Mười năm qua, tôi ăn phở không thêm gia vị, không hút cạn nước, chỉ ăn thịt và bánh phở. Với tôi, đó không phải là một trò lập dị hay cách gây chú ý, mà là một lựa chọn được hình thành từ thói quen, sức khỏe và cả cách nhìn nhận về ẩm thực. Khi chia sẻ câu chuyện này, tôi chỉ muốn góp thêm một góc nhìn vào cách chúng ta đang ăn uống.
Một bát phở đúng nghĩa không chỉ là sự kết hợp của bánh phở, thịt và nước dùng, mà còn là nghệ thuật cân bằng hương vị: ngọt thanh từ xương, thơm từ gia vị, đậm đà nhưng không gắt. Thế nhưng, trong thực tế, không ít người, trong đó có tôi trước đây, mỗi khi ăn phở thường thêm đủ thứ: chanh, ớt quả, tương ớt, thậm chí cả giấm tỏi. Việc này dường như đã trở thành thói quen phổ biến, đến mức nếu không nêm thêm gì, tôi sẽ cảm thấy thiếu.
Cho đến cách đây mười năm, tôi bắt đầu thay đổi. Lý do ban đầu là tôi gặp vấn đề về dạ dày, bác sĩ khuyên hạn chế đồ cay, chua và các loại gia vị mạnh. Khi ăn phở, tôi buộc phải bỏ ớt, chanh, giấm. Ban đầu, việc này khiến tôi cảm thấy nhạt nhẽo, khó ăn. Nhưng dần dần, khi không còn “che phủ” vị phở bằng các loại gia vị, tôi bắt đầu nhận ra một điều: mỗi quán phở có một hương vị riêng, và nếu không thêm gì, tôi mới thực sự cảm nhận được sự khác biệt ấy.
Với nhiều người, nước phở chính là “linh hồn” của món ăn, và việc bỏ lại nước bị xem là lãng phí, thậm chí “không biết thưởng thức”. Nhưng với tôi, phần nước, dù ngon đến đâu, cũng thường chứa khá nhiều chất béo và muối. Khi ăn ngoài thường xuyên, việc húp cạn nước phở có thể khiến cơ thể nạp vào lượng natri vượt mức cần thiết. Vì vậy, tôi chọn cách chỉ ăn phần bánh và thịt.
>> Tôi ăn phở bỏ nửa bát nước dùng
Nhiều người bạn khi ăn cùng tôi thường đùa rằng tôi “ăn phở kiểu ăn bún”. Thậm chí, có người còn chê tôi rằng ăn như vậy là “không đúng cách”. Nhưng “đúng cách” là gì? Ai là người đặt ra tiêu chuẩn đó? Ẩm thực, suy cho cùng, là trải nghiệm cá nhân. Cùng một món ăn, mỗi người có thể cảm nhận khác nhau, tùy vào khẩu vị, sức khỏe và cả tâm trạng. Việc áp đặt một “chuẩn mực” cứng nhắc – phải vắt chanh, phải cho ớt, phải uống hết nước – vô tình khiến chúng ta đánh mất sự tự do trong việc thưởng thức.
Câu chuyện của tôi cũng phản ánh một vấn đề rộng hơn trong văn hóa ẩm thực hiện đại: chúng ta đang ăn theo thói quen hay theo nhu cầu thực sự của cơ thể? Rất nhiều người có thói quen thêm gia vị mà không hề nếm thử trước. Họ vắt chanh, cho ớt ngay khi bát phở vừa được đặt xuống, như một phản xạ. Điều này vô tình làm mất đi cơ hội cảm nhận hương vị nguyên bản mà người nấu đã dày công tạo ra.
Trong bối cảnh xã hội ngày càng quan tâm đến sức khỏe, việc lắng nghe cơ thể là điều nên được khuyến khích. Tất nhiên, tôi không phủ nhận rằng với nhiều người, việc thêm gia vị hay uống hết nước phở là một phần của niềm vui ẩm thực. Có người thích vị cay nồng của ớt, có người mê vị chua nhẹ của chanh, có người cảm thấy “đã” khi húp cạn bát nước nóng hổi. Vấn đề chỉ nằm ở chỗ: chúng ta có sẵn sàng đánh đổi nhiều rủi ro sức khỏe cho vị ngon đầu lưỡi?
Xét cho cùng, mục đích của ăn uống không phải là tuân thủ một quy chuẩn nào đó, mà là mang lại sự hài lòng và cân bằng cho mỗi người. Tôi không dám nói ăn như mình mới đúng. Nhưng ít nhất, đó là cách khiến tôi cảm thấy phù hợp và thoải mái và giữ được sức khỏe.
Tôi năm nay 34 tuổi, có hai cậu con trai. Bé đầu 7 tuổi và thứ hai 3 tuổi. Chồng đi làm ăn xa nên mình tôi nuôi dạy con. Cậu con trai đầu của tôi tuy mới lên 7 nhưng tính tình khá bướng với lì lợm.
