Mỗi lần giá vàng lập đỉnh, tôi lại thấy cảnh nhiều người xếp hàng từ sớm để mua: Lúc vàng lập đỉnh 190 triệu đồng một lượng, các hàng vàng ở miền Bắc lẫn miền Nam đều đông đúc… lúc 2-3h sáng vì quá nhiều người xếp hàng sẵn chờ đến lượt mua.
Nhưng khi giá giảm mạnh, như ngày hôm qua, không ít người lại vội bỏ công ăn chuyện làm xếp hàng để bán vàng ra. Điều khiến tôi thắc mắc là nếu mục tiêu là đầu tư, chẳng phải nguyên tắc thông thường là mua khi giá thấp và bán khi giá cao hay sao?
Trăm năm vàng vẫn là vàng, bây giờ xuống thì có lúc giá sẽ lên lại thôi mà? Hay với vàng, tâm lý đám đông lại có sức ảnh hưởng lớn hơn? Giá càng tăng thì càng sợ bỏ lỡ cơ hội nên đổ xô đi mua, còn khi giá giảm lại lo thua lỗ nên vội vàng bán ra.
Tôi không biết đây có phải là chiến lược của những người đầu tư vàng hay chỉ là phản ứng theo tâm lý thị trường. Theo mọi người, vì sao nhiều người lại có xu hướng mua vàng lúc giá cao nhưng bán khi giá thấp?
Tin Gốc: Vnexpress

Trước đây cả nhà tôi bán đồ ăn sáng, cụ thể là hủ tiếu. Từ 3h sáng hai vợ chồng đã dậy nhóm than, sau này có nồi điện thì đỡ cực hơn. Quán không có ngày nghỉ vì cuối tuần khách còn đông hơn ngày thường.
Quá mệt mỏi với công việc nên sau khi đứa con út ra trường và có việc, vợ chồng tôi giao quán lại cho đứa em đứng bán ngay, chẳng hề tiếc nuối chút nào. Cũng nhờ tiền lời mỗi ngày vài triệu đồng, thấp nhất chưa bao giờ thủng mốc một triệu, mà tôi nuôi được hai con ăn học.
Nghe nói đến tiền thì ham thế nhưng công việc một vòng quay lặp đi lặp lại suốt nhiều năm làm cả nhà tôi chán ngán.
Khi mới mở quán, ai cũng nghĩ chỉ cần đông khách là thành công. Nhưng đến lúc quán đông thật, họ lại phát hiện mình gần như bị trói vào công việc. Muốn nghỉ một ngày cũng khó. Muốn đi du lịch vài hôm càng khó hơn. Nhiều lúc treo biển nghỉ tạm một hôm để đi đám tiệc của người thân cũng thật khó.
Những năm gần đây, giá thịt, xương, rau, hành, dầu ăn, gia vị... gần như đều tăng. Tiền điện, tiền gas, tiền thuê mặt bằng, lương nhân viên cũng không đứng yên. Trong khi đó, một tô hủ tiếu tăng thêm 5.000 đồng cũng khiến không ít khách hàng lập tức đặt câu hỏi: "Sao tăng giá?".
Đó là cái khó mà chỉ người bán mới hiểu. Không tăng giá thì lợi nhuận bị bào mòn, thậm chí bán càng nhiều càng mệt. Nhưng tăng giá lại có nguy cơ mất khách, nhất là trong bối cảnh người tiêu dùng cũng đang phải thắt chặt chi tiêu.
Chủ quán vì thế luôn đứng giữa hai lựa chọn đều không dễ dàng giữ giá thì lỗ dần, còn tăng giá thì sợ khách quay lưng, muốn giảm giá nhưng nguyên vật liệu không giảm thì biết làm sao?
Những chuỗi, nhà hàng lớn có khó xử về vấn đề này hay không thì tôi chẳng biết, nhưng với những quán ăn bình dân, mỗi lần điều chỉnh giá không phải là cơ hội để kiếm thêm như nhiều người nghĩ đâu.
Mà thường chỉ là cách để giữ cho quán đủ sức tồn tại mà thôi.
Tin Gốc: Vnexpress

Năm 2011 tôi 24 tuổi. Sau khi học xong cao đẳng ngành du lịch và đã thử đi làm ở một khách sạn 5 sao với mức lương bọt bèo, sau 6 tháng vẫn chỉ là nhân viên part-time.
Tự thấy bản thân không có tài năng gì, không đẹp trai cao to vạm vỡ, không có tư duy kinh doanh, không có gan làm ăn, tôi quyết định đăng ký xuất khẩu lao động làm thuyền viên cho một du thuyền của Italy.
Lúc đầu, do tiếng Anh còn bập bẹ nên làm công việc thấp nhất với mức lương 650 USD (năm 2011), bao ăn ở trên tàu và làm thêm một số việc, mỗi tháng cũng được 800 - 900 USD nếu không mua sắm gì.
Tôi làm 9 tháng, về nghỉ 2 tháng. Năm 2012 là bước ngoặt lớn của cuộc đời khi may mắn và do chăm chỉ nên được lên chức, lương cứng 1.800 USD + tip từ 500 đến 700 euro.
Vậy là từ đó đến nay, 2026, chưa tháng nào kiếm dưới 2.500 USD. Thật sự, xuất khẩu lao động là con đường kiếm tiền tốt nhất đối với tôi.
Từ ngày đi xuất khẩu lao động, tôi có thể trả nợ, chăm lo cho cha mẹ, sửa nhà và mua được một miếng đất, có một số tiền để dành trong tài khoản, giúp đỡ chị anh, mua xe máy cho cha và chị hai... và nhiều việc khác nữa.
Nhưng nếu không có cái bằng cao đẳng du lịch thì lúc đó tôi không có đủ điều kiện nộp hồ sơ cho hãng du thuyền, nên đi học cũng rất quan trọng. Tôi rất biết ơn bằng cao đẳng du lịch và hãng du thuyền.
Tin Gốc: Vnexpress

