Tôi là tác giả bài: “Chồng đập phá nhiều đồ đạc từ khi cưới tôi” năm 2022. Khi gửi bài viết, lòng tôi thật sự rối như tơ vò, không biết tìm lối thoát nào tốt nhất cho bản thân. Lúc đó tôi đọc tất cả bình luận, ghi nhớ nhất bình luận của anh Chính Trực, anh trách tôi vô tâm với chính bản thân mình nhưng cũng thương gửi cho tôi lời khuyên để giải quyết mớ hỗn độn lúc đó. Thật sự cảm ơn anh, cảm ơn quý độc giả thật nhiều. Sau khi nhận được lời khuyên cũng là lúc tôi ly thân chồng cũ hai tháng. Lúc đó căng thẳng lắm, chồng cũ thấy tôi không cho cơ hội làm lành nên lừa tôi đem con gái và tiền mặt đi trốn, hơn 7 tháng mới về, cũng là lúc đi về người không.
Con gái tôi chuyển trường liên tục ngay khi đang học lớp một nên kiến thức bị mất căn bản và tâm lý hoảng loạn (do chồng cũ, dì ghẻ, con dì ghẻ bắt nạt) nên sau này về cũng khá khó để dạy con quay về quỹ đạo ban đầu. Khi đó chồng cũ ra điều kiện phải cho anh cơ hội làm lại từ đầu thì mới cho con gái về. Tôi mắt nhắm mắt mở cho anh ta cơ hội (chỉ như thế mới có thể cứu con gái về được vì tôi không biết con đang ở đâu) nhưng luôn đề phòng. Đúng như những gì tôi nghĩ, anh ta lại giở thói cũ sau hai ngày quay về. Tôi lập tức thu thập giấy tờ, chứng cứ cần thiết và gửi đơn ly hôn đơn phương ra tòa. Anh ta lại quậy phá, chửi bới suốt ngày, tìm mọi cách bắt con gái đi.
Con gái sau khi bị bắt đi chịu nhiều thiệt thòi đã mất niềm tin vào ba, ba nói gì nhất quyết không nghe theo. Khi chưa tới thời hạn giải quyết đơn, ngày nào chồng cũ cũng kiếm chuyện (dù nhà và đất tôi đang ở là trên mảnh đất của ba mẹ và anh chị em tôi). Những lúc như thế tôi được gia đình bao bọc, có dân quân, công an xã bảo vệ nên chồng cũ không làm gì nguy hiểm cho mẹ con tôi, chỉ là bị hoảng loạn về tinh thần. Đến tháng 9 năm 2024 đơn mới được giải quyết xong, tháng 10 năm đó tôi nhận được quyết định ly hôn của tòa. Tôi vừa cười vừa khóc, sung sướng như chưa từng được vui như thế, cảm giác cuộc đời thật sự đã bước sang một trang mới thật rồi.
Thật sự biết ơn cuộc đời, biết ơn mọi người xung quanh đã giúp đỡ tôi hết mình để bản thân lại được tự do, hạnh phúc theo cách riêng của mình. Tôi của hiện tại, ngày ngày lên lớp với học sinh, sẵn tiện đèo bòng theo hai con đi học, ba mẹ con đi học chung trường, cảm giác thật bình yên. Dù có hơi gồng mình nhưng tôi thấy khỏe hơn rất nhiều so với trước kia. Mỗi ngày sau giờ học ở trường, tôi chở hai con đi học toán trí tuệ ở trung tâm, còn mình sẽ chờ tụi nhỏ học xong rồi rước đi khu vui chơi hoặc ăn uống lặt vặt sau đó mới về, rảnh thì ba mẹ con lên xe cùng nhau đi chơi xa một xíu, rất thích.
Tôi cũng tự lấp khoảng trống trong tim bằng cách học thêm văn bằng hai tiếng Anh, có thêm tí ngoại ngữ để dạy con học ở nhà, điều mà trước kia bị cấm đoán. Người cũ rất ghét tôi học lên nữa, vì họ bảo tôi học cao sẽ khinh thường chồng con. Từ lúc đó tôi đã biết người đàn ông này không phù hợp với mình để đồng hành tiếp. Thôi thì độc hành cũng vui, xin cảm ơn quý độc giả đã đọc bài viết của tôi. Chúc quý cô chú, anh chị luôn an yên trên hành trình của mình.
Tôi 25 tuổi, quen bạn gái gần hai năm. Em vẫn còn đi học đại học, gia đình khá giả, còn tôi ra trường chưa có công việc ổn định, sống bằng nghề dạy thêm. Dù khác hoàn cảnh nhưng chúng tôi rất yêu nhau, em cũng là người chủ động theo đuổi tôi trước.
