Liên quan đến thông tin lan truyền trên mạng xã hội về trường hợp một sản phụ bị mất vận động hai chân sau sinh mổ tại Bệnh viện Thanh Nhàn (Hà Nội), ngày 27-7, bệnh viện đã có thông tin chính thức.
Theo phản ánh trên mạng xã hội, ngày 15-4-2026, sản phụ M. nhập Bệnh viện Thanh Nhàn để sinh mổ chủ động trong tình trạng sức khỏe bình thường. Sau ca mổ, chị đã được giảm đau bằng phương pháp gây tê ngoài màng cứng.
Đến sáng 16-4, chị xuất hiện tình trạng mất hoàn toàn vận động hai chân.
Theo chia sẻ của sản phụ, khi nhiều lần báo nhân viên y tế về dấu hiệu bất thường, chị được giải thích có thể là tác dụng phụ của thuốc tê và tiếp tục theo dõi.
Bài đăng cho biết sau hơn 24 giờ, bệnh viện mới truyền thuốc, chụp cộng hưởng từ (MRI). Sau đó, gia đình đề nghị chuyển sản phụ đến Bệnh viện Bạch Mai điều trị. Tại đây chị được chẩn đoán viêm tủy và tổn thương rễ thần kinh sau gây tê.
Sau hơn ba tháng điều trị và phục hồi chức năng, sản phụ cho biết vẫn chưa thể tự đi lại, phải tiếp tục tập phục hồi chức năng. Gia đình cũng cho rằng bệnh viện mới hỗ trợ 50 triệu đồng nhưng chưa giải thích rõ nguyên nhân cũng như phương án hỗ trợ lâu dài.
Thông tin chính thức, Bệnh viện Thanh Nhàn cho biết ngay sau sự việc đã thành lập hội đồng chuyên môn để rà soát toàn bộ hồ sơ bệnh án, quy trình phẫu thuật, gây tê, giảm đau sau mổ và quá trình theo dõi, xử trí người bệnh.
Theo bệnh viện, ngày 15-4, chị M. nhập viện thực hiện phẫu thuật lấy thai chủ động theo chỉ định chuyên môn. Ca mổ diễn ra thuận lợi, em bé chào đời khỏe mạnh và tình trạng sau sinh ổn định. Sau phẫu thuật, người bệnh được giảm đau ngoài màng cứng theo đúng chỉ định và tiếp tục được theo dõi.
Đến ngày 16-4, khi người bệnh xuất hiện tình trạng giảm vận động hai chân, các bác sĩ đã tiến hành thăm khám, thực hiện các cận lâm sàng cần thiết, chụp MRI, hội chẩn nhiều chuyên khoa và mời chuyên gia từ Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức tham gia đánh giá. Kết quả hội chẩn tại thời điểm đó chưa có chỉ định can thiệp ngoại khoa.
Ngày 18-4, theo nguyện vọng của gia đình, bệnh viện hoàn tất thủ tục chuyển người bệnh đến Bệnh viện Bạch Mai để tiếp tục điều trị.
Kết quả rà soát chuyên môn bước đầu xác định đây là một tai biến y khoa không mong muốn. Đến thời điểm hiện tại, hội đồng chuyên môn chưa phát hiện bằng chứng về sai sót kỹ thuật trực tiếp trong quá trình phẫu thuật, gây tê hoặc giảm đau ngoài màng cứng.
Đồng thời, chưa có đủ căn cứ để kết luận nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng mất vận động hai chân của người bệnh.
Song song với quá trình rà soát chuyên môn, bệnh viện đã nhiều lần làm việc trực tiếp với gia đình người bệnh vào các ngày 21-4, 12-5 và 21-5 để lắng nghe ý kiến, trao đổi kết quả chuyên môn và các phương án hỗ trợ.
Các bác sĩ của bệnh viện cũng trực tiếp đến Bệnh viện Bạch Mai thăm hỏi người bệnh, phối hợp trao đổi chuyên môn và theo dõi quá trình điều trị.
Theo bệnh viện, dù hội đồng chuyên môn chưa xác định có sai sót kỹ thuật trực tiếp, nhưng bệnh viện không né tránh trách nhiệm và đã chủ động hỗ trợ kinh phí điều trị cho người bệnh. Đồng thời sẵn sàng tiếp nhận sản phụ trở lại điều trị nếu gia đình có nhu cầu và duy trì đầu mối phối hợp thường xuyên với gia đình.
“Đối với chị M. và gia đình, đây là một biến cố lớn của cuộc đời. Đối với đội ngũ y tế Bệnh viện Thanh Nhàn, đây cũng là điều để lại nhiều day dứt”, đại diện bệnh viện cho biết.