Mười năm qua, tôi ăn phở không thêm gia vị, không hút cạn nước, chỉ ăn thịt và bánh phở. Với tôi, đó không phải là một trò lập dị hay cách gây chú ý, mà là một lựa chọn được hình thành từ thói quen, sức khỏe và cả cách nhìn nhận về ẩm thực. Khi chia sẻ câu chuyện này, tôi chỉ muốn góp thêm một góc nhìn vào cách chúng ta đang ăn uống.
Một bát phở đúng nghĩa không chỉ là sự kết hợp của bánh phở, thịt và nước dùng, mà còn là nghệ thuật cân bằng hương vị: ngọt thanh từ xương, thơm từ gia vị, đậm đà nhưng không gắt. Thế nhưng, trong thực tế, không ít người, trong đó có tôi trước đây, mỗi khi ăn phở thường thêm đủ thứ: chanh, ớt quả, tương ớt, thậm chí cả giấm tỏi. Việc này dường như đã trở thành thói quen phổ biến, đến mức nếu không nêm thêm gì, tôi sẽ cảm thấy thiếu.
Cho đến cách đây mười năm, tôi bắt đầu thay đổi. Lý do ban đầu là tôi gặp vấn đề về dạ dày, bác sĩ khuyên hạn chế đồ cay, chua và các loại gia vị mạnh. Khi ăn phở, tôi buộc phải bỏ ớt, chanh, giấm. Ban đầu, việc này khiến tôi cảm thấy nhạt nhẽo, khó ăn. Nhưng dần dần, khi không còn "che phủ" vị phở bằng các loại gia vị, tôi bắt đầu nhận ra một điều: mỗi quán phở có một hương vị riêng, và nếu không thêm gì, tôi mới thực sự cảm nhận được sự khác biệt ấy.
Với nhiều người, nước phở chính là "linh hồn" của món ăn, và việc bỏ lại nước bị xem là lãng phí, thậm chí "không biết thưởng thức". Nhưng với tôi, phần nước, dù ngon đến đâu, cũng thường chứa khá nhiều chất béo và muối. Khi ăn ngoài thường xuyên, việc húp cạn nước phở có thể khiến cơ thể nạp vào lượng natri vượt mức cần thiết. Vì vậy, tôi chọn cách chỉ ăn phần bánh và thịt.
>> Tôi ăn phở bỏ nửa bát nước dùng
Nhiều người bạn khi ăn cùng tôi thường đùa rằng tôi "ăn phở kiểu ăn bún". Thậm chí, có người còn chê tôi rằng ăn như vậy là "không đúng cách". Nhưng "đúng cách" là gì? Ai là người đặt ra tiêu chuẩn đó? Ẩm thực, suy cho cùng, là trải nghiệm cá nhân. Cùng một món ăn, mỗi người có thể cảm nhận khác nhau, tùy vào khẩu vị, sức khỏe và cả tâm trạng. Việc áp đặt một "chuẩn mực" cứng nhắc - phải vắt chanh, phải cho ớt, phải uống hết nước - vô tình khiến chúng ta đánh mất sự tự do trong việc thưởng thức.
Câu chuyện của tôi cũng phản ánh một vấn đề rộng hơn trong văn hóa ẩm thực hiện đại: chúng ta đang ăn theo thói quen hay theo nhu cầu thực sự của cơ thể? Rất nhiều người có thói quen thêm gia vị mà không hề nếm thử trước. Họ vắt chanh, cho ớt ngay khi bát phở vừa được đặt xuống, như một phản xạ. Điều này vô tình làm mất đi cơ hội cảm nhận hương vị nguyên bản mà người nấu đã dày công tạo ra.
Trong bối cảnh xã hội ngày càng quan tâm đến sức khỏe, việc lắng nghe cơ thể là điều nên được khuyến khích. Tất nhiên, tôi không phủ nhận rằng với nhiều người, việc thêm gia vị hay uống hết nước phở là một phần của niềm vui ẩm thực. Có người thích vị cay nồng của ớt, có người mê vị chua nhẹ của chanh, có người cảm thấy "đã" khi húp cạn bát nước nóng hổi. Vấn đề chỉ nằm ở chỗ: chúng ta có sẵn sàng đánh đổi nhiều rủi ro sức khỏe cho vị ngon đầu lưỡi?
Xét cho cùng, mục đích của ăn uống không phải là tuân thủ một quy chuẩn nào đó, mà là mang lại sự hài lòng và cân bằng cho mỗi người. Tôi không dám nói ăn như mình mới đúng. Nhưng ít nhất, đó là cách khiến tôi cảm thấy phù hợp và thoải mái và giữ được sức khỏe.
Tin Gốc: Vnexpress

