Lúc 18 giờ 30 hôm nay 15.4, Vietlott thông báo kết quả quay số mở thưởng kỳ 01497 loại hình xổ số tự chọn Vietlott – xổ số Mega 6/45. Bộ số của giải độc đắc được quay tối nay là: 21 – 22 – 33 – 35 – 36 – 43.
Sau khi quay thưởng, loại hình xổ số này ghi nhận có 1 người trúng giải độc đắc với số tiền cộng dồn lên đến 14.929.490.000 đồng. Ngay sau đó, số tiền của giải độc đắc trở về con số ban đầu là 12 tỉ đồng.
Trong khi đó, hệ thống ghi nhận có 42 người trúng giải nhất trị giá 10 triệu đồng; có 1.104 người trúng giải nhì trị giá 300.000 đồng; có 15.663 người trúng giải ba với số tiền là 30.000 đồng.
Trước đó, tối 10.4, Vietlott thông báo kết quả quay số mở thưởng kỳ 01495 loại hình xổ số tự chọn Vietlott – xổ số Mega 6/45. Bộ số của giải độc đắc được quay kỳ này là: 07 – 08 – 10 – 16 – 28 – 35.
Sau khi quay thưởng, loại hình xổ số này ghi nhận có 1 người trúng giải độc đắc với số tiền cộng dồn lên đến 79.143.240.000 đồng. Ngay khi xác định có người trúng giải độc đắc, tiền thưởng của giải này trở về con số ban đầu là 12 tỉ đồng.
Tin Gốc: Thanh Niên

Bình Thuận (nay là Lâm Đồng) là vùng đất Nam Trung bộ hiền hòa với bề dày truyền thống cách mạng suốt 2 cuộc kháng chiến. Với người Bình Thuận - Phan Thiết, từ lâu nay, không cần dài dòng, chỉ cần nghe 3 chữ "đi thành phố" là đủ hiểu: đó là hành trình hướng về TP.HCM.
Cách gọi mộc mạc ấy không chỉ là thói quen ngôn ngữ, mà còn phản ánh một thực tế ăn sâu vào đời sống của người dân Bình Thuận, ít nơi nào có. Từ những gia đình ở trung tâm P.Phan Thiết (TP.Phan Thiết cũ) đến các vùng nắng gió như Phan Rí Cửa, Bắc Bình hay tận đảo Phú Quý giữa trùng khơi, hiếm có mái nhà nào không có con cái đang học tập, làm việc và sinh sống tại TP.HCM.
"Con cái lớn lên, rời quê vào thành phố học đại học; rồi sau khi tốt nghiệp, các cháu tiếp tục ở lại lập nghiệp, xây dựng gia đình, tạo nên sự gắn bó mật thiết giữa hai vùng đất, tôi nghĩ sự kết nối ấy còn liên tục, nối tiếp qua nhiều thế hệ", bà Hải Anh, một giáo viên nghỉ hưu ở Phan Thiết, tâm sự như vậy. Hai người con của bà đều học đại học tại TP.HCM, ra trường rồi ở lại thành phố làm việc. Nay bà đã có cháu ngoại ở thành phố; cứ cuối tuần, ông bà lại thu xếp công việc để vào thăm con cháu.
Với ông bà, việc đi lại ấy không còn là một chuyến đi xa, mà đã trở thành nhịp sống quen thuộc. Câu chuyện mà bà Hải Anh kể, với người dân Bình Thuận - Phan Thiết không phải là hiếm hoi. Rất nhiều gia đình ở vùng đất duyên hải này gắn bó với câu nói "đi thành phố". TP.HCM vì vậy, không chỉ là nơi để đến, mà là nơi để gắn bó, để gửi gắm tương lai, để tiếp nối cuộc sống của bao người dân xứ biển.
Là người dân phố biển, không ai lại không có nhu cầu khám chữa bệnh tuyến trên ở TP.HCM. Khi tuyến tỉnh có lúc quá tải, hoặc không giải quyết được nhu cầu điều trị chuyên sâu thì suy nghĩ ngay lúc đó lại là "đi thành phố".
