Tối 15-4, ông Ndu Ha Biên – Bí thư Đảng ủy xã Đam Rông 2 (tỉnh Lâm Đồng) – cho biết lực lượng chức năng đang khẩn trương hỗ trợ người dân có nhà bị sập, hư hại nặng sau trận mưa dông xảy ra trong chiều cùng ngày.
Thông tin ban đầu, mưa dông kèm gió giật mạnh trút xuống khu vực thôn 2 và thôn Liêng Hung (xã Đam Rông 2, tỉnh Lâm Đồng), gây thiệt hại nặng cho nhiều hộ dân.
Bước đầu, địa phương ghi nhận 11 căn nhà bị hư hại, trong đó 2 căn sập hoàn toàn, 9 căn còn lại bị tốc mái.
Một số cột điện cũng bị gãy đổ, nhiều vật dụng sinh hoạt của người dân bị hư hỏng.
Trận dông lốc Đam Rông xảy ra khá nhanh nhưng để lại hậu quả lớn. Ngay sau khi sự việc xảy ra, xã Đam Rông 2 đã huy động hàng chục người gồm công an, quân sự, dân quân và các lực lượng tại chỗ đến hiện trường hỗ trợ người dân.
Đến chiều tối, lực lượng chức năng đã giúp các hộ dân thu dọn tài sản, dọn dẹp hiện trường, che chắn tạm thời những căn nhà dân tốc mái và di dời các hộ bị thiệt hại nặng đến nơi an toàn.
UBND xã Đam Rông 2 cho biết công tác thống kê thiệt hại vẫn đang tiếp tục, để sớm có phương án hỗ trợ phù hợp với nhu cầu thực tế của từng hộ dân.
Cũng trong chiều 15-4, tại xã Đam Rông 1 cũng xuất hiện mưa đá trên diện rộng, gây hư hại hoa màu và một số nhà dân. Hiện UBND xã Đam Rông 1 cũng đang thống kê thiệt hại và triển khai hỗ trợ người dân.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Thời Sự
Muốn giảm chi phí logistics, doanh nghiệp xuất khẩu phải bớt tự mọi thứ

Tại hội nghị kết nối chuỗi cung ứng và dịch vụ logistics trong lĩnh vực dệt may, da giày, chế biến gỗ do Sở Công Thương TP.HCM tổ chức chiều 26-6, nhiều hiệp hội ngành hàng cho rằng logistics đang là một trong những điểm nghẽn lớn của xuất khẩu.
Ông Trần Văn Quy - Phó chủ tịch Hiệp hội Dệt may thời trang TP.HCM - cho biết chi phí logistics hiện chiếm 9-10% giá thành sản phẩm dệt may, trong khi biên lợi nhuận của nhiều doanh nghiệp chỉ 5-10%.
"Chỉ cần giảm được 1% chi phí logistics cũng tạo ra tác động rất lớn đến năng lực cạnh tranh" - ông Quy nói. Phần lớn doanh nghiệp dệt may hiện vừa tự làm, vừa thuê ngoài. Khoảng 20-30% nhu cầu logistics được doanh nghiệp tự đầu tư để xử lý đơn hàng gấp hoặc tình huống phát sinh, còn khoảng 70% vẫn sử dụng dịch vụ bên ngoài.
Việc tự đầu tư xe, kho giúp doanh nghiệp chủ động hơn nhưng cũng dễ phát sinh lãng phí. Hàng đưa từ miền Nam ra miền Bắc, nếu chiều về không có hàng, xe chạy rỗng thì chi phí vẫn đội lên.
Ông Quy cũng thừa nhận một rào cản khác là tâm lý ngại thay đổi. Nhiều doanh nghiệp đã quen làm việc với một nhà cung cấp dịch vụ trong nhiều năm, dù có lựa chọn mới rẻ hơn vẫn không muốn đổi vì sợ xáo trộn quy trình.
"Có những việc làm quen hơn 10 năm rồi, dù chỗ mới có thể rẻ hơn nhưng doanh nghiệp vẫn ngại đổi. Vì ngại thay đổi nên chi phí cao vẫn cứ cao" - ông Quy nói.
