gần xong đại học, nhưng gia đình tôi vẫn chưa biết bao giờ được di dời", ông nói.
Đề cập đến khu vực đang triển khai dự án, ông Nguyễn Lê Thành, Bí thư Đảng ủy xã Sơn Mỹ, không giấu được sự trăn trở khi nhắc đến bài toán giải phóng mặt bằng kéo dài nhiều năm qua. Theo ông Thành, Sơn Mỹ được hình thành từ việc sáp nhập 3 xã ven biển của huyện Hàm Tân trước đây, các vấn đề tồn đọng kéo dài ở địa phương chủ yếu là những khó khăn về quản lý đất đai, đền bù giải tỏa đất cho các dự án lớn.
"Sơn Mỹ có nhiều dự án quy mô rất lớn, được gọi là xã tỉ đô. Tuy nhiên, chúng tôi đang đứng trước bài toán vừa thực hiện đền bù, giải tỏa để triển khai dự án, vừa bảo đảm quyền lợi chính đáng, ổn định cuộc sống của người dân", ông Thành nói.
Theo ông Thành, công tác bồi thường, giải phóng mặt bằng được giao cho Trung tâm Phát triển quỹ đất tỉnh Lâm Đồng chủ trì, nhưng chính quyền địa phương phối hợp, có trách nhiệm rà soát nguồn gốc và tính pháp lý của từng hồ sơ đất.
"Khó khăn lớn nhất là toàn xã không có hồ sơ đo vẽ từ dự án nên phải tổ chức đo đạc lại. Nhiều trường hợp diện tích thực tế chênh lệch so với giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, buộc cơ quan chức năng phải xác minh bổ sung", ông Thành nêu khó khăn.
Bên cạnh đó, nhiều thửa đất đã chuyển nhượng qua nhiều đời chủ. Có trường hợp chủ đất ở tận Hà Nội hay TP.HCM, thậm chí chưa xác định được chủ hộ sử dụng đất để thực hiện các thủ tục bồi thường.
"Không chỉ cán bộ chuyên môn mà cả hệ thống chính trị ở xã đều phải tham gia hỗ trợ công tác giải phóng mặt bằng. Khối lượng công việc anh em phải làm rất lớn", ông Thành cho biết.
Theo báo cáo của UBND xã Sơn Mỹ, toàn xã hiện có 748 hộ gia đình, cá nhân và tổ chức phải thu hồi đất với tổng diện tích hơn 1.022 ha. Đến nay đã hoàn thành kiểm đếm cho 564 trường hợp với khoảng 700 ha đất; niêm yết phương án hỗ trợ, tái định cư cho khoảng 324 hộ.
Tuy nhiên, số hộ đã nhận tiền đền bù và bàn giao đất mới đạt 46 trường hợp với hơn 70 ha. Địa phương đặt mục tiêu hoàn thành chi trả và bàn giao khoảng 375 ha đất ưu tiên để phục vụ triển khai dự án; đồng thời hoàn thiện các khu tái định cư trong quý 3 năm nay.
Rời vùng đất đang được quy hoạch thành trung tâm năng lượng và công nghiệp quy mô hàng đầu khu vực, những chiếc thuyền thúng ở bãi biển Sơn Mỹ vẫn đều đặn ra khơi mỗi sớm.
Người dân nơi đây không chỉ mong những dự án tỉ đô thành hình mà còn chờ ngày cuộc sống của chính họ bước sang một trang mới sau gần 2 thập niên sống trong vùng quy hoạch.
Tin Gốc: Thanh Niên

Tháng 4, đường Trường Sa (bờ nam sông Trà Khúc) ở Quảng Ngãi đỏ rực trong mùa phơi ớt. Tuyến đường dài gần 9 km, rộng 36 m - được xem là đẹp nhất tỉnh, có khoảng 3/4 chiều dài phủ kín ớt, khi người dân xã An Phú tận dụng vỉa hè phơi khô. Năm nay giá ớt tươi năm nay giảm mạnh, chỉ còn khoảng một phần mười so với năm trước.