Tuy nhiên, bạn gái tôi có nhiều bạn là con trai hơn là con gái, còn có khá nhiều bạn thân khác giới. Em thường xuyên nhắn tin, đi cà phê, đi ăn hoặc tâm sự với họ. Mỗi lần tôi tỏ ý không thoải mái, em đều nói đó chỉ là bạn bè, bảo tôi suy nghĩ quá nhiều và không nên ghen vô lý. Vì chuyện này, chúng tôi không ít lần giận dỗi, thậm chí có lần chia tay rồi lại quay về.
Tôi không muốn cấm đoán hay kiểm soát người yêu nhưng cũng không thoải mái khi bạn gái đã có người yêu còn giữ những mối quan hệ thân thiết như vậy với người khác giới. Do tôi quá nhạy cảm hay cách cư xử của em thực sự chưa phù hợp? Mong mọi người cho tôi một lời khuyên.
Vợ chồng tôi 65 tuổi, hết sức lao động rồi. Bây giờ tôi sống dựa vào con trai út hỗ trợ tiền cơm gạo và thu nhập bấp bênh từ vài công dừa, lúc có giá thì đỡ, còn giá thấp thì phải dè xẻn. Khi xưa làm ăn thua lỗ nên bán vài mảnh đất đi nên hiện tại không còn bao nhiêu đất cát. Tôi chia cho hai con gái mỗi đứa một phần, còn con trai thì hai phần và thêm nhà thờ sau này lo thờ cúng. Con dâu nói: nhà thờ không bán đi được thì cứ để đó làm của chung, khi nào giỗ thì ba chị em góp lại cúng hoặc chồng con góp một nửa, hai chị góp một nửa chứ sao lại bắt mình chồng con cúng ba lễ giỗ, sau này cha mẹ mất thì thêm 2 lễ nữa là 5, con không lo nổi.
Vợ chồng tôi không có nợ nần nhưng cũng không có tiền tích lũy phòng thân lúc bệnh tật. Con dâu ủng hộ con trai hỗ trợ cho cha mẹ tiền sinh hoạt nhưng từ lúc biết tôi không có tiền phòng thân, con có vẻ không vui. Các con có nhà riêng, cuộc sống khá giả lắm nhưng phần lớn là nhờ bên gia đình con dâu hỗ trợ, giúp đỡ, vun vén. Họ cho đất cho nhà, cho vốn liếng kinh doanh... Tôi rất cảm ơn vì điều đó. Nhiều lúc tôi ngại nhận tiền từ con, trong khi chúng tôi là cha mẹ chồng nhưng chưa giúp đỡ được gì. Tuy nhiên nếu không nhận thì không đủ tiền xoay xở. Gần đây ông nhà tôi đi làm thuê cho người ta, ai kêu gì làm nấy, ngày nào mệt thì nghỉ, mỗi ngày cũng được 300 ngàn đồng.
Trong hai cô con gái, đứa giữa có cuộc sống tạm ổn, vì tuy nghèo nhưng vợ chồng đều đi làm ở khu công nghiệp. Điều đáng nói là con gái đầu tiên của tôi có cuộc sống rất khó khăn. Con rể gia trưởng, kiểm soát, có khi đánh đập vợ. Hai vợ chồng có một đứa con sống chung với mẹ chồng trong ngôi nhà có một phòng ngủ nhưng không có tiền vì bốn miệng ăn chỉ dựa vào công việc bấp bênh từ con rể. Tôi khuyên con gái đi làm thì chồng của con đến tận chỗ làm quậy. Nhiều lần như vậy nên con ở nhà suốt 15 năm nay trong khi tiền bạc không có. Mỗi lần có việc gì thì chạy về tôi mượn tiền. Tôi khuyên con nếu sống không được thì bỏ nhau đi nhưng con không nghe. Giờ con đã 44 tuổi nhưng không có nổi 10 triệu để dành.
Lúc mới cưới về, con dâu không rõ chuyện nên cũng khuyên chị đi làm, có xin luôn việc làm cho nhưng anh rể đăng lên mạng ngụ ý nói con dâu tôi nhiều chuyện, xen vào chuyện nhà người khác, nhằm phá hoại hạnh phúc gia đình họ. Ý con rể là nếu con gái tôi đi làm, ít lâu sau sẽ chán chồng và ngoại tình. Con rể còn điện thoại cho tôi nói tôi thấy có dâu giàu nên nịnh nọt, nghe lời, sợ sau này dâu bỏ không nuôi. Con dâu và con rể ngầm trở mặt nhau từ đó, đến nay là mấy năm rồi, chỉ hỏi thăm xã giao chứ không mặn mà gì, tất nhiên con trai tôi bênh vợ nên anh em cũng không thân thiết.
