Vợ chồng tôi định cư ở Australia, có con trai 2 tuổi rất trộm vía. Tôi có công việc ổn định và thu nhập tốt đủ nuôi gia đình, có nhà có xe ở Australia, nhà đang trả góp nhưng không đến mức quá căng thẳng.
Về bản thân, tôi ưa nhìn, học vấn thạc sĩ ở Australia, đang làm IT chuyên viên phân tích cho một công ty khá lớn tại đây và có làm riêng những dự án bên ngoài để có thêm thu nhập đi du lịch cho cả nhà. Tôi không rượu chè, cờ bạc hay hút chích gì, chỉ đam mê với bóng đá và thể thao. Tính tôi hòa đồng và có chút gia trưởng vì sóng gió cuộc đời bắt tôi phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho cả gia đình.
Vợ tôi ưa nhìn, học hết đại học ở Việt Nam nhưng không ứng dụng được ở Australia, hiện ở nhà chăm con được ba năm. Cô ấy nóng tính, hơi thiếu kiên nhẫn, hay cằn nhằn. Cô ấy gần như không có bạn mà toàn là bạn của tôi chơi chung. Nhưng cô ấy chăm sóc gia đình tốt, chăm con khéo, nấu ăn ngon.
Câu chuyện khá dài nhưng tôi xin tóm gọn vài ý chính. Chúng tôi quen nhau từ đầu năm 2013, chỉ vài tháng trước khi tôi sang Australia du học. Lúc đó tôi đang ở nhà đợi visa thì gặp cô ấy đến mua hàng và làm quen với cô ấy vì ấn tượng với sự xinh xắn, nụ cười nhẹ và ánh mắt ẩn nỗi buồn. Hồi đó thực sự tôi sẽ không nghĩ là đi xa đến vậy vì tôi đi du học tự túc chỉ có học bổng 30%, dù bố mẹ đã hỗ trợ đóng học phí cho một năm đầu khoảng 500 triệu nhưng tôi biết cuộc sống sẽ rất vất vả thời gian đầu. Nhưng tuổi trẻ tôi sợ nhất là không dám thử, không dám thất bại nên tôi quyết tâm đi du học.
Chúng tôi cứ yêu xa như thế. Sau 4 năm, tôi bảo lãnh được cho cô ấy sang cùng. Thời gian ở với vợ nhiều hơn, tôi thấy những điểm chưa được của cô ấy như: hay ngủ dậy muộn, đi làm thì biết là mệt rồi nhưng ngày nào về cô ấy cũng kêu mệt rồi kể những drama ở chỗ làm khiến tôi đau đầu, mệt mỏi theo. Tôi khuyên cô ấy nếu mệt thì đi làm về đi tập thể dục cho khỏe, vợ tôi lại chọn tan làm về tầm 4h chiều là lăn ra ngủ đến hơn 6h30, khi chồng về mới dậy cơm nước. Xong người cứ đơ đơ và tối lại khó ngủ vì ngủ giấc chiều quá sâu, sau đó lại kêu mỏi vai mỏi tay do đi làm. Vòng lặp cứ như vậy khiến tôi thấy chán. Tôi dần ít chịu nghe những lời vợ tâm sự hơn vì quanh quẩn chỉ là những điều tiêu cực rồi vợ chồng lời qua tiếng lại là không tránh được.
Đỉnh điểm là khoảng năm 2021, khi mọi thứ vượt quá giới hạn của tôi, tôi cảm thấy cả hai không cùng tầng suy nghĩ nữa nên bảo ly dị đi, hai người trả lại tự do cho nhau. Nhưng cô ấy níu kéo và bố mẹ hai bên nói vào nên tôi lại xuôi. Trong khoảng năm 2019-2021, bố mẹ tôi ở nhà làm ăn không được thuận lợi, tôi phải hỗ trợ và đến cuối cùng bố mẹ không kham được nữa đành phải bán ngôi nhà bao nhiêu kỷ niệm vào năm 2021 và phải thuê nhà ở nơi khác chật hẹp hơn để ở. Thời gian này, tôi hỗ trợ bố mẹ tầm 500 triệu, toàn bộ là tiền đi làm của tôi.
