Tôi 26 tuổi, quen bạn trai gần một năm. Anh hơn tôi ba tuổi, hiền lành, chăm chỉ và rất có trách nhiệm. Điều khiến tôi băn khoăn là hoàn cảnh gia đình anh. Bố mất sớm, mẹ sức khỏe yếu, một mình anh là lao động chính, còn em trai đang học đại học. Anh thường gửi gần hết lương về nhà nên bản thân chẳng để dành được bao nhiêu. Gia đình tôi biết chuyện đều khuyên nên suy nghĩ kỹ vì nếu lấy nhau sau này sẽ rất vất vả.
Mới đây, anh đưa tôi về quê ăn giỗ. Tôi chuẩn bị quà cáp cẩn thận, phụ mọi người rửa bát, dọn dẹp từ sáng đến chiều. Thế nhưng cả ngày gần như không mấy ai hỏi han hay nói chuyện với tôi. Lúc ra về, mẹ anh chỉ dặn anh mang ít đồ lên thành phố rồi quay vào nhà. Trên đường về, anh cứ xin lỗi rồi bảo người nhà vốn ít nói chứ không có ý gì.
Tôi hiểu không thể đánh giá một gia đình chỉ qua một lần gặp nhưng cảm giác lạc lõng, không được chào đón ấy khiến tôi cứ suy nghĩ mãi. Tôi rất yêu anh, còn anh cũng luôn đối xử tốt với tôi, chỉ là tôi không biết mình đã làm gì sai hay gia đình anh không ưng tôi ở điểm nào mà có thái độ như vậy. Từ hôm đó về, tôi cảm thấy khá buồn và bất an.
Tin Gốc: Vnexpress

Cuộc sống này nhiều khi thấy quá mệt mỏi. Nhiều khi bên ngoài và bên trong của một con người và một gia đình là bức tranh hai mặt. Tôi là nữ, 34 tuổi, lấy chồng xa được 10 năm. Chồng hơn tôi 3 tuổi, làm nhà nước. Chúng tôi có một con trai, một con gái học lớp một và lớp năm, rất quấn mẹ và thương mẹ. Nhìn bề ngoài, gia đình tôi thật đẹp, thật hạnh phúc khi tôi ở nhà có công việc buôn bán ổn định, nhẹ nhàng, chồng làm gần nhà. Những ai tiếp xúc hay cấp dưới đều nói chồng tôi hiền, nhẹ nhàng. Nhưng ở cùng mới biết anh gia trưởng và khó tính thế nào.
10 năm cưới nhau, mỗi lần nhận lương anh luôn nói bóng gió so sánh rằng ước gì lấy vợ nhà nước thì mỗi tháng hai lương đều như vắt tranh, không phải khổ như giờ. Trong khi đó tôi ở nhà buôn bán đủ thứ, cố gắng làm để không phụ thuộc chồng. Việc buôn bán của tôi cũng được do có lượng khách quen, rồi vừa nhà cửa, bát chén, cơm nước, con cái, rồi lấy hàng,... Một ngày của tôi lúc nào cũng rất mệt, vậy mà nhiều lúc gạt chân chống xe xuống là anh chê bai, nói móc tôi. Anh là kiểu người muốn hay thích gì là tự quyết định, chẳng cần tôi đồng ý hay không. Nhưng tôi thì không được như thế.
Chị gái lấy chồng cách tôi 40 cây số nhưng cả năm hoặc may lắm thì năm tôi lên chị chơi được một hai ngày. Chị rất muốn xuống tôi chơi nhưng tôi luôn lấy lý do về nội vì biết chị xuống thì tôi vui nhưng chồng tôi không thích, chị về là anh nói tôi, dùng những từ rất tệ, xúc phạm để chửi. Ngay cả việc về quê cũng rất khó khăn, phải gia đình có việc cưới hỏi mới được về. 10 năm tôi mới về được hai lần. Ba mẹ con về từ Nam ra Bắc, anh chỉ đưa 2 triệu. Anh nhiều lần xúc phạm gia đình tôi, cả sau lưng và trước mặt. Nhưng bố mẹ và chị gái tôi đều bảo "kệ nó, nói gì kệ nó, nhịn cho con, ly hôn khổ con". Hai lần tôi bỏ về ngoại, anh không gọi điện thoại, không nói gì. Bố mẹ không chịu nên tôi lại phải tự vào.
Vì vậy tôi cứ sống, kiếm tiền mặc kệ bản thân vì sống với nhau nhưng luôn trong trạng thái sợ bị chửi, bị so sánh, khinh thường. Nhiều người bảo tôi sao không ly hôn, giờ người ta ly hôn đầy nhưng tôi không dám vì ly hôn, tôi không có gì để giành quyền nuôi con. Không có tiền để làm lại không có ai chống lưng. Vậy nên 10 năm tôi nghĩ mình còn cố được thì cố.
