Đội tuyển Việt Nam đã thắng Malaysia (3-1) bằng hàng phòng ngự kinh nghiệm và ổn định, được “đo ni đóng giày” từ trước ngày HLV Kim Sang-sik đến: bộ ba Đỗ Duy Mạnh, Đoàn Văn Hậu, Bùi Hoàng Việt Anh đá trung vệ, Cao Pendant Quang Vinh chạy cánh trái, còn cánh phải giao cho Trương Tiến Anh.
Nhìn chung, đây là hàng thủ vẫn ở dải tuổi lý tưởng. Duy Mạnh, Quang Vinh mới chạm ngưỡng 29, 30, đang ở độ chín sự nghiệp. Văn Hậu, Việt Anh và Tiến Anh đều sinh năm 1999, năm nay mới 27 tuổi.
Nếu giữ guồng tập luyện chuyên nghiệp và tránh được chấn thương, bộ ba này có thể chơi tốt trong 3-5 năm nữa.
Tuy nhiên, cần nhớ rằng những hậu vệ của HLV Kim Sang-sik thực tế từng lên tuyển từ rất sớm. Duy Mạnh được HLV Toshiya Miura đôn lên tuyển từ năm 2015, khi mới 19 tuổi. Đến năm 23 tuổi, anh trở thành mảnh ghép không thể thiếu của đội tuyển quốc gia. Văn Hậu đá chính ở đội tuyển năm 19 tuổi. Việt Anh có suất năm 22 tuổi. Trễ nhất chỉ có Tiến Anh (24 tuổi). Cao Pendant Quang Vinh lên tuyển muộn, chủ yếu do câu chuyện nhập tịch.
Tức là, nếu thực sự có tiềm năng, các hậu vệ trẻ thuộc lớp kế cận đến lúc này (23 tuổi) phải có suất đá chính, hoặc ít nhất, thuộc diện “thay ra thay vào” hoặc thể hiện triển vọng cạnh tranh với lớp đàn anh.
Ở đợt tập trung tháng 3, ông Kim chỉ trao cơ hội cho một hậu vệ U.23 duy nhất, đó là Nguyễn Nhật Minh. Hai trường hợp khác gồm Phạm Lý Đức (treo giò) và Nguyễn Hiểu Minh (chấn thương) vắng mặt bất đắc dĩ. Hai chân chạy cánh Nguyễn Phi Hoàng và Phạm Minh Phúc dù khỏe mạnh nhưng không được ông Kim “chấm”.
Sự vắng mặt của Lý Đức và Hiểu Minh để lại nuối tiếc, nhưng dù có mặt, cũng không đảm bảo cả hai được ra sân.
Lý Đức chỉ vào sân từ ghế dự bị duy nhất một trận (gặp Malaysia hồi tháng 6.2025), sau đó không còn lên tuyển. Hiểu Minh chơi tốt hơn, có một trận đá chính với Nepal (tháng 10.2025). Có lẽ, Hiểu Minh là cầu thủ tiệm cận khả năng được dùng nhất, nhưng để cạnh tranh với đàn anh thì… còn xa.
Bởi cũng như nhiều hậu vệ U.23 khác, vốn kinh nghiệm V-League của Hiểu Minh còn rất mỏng. Anh còn chưa chơi được mùa V-League trọn vẹn đầu tiên thì đã chấn thương. Nhật Minh mới đang có mùa thứ hai được tin dùng ở Hải Phòng.
Lý Đức sau mùa 2023 – 2024 bền bỉ cùng HAGL, đã ngồi dự bị ở CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) và phải chuyển sang PVF-CAND mới có cơ hội ra sân. Phi Hoàng (Đà Nẵng) và Minh Phúc (CAHN) đá thường xuyên hơn, song ấn tượng để lại chưa nhiều.
Với dàn hậu vệ U.23 Việt Nam lúc này, việc được gọi lên đội tuyển quốc gia đã là may mắn, chưa nói đến cạnh tranh suất đá chính.
Bởi để được tin dùng, Lý Đức hay Nhật Minh phải vượt qua những “bức tường” đã có tới 8-10 năm chinh chiến đỉnh cao, từng kinh qua AFF Cup, Asian Cup, vòng loại World Cup và khẳng định mình ở đấu trường khốc liệt.