Lúc đầu tài chính là hai vợ chồng sử dụng chung nhưng sau khi tôi cho bố mẹ mấy trăm triệu hỗ trợ vượt qua nợ nần, vợ cằn nhằn nhiều quá nên cả hai quyết định tiền ai người ấy giữ (chỉ bắt đầu khi vợ kiếm được tiền, đâu đó cũng chỉ dưới 40.000 USD/năm trong khi lương tôi lúc nào cũng gấp hai cô ấy hoặc nhiều hơn).
Chi phí trong nhà ở giai đoạn này, vợ tôi trả tiền thuê nhà nhưng toàn bộ chi phí ăn uống, đi chơi, đi ăn, xe cộ, bảo hiểm y tế, bảo hiểm xe, chi phí visa là tôi đóng. Đến khi được công ty bảo lãnh phải đóng tiền visa khoảng 20.000 USD cho hai vợ chồng, thiếu một chút tiền, tôi cũng phải vay tạm bạn để đóng trước rồi trả sau, chưa bao giờ tôi để vợ mang tiếng con nợ trên người. Nhưng tôi thì đến năm 2019 mới hết mang tiếng con nợ dù thời gian ở Australia cũng được sáu năm.
Nhưng cứ hở ra là vợ trách gia đình tôi là gánh nặng của tôi và một phần ảnh hưởng đến cô ấy. Cô ấy chưa bao giờ nghĩ nếu không có bố mẹ hỗ trợ, sao vợ chồng tôi có thể sang Australia được. Ngoài tiền bố mẹ cho lúc đầu 500 triệu, thi thoảng mẹ tôi vẫn gửi thêm tiền phụ tôi đóng học phí cho đến năm 2018 mới hết hỗ trợ, mỗi năm trung bình cũng phải 60 triệu nữa.
Vậy mà tôi mới quay lại hỗ trợ bố mẹ khi bố mẹ không còn nhà để ở, cô ấy lại như vậy với bố mẹ tôi. Ngoài ra tôi cũng hỗ trợ bố mẹ vợ trả nợ, ngoài 100 triệu năm đầu tiên, tôi vẫn hỗ trợ thêm 250 triệu nữa chia nhỏ từ 2019 đến 2021 khi bố mẹ vợ cần tiền. Bố mẹ vợ không kinh doanh gì cả nhưng nợ nần thì không thiếu. Tôi không hiểu sao nợ nhiều vậy nhưng bố mẹ vợ cũng không chịu bán nhà để trả nợ, tôi vẫn hỗ trợ để vượt qua được. Biếu Tết bên nội thế nào bên ngoại như vậy, năm nào cũng đầy đủ. Sau nhiều năm, bố mẹ, tôi và em gái tôi đi làm cùng cố gắng thì năm 2024 mới mua được miếng đất và xây nhà cho bố mẹ.
Tôi thấy từ khi vợ bắt đầu đi làm, tiếp xúc với việc nữ quyền độc hại, không phân biệt đâu là nữ quyền, đâu là công bằng, sẻ chia trong gia đình. Bao nhiêu năm ở Australia, vợ chưa bao giờ làm việc thời gian quá nhiều. Cô ấy đi làm cũng chỉ từ năm 2019-2023 là kiếm ra tiền chút. Những lúc không có việc, tôi lo lắng hết cho cô ấy mà chưa bao giờ kêu ca gì.
Năm 2023, vợ có bầu, tôi cố gắng mua nhà ở Australia để mẹ con có chỗ ở. Cả hai góp hết tiền tiết kiệm dành dụm vừa đủ tiền đặt cọc 20%, còn lại 80% tôi vay ngân hàng. Về nhà mới, vợ tôi ở nhà vì bầu nặng nề, một mình tôi đi làm gánh nợ ngân hàng và nuôi cả gia đình từ đó đến giờ đã tròn ba năm, con cũng 2,5 tuổi và đã đi học. Trong thời gian vợ mang bầu, chúng tôi có nhận du học sinh vào ở và nuôi cơm để có thêm thu nhập trả nợ ngân hàng. Lúc đông thì ba người, lúc vắng thì một người nhưng trung bình là hai người.