Hôm nay có biến cố. Anh bảo bố mẹ mua cho mảnh đất gần nhà bố mẹ, hai vợ chồng bán đi về ở gần để lo cho mẹ vì bố mới mất. Anh là con trai một, không thể bỏ mẹ được. Tôi bảo đón mẹ qua thì không ai chịu. Tôi nói luôn tôi với gia đình chồng không hợp, mẹ chồng 65 tuổi rất khó tính và nghe lời con gái (nhà có 3 cô con gái lấy chồng gần). Mấy ngày gần đây, chúng tôi cãi nhau liên tục vì tôi không chịu. Nếu đi như vậy, tôi phải làm lại từ đầu, ở nơi mới đó không phù hợp với những sản phẩm tôi đang buôn bán ở đây. Nếu tôi không kiếm được tiền, sẽ không thể ở được với anh vì anh sẽ chửi rất ác dù tôi không ăn chơi, không tụ tập, không ăn hàng, không mua sắm gì lung tung. Nếu mua, tôi tự kiếm tiền mua được nhưng phải giấu vì nếu anh biết lại chửi.
Nhiều khi muốn bỏ đi làm công ty nhưng không được vì mới ba mấy tuổi mà tôi đã thoái hóa gai đốt sống lưng, làm nhiều, ngồi nhiều là tôi đau lắm. Giờ tôi chẳng biết mình tồn tại vì cái gì. 10 năm lấy chồng, tôi không có gì ngoài hai đứa con. Nếu ly hôn, tôi cũng không còn được ở bên con nữa. Khi viết những dòng này, tôi rất buồn vì không có ai để bám víu, chia sẻ. Cảm ơn mọi người đã đọc.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi quen anh gần hai năm, tình cảm lúc đầu khá bình thường, không quá ồn ào nhưng ổn định. Khi đó tôi đã 28 tuổi nên mẹ tôi hỏi thẳng anh về dự định cưới xin. Anh nói sang năm sẽ tính chuyện lâu dài, chỉ cần ổn định thêm công việc. Tôi cũng tin và tiếp tục gắn bó. Nhưng chưa đầy vài tháng sau, anh chủ động nói muốn chia tay với lý do cần tập trung cho sự nghiệp, chưa nghĩ đến chuyện lập gia đình.
Sau khi chia tay khoảng hai tháng, tôi nhắn anh trả lại chiếc laptop anh mượn từ lúc còn quen nhau. Khi lấy lại máy, tôi phát hiện anh quên đăng xuất tài khoản nhắn tin. Lúc đó tôi mới biết trong suốt thời gian quen tôi, anh vẫn dùng Tinder, nhắn tin với nhiều người khác, nói chuyện nhạy cảm và gặp gỡ bên ngoài. Có những đoạn tin nhắn anh chủ động tán tỉnh khách hàng nữ ở nơi anh làm, thậm chí rủ đi chơi riêng.
Cùng thời điểm đó, anh tán một cô gái làm chung phòng, còn mượn tiền bạn để mua giỏ quà sang nhà ra mắt bố mẹ cô ấy. Tôi suy nghĩ khá lâu rồi quyết định nhắn tin cho cô gái kia, nói rõ mình là người yêu cũ và khuyên cô ấy nên cẩn thận. Tối hôm đó, tôi thấy anh nhắn với bạn rằng tôi phá chuyện của anh, nói tôi là kiểu không ăn được thì đạp đổ, còn chê tôi lớn tuổi nên không ai lấy. Trong khi đó, chỉ cần anh dỗ dành vài câu, cô gái kia lại quay sang nói chuyện ngọt ngào như không có gì.
Có lúc tôi định gửi hết tin nhắn để cô gái kia biết rõ con người thật của anh. Nhưng sau đó tôi thấy anh đăng ảnh hai người chụp chung, để dòng trạng thái "vợ yêu", trong khi đang mặc chiếc áo tôi từng tặng. Hai năm quen nhau, anh chưa từng công khai tôi vì nói không thích mạng xã hội. Nhìn cảnh đó, tôi dừng lại, không gửi thêm gì nữa. Sau chuyện đó, tôi cắt liên lạc hoàn toàn.