Rồi chuyện tôi lén cho tiền con gái lớn cũng lộ ra, thực chất không nhiều. Mỗi lần dừa có giá, tôi cho cháu hơn một triệu, không có giá thì 500 ngàn. Con trai nói vợ chồng tôi thiếu hụt thì có tiền để tích lũy đi, con trai khá giả nhưng cái gì cũng từ bên vợ mà có, con đi làm lương thua vợ buôn bán mấy lần. Con hỗ trợ cho cha mẹ tiền bạc ăn uống rồi sửa sang nhà cửa, cũng nhờ vợ tính tình rộng rãi chứ nếu như người khác khó mà được như vậy. Sau đó tôi không gửi tiền cho con gái nữa và có nói con còn sức khỏe thì kiếm việc làm, sau này phòng thân chứ con cái sau cũng nghèo thì lấy gì lo cho cha mẹ nó. Nhưng con rể nhậu nhẹt về nhà tôi quậy đùng đùng, nói vợ chồng tôi sợ sệt con dâu.
Vợ chồng con gái có đứa con trai duy nhất vừa học xong phổ thông thì yêu đương, làm cho bé khác có thai. Giờ gia đình bên kia cũng rất nghèo, họ bảo cưới vì không có điều kiện nuôi con gái ăn học tiếp. Trong khi đó vợ chồng con gái tôi làm gì có tiền mà cưới, cũng không thể rước không về vì tội nghiệp con gái nhà người ta. Con nhờ tôi hỏi mượn vợ chồng con trai 70-80 triệu, nếu được thì thêm 20-30 triệu nữa là 100 triệu để sửa sang phòng ngủ cho bọn trẻ và mua vàng, sắm mâm quả làm tiệc cưới nhưng tôi không dám mở lời, vì mượn xong rồi vợ chồng con gái lấy gì để trả, trong khi con dâu và con rể vốn có ưa gì nhau đâu mà giúp đỡ.
Ai cũng nói vợ chồng tôi làm cha mẹ mà nhu nhược, thiếu chính kiến. Tôi thật sự mệt mỏi vì con cái nhưng không thể ngó lơ không lo. Nhiều lần tôi ngó lơ rồi vì chính tôi lo thân mình còn chưa xong. Nhưng con gái cứ về buồn tủi, than khóc làm tôi cũng xót ruột.
Tôi thích cô ấy từ những năm cuối cấp hai. Lên cấp ba, dù không học chung trường nhưng vì gần nhà nên chúng tôi vẫn đi chung một đoạn đường. Tôi chưa từng dám nói lời yêu. Tốt nghiệp cấp ba, tôi theo gia đình định cư ở nước ngoài. Chúng tôi giữ liên lạc, coi nhau như hai người bạn thân. Tôi biết cô ấy cũng có tình cảm với mình nhưng vì chưa có sự nghiệp nên khi về Việt Nam thăm cô ấy lúc cô ấy tốt nghiệp, tôi vẫn không dám ngỏ lời. Ngày cô ấy tiễn tôi ra sân bay, tôi rất buồn nhưng không thể hứa hẹn điều gì. Sau đó, vì mặc cảm, tôi chủ động cắt liên lạc suốt gần 10 năm.
Đến khi cả hai đều đã lập gia đình, tôi gửi email cho cô ấy và chúng tôi lại hỏi thăm nhau như hai người bạn cũ. Mười năm qua, chúng tôi vẫn giữ liên lạc. Càng nói chuyện, tôi càng thấy thương cô ấy và luôn có cảm giác mình mắc nợ cô ấy. Vài tháng trước, tôi mới nói cho cô ấy biết lý do ngày xưa không dám tỏ tình. Cô ấy khuyên tôi hãy buông quá khứ, yêu thương vợ nhiều hơn và đừng để vợ buồn.
Nhưng tôi không thể cầm lòng. Dù yêu thương vợ con, tôi vẫn nhớ cô ấy từ lúc thức dậy đến khi đi ngủ. Tôi biết cô ấy đang rất hạnh phúc bên chồng con và thật lòng mừng cho cô ấy. Chỉ tiếc rằng ngày ấy tôi đã không đủ can đảm để ôm cô ấy một lần và nói lời yêu. Bây giờ tôi đã đủ khả năng lo cho cô ấy nhưng mãi mãi không thể có được cô ấy.