Tôi và chồng có độ tuổi như vợ chồng tác giả bài viết: “Bài học tôi nhận được sau một năm ly hôn chồng”. Khi quyết định cưới, tôi cũng bằng đúng độ tuổi đó với suy nghĩ đã đủ chín chắn và trưởng thành nhưng cũng có thực tế nhiều trái ngược. Tôi từng nghĩ, con người khi đối diện với kinh tế, lúc nóng giận và sự tử tế với mọi người là mấu chốt quyết định số phận một đời người, đó cũng là sự lựa chọn.
Sau khi cưới, trải qua thời gian gắn bó rồi mới vỡ lẽ nhiều vấn đề không hợp nhau. Ngày ấy, chồng tôi tiết kiệm đến mức cả bản thân và người thân cũng không dám chi tiêu một số khoản mà tôi cho là cần thiết như: mua sắm cho bản thân, biếu bố mẹ hàng tháng, quà Tết,… Còn tôi khá thoải mái về những khoản đó, kể cả quà tặng họ hàng và láng giềng. Vợ chồng tôi đến với nhau trong sự độc lập kinh tế, thu nhập của tôi tương đối ổn. Tôi sống khá thoải mái hay nói đúng hơn là lãng phí. Tôi sẵn sàng chi vài triệu mua sắm online trong ngày theo sở thích cá nhân, có những món đồ mà đến giờ tôi còn chưa đụng tới. Những khoản tiền biếu, quà tặng gia đình nội ngoại đều do tôi chuẩn bị mỗi dịp như nhau thì tôi mới hài lòng.
Nhiều lúc tôi hờn trách chồng vì sự tiết kiệm đó. Cho đến này, sau cưới hơn sáu năm, chúng tôi có hai con, mọi chi phí tăng vọt, kinh tế khó khăn, thu nhập giảm đáng kể thì tôi mới thấm thía. Giờ như đổi vai ngược lại, tôi tiết kiệm đến mức keo kiệt với bản thân về các nhu cầu thiết yếu, làm đẹp và mua sắm vốn rất phụ nữ. Còn chồng là người lo lắng chính cho gia đình về các khoản sinh hoạt phí, sữa cho mẹ tuổi đã cao, cho các con, học phí,… Có những thời điểm tưởng chừng hôn nhân rạn nứt vì sự tiết kiệm của chồng, vì sự thoải mái chi tiêu của tôi.
Giờ nhìn lại chặng đường đã đi qua, tôi thầm cảm ơn chồng, đồng thời cũng nhận ra giá trị của sự tiết kiệm mà tôi từng thấy rất khó chịu, thậm chí cho là chồng quá ích kỷ và cả tiếc nuối vì trước đây mình chi tiêu quá thoải mái. Nên khi đọc bài viết trên, tôi thấy tiếc cho hôn nhân của hai bạn vì sự thoải mái của chồng và sự tiết kiệm của bạn. Mong hai bạn luôn sống vui khỏe và vững bước với sự lựa chọn của mình.
Tin Gốc: Vnexpress
Tâm Sự
Nên ở Nhật làm kỹ sư lương hơn 900 triệu mỗi năm hay qua châu Âu buôn bán?

Tôi là kỹ sư phần mềm trong lĩnh vực sản xuất chip bán dẫn tại Nhật Bản và đã có tư cách lưu trú dài hạn. Tổng thu nhập mỗi năm hơn 900 triệu đồng (chưa trừ chi phí sinh hoạt, tiền nhà và thuế). Nếu tiết kiệm, tôi có thể để dành khoảng 500 triệu đồng mỗi năm. Hiện tôi chưa lập gia đình, đã mua được một mảnh đất nhỏ nhưng vẫn còn nợ. Gần đây, tôi làm thủ tục sang Slovakia thông qua người thân đang sinh sống và kinh doanh bên đó. Chi phí đi khá lớn vì ban đầu tôi phải sang theo diện lao động chất lượng cao, mỗi tháng đóng thuế và bảo hiểm khá nhiều. Sau khoảng một năm, tôi sẽ chuyển sang visa lao động khác và tiếp tục hoàn thiện giấy tờ để mở cửa hàng kinh doanh.
