Tôi vô tình đọc được bài viết của tác giả bệnh nặng, được vợ đã ly hôn cho về nhà nuôi dưỡng, lại nhớ câu chuyện của chính mình và muốn gửi đến mọi người có cách nhìn nhận riêng của từng việc.
12 năm trước, tôi bước vào cuộc hôn nhân với một người đàn ông thành đạt, tinh tế và là mối tình đầu của tôi. Ngày đó, tôi cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ là một đường thẳng tắp của niềm vui. Nhưng cuộc đời vốn dĩ luôn có những khoảng hở mà ta không lường trước được. Khi con trai tròn một tuổi, tôi phát hiện chồng có nhân tình. Cảm giác lúc đó? Đau, buồn và tuyệt vọng. Nhưng thay vì chọn cách gào thét hay phơi bày mọi thứ, tôi chọn cách im lặng để quan sát.
Tôi nhìn người đàn ông ấy vẫn chăm sóc vợ con chu đáo, vẫn lo toan nhà cửa, xe cộ và đưa hết lương cho vợ hàng tháng. Tôi tự hỏi mình: “Trên đời này có ai trọn vẹn không?”. Tôi đã tự tìm câu trả lời bằng cách chấp nhận khuyết điểm đó của anh như lẽ đương nhiên của một người đàn ông có quá nhiều thứ để thỏa mãn bản thân. Suốt 10 năm, tôi lặng lẽ đứng sau, biết rõ từng bóng hồng đi qua đời anh nhưng vẫn giữ cho tổ ấm sự bình yên tuyệt đối.
Tôi bán bánh online, bán cho vui và để giao tiếp với xã hội, thích thì bán không thích thì cho. Niềm vui của tôi mỗi ngày là sự an yên của gia đình, con cái và cả chồng tôi. Nhưng khi anh bắt đầu thay đổi tính tình, mang những bực dọc bên ngoài về nhà, tôi biết giới hạn của mình đã chạm đến. Chúng tôi đã ngồi nói hết mọi chuyện với nhau và cuối cùng là thống nhất ly hôn. Ngày ra tòa, tôi chỉ cần tài sản chia đôi để tôi toàn quyền nuôi con. Anh lại làm tôi bất ngờ khi để lại tất cả tài sản, chỉ dắt chiếc xe máy ra đi tay trắng. Toàn bộ tài sản gồm một căn chung cư, hai căn nhà phố cho thuê, ôtô đều do anh tự làm nên bằng đôi bàn tay trắng, kể cả mảnh đất cha mẹ để lại anh cũng để cho mẹ con tôi.
Hai mẹ con tôi có cuộc sống đầy đủ và chưa từng phải lo nghĩ gì dù có anh hay không, nhưng tôi lại thấy cuộc sống không còn niềm vui nữa. Hóa ra, tiền bạc hay sự tự do tuyệt đối không làm tôi vui bằng cảm giác có một gia đình đúng nghĩa. Rồi sau những ngày chia cách, khi anh vẫn đều đặn gửi tiền nuôi con. Tôi đã nhắn một câu: “Nếu xem đây là nhà thì anh cứ về”. Và rồi anh đã về, vẫn người đàn ông đó, có tâm, yêu thương và chăm sóc hai mẹ con hết lòng.
Giờ đây, anh lại ở đây, vẫn là người đàn ông của gia đình nhưng dịu dàng và thấu hiểu hơn. Có thể người ngoài sẽ nói tôi dại, sẽ lo lắng thay cho tôi về những rủi ro. Nhưng tôi chỉ cười, anh ấy sẽ tự biết lo cho bản thân và lo cho mẹ con tôi, những rủi ro đó có anh thì sẽ không bao giờ xảy ra. Hạnh phúc của tôi không ở cách mọi người nhìn, mọi sự phá xét của xã hội, nó nằm trong sự an yên của tâm hồn tôi, trong nụ cười của con trai và trong cách tôi lựa chọn nhìn nhận sự không hoàn hảo của bạn đời.
Tôi và vợ cưới nhau được 5 năm, cùng làm công nhân trong khu công nghiệp, lương không cao, tăng ca liên tục mà cuối tháng vẫn không dư được bao nhiêu. Thấy cuộc sống cứ đều đều như vậy, hai vợ chồng bàn nhau nghỉ việc, gom chút vốn rồi lên thành phố học làm đồ ăn vặt để về quê mở quán.
