Câu chuyện tưởng như riêng tư ấy thực ra không hiếm gặp. Bạo lực gia đình vẫn tồn tại, lặng lẽ và dai dẳng.
Vì sao một vấn đề đã được nhắc đến nhiều năm, có luật pháp điều chỉnh, có truyền thông cảnh báo… vẫn chưa thể chấm dứt?
Không ít nạn nhân của bạo lực gia đình chọn cách im lặng. Có người vì sợ, có người vì xấu hổ, có người vì nghĩ “chuyện trong nhà thì đóng cửa bảo nhau”. Chính sự im lặng ấy vô tình trở thành “lá chắn” cho hành vi bạo lực tiếp diễn.
Một người phụ nữ từng chia sẻ: “Bị đánh nhiều lần nhưng không dám nói với ai. Sợ con cái bị ảnh hưởng, sợ hàng xóm dị nghị, sợ gia đình hai bên xấu hổ”. Những nỗi sợ rất đời thường, nhưng lại đủ lớn để giữ người ta ở lại trong một vòng xoáy tổn thương.
Khi không có tiếng nói, bạo lực không bị phát hiện, không bị ngăn chặn. Và rồi, nó lặp lại như một thói quen xấu, ngày càng khó dừng.
Dù xã hội đã thay đổi, nhưng đâu đó vẫn còn những suy nghĩ cũ kỹ: “Chồng nóng tính một chút cũng bình thường”, “vợ phải nhẫn nhịn để giữ hòa khí gia đình”, hay “vợ chồng phải đóng cửa dạy nhau”.
Những quan niệm ấy tưởng chừng vô hại, lại chính là mảnh đất để bạo lực tồn tại. Khi hành vi sai trái được “bình thường hóa”, người gây bạo lực dễ biện minh, còn nạn nhân thì dễ chấp nhận.
Ở nhiều gia đình, con cái lớn lên trong môi trường có bạo lực cũng dễ coi đó là điều “quen thuộc”. Một đứa trẻ chứng kiến cha đánh mẹ, hoặc cha mẹ thường xuyên mắng chửi nhau, có thể mang theo những tổn thương tâm lý kéo dài, thậm chí lặp lại hành vi đó khi trưởng thành.
Cuộc sống hiện đại mang đến nhiều cơ hội, nhưng cũng kéo theo không ít áp lực: công việc, tài chính, mối quan hệ… Khi không kiểm soát được cảm xúc, những áp lực ấy có thể bùng phát thành xung đột trong gia đình.
Một người đàn ông thất nghiệp, áp lực kinh tế đè nặng. Một người phụ nữ vừa đi làm vừa lo toan việc nhà. Những mâu thuẫn nhỏ tích tụ theo thời gian… Tất cả có thể trở thành “giọt nước tràn ly”.
Điều đáng nói là thay vì tìm cách giải quyết bằng đối thoại, nhiều người lại chọn cách trút giận bằng lời nói hoặc hành vi bạo lực. Và người thân – những người gần gũi nhất – lại trở thành đối tượng chịu đựng.
Không thể phủ nhận rằng hệ thống pháp luật về phòng, chống bạo lực gia đình đã ngày càng hoàn thiện. Các quy định xử lý hành vi bạo lực, bảo vệ nạn nhân, hỗ trợ khẩn cấp… đã được ban hành.
Tuy nhiên trong thực tế, việc áp dụng vẫn còn nhiều rào cản. Nhiều nạn nhân không biết đến quyền của mình, hoặc biết nhưng không dám sử dụng. Một số trường hợp, khi cơ quan chức năng can thiệp, nạn nhân lại xin “giải hòa” vì muốn giữ hòa khí gia đình.
Bên cạnh đó, việc phát hiện và xử lý bạo lực gia đình cũng không dễ dàng, bởi nó thường diễn ra trong không gian riêng tư, ít có chứng cứ rõ ràng.
Ở không ít nơi, khi nghe tiếng cãi vã, xô xát trong một gia đình, hàng xóm thường chọn cách đứng ngoài. Một phần vì ngại va chạm, phần khác vì nghĩ đó là chuyện riêng.