Điều khiến tôi cân nhắc là cuộc sống ở châu Âu có vẻ bớt áp lực hơn Nhật Bản. Môi trường trong lành, yên bình, ít thiên tai và thuận tiện đi lại giữa nhiều quốc gia. Thu nhập có thể thấp hơn Nhật nhưng nếu kinh doanh thuận lợi, cơ hội phát triển sẽ lớn hơn. Tôi cũng nghĩ môi trường phương Tây cởi mở hơn và con cái sau này có cơ hội học nhiều ngoại ngữ. Tôi tìm hiểu thấy tiếng Slovakia không dễ học nhưng để giao tiếp và buôn bán hàng ngày có lẽ không khó bằng tiếng Nhật. Ngoài ra, định cư lâu dài cũng là mục tiêu tôi hướng tới. Tôi luôn mong muốn được sống ở nước ngoài, đi du lịch nhiều nơi và khi về già mới quay về Việt Nam. Châu Âu có lợi thế là việc di chuyển giữa các nước khá thuận tiện nên rất phù hợp với mong muốn đó.
Tuy nhiên, kinh doanh không hề dễ dàng. Nếu sang Slovakia mở cửa hàng, tôi có thể phải làm việc 12 giờ mỗi ngày, thậm chí không có ngày nghỉ. Trong khi đó, ở Nhật tôi làm văn phòng không vận động nhiều, được nghỉ thứ Bảy, Chủ nhật và các ngày lễ nên có khá nhiều thời gian đi du lịch. Hiện tôi đã đặt cọc và hoàn tất phần lớn hồ sơ, chỉ còn chờ kết quả visa nên rất phân vân. Theo mọi người, trong trường hợp của tôi có nên sang Slovakia để kinh doanh không? Nếu thất bại, tôi vẫn có thể quay lại làm việc ở Nhật nhưng sẽ mất khoảng một năm và gánh thêm khoản nợ. Ngược lại, nếu bỏ lỡ cơ hội này, tôi sợ nhiều năm sau sẽ vẫn tiếc vì đã không dám thử.
Tin Gốc: Vnexpress

Vợ chồng tôi có hai con gái và hai con trai. Hoàn cảnh gia đình trước đây rất khó khăn nên các con gái phải chịu nhiều thiệt thòi từ nhỏ. Con gái lớn không may bị tật nguyền. Con gái thứ hai vốn có công việc giáo viên ổn định gần quê nhưng vì thương bố mẹ làm nông vất vả và thương chị cả nên đã quyết định bỏ việc sang châu Âu lập nghiệp từ hai bàn tay trắng. Ở xứ người, con làm việc cực nhọc từ 6 giờ sáng đến 12 giờ đêm, chịu nhiều tủi nhục để gửi tiền về phụ giúp gia đình. Ngay cả khi mới sinh con, con vẫn phải dậy nấu cơm phục vụ nhà người ta, một mình nuôi hai con và còn nhận trông trẻ thêm chứ không được nghỉ ngơi. Hiện nay, con gái thứ hai của tôi đã có chồng con, cuộc sống ổn định bên châu Âu, kinh tế khá giả và có nhà cửa cùng cửa hàng riêng bên đó.
Còn con gái lớn của chúng tôi có công việc kế toán ổn định, có gia đình riêng trong Nam và tự mua được đất đai ở đó. Con trai trưởng của tôi làm việc ở thành phố lớn gần nhà, ban đầu đi làm thuê rồi sau ra kinh doanh riêng và đã lập gia đình. Khi vợ chồng con trai trưởng mua đất và ôtô, các con đã nhiều lần vay của con gái thứ hai vài trăm triệu đồng. Chính tôi là người chủ động khuyên bảo và làm giấy tờ giúp con mua mảnh đất đó. Nhưng khoảng 4 năm trước, khi ra làm ăn riêng, vợ chồng con trai trưởng lại yêu cầu chúng tôi bán mảnh đất mà vợ chồng tôi mua hơn chục năm trước để lấy vốn kinh doanh.
