Tôi 26 tuổi, kỹ sư công trình, đến với bạn gái khi bản thân chán nản, chỉ muốn tìm người để giải khuây, trong khi em lại có cảm tình với tôi, yêu vô lý trí. Sau hai tháng mập mờ, tôi có tình cảm với em, cả hai quyết định sống chung. Chuyện chẳng có gì khi tôi quyết định sang Nhật để kiếm chút vốn khi về nước và muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn. Em chuyên ngành kỹ thuật, có đam mê tiếng Nhật nên học rất tốt, đang giảng dạy tại một trung tâm tiếng Nhật. Khi phỏng vấn đậu đơn hàng đi Nhật, bạn gái dạy tôi tiếng, từ đây hay xảy ra mâu thuẫn trong cách học. Có lẽ phương pháp dạy học của em không phù hợp với tôi, hoặc tôi học không như kỳ vọng của em, vì thế xảy ra những bất đồng nho nhỏ nhưng qua ngày mới lại vui vẻ.
Tháng vừa rồi, em dạy khá nhiều, bị stress trong công việc, stress cả trong việc học nâng cao, lại thêm áp lực từ tôi. Tôi luôn nghĩ bạn gái phải dạy tiếng Nhật, hai người sẽ dành nhiều thời gian học cùng nhau, thực tế tháng đó gần như không học được bao nhiêu. Em mệt mỏi vì mọi thứ, còn kết quả học của tôi cũng chỉ bình bình, không tiến bộ, lại vô tình tạo thêm áp lực cho em. Vì tháng 11 tôi sang Nhật làm việc nên cả hai dự định đầu tháng 7 sẽ về ra mắt hai gia đình. Đến khi bố mẹ tôi đề cập, em tỏ ra sợ hãi, né tránh. Tôi vào Sài Gòn để nói chuyện rõ ràng thì mới biết trong thời gian stress, em chia sẻ rất nhiều với một cậu học sinh mới quen, giữa hai người đã nảy sinh tình cảm.
Tôi thực sự sốc khi biết chuyện. Dạo này tôi mất ăn mất ngủ, không biết phải làm gì khi hai người vẫn sống chung nhà nhưng em lại để ý đến người khác. Em nói sợ khi tôi sang Nhật em sẽ cô đơn nên không muốn cưới để bị ràng buộc. Em còn cho rằng tôi thụ động, thiếu chí tiến thủ, không quan tâm đến cảm xúc của người yêu. Hơn hết, em đang có cảm giác yêu người kia, muốn được người đó che chở.
Tôi không biết phải làm gì để níu kéo tình cảm này. Tôi nghĩ chỉ cần còn yêu nhau sẽ vượt qua được mọi thứ. Bạn gái tôi là người tốt, giỏi, từng đổ vỡ một lần rồi mới đến với tôi. Em đảm đang, xinh xắn, hiền lành, chịu khó, lại cùng quê, cùng tuổi với tôi.
Từ khi nhắc đến chuyện cưới, em như trở thành người khác. Em sợ hãi, mất dần cảm giác với tôi, bắt đầu nghĩ nhiều về tương lai và lại đem lòng yêu một người ở Hà Nội, dù chỉ quen hơn một tháng. Tối vẫn ở cùng tôi nhưng em luôn nhắn tin, thích nghe những lời quan tâm, ngọt ngào từ người đó. Chúng tôi đã nói chuyện và thống nhất cho em hai tháng để suy nghĩ và lựa chọn. Giờ tôi không biết nên làm gì để ghi điểm lại trong mắt em. Tôi sắp đi Nhật 3 năm, liệu có nên tiếp tục níu kéo không? Lý trí và con tim tôi vẫn hướng về em. Tôi muốn chăm sóc, bảo vệ và bù đắp cho em vì trước đây đã vô tâm với cảm xúc của em. Hơn nữa, em cũng là mối tình đầu của tôi. Tôi rất mong nhận được chia sẻ và lời khuyên từ mọi người. Chân thành cảm ơn.
Tôi 28 tuổi, bố mẹ rất quan tâm đến chúng tôi, gia đình khá về mọi mặt. Từ nhỏ tôi đã tự lập, giờ có công việc tốt và thu nhập khá cao. Em 26 tuổi, con út trong gia đình, xinh đẹp, ngoan ngoãn, giao tiếp tốt, khéo léo và rất phấn đấu. Chúng tôi yêu nhau thật nhiều, cho nhau tất cả, nghĩ sẽ chẳng gì có thể chia tay.