Tấm HCĐ U.23 châu Á 2026 không nói lên nhiều điều, bởi thế hệ hậu vệ đàn anh thậm chí còn từng làm tốt hơn thế: đoạt ngôi á quân U.23 châu Á 2018, vẽ nên kỳ tích Thường Châu đã vực dậy cả nền bóng đá Việt Nam.
8 năm trước, Duy Mạnh, Văn Hậu hay Bùi Tiến Dũng một bước lên tuyển bởi hai lý do: lứa đàn anh khi ấy đã xuống dốc, đồng thời lứa trẻ đủ “chín” để được tin tưởng. Còn lúc này, khi lứa đàn anh vẫn còn “sừng sững” với phong độ ổn định, thế hệ trẻ lại chưa thể cạnh tranh sòng phẳng.
So với các tiền vệ hay tiền đạo, các hậu vệ U.23 đang có ưu thế khi được ra sân thường xuyên hơn, với tối thiểu 10-15 trận từ đầu giải. Tuy nhiên, tình thế hiện tại buộc Lý Đức, Nhật Minh, Phi Hoàng hay Minh Phúc phải kiên nhẫn chờ đợi, tận dụng từng cơ hội có được.
Chính lứa đàn anh năm xưa cũng phải “nếm mật nằm gai” qua những cung đường biến động nhất của bóng đá Việt Nam, rồi mới được trọng dụng.
“Ở đội tuyển Việt Nam, không có sự phân biệt nào giữa cầu thủ trẻ hay già. Tất cả bình đẳng và phải cố gắng như nhau”, Nguyễn Quang Hải chia sẻ. Suất đá chính ở đội tuyển Việt Nam là thứ phải giành giật lấy. Sẽ không có bất cứ ưu ái nào.
Chấn thương ở mu bàn chân trái khiến Endo phải phẫu thuật hồi tháng 2. Dù vẫn có tên trong danh sách chính thức 26 cầu thủ dự World Cup 2026, tiền vệ 33 tuổi này không kịp hồi phục như kế hoạch của ban huấn luyện tuyển Nhật Bản.
Giám đốc Kỹ thuật LĐBĐ (JFA) Masakuni Yamamoto rơi nước mắt khi thông báo về việc chia tay Endo ngày 11/6. "Cậu ấy đã rời đội", ông nói. "HLV Hajime Moriyasu đưa ra quyết định cuối cùng sau khi nhận được báo cáo từ đội ngũ y tế. Tôi nghĩ ông ấy là người thất vọng nhất".
Ngay sau đó, trên trang X cá nhân, Endo cũng thông báo về việc kết thúc sự nghiệp thi đấu cấp ĐTQG. Tiền vệ thuộc biên chế Liverpool xin lỗi vì không thể trực tiếp trao đổi trước truyền thông. Anh thất vọng vì lỡ giải đấu lớn, nhưng không hối tiếc khi đã làm mọi thứ có thể từ khi chấn thương.
"Tôi tự hào vì làm đội trưởng tại World Cup 2022, rồi tiếp tục là một phần của tập thể, nơi mỗi cầu thủ có thể tự nhiên nói về mục tiêu vô địch World Cup kỳ này", Endo cho hay. "Tôi tin rằng các đồng đội sẽ vượt qua mọi khó khăn và chúng ta sẽ làm được những điều chưa từng thấy. Khoảnh khắc Nhật Bản vô địch World Cup chắc chắn sẽ đến trong tương lai".
Wataru Endo, sinh năm 1993, là tiền vệ phòng ngự hàng đầu của Nhật Bản, với 73 trận chơi cho ĐTQG. Năm 2017, anh vô địch J-League 1 và AFC Champions League cùng Urawa Red Diamonds. Sau đó, Endo chuyển đến Sint-Truidense của Bỉ, và có thời gian làm đồng đội với Nguyễn Công Phượng. Trong giai đoạn 2019-2023, Endo sang Đức thi đấu, trở thành trụ cột của CLB Stuttgart, trước khi gia nhập Liverpool với phí chuyển nhượng 20 triệu USD theo hợp đồng 4 năm.