Thực chất, nguồn gốc mảnh đất đó là tiền của con trai út. Từ năm thứ ba đại học, con út đã tự kiếm được tiền và không cần bố mẹ chu cấp nữa. Khi nghe tôi kể bố mẹ đang nợ ngân hàng vài chục triệu đồng, con lập tức bắt xe từ thành phố về đưa cho tôi hơn 100 triệu đồng để trả nợ và lo lúc bố mẹ ốm đau, sửa nhà. Tuy nhiên, lúc đó chúng tôi không dùng số tiền đó để trả nợ. Vì con gái thứ hai đang cần vốn làm ăn và muốn bán mảnh đất ở quê nhưng chưa tìm được người mua, tôi đã lấy tiền của con út để mua lại mảnh đất đó. Vợ chồng tôi nghĩ sau này con gái cả tật nguyền sẽ có nơi nương tựa. Khi đó, các con hoàn toàn chưa biết chuyện này, kể cả con út cũng không biết.
Khoảng 4 năm trước, thấy con trai trưởng cần vốn làm ăn, tôi từng nghĩ nếu không giúp, sau này con sẽ trách bố mẹ nên định cho con mảnh đất này. Nhưng khi gọi các con về nói chuyện, những người còn lại đều phản đối. Hiện con trai út làm kỹ sư tại Hàn Quốc. Khi sang đó, con tự tìm hiểu và vay mượn vài trăm triệu đồng để đi. Trong thời gian dịch Covid-19 khó khăn, con nhịn ăn nhịn mặc, tự mình chống chọi với bệnh tật nơi xứ người để trả nợ. Khi chúng tôi xây nhà ở quê, con út và hai chị gái là những người đóng góp chính, tổng cộng gần một tỷ đồng để hoàn thiện nhà cửa. Còn con trai cả nói khó khăn nên không góp được bao nhiêu, sau khi xây xong mới đưa cho chúng tôi hơn chục triệu đồng.
Dù làm ăn xa vất vả, con út và con gái thứ hai ở châu Âu luôn là chỗ dựa lớn nhất mỗi khi bố mẹ đau ốm. Bố mẹ phải vào viện nhiều lần. Mỗi lần con út từ Hàn Quốc về, thấy bố mẹ đau bệnh là tự bỏ tiền đưa đi khám chữa và trả toàn bộ viện phí. Có đợt tôi nằm viện mấy ngày, con trực tiếp chăm sóc. Người chị gái ở châu Âu cũng gửi tiền về phụ giúp em trai lo cho bố mẹ.
Có lần chồng tôi ốm nặng, tôi muốn từ trong Nam về quê đưa chồng đi viện nhưng khi đó đang trông cháu cho con trai trưởng. Vợ chồng con lại nói bố mẹ chỉ bệnh tuổi già, tự khỏi được nên không cho tôi về. Khi ấy, dù bản thân đang bệnh nặng và kiệt quệ nhưng con út vẫn vừa đi làm vừa tự chữa bệnh, giấu không cho gia đình biết vì sợ mọi người lo lắng. Sau này con gái kể lại, tôi mới biết con út đã khóc đòi mua vé máy bay về đưa bố đi viện, nhưng cuối cùng phải gửi tiền nhờ người cháu ở quê đưa bố đi khám vì lúc đó con vừa đi làm vừa chữa bệnh nên không thể xin nghỉ để về được.
Hàng tháng, con út vẫn đều đặn gửi thuốc bổ từ Hàn Quốc về cho bố mẹ. Mỗi lần về, con út cho hai cháu nhà anh trai tiền, lì xì dịp Tết, mua sữa cho các cháu và mua cả quà cho chị dâu. Nhưng con út kể rằng không thấy anh chị nhắc đến chuyện trả lại tiền, cũng không thấy nói lời cảm ơn. Tôi bảo chắc anh chị quên, nhưng con nói chuyện đó xảy ra nhiều lần chứ không phải chỉ một hai lần. Thậm chí, mỗi lần con cho các cháu ít tiền mừng tuổi, anh chị lại tỏ ra khó chịu, không vui.
Về phía vợ chồng con trai trưởng, hiện các con đã có nhà cửa và ôtô riêng nhưng sống khá ích kỷ và thiếu trách nhiệm. Dù từng vay tiền của con gái thứ hai nhưng không chủ động trả, đến khi tôi nhắc mới trả dần từng ít một. Đối với bố mẹ, các con chưa từng mua nổi một hộp sữa hay viên thuốc bổ. Mỗi lần về quê, con dâu thường không phụ giúp việc nhà mà chỉ ở trên phòng chăm con; con trai tôi thì xuống phụ nấu nướng. Con dâu nóng tính, hay la mắng và chửi bới om sòm làm ảnh hưởng hàng xóm. Thậm chí, khi thấy thuốc bổ hay sữa ngoại do con út gửi về cho tôi dưỡng bệnh, vợ chồng con trưởng cũng tự nhiên lấy dùng riêng. Đứa cháu nội còn nhỏ nhưng đã có biểu hiện coi thường người nghèo và xu nịnh người giàu.