Tôi để vợ giữ tiền nhà của một người để có tiền chi tiêu cho bản thân, muốn mua gì thì mua. Ngoài ra toàn bộ chi phí gia đình tôi trả hết, có thẻ ngân hàng của tôi để vợ có thể ra ngoài đi chợ mua đồ cho gia đình nếu tôi mua không đủ. Về việc cơm nước, vợ nấu rất ngon. Biết vợ vất vả đi chợ nên 95% là tôi đi hết vì tôi làm ở gần chợ. Cơm xong là tôi dọn dẹp, rửa bát, cuối tuần tôi hút bụi, lau nhà, dọn nhà vệ sinh, cắt cỏ, làm đủ thứ việc để chia sẻ công việc cùng vợ.
Khi vợ đẻ, mẹ tôi qua chăm cháu được hơn tháng mà “cơm không lành canh không ngọt”, mẹ lau nước mắt về lại Việt Nam. Trong lúc cãi nhau với mẹ, vợ tôi còn đập cả cốc trước mặt mẹ làm tôi thấy hết sức thiếu giáo dục. Tôi chỉ lắc đầu đưa mẹ đi và sớm mua vé cho mẹ về dù mẹ một đời hy sinh vì con vì cháu. Sau bao nhiêu năm mới đặt chân sang thăm con, được bế cháu nội. Tôi làm đơn ly dị sau đợt đó nhưng vợ lại níu kéo, thương con nhỏ nên tôi lại thôi.
Từ ngày có con, tôi thay đổi nhiều lịch sinh hoạt để chăm con và hỗ trợ vợ. Tôi là dân tập thể dục thể thao, ngày nào cũng phải tập một chút cho khỏe người. Cô ấy rất thích ngủ, chỉ tiếng động nhỏ là khó chịu nên tôi “đi nhẹ nói khẽ cười duyên”. Buổi tối sau khi con ngủ, tôi muốn chơi một hai trận game cho thư giãn mà cô ấy cũng kêu nên tôi đành phải thôi. Tôi đổi thành sáng dậy sớm từ 6h sáng để tập thể dục rồi mới vào gọi hai mẹ con dậy. Sáng tôi cho con ăn sáng, nhiều khi con dậy mẹ còn chưa dậy. Vợ tôi sáng ra còn đủ các thủ tục, tập thể dục rồi ăn sáng, cứ vứt con cho tôi đến khi tôi gần đi làm mới thôi.
Kể từ khi cô ấy kêu đau vai, tôi ôm con ngủ luôn, ru con ngủ rồi hai bố con ngủ với nhau. Sáng sớm hôm nay, lúc chuông báo thức kêu, con bò dậy cùng bố, vợ mới gắt lên là “từ mai bố tự dậy đi, đừng đặt báo thức”. Tôi mới bảo “bị sao vậy, không chuông báo thức sao dậy được”, rồi cãi nhau. Tôi thấy vợ can thiệp quá sâu vào thói quen sinh hoạt tốt của tôi. Với tôi, con dậy sớm không sao, dậy cùng bố, hai bố con ăn sáng sớm rồi tập thể dục với nhau nhưng vợ cứ kêu mệt rồi cằn nhằn, gắt gỏng rất khó chịu. Sáng sớm tôi không muốn thấy năng lượng tiêu cực đó xuất hiện như vậy.
Tôi đi làm về mệt mỏi nhưng về nhà là nụ cười trên môi, không bao giờ ca thán hay cằn nhằn về công việc dù công việc rất áp lực. Những lúc cãi nhau, vợ bảo không muốn đẻ con nữa, nói nhiều tôi thực sự buồn vì tôi muốn có ít nhất hai con. Nhưng với vợ tôi, con cái cảm giác như gánh nặng chứ không phải niềm vui. Rồi còn bảo tôi thích thì đi kiếm vợ hai đi, tôi thực sự rất buồn. Hôm nào vợ vui vẻ thì mọi thứ rất ổn nhưng một tuần số ngày vui chắc được một ngày. Về quan hệ, một tháng được vài lần, dù tôi rất sung và lúc nào cũng ham muốn nhưng vợ kêu mệt và từ chối suốt.
