Nhiều năm qua, tôi từng nghĩ tình yêu và hôn nhân là hai điểm đến nối liền nhau. Yêu đủ lâu sẽ cưới. Không cưới đồng nghĩa là tình yêu ấy chưa đủ lớn. Song mãi về sau tôi nhận ra, dù vẫn yêu, thậm chí rất sâu đậm nhưng không ai trong hai người muốn bước vào hôn nhân. Và chính tôi đang ở trong một mối quan hệ như vậy.
Tôi và anh quen nhau 4 năm. Chúng tôi đến với nhau không ồn ào, không khoe ảnh, không đăng trạng thái lên mạng xã hội, càng hiếm khi nói những lời ngọt ngào trước mặt người khác. Cuối tuần chúng tôi đi ăn, xem phim, đôi khi chỉ là ngồi quán cà phê, mỗi người làm việc riêng.
Những lúc tôi ốm, anh quan tâm, chăm sóc. Khi anh áp lực công việc, tôi sẵn sàng ở đó nghe anh trút bỏ mọi mệt mỏi. Tôi nhận thấy, tình cảm của cả hai không mãnh liệt như phim ảnh nhưng đủ ấm áp.
Vậy nhưng, suốt 4 năm yêu nhau, việc kết hôn gần như chưa bao giờ được nhắc đến một cách nghiêm túc. Không phải vì cả hai không yêu nhau. Mỗi lần ai đó hỏi “bao giờ cưới?”, tôi đều thấy lúng túng vì thực sự không có kế hoạch nào cả. Nhưng nếu đáp rằng “chưa nghĩ tới”, thì tôi lại thấy như phủ nhận mối quan hệ mình đang trân trọng.
Lúc đầu, tôi nghĩ có thể do cả hai còn bận sự nghiệp. Nhưng một năm, hai năm trôi qua, cuộc sống dần ổn định hơn, chuyện cưới xin vẫn bỏ ngỏ. Không ai thúc giục, cũng không ai chủ động.
Có lần, tôi chủ động hỏi: “Anh có nghĩ đến việc làm đám cưới không?”. Anh im lặng một lúc rồi trả lời: “Anh thấy mình như hiện tại cũng ổn. Không phải anh không muốn cưới, chỉ là chưa thấy cần thiết”.
Nghe xong câu trả lời, tôi nhìn lại mình và cũng thấy có cảm giác tương tự.
Tôi thích cuộc sống hiện tại, có không gian riêng, kế hoạch riêng, không phải lo lắng về việc làm dâu, về trách nhiệm với hai bên gia đình, về cuộc sống sau kết hôn. Khi ở một mình tôi có thể quyết định mọi thứ trong cuộc sống mà không phải cân nhắc quá nhiều.
Điều quan trọng là tình yêu của chúng tôi vẫn tồn tại, không ràng buộc bởi những áp đặt xung quanh.
Có lúc tôi tự vấn bản thân, liệu như vậy có ích kỷ quá không? Song rồi tôi lại nghĩ, hôn nhân không phải đích đến bắt buộc của mọi tình yêu. Có những cặp đôi cưới nhau vì áp lực tuổi tác, vì gia đình, vì “đến lúc phải cưới”, nhưng sau đó lại thấy mình không hạnh phúc. Tôi sợ điều đó hơn việc duy trì một mối quan hệ chưa có ràng buộc.
Vậy nhưng, điều khiến cả hai suy nghĩ nhiều nhất lại là những ánh nhìn từ bên ngoài. Đám bạn quanh tôi bắt đầu lập gia đình. Trong những buổi tụ họp, câu chuyện xoay quanh con cái, nhà cửa, vay ngân hàng… Tôi chỉ nghe và mỉm cười song cảm thấy mình như ở một thế giới khác.
Có đứa bạn hỏi thẳng: “Yêu lâu vậy mà không cưới à? Cẩn thận mất nhau đấy”. Có người lại khuyên: “Con gái có thì, có lứa, đừng chờ lâu”. Những câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ. Tôi không còn ở tuổi hai mươi để thoải mái nói “cứ yêu thôi, chưa cần nghĩ xa”. Tôi cũng không chắc nếu tiếp tục như vậy thêm vài năm nữa, mình có hối hận không.