Về phần tôi, dù hàng ngày phải chịu sự coi thường của con dâu và những đòi hỏi của con trai trưởng, nhưng vì thương con và sợ con bất mãn nên mỗi khi con ốm tôi lại lấy thuốc do con út gửi về cho con trưởng dùng. Đỉnh điểm là dịp Tết vừa rồi, vợ chồng con trai trưởng hỗn hào với chúng tôi. Sáng hôm đó, con trai quát tháo con mình trên tầng, chửi bới rất to. Khi cháu chạy xuống, tôi chỉ nhẹ nhàng nói rằng nên dạy con từ tốn hơn vì chuyện này xảy ra nhiều lần rồi. Ngay lập tức, con dâu chạy xuống chỉ tay vào mặt cháu và quát im lặng. Con trai tôi cũng đập bàn quát con mình như để dằn mặt vợ chồng tôi. Con út thấy vậy ra nói anh không được hỗn hào với bố mẹ và không được chỉ tay quát bố mẹ như thế. Sau đó, con út kéo tôi ra ngoài để nói chuyện sau, nhưng con trai cả vẫn chỉ tay vào mặt em và bắt im lặng. Con út phải nhịn vì sợ xảy ra xô xát.
Thực sự, thời gian đầu khi con dâu mới cưới về nhà, giữa chúng tôi và con cũng từng có xích mích. Có lần anh em họ hàng tới nhà chơi, thấy con dâu không chào hỏi nên trong bữa cơm, vợ chồng tôi có nhẹ nhàng nhắc nhở. Nhưng con dâu cứ đi đi lại lại rồi cãi tay đôi với chúng tôi. Con út lúc đó thấy anh chị hỗn hào nên có lên tiếng bênh bố mẹ, bảo rằng nói chuyện với người lớn nên ngồi xuống nói đàng hoàng, không nên vừa đi lại vừa chỉ tay chỉ chân. Sau đó hai bên cãi qua cãi lại, con trai lớn còn định cầm dao đâm em út. Vợ chồng tôi phải nhịn và can ngăn, không dám nói thêm gì nữa.
Thế nhưng sau chuyện đó, vợ chồng con trai trưởng lại bắt con út phải xin lỗi. Khi ấy con út mới học cấp ba, còn nhỏ và chưa hiểu biết nhiều, chỉ vì thương bố mẹ nên mới đứng ra bênh vực. Tôi đã khóc rất nhiều vì chuyện đó nên con út thấy thương mẹ và chấp nhận xin lỗi. Sau đó, con dâu giận dỗi bỏ về nhà đẻ. Lúc đi, thấy vợ chồng tôi đang ở ngoài đường nhưng con lướt qua cũng không chào hỏi gì mà cứ thế đi. Rồi vợ chồng tôi cũng bỏ qua hết cho con. Sau đó, vợ chồng tôi họp gia đình để nói về chuyện này nhưng con trai cả lại lái sang chuyện đòi đất, cho rằng chỉ có chút chuyện mà làm lớn rồi kể cho các chị gái. Khi các chị gọi điện về hỏi chuyện, con trai tôi quát vào điện thoại không cho các chị nói câu nào, khiến các chị chỉ biết khóc vì bất lực.
Trước áp lực đòi hỏi nhiều lần của con trai trưởng muốn chúng tôi sang tên mảnh đất mua bằng tiền con út hoặc đất tổ tiên cho mình, tôi buộc phải nói thật nguồn gốc mảnh đất và chuyện các chị gái cùng con út là những người đóng góp chính để xây nhà, mong con hiểu mà thôi đòi hỏi. Nhưng vợ chồng con trai trưởng vẫn muốn chúng tôi chia ngay một trong hai mảnh đất để các con tách ra ở riêng và sang tên luôn. Con nói rằng mỗi lần các anh chị em khác về thì không sao, nhưng cứ con út về là trong nhà lại có chuyện, dù thực tế những lần cãi vã đều do vợ chồng con gây ra.