Thời gian trôi qua khá nhanh, đến giờ tôi đã 36 tuổi, sống một mình, đi làm, sinh hoạt bình thường. Nhiều người hỏi sao không quen ai nữa, nhưng tôi thấy cuộc sống hiện tại khá nhẹ nhàng. Đôi lúc tôi cũng nghĩ lại chuyện cũ, không biết quyết định im lặng và rút lui khi đó là đúng hay sai. Nhưng đến giờ, tôi vẫn thấy ở một mình, tập trung cho công việc và cuộc sống riêng có lẽ phù hợp với mình hơn.
Thanh Yến
Nguồn: https://vnexpress.net/biet-anh-co-nguoi-moi-toi-nhan-tin-nhac-co-ta-can-than-5056568.html

Tôi sinh năm 2007, năm nay 19 tuổi. Tháng 8/2025, khi vừa tròn 18, tôi chính thức bắt đầu hành trình bốn năm du học tại một trường đại học nổi tiếng ở Canada. Trước đó, tôi từng là học sinh chuyên Anh của một trường chuyên cấp ba ở Việt Nam. Tôi từng nghĩ mình đủ tự tin, đủ giỏi, đủ bản lĩnh để bước ra thế giới. Ngày xách vali ra sân bay, tôi háo hức hơn là lo sợ. Trong đầu tôi là những hình dung đẹp đẽ: những giảng đường hiện đại, những người bạn quốc tế, những chuyến đi khám phá một đất nước phát triển. Tôi tin rằng tuổi trẻ của mình sẽ rực rỡ hơn khi được sống trong một môi trường như vậy.
Những tuần đầu tiên đúng là như vậy. Tôi choáng ngợp trước cảnh sắc Canada: bầu trời cao và xanh, những hàng cây lá phong, không khí trong lành và nhịp sống văn minh. Tôi hào hứng khám phá siêu thị, tàu điện ngầm, những quán cà phê nhỏ xinh. Tôi tự hào khi có thể giao tiếp trôi chảy bằng tiếng Anh, khi không bị "khớp" trong các buổi học. Nhưng sự háo hức ấy không kéo dài lâu. Chỉ sau vài tháng, khi sự mới mẻ dần qua đi, tôi bắt đầu cảm nhận rõ một thứ cảm xúc âm ỉ: cô đơn. Cô đơn không phải là không có ai xung quanh. Ở trường, tôi vẫn đi học, vẫn làm việc nhóm, vẫn nói cười xã giao. Nhưng khi trở về phòng ký túc xá, khi cánh cửa khép lại, tôi thấy mình lạc lõng giữa một thế giới không phải của mình.
Tôi nhớ tiếng Việt, nhớ cách mọi người nói chuyện ồn ào, gần gũi, nhớ những quán ăn vỉa hè, nhớ mùi cơm mẹ nấu. Tôi nhớ cả cái nắng oi ả của Việt Nam, thứ mà trước đây tôi từng than phiền. Sau hai tháng, tôi có một buổi tối không thể quên. Tôi ngồi trên giường, nhìn ra cửa sổ là màn đêm lạnh lẽo của Canada và gọi cho mẹ. Khi nghe giọng mẹ: "Con khỏe không?", tôi khóc nấc lên và nói con muốn về nhà, con không chịu nổi nữa. Tôi từng nghĩ mình mạnh mẽ nhưng hóa ra, ở tuổi 18, rời xa gia đình cách nửa vòng trái đất, tôi vẫn chỉ là một đứa con nhớ nhà. Có những đêm, đến giờ đi ngủ, tôi lại gọi điện cho bố mẹ, vừa nói chuyện vừa nghẹn ngào. Ở Canada là buổi tối, còn ở Việt Nam là buổi sáng hôm sau. Chênh lệch múi giờ khiến cuộc trò chuyện càng trở nên chênh vênh.
Ngoài nỗi nhớ nhà, tôi còn phải đối diện với sốc văn hóa. Bạn bè ở đây khác tôi rất nhiều. Họ lớn lên trong môi trường đề cao sự độc lập. Họ thẳng thắn, đôi khi đến mức lạnh lùng. Những câu chuyện của họ xoay quanh những trải nghiệm tôi chưa từng có. Tôi thấy mình nhỏ bé và xa lạ. Rồi mùa đông đến. Nếu nỗi cô đơn là cái lạnh trong lòng, thì mùa đông Canada là cái lạnh cắt da cắt thịt ngoài đời thực. Ở Việt Nam, tôi chưa từng trải qua mức nhiệt âm độ C. Ở đây, có những ngày nhiệt độ xuống dưới 0 độ, gió buốt đến mức chỉ cần hở da vài phút là tê cóng. Tôi nhớ lần đầu tiên bước ra ngoài khi tuyết rơi dày. Mọi thứ trắng xóa, đẹp nhưng lạnh lẽo. Tôi co ro trong chiếc áo khoác dày, tự hỏi vì sao mình lại chọn một nơi xa xôi và khắc nghiệt thế này.
