Không cần đi xa hay tốn kém, nhiều người trẻ hiện nay lại háo hức chờ những chuyến về quê – nơi từng gắn bó từ thuở nhỏ – như một hành trình… du lịch trải nghiệm đúng nghĩa.
Sau gần một năm làm việc tại TP.HCM, Nguyễn Thị Thanh Huyền (24 tuổi, hiện sống tại hẻm 102 Phan Huy Ích, P.Tân Sơn, TP.HCM) được trở về quê (thôn An Hòa 1, xã Cửa Tùng, tỉnh Quảng Trị) trong 2 tuần.
Những ngày ở quê, Huyền bắt đầu buổi sáng từ 5 giờ với việc ngắm bình minh trên biển – một điều trước đây cô từng xem là quen thuộc. Sau đó là những hoạt động giản dị: ăn sáng, uống cà phê cùng bạn bè, nấu cơm cùng mẹ, dạo chợ, tắm biển, phụ gia đình công việc kinh doanh và gặp gỡ bạn bè.
“Những lần về quê gần đây, mình có cảm giác như đang đi du lịch ngay chính nơi mình sinh ra”, Huyền chia sẻ.
Không chỉ cảnh vật, nhịp sống quê nhà cũng giúp Huyền cảm nhận rõ sự khác biệt. Những đổi thay như quán xá khang trang hơn, biển sạch đẹp hơn, dịch vụ phát triển hơn… khiến những nơi từng quen thuộc trở nên mới mẻ.
Đặc biệt, với Huyền, ẩm thực là một phần không thể thiếu trong mỗi lần trở về. Những món đặc sản như bánh bột lọc, bún lòng xào nghệ, mít thấu, bánh xèo hay hải sản không chỉ là đồ ăn, mà còn là ký ức và cảm xúc.
“Ăn ở quê có một cảm giác rất khác, không giống ở thành phố. Đó là điều mình luôn mong chờ mỗi lần về”, Huyền nói.
Chợ ở địa phương và bãi biển là hai nơi Huyền luôn ghé mỗi lần về quê, không chỉ để thưởng thức món ăn mà còn để cảm nhận trọn vẹn không khí quê hương – điều mà cô tự hào khi giới thiệu với bạn bè.
Huyền cho biết dự định sẽ khám phá thêm những địa danh như Địa đạo Vịnh Mốc hay cầu Hiền Lương trong những lần về tới.
“Sau mỗi lần quay lại TP.HCM, mình đều bịn rịn, có lúc còn nghĩ đến việc về quê lập nghiệp”, Huyền nói. Với cô, quê hương luôn là nơi để về, nhưng cũng ngày càng trở thành một điểm đến đáng trải nghiệm và cứ muốn khám phá mãi.
Ngụy Huy Hoàng Bảo, sinh viên năm 3 Trường ĐH Giao thông vận tải TP.HCM, hiện sống tại đường Nguyễn Văn Dung, P.An Nhơn, TP.HCM (quê ở tỉnh Khánh Hòa), cũng có sự thay đổi trong cách nhìn về những chuyến về quê.
Khoảng 2 – 3 tháng, Bảo lại trở về thăm nhà một lần, mỗi lần kéo dài khoảng 10 ngày. Những ngày ở quê, cậu dành thời gian cho gia đình, bạn bè, chơi thể thao hoặc đơn giản là ghi lại những khoảnh khắc đời sống dung dị.
“Mình từng nghĩ về quê là chán, nhưng khi đi học xa nhà và sau nhiều lần quay lại thì thấy ở quê rất yên bình, giống như một chuyến đi để được nghỉ ngơi”, Bảo chia sẻ.
Những khung cảnh đời thường như con đường làng, sinh hoạt của người dân hay những buổi sum họp gia đình… qua góc nhìn của Bảo trở nên đáng lưu giữ. Cậu thường chụp ảnh, check-in và nhận ra rằng những điều giản dị ấy lại mang đến cảm xúc đặc biệt.