Tháng 4, đường Trường Sa (bờ nam sông Trà Khúc) ở Quảng Ngãi đỏ rực trong mùa phơi ớt. Tuyến đường dài gần 9 km, rộng 36 m - được xem là đẹp nhất tỉnh, có khoảng 3/4 chiều dài phủ kín ớt, khi người dân xã An Phú tận dụng vỉa hè phơi khô. Năm nay giá ớt tươi năm nay giảm mạnh, chỉ còn khoảng một phần mười so với năm trước.
Buổi sáng, xe tải nhỏ chở ớt ra vỉa hè đường Trường Sa (bờ nam sông Trà Khúc), Quảng Ngãi để phơi. Ớt tươi chủ yếu xuất khẩu tiểu ngạch sang Trung Quốc, song năm nay nhu cầu giảm, chi phí vận tải tăng khiến giá chỉ còn 5.000-7.000 đồng mỗi kg, người dân vì thế phơi ớt nhiều hơn mọi năm.
Buổi sáng, xe tải nhỏ chở ớt ra vỉa hè đường Trường Sa (bờ nam sông Trà Khúc), Quảng Ngãi để phơi. Ớt tươi chủ yếu xuất khẩu tiểu ngạch sang Trung Quốc, song năm nay nhu cầu giảm, chi phí vận tải tăng khiến giá chỉ còn 5.000-7.000 đồng mỗi kg, người dân vì thế phơi ớt nhiều hơn mọi năm.
Dưới nắng 35°C, phụ nữ dùng cào tản đều ớt trên vỉa hè đường Trường Sa (bờ nam sông Trà Khúc), Quảng Ngãi để nhanh khô; công nhật khoảng 300.000 đồng.
Bà Võ Thị Loan ở xã An Phú cho biết, giá ớt tươi xuống thấp khiến chủ vựa vẫn thu mua nhưng bán tươi khó bù chi phí.
Dưới nắng 35°C, phụ nữ dùng cào tản đều ớt trên vỉa hè đường Trường Sa (bờ nam sông Trà Khúc), Quảng Ngãi để nhanh khô; công nhật khoảng 300.000 đồng.
Bà Võ Thị Loan ở xã An Phú cho biết, giá ớt tươi xuống thấp khiến chủ vựa vẫn thu mua nhưng bán tươi khó bù chi phí.
Dưới nắng 35°C, phụ nữ dùng cào tản đều ớt trên vỉa hè đường Trường Sa (bờ nam sông Trà Khúc), Quảng Ngãi để nhanh khô; công nhật khoảng 300.000 đồng.
Bà Võ Thị Loan ở xã An Phú cho biết, giá ớt tươi xuống thấp khiến chủ vựa vẫn thu mua nhưng bán tươi khó bù chi phí.
Tuyến đường Trường Sa ven sông Trà Khúc, Quảng Ngãi có lòng đường rộng 22 m, xe thưa thớt nên việc phơi ớt trên vỉa hè ít ảnh hưởng giao thông.
Lãnh đạo xã An Phú cho biết, dù không phù hợp quy định, người dân vẫn tận dụng vỉa hè do chi phí sấy khô cao khi giá ớt xuống thấp; địa phương đã khuyến cáo chỉ phơi ở những đoạn ít ảnh hưởng việc đi lại và trong thời gian ngắn.
Tuyến đường Trường Sa ven sông Trà Khúc, Quảng Ngãi có lòng đường rộng 22 m, xe thưa thớt nên việc phơi ớt trên vỉa hè ít ảnh hưởng giao thông.
Lãnh đạo xã An Phú cho biết, dù không phù hợp quy định, người dân vẫn tận dụng vỉa hè do chi phí sấy khô cao khi giá ớt xuống thấp; địa phương đã khuyến cáo chỉ phơi ở những đoạn ít ảnh hưởng việc đi lại và trong thời gian ngắn.