Ở góc độ doanh nghiệp xuất nhập khẩu, ông Trần Quý Nhân, Phó chủ tịch Hiệp hội Xuất nhập khẩu TP.HCM, đưa ra phép tính cụ thể: một container 20 feet từ Trảng Bom về cảng Cát Lái hiện có thể tốn 11,3-14,4 triệu đồng. Khoản này gồm cước vận chuyển, phí xếp dỡ, hạ rỗng, nâng hạ container, niêm phong chì, khai báo và các dịch vụ khác.
"Doanh nghiệp xuất khẩu đang chịu rất nhiều khoản phí. Mong các cảng và các bên trong chuỗi logistics cùng chia sẻ thêm, nhất là trong bối cảnh đơn hàng khó khăn", ông Nhân nói.
Ngoài chi phí nội địa, doanh nghiệp còn chịu áp lực từ thời gian vận chuyển quốc tế kéo dài. Theo ông Nhân, có tuyến hàng đi châu Âu trước đây mất khoảng 30 ngày, nay kéo dài tới 45 ngày. Thêm 15 ngày vận chuyển đồng nghĩa dòng tiền về chậm hơn, chi phí vốn tăng lên.
Với ngành gỗ, ông Trần Lam Sơn - Ủy viên Ban Thường vụ, Phó Ban Xúc tiến thương mại và Quan hệ quốc tế Hội Mỹ nghệ và Chế biến gỗ TP.HCM - cho rằng logistics là nút thắt lớn do đặc thù hàng hóa cồng kềnh.
Nhiều container đồ gỗ, nội thất đầy rất nhanh vì hết thể tích, dù tải trọng chưa tới giới hạn. Điều này khiến chi phí vận chuyển trên mỗi sản phẩm cao hơn.
"Container có thể đầy rất nhanh nhưng không phải vì hàng nặng, mà vì hàng chiếm quá nhiều thể tích. Đây là bài toán chi phí rất lớn của ngành gỗ", ông Sơn nói.
Ông đề xuất phát triển các điểm trung chuyển tại Cần Thơ, Vĩnh Long, Cà Mau để kết nối vùng nguyên liệu với cảng xuất khẩu. Với vùng nguyên liệu gỗ keo ở bán đảo Cà Mau, nếu có thể cưa xẻ, phân loại, sơ chế tại chỗ rồi vận chuyển bằng đường thủy, doanh nghiệp sẽ giảm áp lực đường bộ và chi phí đưa hàng về TP.HCM. "Không thể cứ đưa tất cả về Cát Lái rồi mới tính tiếp" - ông Sơn nói.
Câu hỏi được đặt ra tại hội nghị là chi phí logistics đang chiếm tỉ trọng lớn trong giá thành, vậy giảm bằng cách nào?
Từ phía doanh nghiệp cảng, ông Trương Nguyên Linh, Phó tổng giám đốc Cảng Container quốc tế Việt Nam (VICT), cho rằng muốn giảm chi phí phải xử lý đồng thời hạ tầng, thủ tục và chuyển đổi số.
Nhiều cảng đã triển khai cảng điện tử, cho phép khách hàng đăng ký, thanh toán, làm thủ tục trực tuyến. Tuy nhiên nếu hãng tàu chưa nâng cấp hệ thống để kết nối dữ liệu, lệnh giao hàng điện tử vẫn không thể truyền đến cảng.
"Khách hàng làm được thủ tục điện tử với hãng này nhưng lại không làm được với hãng khác. Chuyển đổi số mà không đồng bộ thì điểm nghẽn vẫn còn" - ông Linh nói.
Thẳng thắn chia sẻ tại hội nghị, bà Đặng Minh Phương, Chủ tịch Hiệp hội Logistics và Cảng biển TP.HCM, cho rằng nhiều doanh nghiệp đang vô tình làm tăng chi phí khi tự mua xe tải, tự đầu tư kho bãi và tự tổ chức toàn bộ logistics.
Theo bà, một doanh nghiệp dệt may dùng xe chở hàng ra cảng rồi xe chạy rỗng về, trong khi doanh nghiệp ngành gỗ lại phải thuê xe khác chở nguyên liệu về nhà máy là sự lãng phí nguồn lực.
"Các anh chị nói logistics làm chi phí tăng cao, nhưng chính cách mỗi doanh nghiệp tự đầu tư xe, tự làm mọi thứ cũng là một nguyên nhân đẩy chi phí lên", bà Phương nói.