Truyền thông thế giới gọi đây là cú sốc lớn tiếp theo với Nhật Bản. "Thêm một đòn giáng mạnh vào tham vọng World Cup của Nhật Bản, sau chấn thương của Takumi Minamino và Kaoru Mitoma", hãng tin Anh BBC bình luận.
Kênh SpoTV của Hàn Quốc giật tít: "Nhật Bản thông báo gây sốc vào ngày World Cup khai mạc".
Ko Itakura, trung vệ thuộc biên chế Ajax, được chọn làm đội trưởng kế nhiệm Endo. HLV Moriyasu dự kiến triệu tập bổ sung tiền đạo Shuto Machino của Borussia Monchengladbach.
"Đây là cú sốc với đội", Itakura cho biết. "Endo là người thất vọng nhất. Không dễ để chấp nhận thực tế này".
Nhiều thành viên trong đội tuyển cũng có chung cảm giác như Itakura. Hậu vệ kỳ cựu Yuto Nagatomo "đau lòng" vì phải chia tay Endo. Hậu vệ Tsuyoshi Watanabe tiết lộ một số cầu thủ đã rơi nước mắt khi nhận tin ở buổi tập.
Việc Endo rút lui diễn ra chỉ ba ngày trước khi Nhật Bản gặp Hà Lan ở trận ra quân bảng F. Sau đó, đội lần lượt đấu Tunisia ngày 21/6 và Thụy Điển 26/6.
Tại World Cup 2026, thầy trò ông Moriyasu đặt mục tiêu vô địch. Trước đó, thành tích tốt nhất của Nhật Bản vào đến vòng 1/8.
Sau gần 10 ngày tranh tài sôi nổi, giải bóng đá TNSV quốc tế 2026 sẽ chính thức khép lại bằng 2 trận tranh HCĐ giữa Trường ĐH Nha Trang và Trường ĐH Svay Rieng lúc 13 giờ 15, tiếp đó là trận chung kết giữa Trường ĐH Thủy lợi và Trường ĐH Quốc gia Malaysia, với sự góp mặt đặc biệt của HLV Kim Sang-sik.
Dự kiến, thuyền trưởng của đội tuyển Việt Nam và U.23 Việt Nam sẽ dự khán các trận đấu, trước đó được Hiệu trưởng - TS Quách Hoài Nam dẫn tham quan và giao lưu tại Trường ĐH Nha Trang, một trong những ngôi trường có view đẹp nhất cả nước.
Sự xuất hiện của HLV Kim Sang-sik, người đang được ví là phù thủy với hàng loạt chiến công từ vô địch giải AFF Cup 2024, U.23 Đông Nam Á 2025, HCV SEA Games 33, HCĐ U.23 châu Á và đoạt vé dự VCK Asian Cup 2027 sẽ là sự khích lệ rất lớn đến các cầu thủ của 4 đội bóng sinh viên xuất sắc nhất giải TNSV quốc tế 2026.
Đây có thể xem là ngày HLV Kim Sang-sik trở lại với hệ thống giải TNSV. Trước đó vào ngày 1.3.2025, nhà cầm quân người Hàn Quốc đã dự lễ khai mạc VCK TNSV Việt Nam lần III 2025 - cúp THACO diễn ra trên sân bóng Trường ĐH Tôn Đức Thắng.
Như vậy, chỉ trong vòng 1 tháng, Trường ĐH Nha Trang sẽ có vinh dự đón tiếp 2 đời thuyền trưởng của các đội tuyển Việt Nam và U.23 Việt Nam.
Trước HLV Kim Sang-sik, một nhà cầm quân huyền thoại Hàn Quốc khác là Park Hang-seo cũng đã nhận lời BTC đến giao lưu, dự khán và góp mặt trong lễ khai mạc VCK giải TNSV Việt Nam lần 4 năm 2026 - cúp THACO.
Ở đợt tập trung gần nhất ở kỳ FIFA Days tháng 3, HLV Kim Sang-sik vừa giúp đội tuyển Việt Nam đánh bại 2 đối thủ Bangladesh và Malaysia, để chính thức đoạt vé dự Asian Cup 2027 cũng như khẳng định sức mạnh của đội bóng hàng đầu khu vực Đông Nam Á.