Tôi cũng từng nghĩ sẽ chia đôi mảnh đất tổ tiên để hai anh em ở gần nhau, đồng thời cho con trai trưởng mảnh đất còn lại mà chúng tôi đã mua bằng tiền của con út để sau này để lại cho cháu đích tôn. Dù sao con trai trưởng cũng không học hành giỏi giang như con út, lại hay bất mãn nên tôi sợ sau này con sẽ thua kém anh em trong nhà. Nhưng thực tế hiện tại, kinh tế của con lại khá hơn chị cả và con út. Còn con út học đại học, tự lập và làm công việc văn phòng bên Hàn Quốc nên tôi nghĩ sau này con vẫn có khả năng tự kiếm tiền và ổn định tốt hơn anh trai.
Tôi băn khoăn không biết có nên chia mảnh đất mua bằng tiền của con út cho hai con gái hay không. Con gái bên châu Âu nói rằng con không cần tài sản của bố mẹ. Con gái trong Nam đùa rằng chỉ cần cho con một mảnh vườn là được. Tuy các con nói như vậy nhưng chúng tôi vẫn suy nghĩ rằng đất tổ tiên thì không nên để con gái đứng tên ở đó. Từ đó đến nay đã mấy tháng, từ khi biết chuyện, con út dần xa cách tôi hơn. Tôi gọi điện, con ít nghe máy, có nghe chỉ nói bận rồi cúp. Khi gọi lại, con cũng chỉ dạ vâng cho có chứ không còn chia sẻ mọi chuyện như trước nữa. Tôi không biết con giận tôi vì điều gì nên rất buồn. Tôi nên làm thế nào để con út có thể nói chuyện với tôi như xưa và các con có thể đoàn kết lại với nhau?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi 37 tuổi, có vợ và một đứa con gái xinh xắn, đang kinh doanh ở chợ tỉnh. Tôi gặp một tình huống khá khó xử. Gần đây, kế bên cửa hàng tôi xuất hiện một cô gái. Lúc đầu tôi cũng ít trò chuyện và giữ khoảng cách vì cô ấy có chồng rồi. Chuyện chẳng có gì cho đến một hôm cô ấy gặp sự cố ngoài ý muốn. Hôm đó cô ấy đến ngày phụ nữ nhưng chắc không để ý nên bẩn quần. Tôi kêu cô ấy lại và nói nhỏ: "Em bị dính tùm lum kìa, điện thoại cho chồng mang đồ xuống thay đi". Cô ấy nói chồng đi làm xa không về kịp. Tôi lấy áo khoác của của mình choàng qua để cho cô ấy về nhà thay đồ.
Qua hôm sau cô ấy nhìn tôi cảm giác ái ngại và có phần xấu hổ. Tôi liền nói đó là sự cố ngoài ý muốn của phụ nữ, đàn ông tụi anh đều biết điều này nên em cứ bình thường đi. Cô ấy bắt đầu trò chuyện với tôi nhiều hơn, gần gũi hơn. Rồi tôi luôn muốn được quan tâm, sẻ chia với cô ấy, muốn giúp đỡ người phụ nữ này mọi thứ dù bên ngoài vẫn luôn giữ khoảng cách. Tôi nhìn trộm cô ấy hàng ngày dù trước đây không để ý lắm. Tôi sợ mọi chuyện rồi sẽ đi quá xa dù thâm tâm chẳng muốn chút nào.
Cảm giác tình cảm như ở tuổi đôi mươi trỗi dậy, khiến tôi rạo rực, hồi hộp, nhiều đêm không tài nào ngủ được. Tôi rất thương vợ con, chưa bao giờ có ý nghĩ phản bội vợ mình, thế nhưng tôi cũng là con người mà, làm sao tránh khỏi sai lầm. Công việc kinh doanh hiện tại rất ổn nên tôi không có ý định thay đổi.
Tôi đang say nắng phải không mọi người? Làm sao có thể trở lại bình thường bây giờ? Người ta nói: "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân", tôi lại không phải anh hùng nên càng sợ một ngày nào đó mọi thứ vượt qua kiểm soát. Xin mọi người cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn.
Tin Gốc: Vnexpress