Bà cho rằng doanh nghiệp cần áp dụng kinh tế chia sẻ trong logistics dùng chung xe, chung kho, chung nền tảng, chung dịch vụ và thuê ngoài những khâu không phải năng lực cốt lõi.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

UBND TPHCM vừa ban hành văn bản chỉ đạo liên quan chương trình “ATM vé nghĩa tình” dành cho hành khách có hoàn cảnh khó khăn khi đi tàu điện Bến Thành - Suối Tiên. Chương trình được thực hiện bằng nguồn xã hội hóa.
Theo đó, UBND thành phố thống nhất chủ trương hỗ trợ kinh phí cho hành khách sử dụng tuyến Metro số 1 theo đề xuất của Đài Phát thanh và Truyền hình thành phố cùng Công ty TNHH MTV Đường sắt đô thị số 1 (HURC1).
Lãnh đạo thành phố giao HURC1 tiếp thu đầy đủ ý kiến của Sở Xây dựng để triển khai các nội dung liên quan theo đúng quy định.
Theo đề xuất, chương trình sẽ được triển khai tại ga Bến Thành và ga Bến xe Suối Tiên. Thời gian thí điểm từ tháng 5, kéo dài trong 2 tháng trước khi xem xét nhân rộng toàn tuyến.
Hình thức triển khai là lắp đặt các máy kiosk tự động (“ATM vé nghĩa tình”) tại nhà ga để cấp phát vé miễn phí cho người lao động, học sinh, sinh viên có hoàn cảnh khó khăn.
Hành khách thuộc diện thụ hưởng sẽ sử dụng căn cước công dân để đăng ký, nhận vé theo lộ trình lựa chọn. Hệ thống đồng thời ghi nhận dữ liệu nhằm đảm bảo việc cấp phát đúng đối tượng, minh bạch và hiệu quả.
HURC1 cho biết, sau khi chủ trương được thông qua, đơn vị sẽ phối hợp triển khai đến đúng đối tượng. Trong tháng 5, công ty cũng phối hợp với Phòng Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội (PC06) ứng dụng công nghệ sinh trắc học cho hành khách là đối tượng ưu tiên (người cao tuổi trên 60 tuổi) và học sinh, sinh viên sử dụng vé tháng.
Tin Gốc: Dân Trí

Mỗi mùa công bố điểm thi tốt nghiệp THPT, xã hội lại chứng kiến việc rầm rộ vinh danh các thủ khoa, mạng xã hội tràn ngập những "bảng vàng" thành tích, và các ngôi trường tự hào treo băng rôn chúc mừng những học sinh xuất sắc nhất. Nhưng cùng lúc, cũng có những khoảng lặng kéo dài của hàng trăm ngàn thí sinh khác.
Bài viết Những thí sinh điểm chưa đạt như kỳ vọng... đăng trên Báo Thanh Niên đã nhận được sự đồng cảm sâu sắc.
Bạn đọc (BĐ Nguyễn Hồng Phúc thẳng thắn nhìn nhận: "Khởi nghiệp vài lần mới thấy trường học và cuộc sống khác nhau rất nhiều. Trong công việc, hiếm ai thành công ngay từ lần đầu. Có dự án thất bại, có hợp đồng không ký được, có kế hoạch phải làm lại từ đầu. Nếu cứ mỗi lần vấp ngã là bỏ cuộc thì chẳng làm được gì cả. Vì vậy, tôi rất đồng tình với ý kiến cần dạy học sinh cách đối diện với thất bại. Không phải để các em chấp nhận kết quả thấp một cách dễ dãi, mà để hiểu rằng thất bại là để học hỏi chứ không phải bản án dành cho tương lai. Kỳ thi nào rồi cũng sẽ qua, nhưng thái độ trước những lần không như ý sẽ theo các em suốt cuộc đời. Theo tôi, đây mới là bài học quan trọng mà giáo dục hiện nay còn thiếu: dạy người trẻ cách đứng dậy, thay vì chỉ dạy cách về đích".