Tôi nói gì con cũng cãi, ông bà nói con cũng cãi cho bằng được. Con không bao giờ biết mình sai, thường xuyên đổ lỗi cho người khác. Lỗi của con, con lúc nào cũng tìm lý do để giải thích cho mình.
Tôi đã áp dụng nhiều biện pháp, từ mềm mỏng, tâm sự đến quát mắng, đánh đòn nhưng sau mọi thứ đâu lại vào đấy. Cách đây mấy hôm, soạn sách cho con, tôi thấy dòng chữ: Mẹ rất độc ác, tim tôi như hững lại một nhịp mà cứ thế tôi òa khóc.
Khóc như một đứa trẻ trước mặt con. Lúc này con xin lỗi tôi, con bảo là do mẹ hay nạt con với đánh con nên con mới viết thế. Vậy hóa ra bao lần tôi phạt, con không nghĩ rằng do mình sai mà trong suy nghĩ của con là do tôi độc ác.
Tôi cảm thấy bất lực thực sự, con mới 7 tuổi đã như thế thì mấy năm nữa con bước vào tuổi dậy thì tôi làm sao dạy dỗ được con nên người. Phải chăng vì sống xa chồng, nhà không có đàn ông nên con trai tôi mới lì lợm và bướng bỉnh như thế.
Do tôi nghĩ quá vấn đề lên, hay do con tôi thực sự là một đứa trẻ hư. Tôi cần các bậc làm cha, làm mẹ trên diễn đàn cho tôi một lời khuyên. Thực sự mà nói, làm mẹ của hai cậu con trai thời buổi bây giờ tôi có quá nhiều nỗi lo.
"Khi nhận được điểm thi đại học năm 2018 - năm mà đề thi được đánh giá là rất khó, nhiều câu hỏi tôi chưa bao giờ gặp - tôi chỉ được 18,5 điểm ở khối A00. Hôm đó, mẹ ở viện gọi về hỏi tôi 'có đậu trường nguyện vọng 1 không?'. Nhưng tôi thiếu 0,2 điểm để đậu. Khi biết tôi đã trượt, gia đình cũng rất buồn, nhưng không ai trách móc.
Sau đó, tôi phải chọn học trường nguyện vọng 2, chuyên ngành Công nghệ thông tin. Gia đình cũng ủng hộ tôi hết mình. Bây giờ, tôi đang làm một nhân viên IT bình thường và mỗi ngày vẫn luôn trau dồi kiến thức để tìm cơ hội tốt hơn. Nhìn lại những gì đã qua, tôi thấy biết ơn vì gia đình vẫn luôn ở bên mình trong suốt giai đoạn khó khăn đó.
Đôi khi, tôi còn cảm thấy trượt nguyện vọng 1 cũng không phải điều gì quá tệ vì nhớ đó mà tôi sống được với ước mơ và hoài bão của mình. Nên hôm nay, có phụ huynh nào thấy điểm thi của con em mình chưa được ưng ý thì cũng đừng trách móc vì các em đã cố gắng hết sức rồi. Điều các con cần là sự động viên và đồng hành của cha mẹ trên chặng đường đại học gian nan sắp tới".
Đó là chia sẻ của độc giả Laituananh sau khi Bộ Giáo dục và Đào tạo công bố điểm thi tốt nghiệp THPT và phổ điểm các tổ hợp xét tuyển đại học 2026. Hơn 1,2 triệu thí sinh tham dự kỳ thi tốt nghiệp THPT năm nay, mức đông kỷ lục. Ngoài để xét công nhận tốt nghiệp, điểm thi là điều kiện bắt buộc để đăng ký xét tuyển đại học. Trong 5 khối xét tuyển đại học phổ biến, D01 có nhiều thí sinh dự thi nhất với hơn 330.500 em, tiếp đến là C00 (hơn 277.100), A00 (hơn 175.200). Sau khi biết điểm thi, với nhiều gia đình, đó có thể là khoảnh khắc vui nhất của mùa hè, cũng có thể là khoảnh khắc nặng nề nhất.
>> Vỡ mộng lớp 10 trường top dù con năm nào cũng đạt học sinh giỏi
Nhấn mạnh việc trượt trường đại học top đầu không quyết định tương lai của một người, bạn đọc Saumaithd lấy dẫn chứng từ chính trường hợp của bản thân: "Tôi có một đứa cháu gái học hành không quá xuất sắc, chỉ vào loại khá. Khi vào đại học, cháu cũng chỉ đỗ trường top 2. Nhưng khi ra trường, cháu xin được ngay vào một công ty nước ngoài lĩnh vực thương mại, trái ngược hoàn toàn với chuyên ngành được đào tạo là kỹ thuật.
Sau 10 năm làm việc, lương của cháu gấp hai lần so với mặt bằng chung. Sau đó, cháu tự xin nghỉ ra kinh doanh thương mại điện tử. Hôm qua, cháu bảo với tôi: 'Chẳng cần học nhiều đâu, vì kiến thức trên lớp áp dụng rất ít cho công việc thực tế'. Nên theo tôi, bạn nào học không quá giỏi, nhưng có sở trường về một thứ gì đó thì nên phát huy tối đa vì rất tốt cho sau này. Xã hội bây giờ có nhiều lựa chọn chứ không nhất thiết phải học trường top".
"Trước khi hỏi cơm phở có giảm giá không thì phải hỏi vì sao giá thực phẩm vẫn neo cao. Tôi đi chợ thấy rau cải giá từ 5 nghìn đồng đến 180 nghìn đồng một kg, thịt cá thì khỏi phải nói vẫn cao giá. Đi chợ cầm 100 nghìn đồng không đủ mua cho 3 người ăn, chưa tính gạo, gas, mắm muối... Với chi phí 35 nghìn đồng một phần ăn một người một buổi là phần ăn tiết kiệm thời điểm này".
Độc giả nickname christina62279 bình luận như trên, trả lời câu hỏi Xăng đã giảm về dưới 20 K, cơm phở thì sao?. Theo đó, giá xăng dầu đã giảm hơn 10 nghìn đồng tính từ đỉnh nhưng chưa thấy hàng quán nào chủ động giảm giá theo.
Đồng quan điểm, độc giả nickname thanhduy1211 nói: "Thật ra xăng không liên quan đến chi phí vận chuyển, mà là dầu mới tác động trực tiếp đến khâu phân phối hàng hóa. Cho nên mượn xăng tăng là sai, mà các nguyên vật liệu tăng mới là nguyên nhân. Giá cả như xương mọc ngược, chỉ đi được một chiều lên chứ xuống là vướng ngay".
"Tôi cũng hay ăn quán và thấy giá tăng nhưng vẫn chấp nhận vì đơn giản: Giá xăng dầu giảm nhưng tiền đi chợ, chi phí vận chuyển, nguyên vật liệu dùng cho nấu nướng không hề giảm.
Chủ quán ăn thì cũng là người tiêu dùng và chi phí cho cuộc sống của họ cũng tăng thì giờ kêu giảm thì giảm vào đâu? Nếu cảm thấy quán ăn giá cao thì ăn quán khác hoặc tự mua về nhà nấu cho tiết kiệm", độc giả thanh.ngthi1966 nêu quan điểm.
Trước đó, bài viết Nhiều gia đình 'thắt lưng buộc bụng' nhưng hóa đơn vẫn phình to cho biết chi phí thực phẩm cũng tiếp tục leo thang. Từ đầu năm đến nay, nhiều hàng quán tại TP HCM đã tăng giá bán một đến hai lần, với mức tăng phổ biến 5.000-10.000 đồng mỗi phần ăn, tương đương 5-20% so với cùng kỳ năm ngoái.
Theo các đơn vị kinh doanh, việc tăng giá chủ yếu xuất phát từ chi phí đầu vào leo thang. Giá gas tăng khoảng 40% so với cùng kỳ năm ngoái, trong khi chi phí vận chuyển, bao bì và nhiều nguyên liệu chế biến thực phẩm tăng 10-30%, khiến các hàng quán khó duy trì mức giá cũ.
Tại các chợ truyền thống, giá nhiều mặt hàng tươi sống cũng neo ở mức cao. Nhiều tiểu thương cho biết giá cá biển hiện tăng 15-30% so với cùng kỳ năm ngoái, trong khi thịt bò tăng khoảng 10%.
Độc giả nickname Sông Đông êm đềm: "Xăng dầu không đem nấu ngay thành cơm bún phở được. Mà nguyên liệu như bò gà, bánh phở, gia vị, nhân công đều tăng không giảm, thì quán bún phở họ lấy gì để giảm?
Ngay như các bạn đi siêu thị mua gói mì tôm, chai nước mắm, gói gia vị đều tăng giá với tỷ lệ khá nhiều rồi nhé, và không có dấu hiệu giảm".
Theo điều hành của liên Bộ, giá xăng E10 RON 95-III giảm 840 đồng vềcòn 19.910 đồng một lít.Tương tự, giá E5 RON 92 đồng hạ 770 đồng, còn 19.350 đồng một lít. Đây là ngưỡng giá thấp nhất kể từ khi xảy ra xung đột Trung Đông vào cuối tháng 2.
Mỗi lít diesel thấp hơn 1.670 đồng, về quanh 21.860 đồng một lít. Dầu mazut cũng hạ 1.650 đồng so với 7 ngày trước.
Với điều chỉnh chiều nay, giá dầu diesel đã giảm hơn một nửa so với mức đỉnh thiết lập ngày 3/4 (44.780 đồng một lít).