Bệnh viện Thanh Nhàn khẳng định sẽ tiếp tục phối hợp chặt chẽ với gia đình và các cơ sở điều trị, thực hiện đầy đủ trách nhiệm theo quy định của pháp luật; đồng thời tiếp thu các góp ý để nâng cao chất lượng chăm sóc, điều trị và tăng cường các giải pháp bảo đảm an toàn người bệnh.
"Ở cái tuổi lẽ ra đang tung tăng đến trường mầm non, An phải làm bạn với kim tiêm, những đợt hóa trị dài dằng dặc và cuộc đại phẫu sinh tử", mẹ bé - chị Kim Nhung nói với VnExpress hôm 11/5.
Vốn khỏe mạnh, Khánh An đột ngột phát sốt, mệt mỏi vào tháng 4/2024, bác sĩ Bệnh viện Đa khoa tỉnh Hà Tĩnh chẩn đoán nhiễm trùng máu. Sau một tuần điều trị không giảm, bé được chuyển vào Bệnh viện Trung ương Huế, phát hiện ung thư u nguyên bào thần kinh.
U nguyên bào thần kinh là ung thư hệ thần kinh phó giao cảm, một dạng u đặc phổ biến ở trẻ sơ sinh và trẻ dưới 5 tuổi. U có thể hình thành ngay từ khi trẻ còn trong bụng mẹ.
Bệnh nhân u nguyên bào thần kinh được điều trị duy trì, tỷ lệ sống sau 5 năm khá thấp. Tùy thuộc từng giai đoạn bệnh và thể trạng của bệnh nhi, bác sĩ đưa ra phác đồ với các liệu trình phù hợp. Trong đó, ghép tế bào gốc được xem như "phao cứu sinh" cho người bệnh, giúp tiêu diệt triệt để các tế bào ung thư, tái tạo tế bào khỏe mạnh, lui bệnh và giảm tỷ lệ tái phát. Hiện nay, sau ghép tế bào gốc, tỷ lệ sống 5 năm của nhiều bệnh nhân khoảng 30-60%, tùy thể trạng của từng người.
U nguyên bào thần kinh có thể được phát hiện khi siêu âm trong thai kỳ. Tuy nhiên trên thực tế, hầu hết trường hợp u nguyên bào thần kinh được phát hiện sau khi ung thư đã di căn sang các bộ phận khác của cơ thể như hạch bạch huyết (cơ quan nhỏ hình hạt đậu, giúp chống nhiễm trùng), gan, phổi, xương và tủy xương (mô xốp, đỏ, ở bên trong của những xương lớn). Đây là tình trạng của bé Khánh An. Xạ trị kết hợp truyền hóa chất là phác đồ điều trị ban đầu của bé.
Ngày xạ mũi đầu tiên, cơ thể non nớt của An phản ứng dữ dội. Bé sốt cao, phù nề, cứ ăn vào là nôn thốc tháo, người mệt mỏi, xanh xao. Bé sợ hãi với mũi tiêm, viên thuốc đến mức ngủ mơ quấy khóc. Chị Nhung buộc phải nói dối con nhiều lần, rằng "sớm được về nhà", "sắp khỏi bệnh". Đây là lời nói dối chị ao ước thành hiện thực nhất lúc ấy.
Để chữa bệnh cho con, vợ chồng chị Nhưng cố gắng vay mượn khắp nơi. Gia đình vốn đã khó khăn nay rơi vào ngõ cụt. Hai vợ chồng đều làm nông với thu nhập chỉ khoảng 6 triệu đồng mỗi tháng. Chồng bị thoát vị đĩa đệm, đau đớn không thể làm việc nặng. Chị Nhung túc trực chăm con tại bệnh viện, chăm lo cho cả người chồng đau ốm và một đứa con nhỏ khác đang tuổi ăn học ở quê.
Nguồn thu nhập chính gần như bằng không, trong khi chi phí điều trị cho bệnh nhân ung thư hàng trăm triệu đồng là một con số khổng lồ vượt quá sức chịu đựng của một gia đình nông dân.
Tháng 8/2025, Khánh An bước vào giai đoạn điều trị quan trọng nhất là ghép tế bào gốc. Đây là tia hy vọng cuối cùng để giành lấy sự sống cho em. Tuy nhiên, chi phí cần thiết 200-300 triệu đồng để duy trì phác đồ ghép tế bào gốc là giấc mơ xa xỉ đối với gia đình.
