Vợ chồng tôi 65 tuổi, hết sức lao động rồi. Bây giờ tôi sống dựa vào con trai út hỗ trợ tiền cơm gạo và thu nhập bấp bênh từ vài công dừa, lúc có giá thì đỡ, còn giá thấp thì phải dè xẻn. Khi xưa làm ăn thua lỗ nên bán vài mảnh đất đi nên hiện tại không còn bao nhiêu đất cát. Tôi chia cho hai con gái mỗi đứa một phần, còn con trai thì hai phần và thêm nhà thờ sau này lo thờ cúng. Con dâu nói: nhà thờ không bán đi được thì cứ để đó làm của chung, khi nào giỗ thì ba chị em góp lại cúng hoặc chồng con góp một nửa, hai chị góp một nửa chứ sao lại bắt mình chồng con cúng ba lễ giỗ, sau này cha mẹ mất thì thêm 2 lễ nữa là 5, con không lo nổi.
Vợ chồng tôi không có nợ nần nhưng cũng không có tiền tích lũy phòng thân lúc bệnh tật. Con dâu ủng hộ con trai hỗ trợ cho cha mẹ tiền sinh hoạt nhưng từ lúc biết tôi không có tiền phòng thân, con có vẻ không vui. Các con có nhà riêng, cuộc sống khá giả lắm nhưng phần lớn là nhờ bên gia đình con dâu hỗ trợ, giúp đỡ, vun vén. Họ cho đất cho nhà, cho vốn liếng kinh doanh… Tôi rất cảm ơn vì điều đó. Nhiều lúc tôi ngại nhận tiền từ con, trong khi chúng tôi là cha mẹ chồng nhưng chưa giúp đỡ được gì. Tuy nhiên nếu không nhận thì không đủ tiền xoay xở. Gần đây ông nhà tôi đi làm thuê cho người ta, ai kêu gì làm nấy, ngày nào mệt thì nghỉ, mỗi ngày cũng được 300 ngàn đồng.
Trong hai cô con gái, đứa giữa có cuộc sống tạm ổn, vì tuy nghèo nhưng vợ chồng đều đi làm ở khu công nghiệp. Điều đáng nói là con gái đầu tiên của tôi có cuộc sống rất khó khăn. Con rể gia trưởng, kiểm soát, có khi đánh đập vợ. Hai vợ chồng có một đứa con sống chung với mẹ chồng trong ngôi nhà có một phòng ngủ nhưng không có tiền vì bốn miệng ăn chỉ dựa vào công việc bấp bênh từ con rể. Tôi khuyên con gái đi làm thì chồng của con đến tận chỗ làm quậy. Nhiều lần như vậy nên con ở nhà suốt 15 năm nay trong khi tiền bạc không có. Mỗi lần có việc gì thì chạy về tôi mượn tiền. Tôi khuyên con nếu sống không được thì bỏ nhau đi nhưng con không nghe. Giờ con đã 44 tuổi nhưng không có nổi 10 triệu để dành.
Lúc mới cưới về, con dâu không rõ chuyện nên cũng khuyên chị đi làm, có xin luôn việc làm cho nhưng anh rể đăng lên mạng ngụ ý nói con dâu tôi nhiều chuyện, xen vào chuyện nhà người khác, nhằm phá hoại hạnh phúc gia đình họ. Ý con rể là nếu con gái tôi đi làm, ít lâu sau sẽ chán chồng và ngoại tình. Con rể còn điện thoại cho tôi nói tôi thấy có dâu giàu nên nịnh nọt, nghe lời, sợ sau này dâu bỏ không nuôi. Con dâu và con rể ngầm trở mặt nhau từ đó, đến nay là mấy năm rồi, chỉ hỏi thăm xã giao chứ không mặn mà gì, tất nhiên con trai tôi bênh vợ nên anh em cũng không thân thiết.
Rồi chuyện tôi lén cho tiền con gái lớn cũng lộ ra, thực chất không nhiều. Mỗi lần dừa có giá, tôi cho cháu hơn một triệu, không có giá thì 500 ngàn. Con trai nói vợ chồng tôi thiếu hụt thì có tiền để tích lũy đi, con trai khá giả nhưng cái gì cũng từ bên vợ mà có, con đi làm lương thua vợ buôn bán mấy lần. Con hỗ trợ cho cha mẹ tiền bạc ăn uống rồi sửa sang nhà cửa, cũng nhờ vợ tính tình rộng rãi chứ nếu như người khác khó mà được như vậy. Sau đó tôi không gửi tiền cho con gái nữa và có nói con còn sức khỏe thì kiếm việc làm, sau này phòng thân chứ con cái sau cũng nghèo thì lấy gì lo cho cha mẹ nó. Nhưng con rể nhậu nhẹt về nhà tôi quậy đùng đùng, nói vợ chồng tôi sợ sệt con dâu.