Cuối ngày, người dân dùng cào thu gom ớt đã phơi khô thành đống, xúc vào bao trên vỉa hè đường Trường Sa ven sông Trà Khúc, Quảng Ngãi. Theo người dân, để ớt khô giòn cần phơi liên tục khoảng 5 ngày.
Cuối ngày, người dân dùng cào thu gom ớt đã phơi khô thành đống, xúc vào bao trên vỉa hè đường Trường Sa ven sông Trà Khúc, Quảng Ngãi. Theo người dân, để ớt khô giòn cần phơi liên tục khoảng 5 ngày.
Cuối ngày, người dân dùng cào thu gom ớt đã phơi khô thành đống, xúc vào bao trên vỉa hè đường Trường Sa ven sông Trà Khúc, Quảng Ngãi. Theo người dân, để ớt khô giòn cần phơi liên tục khoảng 5 ngày.
Người dân đạp xe tập thể dục qua "con đường ớt" trên tuyến Trường Sa ven sông Trà Khúc, Quảng Ngãi. "Đường màu đỏ đẹp nhưng là cái đẹp từ mồ hôi nước mắt của nông dân”, anh Hùng Anh nói.
Người dân đạp xe tập thể dục qua "con đường ớt" trên tuyến Trường Sa ven sông Trà Khúc, Quảng Ngãi. "Đường màu đỏ đẹp nhưng là cái đẹp từ mồ hôi nước mắt của nông dân”, anh Hùng Anh nói.
Dù lượng xe chở ớt tươi giảm so với năm ngoái, một số xe tải vẫn đậu dọc đường Trường Sa, Quảng Ngãi chờ gom đủ hàng để vận chuyển ra các cửa khẩu phía Bắc. Ớt được đóng gói kín, trung chuyển từ xe tải nhỏ sang container.
Dù lượng xe chở ớt tươi giảm so với năm ngoái, một số xe tải vẫn đậu dọc đường Trường Sa, Quảng Ngãi chờ gom đủ hàng để vận chuyển ra các cửa khẩu phía Bắc. Ớt được đóng gói kín, trung chuyển từ xe tải nhỏ sang container.
Dù lượng xe chở ớt tươi giảm so với năm ngoái, một số xe tải vẫn đậu dọc đường Trường Sa, Quảng Ngãi chờ gom đủ hàng để vận chuyển ra các cửa khẩu phía Bắc. Ớt được đóng gói kín, trung chuyển từ xe tải nhỏ sang container.
Bên đường Trường Sa ven sông Trà Khúc, người dân xã An Phú trồng luân canh, xen canh ớt với các loại hoa màu khác để thích ứng theo mùa và giảm rủi ro.
Bên đường Trường Sa ven sông Trà Khúc, người dân xã An Phú trồng luân canh, xen canh ớt với các loại hoa màu khác để thích ứng theo mùa và giảm rủi ro.
Bà Đặng Thị Xí, thu hoạch ruộng ớt 750 m2. Do giá thấp, bà nhờ hàng xóm hỗ trợ thu hoạch rồi trả công, để giảm chi phí.
Bà Đặng Thị Xí, thu hoạch ruộng ớt 750 m2. Do giá thấp, bà nhờ hàng xóm hỗ trợ thu hoạch rồi trả công, để giảm chi phí.
Bà Đặng Thị Xí, thu hoạch ruộng ớt 750 m2. Do giá thấp, bà nhờ hàng xóm hỗ trợ thu hoạch rồi trả công, để giảm chi phí.
Sau khi thu hoạch, ớt được đưa về các vựa ở Quảng Ngãi để lặt cuống trước khi phơi. Toàn tỉnh có khoảng 1.000 ha ớt vụ Đông Xuân; trước đầu ra phụ thuộc thị trường Trung Quốc, Chi cục Trồng trọt và Bảo vệ thực vật đề xuất phát triển vùng sản xuất tập trung, tăng kết nối doanh nghiệp và xây dựng chuỗi liên kết nhằm giảm rủi ro giá cả.