Tôi đang rất loay hoay trong cuộc hôn nhân này, muốn nghe lời tư vấn từ các bạn vì tôi cảm thấy hai vợ chồng như hai đường thẳng song song, không có điểm kết nối giữa suy nghĩ và nhận thức. Thứ kết nối duy nhất chính là cậu con trai. Cảm ơn mọi người.
Tôi 39 tuổi, nhìn bên ngoài nhiều người sẽ nghĩ tôi là người phụ nữ may mắn. Chồng tôi thành đạt, có địa vị, biết kiếm tiền, con cái ngoan ngoãn, gia đình không thiếu thốn gì. Bạn bè ai cũng bảo tôi "sướng mà không biết hưởng". Có lẽ chỉ người sống trong cuộc hôn nhân ấy mới hiểu, điều khiến một người phụ nữ đau nhất không phải là thiếu tiền mà là dần dần đánh mất vị trí của mình trong trái tim người đàn ông từng thề sẽ yêu thương suốt đời. Tôi và anh yêu nhau từ khi còn rất trẻ. Chúng tôi đã đi qua biết bao sóng gió để có thể đến được với nhau. Ngày cưới, ai cũng chúc mừng vì nghĩ đó là một chuyện tình đẹp.
Những năm đầu hôn nhân, chúng tôi có những bất đồng như bao cặp vợ chồng khác. Tôi luôn nghĩ chỉ cần mình nhường một chút, im lặng một chút thì gia đình sẽ yên ấm. Mỗi lần cãi nhau, dù đúng hay sai, người chủ động xin lỗi luôn là tôi. Tôi sợ chiến tranh lạnh, sợ các con phải chứng kiến bố mẹ căng thẳng, càng sợ anh bỏ đi. Lần nào anh cũng để mặc tôi xuống nước. Dần dần, việc tôi nhún nhường trở thành điều hiển nhiên, anh không còn cảm thấy cần phải xin lỗi nữa. Anh cũng không còn quan tâm những lời mình nói có làm tôi tổn thương hay không. Anh chưa từng đánh tôi, cũng chưa từng ngoại tình, thế nhưng anh có thể quát tôi chỉ vì một chuyện rất nhỏ, mỉa mai tôi trước mặt các con, có thể phủ nhận mọi ý kiến của tôi bằng một câu: "Em thì biết gì". Những lúc ấy, tôi chỉ biết im lặng.
Ở ngoài xã hội, anh là người đàn ông lịch thiệp, đồng nghiệp quý mến, bạn bè nể trọng. Anh sẵn sàng ngồi hàng giờ để lắng nghe người khác tâm sự, đưa ra lời khuyên rất thấu đáo. Khi ở nhà, tôi lại không có nổi năm phút để nói hết những điều chất chứa trong lòng với chồng. Mỗi lần tôi muốn hai vợ chồng ngồi lại nói chuyện, anh đều tìm cách tránh đi. Có hôm tôi vừa mở lời thì anh cầm chìa khóa xe đi ra ngoài. Rồi tôi phải viết mail gửi anh, nói về những suy nghĩ của mình. Anh cũng không thèm phản hồi lại tôi. Có lúc tôi tự hỏi, phải chăng anh chưa từng muốn hiểu tôi? Tôi từng cố thay đổi bản thân, học cách nói năng nhẹ nhàng hơn, bớt kỳ vọng hơn, cố gắng trở thành người vợ mà anh mong muốn. Càng cố gắng, tôi càng thấy mình nhỏ bé.
Tôi nhận ra sự thật phũ phàng, chồng không còn tôn trọng vợ nữa. Anh đi đâu không cần báo, có những lần anh đi qua đêm hoặc vài ngày mới về. Tôi gọi điện, anh bảo bận; tôi nhắn tin, rất lâu mới nhận được câu trả lời ngắn ngủi. Tôi không biết anh đang làm gì, ở đâu, với ai. Anh như kiểu không còn thấy mình cần phải giải thích với vợ. Tôi từng là người đầu tiên anh muốn chia sẻ mọi chuyện. Bây giờ, có khi người cuối cùng biết tin về anh là tôi. Nhiều người khuyên tôi mạnh mẽ lên, ly hôn đi. Họ nói một người phụ nữ có công việc ổn định như tôi chẳng việc gì phải chịu đựng. Đâu ai hiểu để buông người đàn ông ở bên tôi gần 20 năm không hề đơn giản.