Vợ chồng con gái có đứa con trai duy nhất vừa học xong phổ thông thì yêu đương, làm cho bé khác có thai. Giờ gia đình bên kia cũng rất nghèo, họ bảo cưới vì không có điều kiện nuôi con gái ăn học tiếp. Trong khi đó vợ chồng con gái tôi làm gì có tiền mà cưới, cũng không thể rước không về vì tội nghiệp con gái nhà người ta. Con nhờ tôi hỏi mượn vợ chồng con trai 70-80 triệu, nếu được thì thêm 20-30 triệu nữa là 100 triệu để sửa sang phòng ngủ cho bọn trẻ và mua vàng, sắm mâm quả làm tiệc cưới nhưng tôi không dám mở lời, vì mượn xong rồi vợ chồng con gái lấy gì để trả, trong khi con dâu và con rể vốn có ưa gì nhau đâu mà giúp đỡ.
Ai cũng nói vợ chồng tôi làm cha mẹ mà nhu nhược, thiếu chính kiến. Tôi thật sự mệt mỏi vì con cái nhưng không thể ngó lơ không lo. Nhiều lần tôi ngó lơ rồi vì chính tôi lo thân mình còn chưa xong. Nhưng con gái cứ về buồn tủi, than khóc làm tôi cũng xót ruột.
Tôi đang làm việc cho một tập đoàn lớn, công việc rất áp lực về thời gian và khối lượng, phải ôm máy tính và điện thoại 24/7 để họp hành, báo cáo tiến độ. Ngày nghỉ phép, nghỉ cuối tuần của tôi vẫn phải tham gia họp hành, báo cáo. Môi trường làm việc rất nóng nực và mỗi ngày tôi đi bộ trong xưởng tầm 17 nghìn bước chân. Sếp thấy tôi làm được việc nên giao khá nhiều, đợt này dự án mới nên tôi bận tối mặt. Tôi đi làm cách nhà 400 km, xa vợ con, thu nhập mỗi tháng tầm 40 triệu đồng. Năm tháng gần đây, do áp lực công việc nên tôi thường xuyên bị choáng, nói khó, đôi lúc đang đi phải dừng lại vịn tường, như muốn ngất xỉu.
Tôi đi khám hai bệnh viện lớn của tỉnh, bác sĩ đều bảo tôi bị rối loạn tiền đình do áp lực và uống thuốc với liều cao dài ngày. Hiện tại tôi không đỡ, vẫn choáng khi thay đổi tư thế. Nhiều lần lái xe tôi cảm giác như muốn ngất xỉu trên vô lăng, thấy rất nguy hiểm. Vợ khuyên tôi nghỉ làm, về tìm việc gần nhà lại được gần vợ con, cũng có nhiều công ty mới thành lập.
Tôi thấy mệt mỏi và lo lắng cho sức khỏe của bản thân nên đang tính theo hai hướng: Nghỉ việc và học thêm tiếng Trung để làm việc tại các công ty gần nhà. Tôi cần nghỉ việc mới học được do bận không có thời gian làm việc gì. Hai là học một nghề sửa chữa, kiểu làm việc tay chân để đầu óc thoải mái, do nghề tay trái của tôi là sửa chữa đồ điện tử. Tôi muốn đăng ký học thêm các lớp học chuyên sâu để sửa chữa phần cứng máy tính gaming, trạm. Nhờ anh chị tư vấn thêm, chân thành cảm ơn.
Tôi 36 tuổi, kết hôn khoảng hai năm và có một con trai đáng yêu 14 tháng tuổi, nhìn bé rất giống ba. Từ khi cưới đến giờ, tôi luôn sống trong đau khổ và suy nghĩ, thấy chán chường cuộc hôn nhân này. Anh là mối tình đầu, phải vượt qua nhiều trắc trở của hai bên gia đình chúng tôi mới đến được với nhau. Vậy mà giờ đây khi cưới nhau rồi chúng tôi lại vì những sự việc bất đồng nhỏ trong cuộc sống khiến càng ngày càng xa cách.
Không biết do tôi cầu toàn, khó tính hay hết duyên phận mà thấy bất an trong hôn nhân quá. Tôi chỉ muốn anh quan tâm hơn đến tôi và con, để tôi có thêm động lực bước tiếp cùng anh cho đến cuối con đường. Tôi là người công giáo, cũng không muốn (thậm chí là không nên) chia tay. Trước đây, lúc tôi sinh con trai được hơn ba tháng, thấy chồng hay nhắn tin với những cô gái khác. Dù anh nói là chọc ghẹo thôi nhưng tôi rất buồn, có nhắc nhở anh vài lần nhưng thỉnh thoảng anh vẫn thế.