Theo danh sách màu áo do FIFA công bố, Anh - đội được chỉ định là chủ nhà trên lý thuyết - sẽ ra sân với áo trắng truyền thống, quần xanh đậm và thủ môn mặc đồ vàng. Trong khi đó, Argentina sử dụng áo xanh đậm, quần đen và tất đen, còn thủ môn Emiliano Martinez mặc trang phục xanh lá pha xanh dương.
Nhà báo Gaston Edul, nguồn tin uy tín bậc nhất về đội tuyển Argentina, cho biết AFA chủ động đề nghị FIFA cho đội mặc áo sân khách và đã được chấp nhận. Đây mới là lần thứ hai Argentina dùng bộ trang phục này tại World Cup 2026, sau trận thắng Jordan 3-1 ở vòng bảng.
Thông tin trên khiến nhiều người thắc mắc, bởi theo quy định thông thường, Argentina dường như vẫn phải mặc áo sân khách ngay cả khi không gửi đề nghị.
Lý do là Anh được FIFA xếp là đội chủ nhà của trận bán kết, dù trận đấu diễn ra trên sân trung lập Atlanta. Theo quy định, đội chủ nhà được quyền ưu tiên chọn màu áo. Bộ trang phục truyền thống của Anh là áo trắng, còn Argentina cũng có áo sân nhà với hai màu trắng - xanh da trời.
FIFA thường tránh để hai đội mặc các màu sáng tương đồng nhằm hạn chế nhầm lẫn cho cầu thủ, trọng tài, khán giả và khán giả truyền hình. Vì vậy, phương án hợp lý nhất là Argentina chuyển sang áo xanh sân khách. Nhiều khả năng đề nghị của AFA chỉ mang tính thủ tục hoặc nhằm xác nhận chính thức với FIFA rằng đội muốn sử dụng đúng bộ trang phục sân khách.
Dù vậy, áo xanh vẫn mang ý nghĩa đặc biệt với người Argentina, đặc biệt là khi gặp Anh. Đây là màu áo Diego Maradona mặc trong trận tứ kết World Cup 1986 tại Mexico, khi ông ghi hai bàn thắng nổi tiếng nhất sự nghiệp vào lưới Anh. Bàn đầu tiên là "Bàn tay của Chúa", còn bàn thứ hai là màn độc diễn vượt qua hàng loạt cầu thủ đối phương trước khi đánh bại thủ môn Peter Shilton. Argentina thắng Anh 2-1, sau đó vô địch thế giới.
Trận đấu năm 1986 còn nổi tiếng bởi câu chuyện phía sau chiếc áo xanh. Bộ áo được ban huấn luyện mua vài giờ trước trận, vì muốn đổi màu trang phục. Huy hiệu và số áo được thêu thủ công lên những chiếc áo mới, tạo nên trang phục biểu tượng trong lịch sử World Cup.
Lần thứ hai áo xanh mang lại niềm vui cho Argentina trước Anh là vòng 1/8 World Cup 1998 tại Pháp. Hai đội hòa 2-2 sau 120 phút, trước khi Argentina thắng 4-3 ở loạt luân lưu. Trận đấu được nhớ đến với chiếc thẻ đỏ của David Beckham sau pha va chạm với Diego Simeone.
Đây sẽ là lần đầu Argentina gặp Anh ở bán kết World Cup. Trước đó, hai đội chạm trán năm lần ở giải. Anh thắng ba trận vào các năm 1962, 1966 và 2002, còn Argentina thắng hai lần, đều trong những trận đấu họ mặc áo xanh sân khách, các năm 1986 và 1998.
Argentina đang hướng tới mục tiêu bảo vệ chức vô địch, điều chưa đội tuyển nào làm được kể từ Brazil năm 1962. Trong khi đó, Anh hy vọng chấm dứt 60 năm chờ đợi kể từ lần đăng quang trên sân nhà năm 1966.
Bán kết giữa Anh và Argentina diễn ra lúc 2h thứ Năm 16/7, giờ Hà Nội. Đội thắng sẽ gặp Pháp hoặc Tây Ban Nha trong trận chung kết World Cup 2026.