Vì thế, mỗi ngày, từ rất sớm, khi phố biển còn chưa thức giấc, các nhà xe ở Phan Thiết đã nhộn nhịp những chuyến xe đi rước khách để khởi hành lúc 2 - 3 giờ, đưa hàng chục người trên xe vào kịp giờ khám, chữa bệnh ở thành phố.
Đó là những người có nhu cầu khám, chữa bệnh ở tuyến trên. Anh Lê Khánh, một tài xế cho nhà xe S.L ở P.Phan Thiết, kể 2 giờ chở bệnh nhân đi, chiều lại đón về, nhưng 1 giờ tài xế đã đi đón khách rồi. "Họ là những người khách quen đi khám bệnh, đi thăm con cái, lại không rành đường ở thành phố, nên nhà xe tới tận nhà đón đi, rồi tối lại trả về tận nhà, đi riết như vậy thành thói quen", anh Khánh nói.
Không chỉ dừng lại ở nhu cầu khám chữa bệnh, TP.HCM còn là đầu mối giao thương quan trọng sầm uất. Nhiều tiểu thương ở Phan Thiết duy trì thói quen vào thành phố lấy hàng mỗi ngày hoặc mỗi tuần. Việc đi, về trong ngày giờ đây trở nên dễ dàng khi hạ tầng giao thông được cải thiện, biến khoảng cách từng là trở ngại thành một lợi thế kết nối.
Chị Lê Kim Thành kinh doanh đồ điện ở chợ Phan Thiết nói chị có nhiều mối hàng ở TP.HCM, làm ăn từ hàng chục năm qua. Giờ chỉ cần gửi đơn đặt hàng là nhà cung ứng ở thành phố vận chuyển ra tận nơi, không cần phải vào thành phố lấy như trước nữa vì đi lại nhanh hơn trước rất nhiều.
Đặc biệt, trong giai đoạn dịch Covid-19, hình ảnh người dân Phan Thiết ra bến xe gửi từng thùng cá tươi để "chi viện" cho con cái học tập, làm việc ở TP.HCM đã trở thành ký ức khó quên.
"Giai đoạn dịch Covid-19 hoành hành ở TP.HCM, hàng nghìn gia đình ở Phan Thiết đều phải hằng tuần gửi thực phẩm, cá tươi cho các cháu ở thành phố vì lúc đó đi lại đều rất khó khăn", bà Hải Anh nhớ lại.
Nếu như trước đây, quãng đường từ Phan Thiết vào TP.HCM mất đến 5 - 6 giờ ô tô di chuyển, thì nay với tuyến cao tốc Phan Thiết - Dầu Giây - Long Thành, thời gian đã được rút ngắn chỉ còn khoảng 2 giờ rưỡi. Sự thay đổi ấy không đơn thuần là câu chuyện giao thông mà đã tác động trực tiếp đến nhịp sống của người dân.
Khoảng cách được thu hẹp kéo theo tần suất đi lại gia tăng. Với hàng chục hãng xe khách chạy tuyến Bình Thuận - TP.HCM, người dân Bình Thuận - Phan Thiết có thể vào thành phố khám bệnh rồi về trong ngày, có thể tranh thủ cuối tuần thăm con cháu, hay đơn giản là đi mua sắm, đi du lịch đều dễ dàng hơn xưa.
Không chỉ thuận lợi vì có cao tốc, tại Phan Thiết còn có nhà ga đường sắt ngay trung tâm. Mỗi chuyến tàu cuối tuần chở biết bao du khách từ TP.HCM đến với các khu du lịch ở Mũi Né.
Ông Nguyễn Văn Khoa, Chủ tịch Hiệp hội Du lịch Bình Thuận, cho rằng thành phố không chỉ cung cấp cơ hội học tập, việc làm, dịch vụ y tế mà còn đem đến cho Bình Thuận một lượng khách du lịch rất lớn. Hằng năm, chỉ tính riêng Khu du lịch quốc gia Mũi Né đã đón hàng triệu lượt khách trong nước và quốc tế; trong số đó khách đến từ TP.HCM là rất lớn, nhất là dịp cuối tuần hay ngày nghỉ lễ.