Trong lúc này, bé An may mắn được chương trình Mặt trời Hy Vọng thuộc Quỹ Hy vọng (thuộc báo VnExpress) hỗ trợ 100 triệu đồng để truyền tế bào gốc, chặn ung thư di căn xa.
Song, hành trình hậu ghép tế bào gốc không hề bằng phẳng. Sau ghép, cơ thể bé gặp một số vấn đề biến chứng, buộc phải tiếp tục ở lại bệnh viện để theo dõi và điều trị tích cực. Ước muốn lớn nhất hiện tại của chị Nhung là con được khỏe mạnh, còn ước mơ lớn nhất của bé An là mai sau làm bác sĩ để chữa bệnh cho người nghèo.
Gout là một dạng viêm khớp xảy ra khi nồng độ a xít uric trong máu tăng cao kéo dài, khiến các tinh thể urat lắng đọng trong khớp. Bệnh thường gây sưng đau ở khớp ngón chân cái, ở mắt cá chân, đầu gối, cổ tay hoặc khuỷu tay, theo chuyên trang sức khỏe Healthline (Mỹ).
Nếu bệnh gout đang ổn định, không có cơn đau cấp tính và người bệnh vẫn vận động bình thường, thì tập tạ hoàn toàn có thể. Không những vậy, đây còn là một trong những hoạt động được khuyến khích để cơ thể khỏe mạnh.
Tập luyện đều đặn giúp duy trì khối lượng cơ, kiểm soát cân nặng, cải thiện chuyển hóa và tăng độ nhạy insulin, giáo sư Sheri Colberg, chuyên gia về hoạt động thể lực và tiểu đường tại Đại học Old Dominion (Mỹ), cho biết.
Đây đều là những yếu tố có lợi cho người bị gout. Nguyên nhân là thừa cân, béo phì, huyết áp cao, tiểu đường và bệnh tim mạch là những tình trạng thường đi kèm với gout.
Điều quan trọng là người bệnh cần lựa chọn mức tạ và cường độ tập phù hợp với thể trạng. Họ không nên cố gắng tập quá nặng hoặc ép tạ đến giới hạn cơ thể.
Nguyên tắc quan trọng nhất đối với người bị gout là không tập tạ trong thời gian đang lên cơn viêm cấp. Lúc này, khớp bị sưng đau do phản ứng viêm mạnh và rất nhạy cảm với mọi tác động. Nếu tiếp tục tập luyện, đặc biệt là những bài tập tạo áp lực lên khớp đang tổn thương, tình trạng viêm sẽ nghiêm trọng hơn, đồng thời kéo dài thời gian hồi phục.
Trong giai đoạn này, người bệnh nên ưu tiên nghỉ ngơi, uống thuốc đầy đủ. Họ chỉ nên quay trở lại tập khi cơn đau, sưng và viêm đã được kiểm soát hoàn toàn.
Mặc dù tập luyện mang lại nhiều lợi ích, nhưng điều đó không có nghĩa là càng tập nặng càng tốt. Những buổi tập cường độ rất cao hoặc kéo dài có thể làm tăng quá trình phân hủy purin để tạo năng lượng. Hệ quả là khiến nồng độ a xít uric trong máu sau khi tập tăng tạm thời.
Bên cạnh đó, tập luyện quá sức còn dễ gây mất nước nếu người tập không uống đủ nước. Khi cơ thể thiếu nước, khả năng đào thải a xít uric qua thận sẽ giảm, khiến a xít uric dễ tích tụ hơn và làm tăng nguy cơ xuất hiện cơn gout cấp tính.
Do đó, người bị gout không nên thường xuyên thực hiện các buổi tập cực kỳ nặng, các bài tập cường độ rất cao hoặc cố gắng liên tục nâng mức tạ tối đa, đặc biệt khi bệnh chưa được kiểm soát ổn định.
Để tập tạ an toàn, người bị gout nên bắt đầu với mức tạ vừa phải và tập trung vào kỹ thuật đúng trước khi tăng khối lượng tạ. Có thể duy trì khoảng 2–3 buổi tập sức mạnh mỗi tuần và tăng cường độ từ từ khi cơ thể đã thích nghi.
Nếu gout từng ảnh hưởng đến các khớp như đầu gối, cổ chân hoặc bàn chân, nên ưu tiên những bài tập ít tạo áp lực lên các vị trí này trong thời gian đầu. Đồng thời, người bệnh cần khởi động kỹ trước khi tập và giãn cơ sau khi kết thúc để hỗ trợ quá trình hồi phục, theo Healthline.
Han Panghu (tên đã thay đổi), 28 tuổi tại thành phố Hàm Đan, tỉnh Hà Bắc, vốn có thể trạng mập mạp từ nhỏ và đã chạm mốc 120 kg vào năm cuối cấp ba, theo Sina. Dù thừa cân ở thời điểm đó, anh vẫn có thể chạy nhảy, tập luyện và sinh hoạt tương đối bình thường. Tuy nhiên, hàng loạt biến cố liên tiếp xảy ra với gia đình sau đó đã khiến anh rơi vào trạng thái trầm cảm.
"Mỗi khi tâm trạng không tốt, tôi lại ăn thật nhiều và uống nước ngọt, việc đó giúp tôi cảm thấy dễ chịu và thoải mái hơn ngay lập tức. Lâu dần, tôi có thói quen cuồng ăn từ lúc nào không hay", Panghu tâm sự. Người đàn ông cho hay trước đây vẫn có cơ hội vận động nhờ ra ngoài tìm việc làm nhưng kể từ sau tai nạn chấn thương lưng, anh chỉ ở nhà và rất ít khi bước chân ra đường.
Theo Panghu, xúc xích nướng, gà rán, trà sữa và hamburger đều là những món khoái khẩu. Anh có thể ăn 10 cây xúc xích nướng một lúc; một bữa ăn hết một cân cơm trắng kèm bát thức ăn lớn và uống hết một chai nước ngọt có ga. Việc ăn uống quá độ kết hợp lười vận động khiến cơ thể anh phình to nhanh chóng.
Chỉ trong hơn 8 năm, cân nặng của anh đã vọt lên mốc kỷ lục 250 kg. Thể trạng béo phì cực độ gây gánh nặng lên các cơ quan nội tạng, khiến Panghu phải đi nghiêng người mới qua được cửa, đi 80 m đã thở dốc và phải ngồi ngủ suốt đêm trên sofa vì bị chèn ép hô hấp. Vùng bụng anh thậm chí còn xuất hiện chứng phù tĩnh mạch bạch huyết nên gia đình phải đặt riêng một chiếc xe lăn kích thước lớn và nhờ 3 người hỗ trợ đẩy mới có thể đưa anh đi khám bệnh. Dù từng thử nhiều cách ép cân, cơn thèm ăn dữ dội khiến Panghu luôn thất bại.
"Hồi đó, sức ăn của tôi cực kỳ lớn và tôi ăn rất nhiều. Nếu chỉ dựa vào ý chí thì thật sự rất khó để kiềm chế cơn thèm ăn. Chỉ cần bỏ một bữa thôi là tôi đã cảm thấy bồn chồn, bứt rứt trong người", Panghu kể.
Bước ngoặt xảy ra vào đầu năm 2025 khi cha anh đột ngột qua đời. Lời trăn trối cuối cùng của ông mong con trai giảm cân để sống tốt đã trở thành động lực giúp Panghu quyết tâm tìm đến phương pháp phẫu thuật điều trị béo phì. Sau khi tham gia trại huấn luyện nửa năm để tự giảm xuống mốc 220 kg nhằm đảm bảo an toàn phẫu thuật và cải thiện chức năng tim phổi, ngày 29/5, Giám đốc Cao Yuqing và bác sĩ Gao Chengye thuộc Trung tâm Béo phì và Bệnh chuyển hóa, Bệnh viện Số 1 Hàm Đan, thực hiện thành công ca phẫu thuật thu nhỏ dạ dày hình ống qua nội soi cho anh.
Các bác sĩ cho biết phương pháp này giúp thu hẹp thể tích dạ dày thành dạng ống nhỏ, đồng thời triệt tiêu vùng mô tiết hormone ghrelin gây thèm ăn, qua đó cắt đứt tín hiệu đói gửi lên não và giảm tận gốc ham muốn ăn uống quá độ.
Sau phẫu thuật, sức ăn của chàng trai đã giảm đi đáng kể. "Bây giờ tôi chỉ ăn nửa gói mì là đã thấy no, mà dù cả ngày không ăn gì tôi cũng không còn cảm thấy quá đói nữa", anh chia sẻ. Một tháng rưỡi sau phẫu thuật, cân nặng của Panghu đã giảm xuống còn 196 kg. Anh đã có thể nằm ngủ bình thường và tự đi dạo dưới sân nhà. Panghu cho biết mục tiêu trước mắt là giảm về khoảng 125 kg, sau đó phẫu thuật cắt bỏ phần da thừa với hy vọng đưa cân nặng trở lại mốc 120 kg như trước đây để tái hòa nhập cuộc sống bình thường.