Kể từ đầu năm đến giờ, chồng có mối quan hệ bất chính với cô gái nào không thì tôi không rõ nữa, thi thoảng thấy có vài cô nhận là em kết nghĩa gì đó nhắn tin, gọi điện. Nhiều lúc tôi mệt mỏi, không muốn nghĩ đến, thế nhưng nó cứ quanh quẩn trong tâm làm tôi thấy mệt mỏi vô cùng. Kể từ lúc này, tôi không còn tin tưởng những gì chồng nói nữa, cuộc sống của tôi trở nên vô cùng khổ tâm và chán nản. Vợ chồng tôi thường có những cuộc cãi vã. Chúng tôi sống chung nhưng không chia sẻ, thậm chí không còn quan hệ vợ chồng.
Tôi luôn mong có một gia đình êm ấm, để con cái có tình yêu thương trọn vẹn, nhưng vợ chồng như này thì con cái sẽ không tốt về mặt tâm lý. Tôi là phụ nữ nhưng phải lo lắng mọi việc trong gia đình, rất là mệt mỏi, từ việc lớn đến việc nhỏ (nhờ chồng thì lúc làm lúc không), không nói thì anh chẳng bao giờ tự giác làm. Chồng đi làm về (có ngày 20h, khi 21h30, có khi 23h, nếu có ai mời đi ăn thì gần 12h đêm) chỉ lo cho anh; ăn xong lại lướt mạng rồi đến đêm vào phòng ngủ, không hề quan tâm nhiều đến gia đình. Thi thoảng ngày nghỉ anh chăm con một buổi, hoặc sáng bỏ đồ vào máy giặt, rửa vài cái chén (giờ nhường lại hết cho tôi làm rồi).
Điều quan trọng hơn là tôi luôn có cảm giác chồng không còn dành sự yêu thương và tôn trọng vợ như trước đây. Tôi hay suy nghĩ anh chắc vẫn còn những mối quan hệ bên ngoài (không biết có sâu đậm với ai không vì chưa tận mắt chứng kiến lần nào). Ai cũng phải đi làm 8 tiếng mỗi ngày, chưa kể giờ nghỉ trưa tôi phải về nhà chăm con, làm đồ ăn cho con, thu dọn nhà cửa. Đêm tôi thức 3-4 lần cho bé uống sữa, thay bỉm cho con, không dám than phiền. Từ khi có con, chồng ngủ nguyên đêm, vậy mà cứ nói đến là anh than mệt. Công việc của anh cũng trong văn phòng như tôi thôi. Nhiều khi tôi nghĩ đến thấy tủi thân, cứ như robot vậy.
Chúng tôi là những người có ăn học mà sống vô cảm với nhau như vậy nên vô cùng mệt mỏi. Bên cạnh đó, chúng tôi đều không hợp với gia đình hai bên (vì quê anh ở xa gần 400 km nên tôi chưa về được lần nào, nhà chồng không thương cũng đúng). Anh sống phía bên vợ nhưng bất cần nên cũng chẳng cần sống hết mình với mọi người. Anh không hài lòng với nhà vợ, cho dù anh chị tôi không khó tính và thường không chấp gì anh. Mẹ tôi mất sớm, bố sống chung với chúng tôi, nay bố 84 tuổi rồi. Tôi mấy lần muốn làm đơn ly hôn nhưng anh chưa dứt khoát để ký. Anh nói tùy tôi, thích thì tự ký, anh không ký. Vậy nên tôi lại hủy bỏ.
Hơn hai năm trong cuộc hôn nhân này, tôi chưa bao giờ có cảm giác cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc trong một hay hai tuần liền. Nhiều lần, tôi muốn chia tay hoặc muốn nghĩ đến điều dại dột cho khỏi mệt mỏi. Nghĩ lại thấy mình không còn thì ai lo cho con (vì con còn quá nhỏ), tôi lại cố gắng. Tôi chẳng ngại khi một mình nuôi con khôn lớn, nhưng vì là người công giáo nên tôi cũng không vui, không an tâm khi ly hôn.
Tôi không hề biết rõ giờ giấc đi làm của chồng (dù nơi anh làm có lịch công tác trong một tháng, tôi có nói điều này với anh mà anh lơ). Tôi phải làm sao đây? Xin cảm ơn các bạn đã dành thời gian chia sẻ và đọc hết bài này. Chúc các bạn luôn an vui, mạnh khỏe, công việc thuận lợi, gia đình hạnh phúc trong cuộc sống mỗi ngày.