Có những đêm nằm cạnh anh mà tôi thấy xa vời vợ. Tôi sợ mất anh. Nghe thật buồn cười phải không? Một người đàn ông đã không còn tôn trọng vợ, vậy mà tôi vẫn sợ mất. Tôi sợ các con không còn một gia đình trọn vẹn, sợ những bữa cơm chỉ còn ba mẹ con ngồi với nhau, sợ phải giải thích với bố mẹ già vì sao cuộc hôn nhân từng khiến họ tự hào lại đi đến kết cục này. Hơn hết, tôi sợ phải thừa nhận suốt bao năm qua, tình yêu chỉ còn ở phía tôi. Có lần, trong lúc cãi nhau, anh bảo tôi: "Em muốn nghĩ sao thì nghĩ", tôi trằn trọc cả đêm vì câu nói đó, chồng chẳng cần quan tâm đến cảm xúc của tôi.
Tôi không còn dám nói lên suy nghĩ của mình. Mỗi lần muốn góp ý điều gì, tôi lại cân nhắc xem anh có nổi nóng không. Anh về muộn, tôi tự nhủ không nên hỏi nhiều kẻo anh khó chịu. Tôi sống dè dặt ngay trong chính ngôi nhà của mình. Có lúc soi gương, tôi không còn nhận ra mình. Có lẽ tôi đã sai vì đánh đổi lòng tự trọng để giữ một cuộc hôn nhân không còn hạnh phúc. Tôi sợ mất chồng nên chấp nhận để bản thân bị xem nhẹ hết lần này đến lần khác. Có lẽ, chính sự nhẫn nhịn của tôi đã khiến anh quen với việc không cần tôn trọng vợ. Đến hôm nay, tôi vẫn chưa đủ can đảm để buông tay. Tôi mong một ngày anh nhìn lại, nhớ đến quãng thời gian chúng tôi từng yêu nhau tha thiết, từng vượt qua bao khó khăn. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Tôi là độc giả lâu năm của chuyên mục Tâm sự. Sau khi đọc bài "Bài học tôi nhận ra được sau một năm ly hôn", tôi nhận thấy có nhiều điểm khá giống với hoàn cảnh gia đình mình. Tôi xin chia sẻ câu chuyện, mong nhận được góc nhìn khách quan để tránh những quyết định dẫn đến hối tiếc sau này.
Tôi 35 tuổi, vợ 31 tuổi, kết hôn được hai năm, chưa có con. Cả hai đến với nhau khi đã khá chín chắn, cảm thấy nhiều điểm phù hợp nên quyết định lập gia đình. Tuy nhiên, yêu và sống chung là hai chuyện rất khác. Khi về chung một nhà, nhiều vấn đề bắt đầu xuất hiện.
Thứ nhất, về cách xử lý mâu thuẫn: tôi và vợ đều có cái tôi cao. Khi bất đồng quan điểm, tôi thường chọn cách im lặng, lắng nghe, hạn chế phản bác để tránh xung đột leo thang. Ngược lại, vợ luôn muốn giải quyết ngay, không chấp nhận thua cuộc và luôn phải là người đúng. Những lần tranh cãi thường rất căng thẳng vì vợ hay dùng từ ngữ gây tổn thương và thiếu tôn trọng tôi như: hèn, nhu nhược, không tử tế... Tôi đã nhiều lần chọn thời điểm vui vẻ, tạo không gian riêng (quán cà phê, du lịch...) để góp ý và chia sẻ. Tuy nhiên, mọi việc chỉ cải thiện trong thời gian ngắn rồi đâu lại vào đó. Các vấn đề gốc rễ hiếm khi được giải quyết đến nơi đến chốn vì vợ khó lắng nghe và luôn muốn giữ thế thắng trong tranh luận.