Chúng tôi đã ra mắt bố mẹ hai bên. Bố mẹ tôi chê em ở xa quá, cưới nhau sau này sẽ vất vả, dù vậy tôi vẫn yêu thương và chăm sóc em. Sau khi học xong em cũng xin được vào làm ở một công ty lớn, mức lương khá tốt dù hơi vất vả. Tôi có tham vọng, phấn đấu vươn lên, chán công việc ở cơ quan nhà nước nên tự vay tiền họ hàng rồi mở công ty riêng.
Từ đây tình cảm hai đứa rạn nứt khá nhiều. Công việc của tôi vất vả vì mới khởi nghiệp, không có thời gian quan tâm em như trước. Tôi cũng buồn vì chưa một lần em hỏi thăm xem công việc của tôi như nào. Thời điểm đó đối với tôi rất vất vả, mỗi ngày chỉ được ngủ 4-5 tiếng, bạn gái chưa một lần động viên.
Từ nhà tôi đến nhà em hơn 30km, tuần nào tôi cũng đưa em đi chơi 2-3 lần. Mỗi lần em trực đêm, tôi đều mua đồ ăn, dù nhà tôi cách chỗ em làm 15km. Tôi quan tâm em như vậy nhưng em luôn nói tôi ít thể hiện tình cảm. Một năm sau đó, công việc kinh doanh của tôi dần đi vào ổn định, thu nhập mỗi tháng hơn 40 triệu đồng, vậy mà em vẫn đòi chia tay.
Những ngày lễ, tôi đi chọn quà cho em rất chỉn chu, nghĩ em sẽ vui, trân trọng, nhưng không nhận lại được tình cảm của em. Giờ đây, chỉ một mâu thuẫn nhỏ, em dám quát tháo tôi. Tôi tức giận cũng mắng em và em bỏ đi. Em cho rằng tôi lạnh lùng vô tâm, không yêu thương em. Chúng mình không liên lạc gần 3 tháng rồi, cũng thấy rõ hai đứa có nhiều điểm không hợp nhưng tôi vẫn buồn và nhớ em nhiều. Tôi phải làm sao đây?
Vợ chồng tôi cưới nhau khi cả hai ngoài 35 tuổi. Chúng tôi đều có công việc ổn định trong cơ quan nhà nước. Vợ chồng sống với nhau vui vẻ, hạnh phúc, không có mâu thuẫn gì lớn xảy ra. Theo đánh giá của mọi người, vợ tôi là người có hình thức đẹp, giao tiếp nhẹ nhàng, chu đáo, cả gia đình tôi đều quý em.
Có một chuyện khiến tôi băn khoăn. Vợ có người bạn khác giới thân thiết. Người này cũng có chức vụ trong một cơ quan nhà nước. Anh ta có cảm tình với vợ tôi, còn em chỉ quý mến, trân trọng tình bạn này chứ không hề có ý gì khác. Vợ tôi và người này chơi với nhau lâu rồi, từ khi còn học đại học. Anh ta thường mời vợ tôi cùng một số bạn bè khác đi ăn mỗi khi có dịp.
Gần đây, nhiều đêm tôi thấy vợ chat với anh ta đến khuya. Hai người nói chuyện với nhau nhiều về vấn đề xã hội, không thấy những lời yêu thương. Tôi hỏi thì vợ nói chỉ là bạn bè, tâm sự bình thường. Tôi không hề thoải mái khi vợ nói chuyện với bạn thân nhiều như thế, nhưng cũng chưa bắt gặp họ có những hành động hoặc lời nói nào vượt quá giới hạn. Tôi phải làm sao đây? Mong các bạn cho tôi lời khuyên.
Nhiều ý kiến trái chiều được đưa ra trước câu chuyện của người vợ làm trong môi trường công nghệ, vô tư đi nhờ xe đồng nghiệp nam về nhà trong một tối mưa rồi xảy ra mâu thuẫn với chồng. Có người cho rằng người chồng quá nhạy cảm và thiếu tin tưởng vợ, số khác lại nhìn nhận việc giữ khoảng cách với đồng nghiệp khác giới sau khi kết hôn là điều cần thiết. Câu chuyện không chỉ xoay quanh một chuyến đi nhờ xe mà còn chạm đến vấn đề ranh giới trong hôn nhân, sự ghen tuông và niềm tin giữa vợ chồng. Dưới đây là những chia sẻ đáng chú ý từ nhiều góc nhìn khác nhau.