Tôi 40 tuổi, sống trong Nam, có ba con: 12 tuổi, 9 tuổi. Đầu năm ngoái, tôi có bé thứ ba do lỡ cấn bầu. Con đến tuy bất ngờ nhưng tôi rất hạnh phúc khi biết có sinh linh nhỏ đang thành hình trong bụng mình. Tuy nhiên, khi tôi bầu được hai tháng thì phát hiện chồng ngoại tình 4 năm khi kiểm tra điện thoại của anh. Trước đó tôi luôn lờ mờ có suy nghĩ anh có người khác bên ngoài nhưng tôi lại không có bằng chứng rõ ràng. Anh cũng rất khéo che dấu, hầu như không có biểu hiện gì. Anh vẫn làm tốt vai trò người bố quan tâm hai con, đưa đón đi học, phụ tôi việc nhà. Chuyện vợ chồng thưa thớt tháng đôi lần chủ yếu do tôi chủ động, hỏi thì anh bảo sức khỏe kém. Tôi tin thật nên nhiều khi lại nghĩ mình quá đa nghi.
Chồng tôi làm kinh doanh, xưa giờ là người cẩn trọng, chăm chỉ làm ăn nên tôi tin tưởng để anh cầm hết vốn làm ăn, đầu tư bất động sản. Có lẽ sai lầm của tôi bắt đầu từ đây. Trong quá trình đi làm, anh cặp với một người phụ nữ bỏ chồng làm môi giới bất động sản. Lúc đầu tôi thấy có vài lần chồng nhắc đến cô ta trong các giao dịch làm ăn, tôi nghĩ cô ta chỉ là bạn làm ăn của chồng và nghĩ cô ta có chồng con rồi nên không đề phòng hay điều tra gì. Mãi hai năm sau, tôi mới biết cô ta đã bỏ chồng. Trong thời gian cặp với cô ta, chồng tôi ém nhẹm việc làm ăn, tôi hỏi thì bảo "em cứ yên tâm, xưa giờ anh có để mất đồng nào đâu". Rồi anh ta và cô ta đầu tư làm ăn chung thua lỗ rất nhiều. Nhưng chồng giấu kín tôi việc thua lỗ này.
Tôi có công việc riêng, trong 8 năm trở lại đây, thu nhập bình quân khoảng 100 triệu đồng mỗi tháng nên hầu như toàn bộ chi phí sinh hoạt trong nhà, tiền con cái ăn học, học thêm tôi đều chi trả hết. Mấy năm trước, anh nói với tôi là đầu tư bị hao hụt do thị trường, tôi cũng thông cảm vì nghĩ làm ăn lúc được lúc mất là chuyện thường. Sau khi đầu tư chung thua lỗ, chồng tôi và cô ta cùng vài người nữa lại mở công ty làm ăn riêng. Năm ngoái, khi kiểm tra điện thoại, phát hiện chuyện ngoại tình của chồng với cô ta, tôi điếng người. Vì trước đó có lần tôi gặng hỏi, anh bảo cô ta đang làm bạn gái người khác, em nghĩ linh tinh.
Thì ra họ cặp với nhau ít nhất 4 năm trời, làm ăn thua lỗ cùng nhau, tặng quà tình yêu cho nhau và cặp ngay trước mặt tôi ngần ấy năm. Tôi nghĩ đó là sự xem thường người vợ ở nhà đến tận cùng. Sau đó tôi biết rất nhiều người trong huyện biết chồng tôi cặp với cô ta, chỉ có mỗi tôi quanh năm suốt tháng cặm cụi đi làm lo cơm nước học hành con cái không biết mà thôi. Khi tôi kiểm tra điện thoại, anh vẫn chối và lái câu chuyện sang hướng khác, nào là chỉ là bạn làm ăn. Mãi khi tôi đưa các tin nhắn làm bằng chứng mới chịu. Tôi thấy tim mình như vỡ vụn, anh ta cặp bồ đến mức tôi đang mang thai đứa con trong bụng hai tháng, anh ta không định dừng lại. Tôi lúc đó đã quyết giữ thai lại nên đành im lặng để tránh ảnh hưởng đến thai kỳ.
Giờ đây sinh con xong, tôi lại hay nghĩ đến chuyện của chồng, nhiều lúc thấy mình như bị trầm cảm. Cứ lúc nào có thời gian một mình, tôi lại nghĩ đến, vô cùng uất hận. Tôi rất muốn ly hôn nhưng sau bao nhiêu năm chồng mang tiền đi làm ăn hết, tôi chỉ tích lũy được vài tỷ. Và 3 con tôi nữa. Tôi không chắc mình có thể nuôi cả ba con. Khi tôi phát hiện việc của chồng, có vẻ anh đã cắt đứt với cô ta. Mong mọi người cho tôi lời khuyên cần làm gì tiếp theo. Cảm ơn mọi người.