“Nếu có vài ngày nghỉ, mình vẫn chọn về quê. Ở đó có những người thân yêu và cả những góc rất đẹp mà trước đây mình không để ý”, Bảo nói.
Với Hồ Thị Tú Uyên (24 tuổi, ngụ tại đường Lê Lai, P.Bảy Hiền, TP.HCM; quê ở TP. Đà Nẵng; Quảng Nam cũ), mỗi lần về quê là một hành trình tận hưởng trọn vẹn cả cảnh sắc lẫn hương vị.
Cô thường đi ăn những món địa phương mà ở TP.HCM không thể tìm được cảm giác tương tự. Dù phải di chuyển xa, Uyên vẫn sẵn sàng để thưởng thức đúng “vị quê” mà cô luôn mong nhớ.
“Không chỉ là món ăn, mà là không gian, không khí, cảm giác khi ăn ở quê rất khác”, Uyên nói.
Ngoài ra, Uyên dành thời gian khám phá những điểm đến tự nhiên như biển, bãi đá, núi hoặc đi chùa. Đặc biệt, phố cổ Hội An là nơi cô thường ghé đến mỗi khi về quê, ở đó gắn với nhiều kỷ niệm và những trải nghiệm riêng.
Những khoảnh khắc như hoàng hôn, ruộng lúa, hay những buổi cà phê trong không khí se lạnh ngày tết đều được Uyên ghi lại bằng hình ảnh và những thước phim. Với cô, đó là cách lưu giữ những cảm xúc mà thành phố không thể mang lại.
“Về quê là để nghỉ ngơi và để nhớ lại những điều đã từng rất quen”, Uyên chia sẻ.
Khác với nhiều bạn trẻ thích khám phá, Đào Văn Kiệt (22 tuổi, sống tại đường 147, P.Phước Long, TP.HCM; quê An Giang) lại tìm thấy niềm vui từ những điều giản dị khi về quê.
“Mỗi lần về, em chủ yếu ở bên gia đình, đi chợ, nấu ăn, ra đồng với mẹ. Không cần đi đâu xa nhưng vẫn thấy rất đủ”, Kiệt nói.
Với Kiệt, những khung cảnh quen thuộc như đồng ruộng, con sông hay chợ quê mang lại cảm giác yên bình, trái ngược với nhịp sống nhộn nhịp ở thành phố.
“Ở quê, em được sống chậm lại, không phải lo nghĩ nhiều. Những điều đơn giản đó lại khiến mình thấy thoải mái hơn”, Kiệt chia sẻ.
Theo tiến sĩ tâm lý Giang Thiên Vũ, giảng viên Khoa Tâm lý học, Trường ĐH Sư phạm TP.HCM, việc người trẻ cảm thấy mới mẻ khi trở về quê xuất phát từ sự thay đổi trong trải nghiệm và nhận thức.
“Khi trưởng thành và chịu nhiều áp lực, họ quay lại quê hương với một góc nhìn khác, giàu trải nghiệm hơn, nhạy cảm hơn với cảm xúc và ý nghĩa”, ông Vũ cho biết.
Những chuyến về quê, theo tiến sĩ Vũ, không chỉ là di chuyển về không gian mà còn là cách để người trẻ phục hồi tâm lý, giảm căng thẳng và tái tạo năng lượng.
Đó là điều đầu tiên Trịnh Hân Hân nhớ lại khi nhắc về khoảnh khắc mở danh sách trúng tuyển ngành diễn viên kịch, điện ảnh - truyền hình, Trường ĐH Sân khấu – Điện ảnh TP.HCM. Không ngờ rằng, cô gái chỉ mong mình "đậu trường" lại trở thành thủ khoa Trường ĐH Sân khấu – Điện ảnh TP.HCM với tổng điểm 26,82.
"Từ đầu đến cuối, em chỉ nghĩ mở danh sách để xem mình đậu hay rớt. Khi thấy tên mình trong danh sách trúng tuyển, em bật khóc ngay lập tức. Em chạy đi báo tin cho mẹ và gia đình đầu tiên. Lúc đó, chỉ cần đậu thôi là em đã thấy hạnh phúc lắm rồi", Hân Hân kể.
"Mọi chuyện chỉ thực sự vỡ òa khi người bạn thân nhắn tin hỏi: "Có phải Hân là thủ khoa ngành không?"/ Em không dám tin. Em mở danh sách lên xem đi xem lại rất nhiều lần vì sợ mình nhìn nhầm. Đến khi chắc chắn đó là sự thật, em mới thật sự vỡ òa. Em thấy tất cả những nỗ lực, những lần áp lực, lo lắng và cố gắng của mình cuối cùng cũng được đền đáp. Em đã nghĩ: Mình thật sự làm được rồi!", nữ sinh xúc động kể.
Sinh ra trong một gia đình không có ai làm nghệ thuật, tuổi thơ của Hân Hân lại được nuôi dưỡng bằng những lần hát, múa, diễn kịch ở trường.
Năm 7 tuổi, sau khi xem ca sĩ Khởi My biểu diễn ca khúc Vì sao, Hân Hân đã tự nhủ: "Sau này mình cũng muốn được đứng trên sân khấu như chị ấy". Lớn hơn một chút, niềm yêu thích ca hát dần nhường chỗ cho điện ảnh.
Khoảng 12-13 tuổi, Hân Hân bắt đầu xem phim với một góc nhìn khác. Không chỉ thưởng thức câu chuyện, Hân Hân cho biết đã tò mò về cách diễn viên xây dựng nhân vật, cách đạo diễn kể chuyện và cảm xúc được tạo nên sau mỗi thước phim. "Càng tìm hiểu, em càng nhận ra đây mới chính là con đường mình muốn theo đuổi", Hân Hân nói.
Điều đặc biệt là trước kỳ thi, Hân Hân cho biết chưa từng theo học bất kỳ lớp đào tạo diễn xuất chuyên nghiệp nào. "Nơi em ở không có trung tâm đào tạo nghệ thuật. Những gì em có đến từ năng khiếu, từ việc quan sát cuộc sống và những lần được tiếp xúc với nghệ thuật từ nhỏ", Hân Hân cho hay.
Khi quyết định thi vào trường, Hân Hân chủ động xem rất nhiều video của các giảng viên, các anh chị khóa trước để học cách phân tích nhân vật, cách diễn bằng ánh mắt, khoảng lặng và cảm xúc. "Em xem phim không còn chỉ để giải trí mà để phân tích cách diễn viên xử lý vai diễn, cách đạo diễn kể chuyện và truyền tải cảm xúc", Hân Hân chia sẻ thêm.
Nhớ lại phần thi năng khiếu, Hân Hân lựa chọn một tình huống rất đời thường: một nữ sinh nghèo nhặt được chiếc ví và phải đấu tranh giữa việc giữ lại hay trả cho người đánh mất.
"Em muốn nhân vật có nhiều cung bậc cảm xúc: vui, bối rối, giằng xé, hạnh phúc và day dứt. Thế nhưng, khi mới diễn được một phần, ban giám khảo liên tục đưa ra những tình huống mới để em ứng biến. Em khá bất ngờ nhưng cố gắng bình tĩnh, lắng nghe và phản ứng thật với từng tình huống", Hân Hân nhớ lại.
Theo Hân Hân, điều giúp cô ghi điểm không phải là diễn hoàn hảo mà là sống thật với nhân vật.
Với cô gái 18 tuổi, diễn xuất còn mang một ý nghĩa lớn hơn: "Em luôn tò mò về con người. Em thích quan sát cách người ta yêu, giận, tổn thương rồi tha thứ. Diễn xuất cho em cơ hội được sống nhiều cuộc đời trong một cuộc đời".
Hân Hân chia sẻ rằng: "Em chưa từng nghĩ nghệ thuật là con đường dễ đi. Nhưng đây là công việc duy nhất khiến em sẵn sàng chấp nhận áp lực, thất bại và bắt đầu lại từ đầu".
Ít ai biết, khi Hân Hân quyết định theo học ngành diễn viên, gia đình từng phản đối. "Ba mẹ chỉ mong em có một công việc ổn định. Ai cũng biết đây là nghề rất áp lực và cạnh tranh. Và điều khiến gia đình thay đổi không phải những lời thuyết phục, mà là sự kiên trì của em. Có lẽ chính sự nghiêm túc và quyết tâm của em đã khiến ba mẹ dần tin tưởng. Trở thành thủ khoa là niềm vui nhưng cũng là lời nhắc nhở. Em biết mọi người sẽ kỳ vọng nhiều hơn, nên em phải học tập và làm nghề thật nghiêm túc để xứng đáng", Hân Hân bày tỏ.
Hân Hân sở hữu bảng thành tích học tập đáng chú ý. Nữ sinh này duy trì danh hiệu học sinh giỏi suốt 12 năm, nhiều lần đạt danh hiệu học sinh giỏi môn ngữ văn các cấp, giành huy chương bạc Olympic truyền thống 30.4 và từng là thành viên đội tuyển học sinh giỏi quốc gia môn ngữ văn của tỉnh Cà Mau…
Không chỉ học tốt, nữ sinh còn làm lớp trưởng suốt 12 năm học, là thành viên câu lạc bộ văn nghệ, từng biên đạo, dàn dựng nhiều tiết mục dự thi cấp tỉnh, làm MC từ tiểu học đến hết THPT và là thành viên đội tuyển bóng chuyền nữ của trường.
Nhắc đến hình mẫu nghệ sĩ, Hân Hân dành sự ngưỡng mộ cho diễn viên Thái Hòa và nghệ sĩ Trấn Thành. Theo Hân Hân, ở Trấn Thành, điều nữ sinh này học được là tinh thần làm nghề nghiêm túc và không ngừng học hỏi. Còn diễn viên Thái Hòa khiến cô khâm phục bởi khả năng hóa thân đa dạng vào nhiều dạng vai.
Hân Hân cũng bộc bạch mong muốn được thử sức với những nhân vật có tâm lý phức tạp như người mắc rối loạn tâm lý hay người khuyết tật. "Đó là những vai diễn buộc diễn viên phải nghiên cứu rất sâu, phải đồng cảm thật sự với nhân vật. Em nghĩ mình chỉ nên đảm nhận khi đủ trải nghiệm và đủ năng lực để thể hiện một cách chân thật, có trách nhiệm", Hân Hân chia sẻ.
"Em muốn khán giả nhớ đến Trịnh Hân Hân vì những gì em làm được trong nghề, chứ không phải vì những ồn ào ngoài nghề", Hân Hân cho biết.
Ông Hoàng Phước Ngãi, giáo viên chủ nhiệm lớp 12C5, Trường THPT Giá Rai, nhận xét: "Trịnh Hân Hân là học sinh có học lực tốt, chăm ngoan và luôn thể hiện tinh thần trách nhiệm cao trong vai trò lớp trưởng. Không chỉ nổi bật ở thành tích học tập, Hân Hân còn là học sinh giỏi môn Ngữ văn, có năng lực và sự nghiêm túc trong quá trình học tập".
Chia sẻ về việc Hân Hân trở thành thủ khoa, ông Ngãi cho biết bản thân không quá bất ngờ. "Hân Hân học rất tốt, luôn nỗ lực và có nền tảng kiến thức vững vàng. Vì vậy, kết quả này là hoàn toàn xứng đáng với những gì em đã cố gắng trong suốt những năm học phổ thông", ông Ngãi nhận xét và bày tỏ kỳ vọng Hân Hân sẽ tiếp tục phát huy năng lực, theo đuổi đam mê diễn xuất và gặt hái nhiều thành công trên chặng đường học tập, nghề nghiệp phía trước.
Giữa lễ tốt nghiệp của Trường ĐH Ngân hàng TP.HCM, hình ảnh một nữ học viên bế theo con gái lên sân khấu nhận bằng khiến nhiều người chú ý. Ít ai biết rằng khi bắt đầu chương trình thạc sĩ ngành tài chính - ngân hàng, Phạm Phương Linh (P.Long Hưng, tỉnh Đồng Nai) đang mang thai con đầu lòng. Đến ngày tham dự lễ tốt nghiệp, em bé đã được 14 tháng tuổi.
Hoàn thành chương trình cao học sau nhiều năm nỗ lực, Linh không chỉ nhận về tấm bằng thạc sĩ mà còn khép lại hành trình đặc biệt khi vừa làm việc toàn thời gian tại ngân hàng, vừa chăm con nhỏ và theo đuổi việc học.
Chia sẻ về quyết định tiếp tục học lên cao trong giai đoạn cuộc sống có nhiều thay đổi, Linh cho biết bản thân luôn xem việc học là một hành trình dài và không nên dừng lại chỉ vì bước sang một vai trò mới.
“Việc học thạc sĩ giúp em nâng cao kiến thức chuyên môn, đồng thời cũng là cách để em làm mới bản thân và chuẩn bị tốt hơn cho những cơ hội nghề nghiệp trong tương lai. Dù đã có gia đình và em bé, em vẫn muốn chứng minh rằng phụ nữ sau khi làm mẹ hoàn toàn có thể tiếp tục theo đuổi mục tiêu của mình”, Linh chia sẻ.
Hiện công tác trong lĩnh vực ngân hàng với vị trí giao dịch viên, Linh cho biết khoảng thời gian áp lực nhất là giai đoạn thực hiện luận văn. Khi đó, chị phải sắp xếp thời gian giữa công việc toàn thời gian, việc chăm sóc con nhỏ và các yêu cầu học tập.
“Ban ngày em tập trung cho công việc, thời gian còn lại ưu tiên cho gia đình. Khi con ngủ hoặc có thời gian rảnh, em tranh thủ đọc tài liệu, nghiên cứu và hoàn thành luận văn”, Linh nói.
Nhiều kỷ niệm trong quá trình học vẫn còn in đậm trong trí nhớ của người mẹ trẻ. Đó là những đêm dài sau khi dỗ con ngủ, Linh mới bắt đầu ngồi vào bàn làm việc.
“Có những đêm sau khi dỗ con ngủ, em mới bắt đầu ngồi làm bài và thường thức đến 2-3 giờ sáng để kịp tiến độ. Nhiều lúc rất mệt nhưng nghĩ đến mục tiêu đã đặt ra nên em lại cố gắng tiếp tục”, Linh nhớ lại.
Đồng hành cùng Linh trong hành trình ấy là sự hỗ trợ từ gia đình. Linh cho biết chồng luôn tôn trọng và ủng hộ các quyết định của vợ, trong khi ông bà hai bên cũng san sẻ việc chăm sóc em bé để Linh có thêm thời gian dành cho việc học.
Khác với nhiều học viên tham dự lễ tốt nghiệp một mình hoặc cùng bạn bè, Linh đã chủ động đưa con gái đến tham dự ngày đặc biệt này.
Theo Linh, đó không phải quyết định ngẫu hứng mà là mong muốn đã được ấp ủ từ trước.
“Em muốn con có mặt trong khoảnh khắc đặc biệt này vì con chính là một phần động lực rất lớn giúp em hoàn thành chặng đường học tập. Em xem đây như một dấu mốc đáng nhớ của cả hai mẹ con”, Linh chia sẻ.
Đứng trên sân khấu nhận bằng thạc sĩ với con gái bên cạnh, người mẹ trẻ cho biết bản thân đã trải qua nhiều cảm xúc khó quên.
“Em thực sự rất xúc động và tự hào. Nhìn lại chặng đường đã qua với rất nhiều khó khăn, áp lực và sự cố gắng, em cảm thấy mọi nỗ lực đều xứng đáng. Đó là khoảnh khắc mà em sẽ luôn ghi nhớ”, Linh nói.
Với Linh, tấm bằng thạc sĩ không chỉ là thành quả của quá trình học tập mà còn là minh chứng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ trong giai đoạn đặc biệt của cuộc sống.
Nhìn lại hành trình từ ngày nhập học đến ngày tốt nghiệp, Linh cho rằng điều mình nhận được không chỉ là kiến thức chuyên môn mà còn là sự trưởng thành trong cách quản lý thời gian, khả năng chịu áp lực và tính kiên trì.
Gửi lời nhắn tới những người trẻ đang làm cha mẹ nhưng vẫn mong muốn tiếp tục học tập và phát triển bản thân, người mẹ trẻ cho rằng việc có con không đồng nghĩa với việc phải từ bỏ những mục tiêu riêng.
“Con đường sẽ vất vả hơn, nhưng nếu có quyết tâm và biết sắp xếp thời gian thì hoàn toàn có thể làm được. Hãy tin vào bản thân và kiên trì với mục tiêu mình đã chọn”, Linh bày tỏ.
Sáng 15.7, tại tỉnh Tuyên Quang đã diễn ra Đại hội đại biểu Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tỉnh Tuyên Quang lần thứ I, nhiệm kỳ 2026 - 2029. Tham dự đại hội có anh Nguyễn Kim Quy, Bí thư T.Ư Đoàn, Phó chủ tịch thường trực Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam; ông Ma Thế Hồng, Phó bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh.
Đại hội đã hiệp thương cử 44 anh chị tham gia Ủy ban Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tỉnh Tuyên Quang lần thứ I.
Tại phiên họp thứ nhất của ủy ban, các ủy viên đã hiệp thương bầu Ban Thư ký Ủy ban Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tỉnh Tuyên Quang, hiệp thương bầu các chức danh chủ tịch, phó chủ tịch Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tỉnh Tuyên Quang khóa I và các chức danh của Ban Kiểm tra Hội khóa I.
Theo kết quả hiệp thương, chị Dương Minh Nguyệt, Ủy viên Ban Thường vụ Trung ương Đoàn, Ủy viên Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam, Ủy viên Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh, Phó chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh, Bí thư Tỉnh đoàn, được hiệp thương giữ chức Chủ tịch Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tỉnh Tuyên Quang khóa I, nhiệm kỳ 2026 - 2029.
Chị Dương Minh Nguyệt sinh năm 1988, có trình độ thạc sĩ, cao cấp lý luận chính trị.
3 phó chủ tịch Hội gồm: anh Thào Mạnh Cường, Phó bí thư Tỉnh đoàn; anh Vũ Hùng Vương, Phó giám đốc Sở Y tế, Chủ tịch Hội Thầy thuốc trẻ tỉnh; anh Lê Văn Đạt, Phó giám đốc Sở Nội vụ.
Ra mắt nhận nhiệm vụ trước đại hội, thay mặt Ủy ban Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tỉnh khóa I, chị Dương Minh Nguyệt bày tỏ lời cảm ơn sâu sắc trước sự tín nhiệm của các đại biểu. Chị Nguyệt khẳng định đây vừa là niềm vinh dự, vừa là trách nhiệm lớn lao đối với tập thể Ủy ban Hội trong nhiệm kỳ đầu tiên sau hợp nhất tỉnh.
Chị Dương Minh Nguyệt nhấn mạnh, tập thể Ủy ban Hội khóa I sẽ phát huy tinh thần đoàn kết, thống nhất, năng động, sáng tạo; chủ động tham mưu với cấp ủy, chính quyền, tăng cường phối hợp với các sở, ngành và các tổ chức chính trị - xã hội để phát huy vai trò của tổ chức Hội, khơi dậy sức trẻ, góp phần thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội đại biểu Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam tỉnh Tuyên Quang lần thứ I.