Sau khi thu hoạch, ớt được đưa về các vựa ở Quảng Ngãi để lặt cuống trước khi phơi. Toàn tỉnh có khoảng 1.000 ha ớt vụ Đông Xuân; trước đầu ra phụ thuộc thị trường Trung Quốc, Chi cục Trồng trọt và Bảo vệ thực vật đề xuất phát triển vùng sản xuất tập trung, tăng kết nối doanh nghiệp và xây dựng chuỗi liên kết nhằm giảm rủi ro giá cả.
Tin Gốc: Vnexpress

Bà Phan Mai Phương (79 tuổi), cán bộ hưu trí Bộ Công thương, hiện cư trú tại phố Hàng Bạc (Hà Nội), con gái đại tá Phan Phác (1915 - 2009), quyền Tổng tham mưu phó Quân đội nhân dân Việt Nam trong kháng chiến chống Pháp, kể lại cho chúng tôi nghe kỷ niệm được vinh dự gặp Bác Hồ - Chủ tịch Hồ Chí Minh.
"Tôi nhớ vào buổi học cuối cùng của tháng 12.1958, cô Thắng - chủ nhiệm lớp 4G của chúng tôi ở Trường tiểu học Nguyễn Du (nay là Trường tiểu học Trưng Vương - phố Lý Thái Tổ, Hà Nội) gọi tôi ra dặn dò: 'Sáng mai đúng 6 giờ em ăn mặc đẹp có mặt ở Ấu Trĩ Viên (nay là Cung Thiếu nhi) để làm nhiệm vụ đặc biệt'.
Hỏi nhiệm vụ gì thì cô giáo bảo là bí mật. Vâng lời cô giáo, tôi có mặt đúng giờ thì thấy có 3 bạn gồm 2 nam 1 nữ cũng vừa tới. Chúng tôi lúc đó vừa nhút nhát lại ngờ nghệch nữa (chứ không hoạt bát như học sinh lớp 4 bây giờ) không biết giao tiếp, trao đổi, trò chuyện, hỏi tên địa chỉ của nhau đâu (cho nên đến tận bây giờ tôi cứ tiếc và ân hận mãi là không biết các bạn ấy sau này thế nào…)", bà Mai Phương nhớ lại.
Trong ký ức của bà Mai Phương, 4 học sinh đó gồm: Một học sinh nữ trường Lương Ngọc Quyến (Hà Nội), đại diện cho thiếu nhi Hoa kiều. Một học sinh nam (có lẽ từ trường học sinh miền Nam ở Hải Phòng lên) đại diện cho thiếu nhi miền Nam.
Học sinh nam thứ 2 đại diện cho thiếu nhi miền Bắc. Đại diện cho thiếu nhi toàn quốc, học sinh Phan Mai Phương được anh chị phụ trách hướng dẫn nói lời chúc tết Bác Hồ...
"Đoàn chúng tôi đến Phủ Chủ tịch đã thấy Bác Hồ, Bác Tôn cùng các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước đông đủ - bà Phan Mai Phương kể tiếp - Chúng tôi sung sướng, xúc động đến run người. Buổi lễ chúc mừng năm mới bắt đầu. Bốn chúng tôi được đứng hàng ngang cùng với Bác ở giữa, còn 2 hàng dọc 2 bên là các vị lãnh đạo".
Kể đến đây, bà Phan Mai Phương cho chúng tôi xem tờ báo Nhân dân số ra ngày 2.1.1959 đã ố vàng vì thời gian hơn 65 năm có đăng ảnh ngay trang nhất. Trong ảnh, học sinh lớp 4G Phan Mai Phương đứng còn thấp hơn micro.
"Tôi không nhớ mình đã nói lời chúc tết Bác, các vị lãnh đạo Đảng, Chính phủ như thế nào nhưng lại nhớ như in hình ảnh Bác Hồ nhắc Bác Tôn (khi đó Bác Tôn Đức Thắng là Phó chủ tịch nước) khi Bác Tôn phát biểu đến chỗ '…chúng ta thực hiện kế hoạch...'; đến đó Bác Tôn hơi ngập ngừng thì Bác Hồ khẽ nhắc ngay 'kế hoạch 5 năm lần thứ nhất'. Nghe Bác Hồ nói như vậy tôi xúc động lắm vì không ngờ vị Chủ tịch nước lại nhắc cho vị Phó chủ tịch nước một cách thân tình, giản dị như thế", bà Mai Phương nói.