Nhưng chính sự thờ ơ ấy có thể khiến bạo lực kéo dài. Nếu có sự lên tiếng kịp thời, sự can thiệp từ cộng đồng hoặc chính quyền địa phương, nhiều vụ việc có thể được ngăn chặn sớm.
Giữ gìn hạnh phúc gia đình là điều đáng trân trọng, nhưng không thể vì thế mà bỏ qua những hành vi gây tổn thương.
Để bạo lực gia đình không còn âm ỉ, có lẽ không chỉ cần những giải pháp lớn, mà còn cần thay đổi từ những điều rất nhỏ. Đó là cách mỗi người học cách kiểm soát cảm xúc, biết dừng lại trước khi lời nói trở nên tổn thương. Là việc xây dựng thói quen đối thoại trong gia đình, thay vì im lặng hoặc áp đặt.
Đó cũng là việc dạy con trẻ về sự tôn trọng, về cách giải quyết mâu thuẫn không dùng bạo lực. Một thế hệ lớn lên trong môi trường lành mạnh sẽ có nhiều khả năng tạo ra những gia đình tích cực hơn.
Bạo lực gia đình không chỉ ảnh hưởng đến một cá nhân hay một gia đình, mà còn tác động đến cả xã hội. Những tổn thương tâm lý, những đứa trẻ lớn lên trong sợ hãi, những mối quan hệ đổ vỡ…, tất cả đều để lại hệ lụy lâu dài.
Vì vậy đã đến lúc cần nhìn nhận rõ: bạo lực gia đình không phải là chuyện riêng. Đó là vấn đề chung, cần sự vào cuộc của cả hệ thống, từ pháp luật, cộng đồng đến từng cá nhân.
Ai cũng mong muốn trở về nhà sau một ngày dài tìm thấy sự bình yên và yêu thương. Nhưng với những người đang sống trong bạo lực, ngôi nhà lại trở thành nơi đáng sợ nhất.
Chấm dứt bạo lực gia đình không phải là việc dễ dàng, càng không thể làm trong một sớm một chiều. Nhưng nếu mỗi người dám lên tiếng, dám thay đổi, và dám nói “không” với bạo lực, thì những cánh cửa khép kín kia sẽ không còn che giấu những tổn thương.
Để căn nhà thật sự là nơi để trở về – không phải để chịu đựng, mà là mái ấm, là nơi cảm nhận được sự được yêu thương.
"Nonnamaxxing" là từ khóa đang thịnh hành trong cộng đồng người trẻ Mỹ. Thuật ngữ này kết hợp giữa từ "nonna" (bà ngoại trong tiếng Italy) và hậu tố "maxxing" (tối đa hóa), mang ý nghĩa áp dụng nếp sinh hoạt của người lớn tuổi. Xu hướng xuất hiện như phản ứng trước áp lực của văn hóa hối hả, con người luôn bận rộn và phụ thuộc vào công nghệ.
Phong cách sống này lan rộng từ cuối tháng 2/2026, bắt nguồn từ một tài khoản Instagram đăng bộ ảnh sống chậm của mình. Nội dung xoay quanh việc nấu ăn theo công thức truyền thống với nguyên liệu tươi, dành thời gian cho gia đình và hạn chế sử dụng mạng xã hội. Bài đăng thu hút hơn 60.000 lượt thích.
Theo tạp chí SELF, xu hướng này bắt nguồn từ Italy, quốc gia có tuổi thọ hàng đầu thế giới. Nhiều người lấy cảm hứng từ lối sống tại vùng Sardinia - một "vùng xanh" có tỷ lệ người sống trên 100 tuổi cao.
Bà Licia Fertz, 96 tuổi, sống tại Viterbo, Italy là một ví dụ. Bà duy trì nếp sinh hoạt đều đặn, thức dậy sớm, trang điểm và mặc trang phục màu sắc dù không ra khỏi nhà. Bà cho biết việc chăm sóc bản thân là cách thể hiện sự tôn trọng chính mình và sự nhàm chán là yếu tố khiến con người già đi.