Có đêm, tôi nằm nghĩ, nếu một ngày anh muốn cưới người khác thì sao? Chúng tôi không có ràng buộc pháp lý, không có kế hoạch chung dài hạn, mối quan hệ này có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Nghĩ đến đó, tôi thấy chông chênh. Nhưng rồi, sáng hôm sau, anh lại nhắn tin quan tâm. Cuối tuần, chúng tôi lại đi dạo, nói chuyện vui vẻ.
Một lần khác, tôi thử lòng anh bằng câu hỏi: “Nếu sau này em muốn cưới thì sao?”. Anh nhìn tôi và nói: “Nếu em thực sự muốn, anh sẽ nghĩ nghiêm túc. Nhưng anh không muốn cưới chỉ vì sợ mất nhau”.
Câu nói ấy khiến tôi nhẹ lòng. Tôi nhận ra, chúng tôi không phải đang né tránh hôn nhân, mà chỉ không muốn bước vào khi cả hai chưa sẵn sàng. Chúng tôi chọn giữ tình yêu ở trạng thái thoải mái nhất, thay vì ép nó phải đi theo một lộ trình giống như những cặp đôi ngoài kia.
Tôi biết lựa chọn này không phải ai cũng ủng hộ. Có người nói yêu mà không cưới là lãng phí thời gian. Có người lại cho rằng đó là dấu hiệu của sự thiếu cam kết. Nhưng với tôi, cam kết không chỉ nằm ở việc cưới nhau, mà nằm ở việc vẫn chọn ở bên nhau mỗi ngày.
Tôi không dám chắc tương lai sẽ thế nào. Có thể một ngày chúng tôi sẽ cưới, cũng có thể không. Nhưng ở thời điểm này, tôi thấy hạnh phúc với những gì mình đang có. Tôi vẫn được yêu, vẫn được quan tâm, vẫn có một người đồng hành trong cuộc sống.
Có lẽ, không phải tình yêu nào cũng cần cái kết giống nhau. Có những mối quan hệ trưởng thành theo cách riêng, không ồn ào, không vội vã. Đôi khi, yêu nhưng chưa muốn cưới không phải vì thiếu tình cảm, mà vì cả hai đang trân trọng hiện tại, hơn là vội vàng chạy đến một đích đến mà mình chưa thực sự sẵn sàng.
Tuệ San
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Sau khi Tổ chức Miss World công bố cuộc thi Hoa hậu Thế giới Miss World lần thứ 73 năm 2026 diễn ra tại Việt Nam, các diễn đàn sắc đẹp quốc tế đưa ra dự đoán chung cuộc.
Chuyên trang sắc đẹp Magnarubi dự đoán top 5 gồm các người đẹp đến từ Hungary, Brazil, Malaysia, Argentina, Botswana. Trong đó Magnarubi dự đoán người đẹp Hungary đăng quang Hoa hậu Thế giới.
Hoa hậu Lê Nguyễn Bảo Ngọc, đại diện Việt Nam dự thi Miss World 2026, đứng vị trí thứ 12 trong bảng dự đoán này.
Còn chuyên trang sắc đẹp Beauty Pageants dự đoán người đẹp Brazil sẽ giành vương miện Miss World 2026. Top 5 trong bảng dự đoán này gồm: người đẹp đến từ Brazil, Nam Phi, Hungary, Ấn Độ và Dominica. Đại diện của Việt Nam đứng thứ 10 trong bảng dự đoán này.
Hoa hậu Thế giới tổ chức lần đầu năm 1951. Năm 2026 đánh dấu cột mốc 75 năm của cuộc thi này, là lần thứ 73 cuộc thi diễn ra.
Chủ tịch Tổ chức Miss World Julia Morley công bố cuộc thi năm nay sẽ diễn ra từ ngày 9-8 đến 5-9 tại Việt Nam. Dự kiến đêm chung kết ngày 5-9.
Cuộc thi này đề cao thông điệp sắc đẹp vì mục đích cao cả. Người đẹp đoạt vương miện thường tham gia nhiều hoạt động từ thiện, nhân đạo vì lợi ích cộng đồng, xã hội. Đương kim hoa hậu là Opal Suchata đến từ Thái Lan.
Con trai tôi nằm trong danh sách được đi tu nghiệp nước ngoài 6 tháng. Con gọi điện nhờ tôi lên ở cùng vợ cho nhà bớt trống trải. Ban đầu tôi lưỡng lự nhưng vì các con, tôi lại gật đầu. Không ngờ câu chuyện từ đó rẽ sang hướng khác.