Thứ hai, về quan điểm tài chính: Tôi là người cẩn trọng, có xu hướng lập kế hoạch tiết kiệm và chuẩn bị cho tương lai. Tôi ưu tiên tích lũy, dự phòng rủi ro. Vợ lại có quan điểm thoải mái hơn, cho rằng "tiền làm ra để tiêu, miễn hiện tại vui vẻ". Vợ cũng có tiết kiệm nhưng rất nhỏ và chủ yếu phụ thuộc bảo hiểm sức khỏe và phần thưởng để ra. Vợ đang nuôi em trai và học thêm thạc sĩ cũng là một khoản chi phí trong gia đình.
Thứ ba, về quan điểm hưởng thụ: Tôi hướng đến cuộc sống đơn giản, tiện lợi; ưu tiên dùng tiền để đầu tư cho tri thức và các mục tiêu dài hạn, hưởng thụ ở mức vừa phải. Vợ hướng nhiều hơn đến trải nghiệm, du lịch, làm mới bản thân. Điều này không sai nhưng việc lập kế hoạch và cân đối tài chính chưa phù hợp, dẫn đến áp lực lâu dài.
Thứ tư, về thu nhập và tài sản: Thu nhập của hai vợ chồng tương đương nhau, khoảng hơn 2x triệu mỗi tháng. Trước hôn nhân, tôi có một căn chung cư nhỏ; vợ không có tài sản riêng (do quan điểm dùng tiền cho việc cá nhân). Tôi tôn trọng điều này và không thấy vấn đề. Sau hôn nhân, chúng tôi góp tiền mua một chiếc ôtô để vợ đi làm, phần tôi đóng góp nhiều hơn vì đã có tài sản trước đó; phần còn lại trả góp. Tuy nhiên, vợ thường chê căn chung cư của tôi nhỏ, xa trung tâm, kẹt xe và chê dân cư nhà tôi ở thu nhập thấp làm vợ không thoải mái.
Thứ năm, về đối nội đối ngoại: Vợ mong muốn về thăm nhà ngoại thường xuyên (khoảng hai lần mỗi tháng). Việc về nhà nội, chỉ khi tôi về vợ mới đi cùng. Khi về nhà nội, vợ gần như không phụ giúp việc gì, luôn giữ tâm thế là khách. Vợ khó hòa hợp với bố mẹ tôi, hay cảm thấy bị soi xét, dạy dỗ kiểu bóng gió nên thường không ở lại quá hai ngày.
Thứ sáu, về việc nhà và hỗ trợ gia đình: Công việc của vợ theo giờ hành chính, còn công việc của tôi linh hoạt hơn dù thỉnh thoảng phải đi công tác. Tôi thường về nhà sớm và chủ động làm nhiều việc nhà như nấu ăn, dọn dẹp, giặt giũ... nhiều hơn vợ.
Thứ bảy, hiện trạng hôn nhân: Hiện tại, chúng tôi đang rơi vào trạng thái khủng hoảng và xa cách. Nhiều lúc tôi muốn buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì cảm giác không được tôn trọng; khác biệt sâu sắc về quan điểm sống và giá trị gia đình; thiếu công bằng trong đối xử; các vấn đề gốc rễ không được giải quyết. Mỗi khi xảy ra mâu thuẫn, vợ thường chọn cách ôm ấp, thể hiện tình cảm để làm lành. Tuy nhiên, những nguyên nhân cốt lõi phía sau gần như không thay đổi.
Tôi thật sự băn khoăn: vợ đang thay đổi hay do tôi nghĩ quá nhiều? Trong hoàn cảnh này, tôi nên tiếp tục cố gắng hay dừng lại để cả hai không tổn thương thêm?
Đọc bài: "Tôi từ chối nhận tiền từ bạn trai ngoại quốc chưa từng gặp", xin chia sẻ một câu chuyện thật của tôi. Cách đây chừng 12 năm, lúc đó tôi là cô gái đầy mộng mơ. Tôi thất tình, lang thang vào app, tìm một người xa lạ để nói thoải mái chuyện của mình. Tôi cũng muốn thực hành tiếng Anh nữa nên kết bạn với một người nước ngoài. Anh ta dùng google dịch, tôi cũng thỉnh thoảng dùng. Phải công nhận, chỉ nhắn tin qua lại trên email thôi nhưng anh ta nói chuyện rất cuốn. Anh ta bảo đã ly hôn, có một con gái riêng, là sĩ quan và nhiều công việc trong chính phủ, đi nhiều nước. Đi đâu, làm gì anh ta cũng chụp ảnh, video gửi qua email cho tôi.
Anh ta nói chuyện lịch sự, tâm lý, cảm giác chân thật. Lúc đầu tôi cũng tin tưởng, thấy thiếu nếu không đọc được tin của anh ta. Tâm trạng tôi lúc đó khá vui. Tầm sau 3 tháng, anh ta nói yêu, nhớ tôi và muốn sang Việt Nam thăm tôi. Tôi cũng khá bất ngờ vì yêu mà nhanh đến vậy sao? Yêu một người chưa từng gặp mặt, chỉ qua tin nhắn thế sao? Hàng loạt câu hỏi đặt ra trong tôi. Tôi nhắn cho anh ta những thắc mắc đó. Anh ta lại luôn khẳng định đã yêu tôi qua những dòng tin tôi gửi.
Thật ra, tôi lúc đó cũng cảm mến anh ta, để nói yêu thì chưa. Anh là kiểu người lãng mạn trên thực tiễn. Tôi lãng mạn trong tâm hồn nhưng thường tin vào những điều mắt thấy tai nghe, tay sờ mó được. Chuyện gì đến cũng đến, một ngày đẹp trời, anh nói sẽ đến Việt Nam, xin tôi địa chỉ, trước đó anh xin số điện thoại, tôi tin nên đã lỡ cho. Lần này, anh xin địa chỉ tôi không cho. Anh nói vẫn gửi đồ đến Việt Nam trước, sau đó đi công tác nước ngoài rồi đến sau. Anh ta nói gửi kèm 480.000 bảng anh cho tôi. Tôi bảo tại sao lại phải gửi đồ trước mà không xách đi cùng. Anh ta bảo bận đi công tác nhiều nước, đi đến đâu gửi ảnh, video đến đó, nhờ tôi đi lấy hộ đồ. Tôi bảo không lấy đồ không phải của mình. Anh có thế ký gửi ở sân bay, sau đó tự lấy.
Thế mà, một tuần sau, có người ở sân bay gọi điện cho tôi nhưng không nói bằng tiếng Việt mà nói bằng tiếng Anh, yêu cầu tôi gửi địa chỉ để nhận đồ. Tôi tắt máy, họ gửi email cho tôi, yêu cầu tôi gửi 12 triệu đồng để lấy đồ và tiền. Tôi hoài nghi, vì sao chỉ có email, số điện thoại mà dám gửi tiền và đồ cho tôi, trong khi tôi không đồng ý nhận. Anh ta thúc giục tôi lấy đồ và tiền giùm, van xin đủ kiểu. Tôi nói anh tự làm và tự chịu. Cũng có lúc tôi nghĩ thấy tội qua lời cầu khẩn của anh ta, định bỏ 12 triệu đồng ra giúp. Sau đó tôi lại nghi ngờ tính logic của câu chuyện và thực sự tiếc tiền. Lúc đó tôi khá dư vì kiếm thêm ngoài lương chính khá nhiều, 12 triệu đồng không nhiều nhưng tôi tiếc.
Mấy ngày liền nhân viên sân bay vẫn làm phiền tôi. Lúc này tôi thấy anh ta phiền thật sự. Tôi không bắt máy số lạ, không trả lời email, rồi anh ta cũng lặn luôn. Tôi tránh được lừa đảo vì không tham (nguyên tắc không lấy bất kỳ thứ gì không phải của mình), trân quý đồng tiền mình làm ra (không tiêu tiền vào việc không đáng). Tôi chia sẻ chuyện thật, mong tác giả ngẫm ra chuyện của mình.