Cả 4 học sinh được ngồi cạnh Bác Hồ. Bác ngồi giữa; bạn nữ Hoa kiều chạy đến ngồi cạnh Bác trước. Biết ý, 4 học sinh ngồi xen kẽ có nam, có nữ sát bên Bác. Phan Mai Phương phía ngoài, cách một bạn nam bên tay trái Bác.
"Lúc về Bác cho mỗi chúng tôi 2 cái kẹo. Tôi ghi nhớ mãi những lời Bác căn dặn còn kẹo thì tiếc không dám ăn cứ nắm chặt trong tay đến nỗi khi về nhà thì kẹo nhũn ra và tôi chia cho 2 em trai (Phan Bảo Khánh và Phan Tuấn Khôi) mỗi em 1 chiếc là quà của Bác Hồ - quý lắm", bà Phan Mai Phương xúc động.
Sau này, bà Mai Phương còn nhiều dịp được gặp Bác Hồ. Đó là dịp lãnh đạo cấp cao các nước sang thăm Việt Nam, bà đều được chọn trong đoàn thiếu nhi thủ đô Hà Nội dâng hoa cho nên lần nào cũng được gặp Bác Hồ.
Vinh dự này khiến cô nữ sinh phố Hàng Bạc càng cố gắng học tập rèn luyện để xứng đáng là cháu ngoan của Bác. Kết quả cả 3 cấp học: cấp 1, cấp 2, cấp 3 Phan Mai Phương đều là học sinh giỏi cấp thành phố, là "Cháu ngoan Bác Hồ". Kỳ Đại hội Đảng lần thứ III cô cũng được chọn trong đoàn thiếu nhi đến chào mừng và lên dâng hoa Chủ tịch đoàn.
Tốt nghiệp đại học, bà Phan Mai Phương về làm việc tại Bộ Ngoại thương (nay là Bộ Công thương). Cơ duyên, bà được tham gia phục vụ công trình xây dựng Bảo tàng Hồ Chí Minh.
Khi khánh thành công trình đúng dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Bác (1990) Ban chỉ đạo xây dựng Bảo tàng Hồ Chí Minh tặng bà huy hiệu của Người và Bằng ghi công: "Người có công xây dựng Bảo tàng Hồ Chí Minh".
"Nhớ khi mẹ tôi mất (tháng 1.1988) ở TP.HCM - bà Mai Phương kể - sau tang lễ tôi trở về Hà Nội thì rất xúc động vì không hiểu sao lãnh đạo Bảo tàng Hồ Chí Minh cũng biết và mang hương hoa cùng các loại trái cây từ vườn của Bác đến thắp hương cho hương linh mẹ tôi...".
Năm 2003, nghỉ hưu, bà Phan Mai Phương tham gia sinh hoạt tại tổ dân phố và chi bộ Hàng Bạc 1, sau là Chi bộ tổ dân phố số 1 thuộc Đảng bộ phường Hàng Bạc (hiện nay là phường Hoàn Kiếm).
Về nghỉ hưu, sinh hoạt hằng ngày với bà con xóm giềng, phố phường với bao tình cảm chân thành, thương mến, không ngại tuổi cao, sức yếu, bà vẫn tham gia hoạt động ở Đảng ủy phường và tổ dân phố.
Bà Phan Mai Phương chia sẻ: "Tận đáy lòng tôi luôn tâm nguyện mãi mãi phải vâng theo lời căn dặn của Bác, theo ánh sáng soi đường của Bác, luôn đặt lợi ích của Tổ quốc, của tập thể lên trên hết. Vì vậy tôi thấm nhuần 'Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh' là phải học suốt đời".
Tin Gốc: Thanh Niên