Vợ chồng con tôi sống và làm việc trên thành phố, ít có thời gian gần gũi bố mẹ. Con dâu 3 năm vẫn chưa mang bầu, tính cách ngày càng trầm đi. Bản thân tôi cũng e ngại cảnh sống chung mẹ chồng, nàng dâu không thoải mái.
Nhưng vì muốn cho con trai yên tâm công tác, tôi bảo: "Vợ con cứ để mẹ lo". Và tôi lên nhà các con với tâm thế của người mẹ hết lòng vì con cái.
Để tạo sự thoải mái cho con dâu, tôi chủ động làm mọi việc. Tôi chỉ yêu cầu con cho quần áo vào máy giặt, đi chợ mua đồ ăn vì tôi chưa thông thạo đường đi, còn những việc khác tôi lo hết. Con dâu chỉ việc đi làm về, ăn cơm, xong thì rửa bát, dọn dẹp là nghỉ ngơi.
Tôi đã nghĩ trong lòng, mình làm vậy chắc con dâu rất vui. Nhưng hóa ra mọi việc không vận hành đơn giản như tôi suy nghĩ. Con dâu ở với tôi được 1-2 tuần đầu êm ả. Tôi cũng tranh thủ dạy dỗ, coi như con gái trong nhà.
Bước sang tuần tiếp theo, con dâu bảo tham gia dự án gì đó, nói tôi đừng đợi cơm. Có hôm con gọi điện báo về muộn quá nên qua nhà mẹ đẻ ngủ luôn cho tiện.
Tôi nhắc con nên thu xếp công việc về sớm một chút. Phụ nữ xa chồng, đi làm về khuya nguy hiểm, lại sợ điều tiếng không hay. Lúc đầu con dâu im lặng nhưng sau đó nói thẳng: "Con biết mẹ gọi điện mách chồng con, giờ hai vợ chồng con cãi nhau to rồi".
Con dâu muốn tôi hiểu không có công việc nào ngồi không hưởng lợi cả, nó phải vất vả làm quá giờ, tiếp khách, cầu cạnh người ta là chuyện bình thường. Vì sợ tôi mất ngủ nên con mới qua nhà mẹ đẻ, đáng ra tôi nên cảm thông hơn là trách cứ, khiến không khí nặng nề.
Tôi thừa nhận có gọi sang cho con trai, nhưng chỉ để bảo con gọi về khuyên vợ bớt công việc lại. Nói thật tôi thấy phụ nữ đi làm đêm hôm khuya khoắt như thế là không nên.
23h30 tôi đứng ngóng con dâu ở ban công, có hôm còn phát hiện con có người đưa về tận ngõ. Tôi để ý, có ngày thì con dâu tự đi làm, có ngày ô tô qua đón. Mặc dù không thấy cảnh chia tay, hay ôm ấp gì nhưng tôi cũng có chút nghi ngờ con dâu không chung thủy. Tôi không nói hết với con trai nhưng cũng xa gần khuyên con nói chuyện với vợ, phòng ngừa chẳng thừa. Tôi chỉ muốn giữ gìn gia đình cho các con.
Sáng hôm sau thấy con dâu mắt sưng húp, tôi vừa mở miệng hỏi thăm thì con nói luôn: "Mẹ nói với chồng con rằng sợ con có người khác. Mẹ có bằng chứng không? Có hình ảnh, ghi âm, có bất cứ thứ gì chứng minh không mà đã nói với anh ấy thế?".
Không để cho tôi trả lời, con dâu đóng sập cửa đi làm. Phía tôi thì lo con dâu không giữ được thuần khiết với chồng, phía con dâu thì trách ở cùng mẹ chồng ngột ngạt, chấp nhặt tiểu tiết, chuyện bé xé to.
Con dâu nói tôi không biết cảm thông, lại hay bắt bẻ. Đi làm về muộn đã mệt còn yêu cầu dọn bếp mới cho đi nghỉ, mua đồ ăn thì bị chê không tươi, ngon. "Đã thế chồng chỉ đứng về phía mẹ, ghen tuông, trách móc. Con không sống như vậy được nữa", con dâu nói.