Nghiên cứu của Đại học California Riverside (Mỹ) cho thấy thái độ tích cực với tuổi già giúp làm chậm quá trình lão hóa.
Về vận động, người Italy thường đi bộ do đặc thù sinh hoạt. Giáo sư Daniel Lieberman, chuyên gia sinh học tiến hóa con người tại Đại học Harvard, cho biết đi bộ là hình thức vận động cơ bản của con người. Nghiên cứu năm 2025 trên tạp chí American Journal of Preventive Medicine cũng chỉ ra 15 phút đi bộ nhanh mỗi ngày giúp giảm nguy cơ tử vong sớm.
Kết nối xã hội là yếu tố quan trọng thứ hai. Người cao tuổi Italy thường duy trì quan hệ với hàng xóm, tham gia chăm sóc cháu và các hoạt động cộng đồng. Các thống kê cho thấy những người tham gia tình nguyện hơn 100 giờ mỗi năm có tinh thần tích cực hơn và nguy cơ tử vong thấp hơn.
Ông Jonathan Alpert, nhà trị liệu tâm lý tại Mỹ, cho rằng trào lưu "nonnamaxxing" nổi lên vì nhiều người trẻ đang kiệt sức trước áp lực công việc. "Người Italy đã sống chậm rãi suốt nhiều thế kỷ nay, còn chúng ta thì chỉ mới ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại để nhận ra điều đó", chuyên gia nói.
Một vụ việc đau lòng xảy ra tại Trung Quốc đang khiến dư luận lo ngại về mức độ nguy hiểm của thực phẩm tưởng chừng an toàn khi được bảo quản trong tủ lạnh. Chỉ từ một bữa ăn đơn giản, một người đàn ông 67 tuổi đã rơi vào tình trạng nguy kịch và không qua khỏi do nhiễm khuẩn nghiêm trọng.
Theo thông tin từ Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Bắc Kinh, Trung Quốc, nạn nhân là một người đàn ông giấu tên 67 tuổi.
Trước khi xảy ra sự việc, ông đã ăn một chiếc bánh cuộn được cất trong tủ lạnh tại nhà. Không lâu sau bữa ăn, ông bắt đầu xuất hiện các triệu chứng bất thường như sốt, đau bụng và mệt mỏi rõ rệt.
Ban đầu, gia đình cho rằng đây chỉ là rối loạn tiêu hóa thông thường nên theo dõi tại nhà. Tuy nhiên, tình trạng của ông nhanh chóng trở nên nghiêm trọng hơn trong thời gian ngắn. Khi phát hiện dấu hiệu nguy hiểm, người thân lập tức đưa ông đến bệnh viện cấp cứu, nhưng lúc này bệnh đã tiến triển quá nặng. Dù các bác sĩ đã nỗ lực cứu chữa nhưng người đàn ông này không thể qua khỏi.
Điều đáng chú ý sau khi tiến hành xét nghiệm và phân tích, các bác sĩ xác định bệnh nhân bị nhiễm vi khuẩn Listeria monocytogenes. Đây là một loại vi khuẩn có khả năng gây bệnh nặng, thường xuất hiện trong môi trường tự nhiên như đất, nước thải, bùn, cũng như trong các loại thực phẩm bị ôi thiu hoặc bảo quản không đúng cách.
Theo thông tin được đăng tải trên QQ News, Trung Quốc, vi khuẩn này cũng có thể tồn tại trong nhiều loại thực phẩm quen thuộc như sữa chưa tiệt trùng, phô mai, kem, bánh ngọt, thịt chế biến sẵn hoặc đồ ăn để lâu trong tủ lạnh.
Điều đáng lo ngại là Listeria monocytogenes không dễ bị tiêu diệt trong điều kiện lạnh. Ngay cả khi thực phẩm được bảo quản trong tủ lạnh ở nhiệt độ từ 0–4°C, vi khuẩn vẫn có thể sinh sôi. Đặc biệt, chúng còn có khả năng tồn tại trong thời gian rất dài, thậm chí lên tới nhiều tháng hoặc cả năm trong điều kiện nhiệt độ âm sâu, như -20°C.
Theo cảnh báo từ CDC Bắc Kinh, Listeria monocytogenes là một trong số ít vi khuẩn có thể phát triển ngay trong môi trường lạnh – điều vốn được xem là "an toàn" để bảo quản thực phẩm. Đây chính là yếu tố khiến nó trở nên đặc biệt nguy hiểm, vì người dùng thường chủ quan cho rằng thực phẩm trong tủ lạnh luôn sạch và an toàn.
Khi xâm nhập vào cơ thể người qua đường ăn uống, vi khuẩn có thể gây ngộ độc thực phẩm với các triệu chứng ban đầu giống cảm cúm hoặc rối loạn tiêu hóa nhẹ. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, bệnh có thể tiến triển nhanh và nghiêm trọng hơn khi vi khuẩn lan vào máu hoặc hệ thần kinh.
Khi đó, người bệnh có thể đối mặt với tình trạng nhiễm trùng huyết, viêm màng não, tổn thương não bộ và hệ thần kinh trung ương. Đây là những biến chứng có nguy cơ tử vong cao, đặc biệt ở các nhóm dễ tổn thương như người cao tuổi, trẻ nhỏ, phụ nữ mang thai và những người có hệ miễn dịch suy yếu (ví dụ bệnh nhân ung thư đang hóa trị hoặc xạ trị).
Tại Mỹ, Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC) cũng xếp Listeria monocytogenes vào nhóm nguyên nhân gây tử vong hàng đầu trong các ca ngộ độc thực phẩm, cho thấy mức độ nguy hiểm không thể xem nhẹ của loại vi khuẩn này.
Điều đáng lưu ý là ở giai đoạn đầu, các triệu chứng có thể khá nhẹ và dễ bị nhầm với cảm cúm hoặc ngộ độc thực phẩm thông thường, khiến người bệnh chủ quan và chậm trễ trong điều trị.
Vụ việc của người đàn ông xấu số nói trên không chỉ là một trường hợp cá biệt mà còn là lời cảnh báo về thói quen sử dụng và bảo quản thực phẩm trong nhiều gia đình hiện nay. Tủ lạnh thường được xem là "lá chắn an toàn", nhưng trên thực tế, nếu không vệ sinh và bảo quản đúng cách, đây có thể trở thành môi trường tiềm ẩn vi khuẩn nguy hiểm.
Các chuyên gia khuyến cáo người dân cần chú ý đến việc vệ sinh định kỳ tủ lạnh, sắp xếp thực phẩm khoa học và tránh để thực phẩm quá lâu ngày. Đặc biệt, việc để lẫn thực phẩm sống và chín có thể làm tăng nguy cơ lây nhiễm chéo vi khuẩn.
Ngoài ra, nhiều người có thói quen ăn trực tiếp đồ ăn lấy từ tủ lạnh mà không hâm nóng lại, điều này cũng làm tăng nguy cơ nhiễm khuẩn nếu thực phẩm đã bị ô nhiễm từ trước.
- Bảo quản ở nhiệt độ phòng: Các loại thực phẩm khô như gạo, hạt, cùng rau củ có vỏ dày (khoai lang, khoai tây, bí đỏ…) có thể để ở môi trường khô ráo khoảng 2 tuần mà vẫn giữ chất lượng, miễn là không dính nước.
Bảo quản ngăn mát tủ lạnh
Sữa, bơ và đồ ăn đã nấu chín nên đựng trong hộp kín và dùng sớm trong ngày.
Rau lá đã làm sạch, để khô có thể bảo quản khoảng 5 ngày. Rau nhiều nước như mồng tơi nên dùng trong 3 ngày để giữ vitamin.
Cà chua nên để ngoài nhiệt độ phòng, tránh tủ lạnh vì dễ giảm hương vị và dinh dưỡng.
Trứng có thể bảo quản trong ngăn mát 30–45 ngày nếu không rửa nước; khi đã lấy ra nên dùng ngay.
Trái cây cần tách riêng: táo không để chung vì dễ làm các loại quả khác chín nhanh; chuối không nên để tủ lạnh (nếu có thì bọc cuống).
Bảo quản ngăn đông
Ngăn đông nên duy trì dưới -15°C. Thịt, cá, hải sản nên chia nhỏ từng phần, bảo quản tối đa khoảng 1 tháng để giữ dinh dưỡng. Khi dùng, nên rã đông từ từ trong ngăn mát trước khi chế biến.
Ngày 26/4, Trung tâm Y tế khu vực Cẩm Khê (tỉnh Phú Thọ) thông tin, các bác sĩ tại đây vừa cấp cứu trường hợp nam sinh 17 tuổi nhập viện trong tình trạng khẩn cấp với các biểu hiện nổi ban đỏ, ngứa toàn thân, tê ngứa lưỡi, sưng nề môi và mắt, kèm theo cảm giác mệt mỏi rõ rệt.
Theo gia đình, tối cùng ngày, bệnh nhân ăn ve sầu đã chế biến. Khoảng một giờ sau, các triệu chứng bất thường xuất hiện và nhanh chóng nặng lên, buộc người nhà đưa đi cấp cứu lúc gần 1h sáng.
Bác sĩ Nguyễn Duy Long, Khoa Cấp cứu - Hồi sức tích cực và Thận nhân tạo, Trung tâm Y tế khu vực Cẩm Khê cho biết người bệnh được chẩn đoán phản vệ mức độ nhẹ sau khi ăn ve sầu. Đáng chú ý, nam sinh này có tiền sử dị ứng với tôm và tằm là những yếu tố có thể làm tăng nguy cơ phản ứng dị ứng chéo, ngay cả khi thực phẩm đã được chế biến.
Ngay sau khi nhập viện, bệnh nhân được xử trí theo đúng phác đồ điều trị phản vệ. Nhờ can thiệp kịp thời, bệnh nhân được xuất viện sau 2 ngày điều trị.
Bác sĩ Long khuyến cáo, không phải thực phẩm "lạ miệng" nào cũng an toàn. Những người có tiền sử dị ứng, đặc biệt là với hải sản hoặc côn trùng, cần thận trọng khi thử các món ăn mới. Khi xuất hiện các dấu hiệu như ngứa, nổi sẩn đỏ, sưng môi hoặc lưỡi, phù mi mắt, đau bụng, nôn, khó thở sau khi ăn, người dân cần đến ngay cơ sở y tế để được xử trí kịp thời.
Trước đó, một trường hợp khác tại Quảng Ninh cũng nhập viện trong tình trạng sốc phản vệ nặng sau khi ăn ve sầu chiên. Khi vào viện, bệnh nhân tụt huyết áp, mạch nhanh, nổi ban đỏ toàn thân, được xác định sốc phản vệ do dị ứng thức ăn.
Theo bác sĩ, sốc phản vệ có thể xảy ra rất nhanh sau khi tiếp xúc dị nguyên, với các biểu hiện như mệt mỏi, chóng mặt, khó thở, tụt huyết áp, rối loạn ý thức, thậm chí hôn mê, tử vong nếu không cấp cứu kịp thời. Nguyên nhân thường gặp gồm thuốc, thức ăn và nọc côn trùng.
Côn trùng như ve sầu có thể chứa protein lạ dễ gây dị ứng. Người từng dị ứng hải sản có nguy cơ phản ứng chéo khi ăn côn trùng. Các chuyên gia khuyến cáo không nên ăn côn trùng tự bắt, chưa được kiểm định an toàn; khi có dấu hiệu bất thường sau ăn, cần đi khám ngay.
Phản vệ là tình trạng có thể diễn tiến nhanh và đe dọa tính mạng nếu không được cấp cứu đúng lúc. Các chuyên gia y tế nhấn mạnh, mọi người không nên chủ quan trước những biểu hiện ban đầu, bởi đó có thể là dấu hiệu cảnh báo sớm của biến chứng nguy hiểm.