"Sự kết nối này mang tính hai chiều. Thành phố mang đến cơ hội học tập, việc làm, dịch vụ y tế. Ngược lại, Phan Thiết mang đến không gian nghỉ dưỡng, văn hóa biển và những giá trị truyền thống. Hai vùng đất, hai nhịp sống khác nhau, nhưng lại hòa quyện trong một tổng thể gắn kết chặt chẽ với nhau", ông Khoa nói.
Còn ông Nguyễn Tư, một cựu chiến binh ở Phan Thiết, chia sẻ rằng đã trải qua hơn nửa thế kỷ từ ngày đất nước thống nhất, mối liên hệ giữa tỉnh Bình Thuận (nay là Lâm Đồng) và TP.HCM được bồi đắp sâu sắc hơn bởi các hoạt động kinh tế, văn hóa, đặc biệt là du lịch. "Sự kết nối ấy trở thành máu thịt, thấm sâu vào mỗi gia đình chúng tôi qua nhiều thế hệ", ông Tư nói.
Người Bình Thuận - Phan Thiết có thể đi nhiều nơi, nhưng hành trình quen thuộc nhất vẫn là "đi thành phố". Bởi ở đó có con cái, có công việc, có bệnh viện tuyến trên, có những cơ hội và cả những giấc mơ vươn xa. Và cũng chính từ những hành trình ấy, một mối liên kết bền chặt đã được hình thành, lặng lẽ nhưng không thể tách rời, như một phần tất yếu của đời sống phương Nam.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Con trâu không cày ruộng mà làm du lịch ở miền Tây, làm bạn với đàn cò

Không còn gắn với hình ảnh cày ruộng quen thuộc, những con trâu ở cồn Sơn (Cần Thơ) nay được huấn luyện trở thành "nhân viên" trong mô hình trâu làm du lịch, biết nghe lệnh, tương tác với du khách và tạo nên trải nghiệm thú vị ở miền Tây.
Khoảng 9 giờ sáng, đàn cò trắng đậu chót vót trên ngọn cây bần ven sông ở cồn Sơn, phường Bình Thủy, thành phố Cần Thơ. Ông Lê Văn Càng (51 tuổi, hộ dân làm du lịch cộng đồng) mang ra một chiếc túi bên trong đựng đàn dế cỡ nhỏ rồi cất tiếng kêu "cò ơi, cò ơi…". Dứt lời, ông lấy tay ra hiệu rồi rải một ít dế xuống đám cỏ gần đó... và lập tức điều bất ngờ xảy ra.
Đàn cò cách đó khoảng 20 m bỗng nhốn nháo, đập cánh bay vài vòng trên bầu trời rồi đáp xuống ngay chỗ ông Càng rải dế... Cứ thế bằng mồi nhử trên tay, ông Càng dẫn đàn cò vào căn chòi cạnh bên. Đây cũng là nơi ông thường điều khiển đàn cò biểu diễn cho khách du lịch xem. Nhiều khách tham quan chứng kiến không khỏi ngạc nhiên trước khả năng "gọi cò" của nhà nông làm du lịch ở miền Tây.
Thú vị hơn, trong căn chòi đàn cò vừa được ông Càng dẫn vào còn có sự hiện diện của 2 nhân vật nữa là con trâu đen (được đặt tên là Xe) và một con trâu trắng da hồng (được đặt tên là Pháo). Có vẻ như cả Xe và Pháo đều xem đàn cò là những người bạn thân nên cò có thể thoải mái bay nhảy, đậu đâu cũng được, kể cả đậu trên lưng. Nói về chuyện đặt tên trâu, ông Càng kể, người xưa thường có thói quen đặt tên trâu theo thú chơi cờ tướng như Xe, Pháo, Ngựa... cho nên ông cũng đặt theo.
Một điều đặc biệt nữa, cả hai con trâu Xe và Pháo rất ngoan nghe lời một cách lạ thường. Để chứng mình, ông Pháo hô "chào khách đi con", ngay lập tức Xe và Pháo liền lắc lư cái đầu chừng vài giây. Và tất nhiên, chỉ khi ông Càng ra lệnh, Xe và Pháo mới răm rắp làm theo. Những người khác có bắt chước điệu bộ, học y chang câu nói của ông thì cũng chỉ là "đàn gảy tai trâu".
Ông Càng cho biết, đôi trâu và đàn cò được ông xem như thú cưng, nên có một chế độ chăm sóc đặc biệt. "Xe và Pháo không phải cấy cày, chỉ có ăn và ngủ thôi. Một ngày một con ăn trên 30 kg cỏ tươi và rơm khô. Việc tắm rửa thì một ngày 5 - 6 bận. Trời vừa tối là sẽ sập mùng để chúng ngủ không bị muỗi đốt. Còn đàn cò trắng thì được ăn dế, cá, tép phủ phê", ông Càng nói và thổ lộ đó là lý do vì sao chúng lại biết vâng lời đến vậy.
Theo ông Càng, ngày xưa gia đình ông ở thị trấn Vĩnh Viễn, H.Long Mỹ, Hậu Giang cũ. Cha ông (năm nay 85 tuổi) từ nhỏ đã đi chăn trâu, mẹ (năm nay 79 tuổi) cũng nhớ rất rõ kỷ niệm trâu kéo lúa trong mùa gặt, nên ai cũng thấm thía với câu "con trâu là đầu cơ nghiệp". Rồi cuộc sống có nhiều thay đổi, cha mẹ phải đi theo ông lên cồn Sơn sinh sống – một điểm du lịch cộng đồng nổi tiếng ở Cần Thơ. Để ông bà vui, bớt nhớ quê, ông Càng quyết định làm du lịch theo mô hình tái hiện lại cảnh nuôi trâu trước nhà.
Nghĩ vậy, ông Càng đi đến nhà một lão nông nuôi trâu có tiếng tại xã Lương Nghĩa, H.Long Mỹ, Hậu Giang cũ, để tìm mua một đôi trâu. Gặp người chủ, ông Càng nói hết lòng mình về câu chuyện gia đình và mục đích làm du lịch. Từ sự đồng cảm và trân quý, người này đã tặng luôn cho ông Càng hai con trâu mà không lấy một đồng nào, dù không phải bà con hay quen biết trước.
Nuôi đôi trâu một thời gian, ông Càng thấy vẫn còn thiếu thiếu một điều gì đó để cảnh quê sinh động hơn. Thế là ông nghĩ đến những đàn cò trắng. Ông không nuôi những con non, mà mua lại những con cò trưởng thành bị gài bẫy để giải cứu cho chúng. Hiện, có 5 con cò được ông huấn luyện thành công. Đám cò tỏ ra rất dạn dĩ, ông Càng có thể yêu cầu chúng đậu trên tay của mình hoặc đậu trên lưng trâu.
Chia về bí quyết huấn luyện, ông Càng cho biết có lẽ sự thành công đến từ cách sống gần gũi, chịu khó làm bạn với những con thú cưng mỗi ngày để chúng "quen hơi, quen tiếng" và cảm thấy an tâm khi đến gần. Điều này cũng đồng nghĩa với người nuôi phải có một tình cảm chân thành, thực sự yêu thương chúng để đủ sự bền bì, kiên trì với quyết tâm huấn luyện.
Ông Càng phấn khởi cho biết, người chủ tặng trâu đã 2 lần đến cồn Sơn thăm và rất vui khi thấy chúng được sống trong "sung sướng". Có mùa, rơm khô giá 50.000 – 70.000 đồng/cuộn, tép và cá sông lên tới 100.000 đồng/kg thì ông vẫn cho trâu và cò ăn đủ đầy.
Ngược lại, đôi trâu và bầy cò cũng mang lại nhiều lợi ích cho ông Càng khi chúng dần trở thành những "nhân viên" phục vụ du lịch rất đắc lực. Mỗi ngày luôn có nhiều du khách đến cồn Sơn tham quan và đều thích thú với trải nghiệm cho trâu và cò ăn, rồi chụp ảnh check-in.