Tôi tưởng con chỉ dọa, không ngờ trong lúc dọn phòng, tôi tìm được tờ đơn ly hôn con dâu để trong ngăn kéo. Tôi sững sờ dụi mắt, đọc đi đọc lại lý do con dâu ghi trong đó: Hôn nhân không hạnh phúc, cuộc sống gia đình căng thẳng, không có sự cảm thông, con cái không có, tài sản chung không cần chia.
Khi viết tới đây, tôi vẫn còn run. Riêng chuyện đơn ly hôn, tôi chưa dám nói với con trai vì lo ảnh hưởng đến tâm lý của con khi đang công tác. Tâm trạng của tôi hiện tại rất tệ. Tôi chỉ muốn vun vén cho các con, cuối cùng lại thành tan vỡ. Có phải tại tôi nên các con mới dẫn đến kết cục này?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi năm nay 48 tuổi, đã nghỉ công việc hành chính ở một công ty vận tải được gần nữa năm do tinh giản nhân sự. Con trai tôi 22 tuổi, đang làm kỹ sư cho một doanh nghiệp nước ngoài tại Hà Nội.
Mẹ con tôi sống trong một căn chung cư nhỏ ở ngoại thành suốt nhiều năm nay. Cuộc sống không dư dả nhưng bình yên, ít nhất là bình yên hơn rất nhiều so với quãng hôn nhân trước đây của tôi.
Tôi và chồng cũ từng có hơn 13 năm chung sống, sau đó ly hôn đã gần 10 năm nay. Có những chuyện tưởng đã ngủ yên rồi, đến lúc về già lại bất ngờ bị xới tung lên chỉ bởi một lần gặp lại…
Chúng tôi quen nhau từ thời còn khó khăn, khi cả hai đều là nhân viên nhà nước, lương tháng chỉ đủ xoay xở tiền nhà, tiền sữa cho con. Những năm đầu hôn nhân, cuộc sống của chúng tôi không hề sung túc, nhưng tôi từng nghĩ đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất đời mình.
Chồng tôi làm bên xây dựng, thường xuyên đi công trình tỉnh. Có tháng anh đi biền biệt hơn nửa tháng mới về nhà vài hôm. Còn tôi làm kế toán cho một công ty vật tư nhỏ, sáng đưa con đi học, chiều tan làm lại tất tả về chợ búa, cơm nước. Cuộc sống cứ lặp đi lặp lại như vậy suốt nhiều năm.
Có lẽ chính vì xa nhau quá nhiều nên vợ chồng tôi dần xa cách, ít nói chuyện, anh ngày càng im lặng. Tôi cũng mệt mỏi vì vừa đi làm vừa chăm con một mình. Có những đêm con sốt gần 39-40 độ, tôi ôm con chạy đi chạy lại khắp các bệnh viện mà không liên lạc được với chồng. Những lúc như vậy, tôi tủi thân kinh khủng.
Nhưng thứ khiến hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ không phải chỉ là khoảng cách.
Khoảng 2 năm trước khi ly hôn, tôi bắt đầu nghe nhiều lời đồn về việc chồng có người khác ở nơi anh làm việc. Ban đầu, tôi không tin. Tôi luôn nghĩ chồng mình là người đàn hoàng, lại rất thương con. Nhưng rồi những biểu hiện bất thường xuất hiện ngày càng nhiều. Anh đi công tác ngày càng dài ngày hơn, rất khó liên lạc, tiền bạc trong nhà cũng không còn thoải mái như trước.
Tôi từng cố nhịn. Tôi nghĩ đàn bà ở tuổi ngoài 35, có con nhỏ rồi, ai cũng muốn giữ gia đình. Nhưng càng nhịn, tôi càng thấy mình sống như cái bóng trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Đỉnh điểm là một lần anh đi công tác gần 2 tháng, lúc về nhà lại lạnh nhạt đến mức gần như không buồn nhìn mặt vợ. Hôm đó, chúng tôi cãi nhau rất lớn. Tôi nhớ mình đã khóc đến kiệt sức. Còn anh chỉ ngồi im rồi nói một câu: “Nếu sống với nhau mệt quá thì thôi”.
Câu nói đó khiến tôi buông xuôi, quyết định ly hôn.