Nam đồng nghiệp có vợ bảo 'vào khách sạn cho mát' khi tôi đi nhờ xe
Có một lần tôi đi nhờ đồng nghiệp nam. Trên đường đi anh ấy tâm sự về cô vợ đoảng... Rồi anh ấy bảo muốn nói với tôi nhiều điều, thôi vào khách sạn nói chuyện cho mát, trời nắng quá. Tôi vô tư nói: nếu nắng thì vào quán em mời anh uống nước mát. Thế là anh ấy từ chối và đi tiếp về công ty.
Tôi bô bô kể chuyện ông anh lười quá, đang chạy xe lại đòi vào khách sạn cho mát. Mấy cậu thanh niên tủm tỉm cười và nói với anh ấy là "chú chơi không đẹp nhé". Còn tôi không hiểu gì hết. Một cậu đồng nghiệp phía sau nói "chị ngây thơ quá, anh ấy rủ chị vào khách sạn để 'xử lý' chị". Câu chuyện này cách đây vài chục năm rồi. Giờ tôi "cáo" rồi nhé. (Anh Kim Anh)
Chồng nhờ nam đồng nghiệp đưa tôi về khi anh bận việc
Bình luận của mọi người có bị nâng cao quan điểm quá không vậy? Năm năm kết hôn đi nhờ có một lần mà đánh giá nọ kia đủ đường thì tôi thật quá sợ. Môi trường tôi học đại học cho tới khi ra trường đi làm gần 20 năm tới giờ, cứ 10 người đàn ông chắc chỉ có hai người phụ nữ. Nên bạn bè, đồng nghiệp, khách hàng của tôi đều là đàn ông. Việc đi nhờ xe trong hoàn cảnh đó, tôi thấy quá sức bình thường. Tôi không như bạn tác giả đi có một lần, mà tôi đi hẳn vài lần.
Chồng tôi hoàn toàn thoải mái với việc đó. Thậm chí thời gian còn làm cùng công ty với chồng, chồng không đưa tôi về được còn nhờ đồng nghiệp nam chung của hai vợ chồng chở tôi về. Ủa, vậy chứ có vấn đề gì mà làm quá lên thế? Vợ chồng tin tưởng ở nhân cách nhau chứ ghen bóng gió rồi cãi nhau này nọ thì một là anh ta gia trưởng, hai là xem lại có khi anh ta đang từ bụng mình suy ra bụng người đấy. (hoatuyet)
Vợ đã vượt qua ranh giới bạn bè khi có nhiều bạn khác giới
Tôi có cô vợ có nhiều bạn là nam. Vì cũng là một trong các admin của fanpage một ban nhạc nam nên có nhiều bạn nam là điều đương nhiên. Tôi thấy cô ấy hay nhắn tin với nhiều người. Khi hỏi cũng trả lời nhắn với ai và về cái gì. Tin tưởng nên tôi chả soi xét làm gì...
Bình thường chẳng sao, quan hệ bạn bè bình thường nhưng khi tôi đầu tư thua lỗ, phải gánh nợ sẽ khác các bạn ạ. Tôi biết được qua người bạn thân của vợ tôi, cô ấy qua lại với người khác khi tôi khó khăn về tài chính. Dù biết lỗi một phần do tôi không lo được cho gia đình, nhưng các bạn ạ, lửa gần rơm cũng có ngày bén, nó bắt đầu từ cuộc nói chuyện bình thường, bạn bè. Vừa đủ thôi, cái gì nhiều quá cũng không tốt. (hainnb)
Tôi hạn chế cho nữ đồng nghiệp đi nhờ xe
Tôi là đàn ông và có nhiều đồng nghiệp nữ. Tuy nhiên, dù đi làm 15 năm rồi, tôi cũng hạn chế đưa đồng nghiệp nữ về nhà. Có hai lần tôi đưa về do hôm đó xưởng có việc tăng ca gấp, 12h đêm mới được về mà nhà bạn nữ đó không có ai đón được, nên tôi đi xe đi theo để dẫn về cho an toàn. Chắc quan điểm của tôi cổ hủ, nhưng tôi nghĩ nên giữ các nguyên tắc đó. Hơn nữa, tôi thấy đa phần các đồng nghiệp nữ của tôi đều gọi chồng hoặc người yêu tới đón khi trời mưa quá không về được, hoặc quên áo mưa, hoặc chủ động đi xe ôm hoặc taxi về, đặc biệt là các buổi tiệc tùng. (vuongtran.206)