Tết Nguyên Đán vừa rồi là cái Tết vắng lặng nhất trong đời tôi. Ở Canada, đó chỉ là một ngày bình thường, không có mùi bánh chưng, không có tiếng cười họ hàng, không có cảm giác sum vầy. Tối hôm ấy, mẹ gọi cho tôi. Ở Canada là buổi tối, còn ở Việt Nam đã là sáng mùng Một. Tôi nhìn màn hình điện thoại, thấy gương mặt bố mẹ qua video call mà nước mắt chảy dài. Tôi nhận ra, du học không chỉ là những tấm ảnh đẹp trên mạng xã hội. Nó là những khoảng lặng rất dài của nỗi nhớ, là những bữa cơm ăn một mình, là những ngày tự đi khám bệnh, tự lo từng việc nhỏ.
Có lúc tôi tự hỏi: liệu mình có quyết định sai? Nhưng rồi, sau tám tháng đầu tiên đầy khủng hoảng, tôi bắt đầu học cách đối diện thay vì trốn tránh. Tôi hiểu rằng cảm giác buồn bã, cô đơn khi du học là điều bình thường, không có nghĩa là tôi yếu đuối. Nó chỉ cho thấy tôi đang bước ra khỏi vùng an toàn. Tôi bắt đầu chủ động thay đổi. Thay vì chỉ quanh quẩn trong phòng, tôi tham gia câu lạc bộ ở trường. Tôi đăng ký làm tình nguyện viên cho một sự kiện sinh viên quốc tế. Tôi tập mở lòng, chủ động bắt chuyện, dù đôi khi vẫn còn ngại ngùng.
Và tôi đã có một người bạn thân, một cô gái người bản địa. Chúng tôi gặp nhau trong một lớp học nhóm. Cô ấy kiên nhẫn lắng nghe tôi kể về Việt Nam, về Tết, về gia đình. Đổi lại, tôi học từ cô ấy cách sống độc lập và tự tin hơn. Tình bạn ấy không xóa đi hoàn toàn nỗi nhớ nhà nhưng khiến tôi cảm thấy mình không còn một mình. Tôi cũng học cách chăm sóc bản thân. Tôi tập nấu những món ăn Việt trong căn bếp nhỏ. Tôi giữ thói quen gọi điện cho bố mẹ đều đặn nhưng không còn khóc mỗi lần nói chuyện. Tôi viết nhật ký, ghi lại những cảm xúc của mình thay vì để chúng dồn nén.
Quan trọng nhất, tôi thay đổi cách nhìn về sự thích nghi. Trước đây, tôi nghĩ thích nghi là phải nhanh chóng hòa nhập, phải mạnh mẽ ngay lập tức. Nhưng tôi nhận ra thích nghi là một quá trình, có thể chậm, có thể đau nhưng nếu ta kiên nhẫn, nó sẽ diễn ra. Tám tháng đầu tiên ở Canada không phải quãng thời gian dễ dàng nhưng chính những tháng ngày khủng hoảng ấy đã dạy tôi nhiều hơn bất kỳ bài giảng nào trong giảng đường.
Tôi học được rằng trưởng thành là chấp nhận những đêm khóc một mình mà vẫn thức dậy đi học vào sáng hôm sau; là nhớ nhà nhưng không bỏ cuộc; là hiểu rằng bố mẹ không thể ở bên mãi và mình phải học cách tự đứng vững. Tôi cũng hiểu cuộc sống của ai rồi cũng sẽ có những thay đổi lớn, không ai có thể sống mãi trong vùng an toàn. Du học chỉ là một ví dụ rõ nét của việc bị đặt vào môi trường hoàn toàn mới. Nếu tôi vượt qua được điều này, tôi tin mình sẽ đủ bản lĩnh để đối diện với những thử thách khác trong tương lai.
Giờ đây, tôi vẫn nhớ Việt Nam da diết, vẫn đếm từng ngày để được về thăm nhà. Nhưng tôi cũng bắt đầu yêu cuộc sống ở Canada theo cách riêng của mình: yêu những buổi sáng tuyết tan, yêu những cuộc trò chuyện đa văn hóa, yêu cảm giác tự lập. Nếu có ai hỏi tôi rằng du học có đáng không, tôi sẽ không trả lời bằng sự hào nhoáng. Tôi sẽ nói rằng đáng vì nó buộc bạn phải trưởng thành. Tôi biết ơn những tháng ngày khủng hoảng ấy, vì nhờ chúng, tôi học được cách tự ôm lấy chính mình nơi đất khách.
Tin Gốc: Vnexpress