BĐ Nguyễn Thanh Vinh tự đúc kết bài học cho chính mình: "Là mẹ của hai con, tôi nhận ra người lớn đôi khi vô tình khiến trẻ nghĩ rằng thất bại là điều đáng xấu hổ. Con được điểm cao thì cả nhà vui, được khen trước họ hàng. Còn khi kết quả không tốt thì người lớn né tránh nhắc đến hoặc tỏ ra thất vọng. Chính phản ứng đó làm các em sợ thất bại hơn mức cần thiết. Tôi nghĩ nên dạy trẻ rằng có những lần cố gắng hết sức nhưng vẫn chưa đạt kết quả như mong muốn, điều đó hoàn toàn bình thường... Một đứa trẻ biết chấp nhận thất bại sẽ có nội lực mạnh hơn rất nhiều so với một đứa trẻ chỉ quen được khen ngợi".
Đồng tình với quan điểm trên, BĐ Lê My nhấn mạnh sự thay đổi cần thiết trong lời nói hằng ngày của cha mẹ: "Thay vì hỏi "Sao bạn con được 29 điểm?", hãy hỏi: Con đang nghĩ gì sau khi biết kết quả?".
Nỗi đau của việc không đạt kỳ vọng thậm chí còn nặng nề hơn đối với những học sinh vốn có học lực tốt, bởi các em chưa từng được chuẩn bị cho "kịch bản" tồi tệ nhất.
BĐ Mai Phương Ngọc chia sẻ câu chuyện của chính mình: "Tôi từng là học sinh luôn đứng trong nhóm khá giỏi, nên lần đầu thi không như ý đã suy sụp thật sự. Không phải vì điểm thấp đến mức nào, mà vì tôi chưa từng được chuẩn bị tâm lý rằng thất bại cũng là một khả năng rất bình thường. Sau này đi làm mới hiểu, thất bại không làm con người kém giá trị, chỉ giúp mình biết giới hạn của bản thân và học cách tiến lên".
BĐ Mai Hương nêu ra một góc nhìn: "Thấy nhiều người khuyên các em "cố lên", "đừng buồn", "điểm số không phải tất cả". Những lời đó cần, nhưng theo tôi chỉ có tác dụng trong chốc lát. Học sinh cần có người ngồi xuống cùng các em để phân tích xem với số điểm đó thì còn những lựa chọn nào. Nhiều em hoang mang vì không biết nên đổi nguyện vọng, học cao đẳng hay học nghề. Nếu chỉ động viên mà không chỉ đường thì các em vẫn sẽ rối. Các trường phổ thông nên duy trì bộ phận tư vấn sau kỳ thi ít nhất vài tuần".
BĐ Trần Đức Hoàn bày tỏ: "Sau mỗi mùa thi, tôi hay băn khoăn là mọi sự quan tâm dường như chỉ dồn vào ngày công bố điểm. Ai cũng hỏi thăm, động viên, chia sẻ, rồi vài hôm sau mọi thứ lại lắng xuống. Trong khi chính lúc đó các em mới bắt đầu phải đối diện với hàng loạt quyết định quan trọng... Những câu hỏi ấy không thể giải quyết bằng vài câu an ủi. Tôi mong các trường, các địa phương và cả cơ quan truyền thông mở thêm nhiều chương trình tư vấn thực chất".
Theo nhiều BĐ, việc này phải được thực hiện qua 2 vấn đề cốt lõi là tư vấn hướng nghiệp chuyên sâu và chăm sóc sức khỏe tâm thần học đường.
Sự định hướng kịp thời giống như một chiếc phao cứu sinh, như tự sự chân tình của BĐ Đỗ Văn Phương: "Đáng tiếc nhất là nhiều học sinh chỉ được hướng nghiệp rất sơ sài trước khi thi, còn sau khi có kết quả thì gần như phải tự "bơi". Em nào điểm cao thì dễ chọn, còn những em điểm không như kỳ vọng mới là nhóm cần được hỗ trợ nhiều nhất. Có khi chỉ cần một người tư vấn đúng lúc là các em sẽ nhìn ra một hướng đi hoàn toàn khác. Tôi từng học nghề sau khi trượt đại học và chưa bao giờ hối hận. Giá như ngày đó có ai giải thích rõ về các lựa chọn thì tôi đã không mất nhiều tháng sống trong mặc cảm".
Tin Gốc: Thanh Niên