Hai đứa khăn gói đi học đủ thứ: nộm sứa, nộm chân gà, cóc lắc, xoài lắc... Về quê, chúng tôi thuê một căn nhà cấp bốn ở mặt đường để bán. Thời gian đầu khá vất vả, sáng sớm đi chợ, trưa sơ chế, chiều tối mở bán tới khuya. Nhưng dần dần quán đông khách, có khách quen, có người đặt mang về, thu nhập ổn hơn đi làm công nhân.
Làm được khoảng một năm thì mọi thứ bắt đầu thay đổi. Người ta thấy chúng tôi bán được nên mở ra khắp nơi. Một đoạn đường vài trăm mét có đến mấy quán đồ ăn sẵn giống nhau. Khách thưa dần, doanh thu giảm mạnh. Sau nhiều tháng cầm cự, vợ tôi quyết định quay lại làm công nhân để có lương cố định, còn tôi ở nhà tiếp tục buôn bán kiếm đồng ra đồng vào.
Hôm vừa rồi, vợ bất ngờ hỏi tôi về sổ đỏ, bảo lấy cho cô ấy xem, vì từ hồi làm xong sổ tới giờ, cô ấy chưa xem kỹ. Nói chung lý do cô ấy đưa ra nghe cũng hợp lý. Sổ đỏ tôi đang gửi nhờ mẹ giữ hộ từ lâu vì nhà bà có két sắt, cách nhà tôi không xa. Nghe vợ hỏi, tôi thấy lạ vì từ trước đến nay cô ấy chưa từng quan tâm chuyện giấy tờ trong nhà.
Linh tính có chuyện không ổn, tôi bắt đầu để ý vợ. Nhưng chưa kịp để tôi phát hiện chuyện gì thì đã có người tìm tới cửa đòi nợ. Hóa ra vợ tôi chơi tài xỉu online từ lúc đi làm công nhân trở lại. Ban đầu chỉ vài trăm nghìn, rồi vài triệu, sau đó vay chỗ này đắp chỗ kia. Nợ từ đồng nghiệp ở công ty, vay công ty tài chính, vay cả họ hàng bên nội, bên ngoại. Tổng số tiền phải gần một tỷ đồng. Lúc ấy tôi mới hiểu vợ hỏi sổ đỏ làm gì. Có lẽ cô ấy muốn mang đi cầm cố để trả nợ.
Tôi ngồi chết lặng, không nghĩ tới người vợ chỉn chu, biết lo toan cho gia đình lại dính vào đỏ đen, nợ nần như vậy. Cô ấy đang đòi tôi bán nhà trả nợ nếu không sẽ ly hôn. Hỏi ra mới biết bên ngoại từng trả nợ cho vợ tôi một lần vài trăm triệu, giờ ông bà cũng chịu. Bên nhà tôi, bố mẹ già yếu và không mấy khá giả. Tôi mệt mỏi vô cùng và chưa biết nên giải quyết thế nào.
Nhiều người cho rằng hôn nhân đổ vỡ thường bắt đầu từ những chuyện lớn như ngoại tình hay tiền bạc. Nhưng thực tế, không ít mối quan hệ lại rạn nứt dần bởi những lời cằn nhằn, trách móc lặp đi lặp lại mỗi ngày. Có những câu nói tưởng nhỏ, nói vì mệt, vì áp lực nhưng lâu dần khiến người còn lại cảm thấy ngột ngạt và xa cách. Dưới đây là những câu chuyện đời thường được các độc giả chia sẻ.
Tôi trưởng thành hơn sau khi lấy người vợ hay cằn nhằn
Vợ cằn nhằn rất nhiều và tôi thấy mình trưởng thành dần dần sau khi lấy vợ. Phần lớn lời cằn nhằn đều từ tai nọ qua tai kia là hạnh phúc chứ chấp nhặt từng câu thì rất mệt mỏi và có khi ly hôn rồi. Xin lỗi chứ có tới 90% vợ đều cằn nhằn dù lấy chồng hoàn hảo như ông tiên. (quangdp01)
Tôi chỉ nhắc nhẹ chứ không bao giờ cằn nhằn chồng
Tôi là phụ nữ, nghe mẹ tôi nói mấy câu kiểu: "Để đó em tự làm", Em đã bảo anh rồi mà", "Sao anh không thể giống chồng người khác?","Không hiểu sao em còn chịu đựng được anh",... đã cảm thấy bực mình rồi nói gì đàn ông - giống loài đề cao cái tôi và sĩ diện. Tôi tuyệt đối không bao giờ nói mấy câu này với chồng. Nếu không hài lòng điều gì, tôi chỉ nhắc nhẹ nhàng. Trộm vía là chồng tôi cũng khá tự giác nên không cần phải nói nhiều. Còn mấy ông không nghe lời, tôi lọc từ trước khi cưới rồi. Nhờ vậy nên dù đã hai mặt con, vợ chồng tôi vẫn còn mặn nồng như lúc mới cưới. Đừng xem những lời tổn thương người khác như một việc bình thường. Không ai có thể ở chung với một người như vậy mà hạnh phúc nổi đâu. (Ngân Dương)
Chồng bị tôi cằn nhằn khi tự ý thực hiện những việc vợ chưa đồng ý
Tôi là người ít nói, ít càm ràm mấy chuyện vặt. Nhưng khi bực mình chuyện gì, tôi nói hoài không im và phải có người nghe mới được. Đó là khi còn thương thì tôi mới nói. Không còn thương tôi sẽ không nói đâu, nhất là khi bị tổn thương thì tôi im lặng cho đến khi rời khỏi hôn nhân. Thời trẻ, tôi ly hôn hai lần (do hai cuộc hôn nhân mai mối mà chồng ngoại tình người cũ). Năm 40 tuổi, tôi có hôn nhân lần ba với chồng người Đức. Anh hiểu tính tôi lắm nên không dám làm tôi bực mình điều gì. Tiếng Đức của tôi kém, nếu nói nhanh quá thì tôi như "vịt nghe sấm".
Bữa đó anh chở tôi đi làm, kẹt xe đèn đỏ một hàng dài. Anh nói nhanh: "quẹo đường khác rồi đi bộ 200 m sẽ nhanh hơn". Tôi im re nên anh đánh lái quẹo cái rẹt. Tôi không biết ất giáp gì. Rồi mở cửa kêu tôi đi bộ 200 m vô chỗ làm. Tôi hiểu ra, bực mình leo lên xe. Anh phải chở tôi quay lại đường cũ, dừng trước cửa nơi làm việc cho tôi. Và tất nhiên tôi càm ràm cho một trận. Tối về thêm một trận nữa: khi vợ chưa ok thì đừng tự ý làm, nhất là phải thận trọng với vợ không rành tiếng Đức. Từ đó đến giờ, nhiều năm rồi, hết dám tái phạm. (Nguoixala)
Tôi dọn ra ở riêng sau khi kiệt sức vì làm thay chồng mọi việc
Tôi nhắc nhiều lần thì chồng bảo tôi cằn nhằn và phớt lờ, không chịu làm, không chịu thay đổi. Tôi im lặng làm thay anh tất cả đến kiệt sức và biện pháp cuối cùng là dọn ra ở riêng cho cuộc đời tôi bớt khổ. Lấy chồng mà như rước họa vào thân. Chọn kỹ lắm rồi, chắc bị lừa. (lannguyen28012801)
Tôi và chồng cưới nhau được chín năm. Anh không ngoại tình, vẫn đi làm rồi về nhà, tiền bạc rõ ràng. Nhưng gần đây tôi thấy anh hay nhắn tin với vài người con gái khác theo kiểu "thả thính". Tôi vô tình đọc được những tin kiểu như: "Hôm nay em xinh thế", "Ngồi làm mà cứ nghĩ tới video em vừa đăng",... thỉnh thoảng còn thả tim, gửi icon tình cảm. Nội dung không quá đà nhưng tôi thấy không phải kiểu bạn bè bình thường.
Tôi hỏi thì anh bảo chỉ nói chuyện tí cho vui, không có gì nghiêm trọng. Anh còn nói tôi suy nghĩ nhiều vì anh không làm gì sai. Nhưng tôi thấy khó chịu. Tôi từng nói rõ suy nghĩ của mình, cũng từng giận dỗi nhưng chồng vẫn không thay đổi. Anh luôn nói mình chỉ đùa vui chứ không có ý gì khác, cũng không phản bội vợ con. Tôi phải làm sao đây?