Lúc ly hôn, con trai tôi mới học lớp 5. Tôi không nhận được nhiều hỗ trợ từ chồng cũ ngoài khoản tiền cấp dưỡng cố định mỗi tháng. Những năm đầu sau ly hôn thật sự rất khó khăn. Tôi vừa làm việc vừa nuôi con, nhiều lúc tưởng không gượng nổi.
Có lúc, con trai tôi hỏi: “Sao bố không đến thăm con?”. Nghe con hỏi, tôi chỉ biết quay mặt đi khóc.
Tôi chưa từng tái hôn. Một phần vì quá mệt sau đổ vỡ, phần khác vì tôi không muốn con phải sống trong cảnh mẹ có chồng mới rồi lạc lõng ngay trong chính nhà mình.
Còn chồng cũ thì tái hôn rất nhanh. Tôi nghe người quen kể, vợ mới của anh trẻ hơn gần 10 tuổi, gia đình có điều kiện, bố mẹ làm kinh doanh lớn. Cuộc sống của anh nghe đâu rất đủ đầy. Tôi cũng không quan tâm nữa. Sau ly hôn vài năm, chúng tôi gần như cắt đứt liên lạc hoàn toàn.
Tôi cứ nghĩ đời mình sẽ trôi qua yên ổn như thế. Cho đến cách đây vài tháng, tôi tình cờ gặp lại anh trong siêu thị. Lúc ấy tôi đang đứng chọn rau thì nghe ai gọi tên mình phía sau. Quay lại, tôi nhận ra chồng cũ ngay lập tức dù anh già đi rất nhiều. Mái tóc đã bạc gần nửa, người gầy và xuống sắc thấy rõ.
Chúng tôi đứng nói chuyện vài câu xã giao. Tôi mới biết anh đã ly hôn thêm lần nữa cách đây vài năm. Hiện giờ sống một mình trong căn hộ nhỏ, sức khỏe cũng không còn tốt. Anh bị tiểu đường, huyết áp cao nên đi lại, sinh hoạt đều khó khăn hơn trước.
Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đó là một cuộc gặp tình cờ giữa hai người cũ. Nhưng từ hôm đó, anh bắt đầu liên lạc với tôi thường xuyên hơn. Lúc thì hỏi thăm sức khỏe, lúc hỏi về con trai. Có hôm anh còn mang trái cây đến tận nhà với lý do “tiện đường ghé qua”.
Tôi lờ mờ hiểu rằng anh muốn gì. Cho đến một ngày, anh nói thẳng rằng anh muốn quay lại, chẳng cần cưới xin gì rình rang, chỉ muốn tuổi già có người bầu bạn, chăm sóc lẫn nhau.
Tôi nghe xong mà vừa buồn vừa nghẹn. Suốt 10 năm trời, lúc mẹ con tôi chật vật nhất, anh gần như chưa từng hỏi tôi sống thế nào. Thậm chí cả lúc còn là vợ chồng, khi tôi và con cùng bị bệnh phải nhập viện, tôi vừa lo cho con, vừa thức trắng nhiều đêm một mình. Anh cũng không hề xuất hiện. Thế mà đến lúc tuổi già, bệnh tật, cô độc, anh lại nhớ tới tôi.
Tôi từ chối anh rất dứt khoát. Nhiều người bảo tôi lạnh lùng. Cũng có người nói thôi thì nghĩa vợ chồng mấy chục năm, tuổi già nương tựa nhau cũng không có gì sai.
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Cuối cùng, tôi chủ động đưa cho anh 200 triệu đồng. Đây là gần một nửa khoản tích lũy tôi đã cố gắng chắt chịu để dành cho con. Và giờ đây con trai cũng đồng ý đưa cho bố chữa bệnh.
Anh đã nhận tiền và rời đi. Nhưng tôi không hề bình tĩnh như biểu hiện bên ngoài. Thú thật, sau khi gặp lại anh, trong lòng tôi vẫn còn một nỗi buồn rất lạ. Có lẽ đó là cảm giác xót xa khi nhìn lại cuộc đời mình khi đã đi qua một nửa với rất nhiều nuối tiếc. Thẳng thắn mà nói, khi nhìn chồng và con trai trò chuyện cùng nhau, tôi cũng cảm thấy thương con lắm, một đứa trẻ lớn lên thiếu tình yêu của bố.
Nếu là mọi người, trong hoàn cảnh của tôi, các bạn sẽ làm như thế nào?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn.