Nhiều ý kiến khác nhau được đưa ra trước câu chuyện của một người vợ cùng chồng đi lên từ hai bàn tay trắng, xây dựng được căn nhà ba tầng sau nhiều năm cố gắng nhưng lại không được mẹ chồng ghi nhận. Sau khi câu chuyện được chia sẻ, nhiều độc giả để lại bình luận và kể lại trải nghiệm thực tế trong gia đình mình. Dưới đây là một số góc nhìn và chia sẻ đáng chú ý từ bạn đọc.
Xây rào chắn không cho mẹ và em gái sang nhà vì họ coi thường vợ tôi
Tôi là con trai quê miền Trung, từ 18 tuổi đã học hành ở Sài Gòn, có gia đình nhưng ly hôn sau 13 năm chung sống và không con. Tôi để hết tài sản, đi ở trọ và bốn năm sau lập gia đình mới. Vợ còn học đại học nên tôi gánh vác. Từ đó, ấn tượng của mẹ và em gái tôi không tốt, không tôn trọng con dâu hiện tại như dâu trước.
Khi vợ tôi đi làm và cả hai tích cóp mua được căn chung cư. Khi con 15 tuổi chung sức mua thêm căn thứ hai, nhưng mẹ và em gái vẫn không trọng vợ tôi dù tôi nói vợ có một nửa tài chính. Cô ấy quà cáp và gửi tiền hàng tháng chăm sóc, họ vẫn mặc nhiên là của tôi. Có mặt vợ tôi, họ vẫn cứ nói vậy. Tôi bực và nói thẳng mẹ và em gái (lớn hơn vợ 20 tuổi). Bực quá, tôi xây rào ngăn đôi vườn để khỏi qua lại, dù mỗi năm vợ chồng tôi chỉ về hai lần. (nguyenhung21065)
Tôi mặc kệ khi mẹ vợ đi khoe đất do vợ tôi mua
Tôi là đàn ông, sau khi cưới được 2-3 năm, vợ chồng tôi mua được mảnh đất. Mẹ vợ đi khoe với họ hàng bên vợ là vợ tôi mua được mảnh đất (chỉ nhắc một mình vợ tôi thôi, chứ không nhắc đến tên tôi) nhưng tôi mặc kệ. Ba mẹ nào chả vậy, con họ thì họ phải khen là đúng rồi, miễn là không nói xấu mình hoặc bố mẹ mình là được. Suy nghĩ thoáng ra cho nhẹ đầu. (Hello World)
Bị bố chồng xem như ở nhờ dù 70% tiền xây nhà là của tôi
Vợ chồng tôi xây nhà ba tầng trên đất bố mẹ chồng, 100% là tiền của chúng tôi. Nếu nói ai đóng góp nhiều hơn thì tôi chiếm 70%. Vậy mà bố chồng vẫn xem tôi như đứa ở nhờ, còn muốn chồng tôi đi lấy vợ mới, trong khi vợ chồng tôi đi làm xa, cả 3-4 năm mới về một lần, nhà đó chỉ có ông bà ở. Mỗi lần về Tết, ông xem tôi như đứa ăn nhờ ở đậu vậy đó, khó chịu ra mặt. Xác định là nếu vợ chồng có ly hôn thì tôi ra đi tay trắng. Tôi không đồng ý xây nhà nhưng chồng tôi quyết nên đành chịu. Bởi vậy, nếu phụ nữ thông minh, đừng bao giờ xây nhà trên đất bố mẹ chồng nếu chưa được sang tên cho hai vợ chồng. (cherrynguyenht29)
Vợ lẳng lặng đứng tên riêng tài sản bố mẹ đẻ cho
Nhà bạn tôi đang ở đều do bên ngoại mua cho hết, mà mẹ chồng đi khoe là nhà của bà và con trai bà. Nó mặc kệ, im lặng nói ba mẹ ruột sang tên nhà cho mỗi mình nó rồi ngồi cười khẩy, nhìn mẹ chồng múa may. Nó là trưởng phòng, là nhân viên rất có năng lực, được ban giám đốc coi trọng nhưng về nhà nó bảo mình là nhân viên quèn, lương chỉ nói con số bằng 1/5 thực lãnh. Các em chồng khinh thường nó là đồ vô dụng, nó cũng tỉnh bơ và nói nhỏ với tôi: “Vậy đi cho khỏi mượn, khỏi nhờ vả”.
Cả ba đứa cháu của tôi đều nhờ nó xin vào tập đoàn làm nhưng cháu chồng nó thì chạy mửa mật vẫn không vào nổi. Trong khi nếu họ biết nó có vị trí như vậy, chỉ cần một câu nói của nó là vào được ngay. Ngày nghỉ nó ở nhà, lượn ra ngõ, hàng xóm mới tới còn tưởng nó là giúp việc. Khi biết nó là chủ nhà, họ không tin rằng đứa ăn mặc lùi xùi như nó lại là chủ căn nhà to đùng khi tuổi còn quá trẻ. Nó chỉ cười cười: “Phụ huynh mua cho thì ở, chứ em nào có tài cán gì”. Thật ra nó mua quá trời nhà, đất bằng thu nhập riêng. Rồi tài sản ba mẹ ruột cho, nó cũng xin đứng tên riêng và yêu cầu người nhà không nói gì với chồng.
Ta sống thế nào chỉ cần ta biết, còn thiên hạ nên bỏ ngoài tầm mắt, bỏ ngoài tai. (Minh Phương)
Hùa theo khi mẹ chồng bảo tôi sướng vì lấy được anh
Mẹ chồng tôi cũng vậy, suốt ngày nói tôi sướng thế này thế kia. Tôi hùa theo mẹ chồng luôn. Bà nói một, tôi hùa theo năm: “Tại số con tu chín kiếp, tu kỹ nên mới được chồng vậy đó, hay không bằng hên” rồi cười ha ha. Còn có mặt chồng, tôi cũng chơi theo kiểu “có tiếng phải có miếng”. Tôi cứ “em mà không có anh thì mệt lắm luôn đó, việc nhà anh làm xịn hơn em luôn, nhà ngoại ai cũng thương cái nết này của anh đó….”.
Rồi rốt cuộc là gì? Mẹ chồng tôi phấn khởi vì con trai giỏi giang nhưng vợ nó hưởng, chồng tôi được khen nức nở nên việc nhà thành ra trách nhiệm của anh chứ không “phụ, giúp” gì hết. (Mẹ Sề)
Tôi 37 tuổi, chồng hơn tôi 14 tuổi. Chúng tôi kết hôn được 11 năm, khi tôi mới ra trường đi làm còn anh vừa trở về từ nước ngoài để khởi nghiệp lại. Theo lời anh, toàn bộ những gì còn lại sau cuộc hôn nhân trước, anh đều để cho con gái riêng. Thời điểm đó, thu nhập của hai vợ chồng tương đương nhau. Những năm đầu hôn nhân khá hạnh phúc. Chúng tôi có một ngôi nhà nhỏ và một cô con gái. Chồng luôn cố gắng tìm nhiều hướng làm ăn để cải thiện kinh tế nhưng kết quả chỉ đủ sống. Trong khi đó, nhiều bạn bè cùng trang lứa của anh đều thành đạt, thậm chí rất giàu có. Vì vậy anh thường sốt ruột và thất vọng về bản thân. Tôi sống giản dị nên không đặt nặng chuyện vật chất, luôn cố gắng tiết kiệm để anh có một khoản xoay xở cho những dự định riêng.
Sau khi sinh con đầu lòng, vì không có người thân bên cạnh nên tôi ở nhà chăm con đến gần hai tuổi mới đi làm lại. Toàn bộ việc nhà khi đó đều do tôi đảm nhận. Sau này đi làm văn phòng, hai vợ chồng cùng san sẻ việc nhà dù không phân chia rõ ràng. Tám năm sau, tôi sinh bé thứ hai. Lúc này sức khỏe yếu hơn nhưng vẫn phải đi làm sớm để tăng thu nhập. Tôi thuê người trông con ban ngày, tối về vẫn tự chăm sóc. Bé thường xuyên quấy khóc ban đêm nên hai vợ chồng thay phiên nhau thức. Tuy nhiên chồng tôi ngủ rất say, con khóc cũng không biết nên cuối cùng tôi lại là người lo hết. Đêm nào cũng phải dậy pha sữa, dỗ con nên tôi vô cùng mệt mỏi. Tôi nhiều lần đề nghị anh phụ giúp việc nhà nhiều hơn nhưng đi làm về, anh thường nằm ôm điện thoại, nghe nhạc và than mệt. Ban đầu tôi còn nhắc nhở, về sau nói mãi không thay đổi nên cũng chán nản.
Anh thường kể chuyện bạn bè lấy được vợ giàu hoặc được gia đình vợ hỗ trợ nhà cửa. Anh còn trách bố tôi lạc hậu vì cho tiền hai con trai mua nhà mà con gái không được gì. Mỗi khi vợ chồng có chuyện, anh hay buông những câu làm tôi tổn thương. Vì tôi làm trái ngành nên thời gian đầu thường thay đổi công ty để học hỏi thêm kinh nghiệm. Dù mỗi lần chuyển việc mức lương đều tốt hơn, nhưng hễ giận là anh lại nói: "Thế này bị đuổi việc là đúng rồi".
Hơn hai năm trước, anh nhận lại một xưởng bánh mì cung cấp cho siêu thị và đầu tư khá nhiều tiền. Dù đơn hàng ổn định nhưng anh nói vẫn phải trả nợ vốn nên chưa đưa cho gia đình đồng nào. Tôi cũng không can thiệp vì bận chăm con và đi làm. Năm ngoái, công ty tôi gặp khó khăn. Anh đề nghị tôi nghỉ việc để về quản lý xưởng. Ban đầu tôi do dự vì quen môi trường văn phòng, nhưng sau khi xem sổ sách thì phát hiện người quản lý cũ làm việc rất lỏng lẻo, chi phí nguyên liệu và nhân sự bị đội lên đáng kể. Tôi quyết định nhận việc.
Từ đó công việc của tôi tăng lên rất nhiều: quản lý nguyên liệu, theo dõi thu chi, làm báo cáo, xuất hóa đơn, phát triển sản phẩm, tìm khách hàng mới. Ngoài ra, vợ chồng còn hợp tác nhập hàng từ nước ngoài để bán nên tôi phải tìm nguồn hàng, đàm phán giá và xử lý hợp đồng. Dù làm việc ở nhà nhưng gần như quay cuồng suốt ngày, vẫn phải nấu ăn và chăm con như trước. Thế nhưng chồng tôi dường như không nhìn thấy khối lượng công việc đó. Anh đi làm văn phòng rồi liên tục nhắn tin giao việc. Nếu tôi quên hoặc xử lý chậm, anh lại trách tôi lề mề. Khi tôi bảo anh tự làm thì anh đáp: "Anh phải đi làm, em ở nhà".
Việc nhà anh vẫn làm nhưng rất thất thường, có lúc phụ rửa bát hoặc tắm cho con vài hôm rồi lại bỏ. Năm ngoái, anh còn vô cớ ghen tuông, nghe ai đó nói nhìn thấy tôi đi với người khác vào khách sạn nên nhắn tin tra hỏi liên tục. Chỉ khi tôi chứng minh được đó là chuyện bịa đặt, anh mới xin lỗi và hứa thay đổi, nhưng rồi mọi chuyện vẫn đâu vào đấy.
Giờ gia đình tôi đang trả góp một căn hộ chung cư với số tiền 8,5 triệu đồng mỗi tháng. Hai con học hết hơn chục triệu đồng, chưa kể chi phí sinh hoạt. Trong khi lương cứng của chồng khoảng 20 triệu đồng nhưng mỗi tháng anh chỉ đưa tôi 10 triệu. Tôi phải thừa nhận chồng là người tốt tính, không rượu chè, cờ bạc hay gái gú nhưng tôi cảm thấy anh đang quá ỷ lại vào vợ. Tôi vừa phải gánh phần lớn việc nhà, chăm con, quản lý công việc kinh doanh lẫn áp lực tài chính. Sự mệt mỏi và thất vọng tích tụ suốt nhiều năm khiến tôi nhiều lần nghĩ đến chuyện sống ly thân, dù vẫn chưa muốn ly hôn.
Tôi 28 tuổi, cao 1m49, nặng 44 kg, mặt mũi ưa nhìn. Tôi luôn tự ti vì bản thân lùn, phải gọi là quá lùn mới đúng, chắc theo gen mẹ nên vậy. Bố mẹ mất từ hồi tôi học cấp một nên bản thân cũng không có điều kiện để ý đến ngoại hình. Đến khi lớn, biết làm điệu thì không cao được nữa.
Các anh chị biết đấy, tôi đã phải nghe rất nhiều lời nói khó chịu, chê bai mình. Có một anh bảo: "Ai đẻ ra em mà lùn thế", câu này ám ảnh tôi nhất. Ông chú rể bên nội thì bảo với con trai ông, kiểu nửa đùa nửa thật nhưng thái độ mỉa mai: "Học cho giỏi vào lớn lên còn lấy được vợ chân dài, chứ học dốt thì chỉ lấy em chân ngắn như chị Hồng thôi (là tôi)".
Còn một anh được người quen giới thiệu cho tôi, người quen ấy sau này nói lại tôi biết, anh đó bảo tôi lùn như thế sau này không sinh được. Thật sự tôi tổn thương lắm. Đại loại còn nhiều người và nhiều lời nói như vậy nữa khiến tôi tủi thân. Tôi từng nghĩ dại dột hai lần rồi, chuyện ngoại hình của tôi không đơn giản, cũng ảnh hưởng tới công việc và tình yêu. Có phải tôi suy nghĩ thái quá hay làm lố không? Nhiều lúc nói với bạn bè, chúng nó nghĩ tôi làm màu, thật sự tôi khổ tâm lắm. Mong được các anh chị chia sẻ cùng.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Bến Tre, đang sống và làm việc tại TP HCM. Tôi đã trải qua 34 tuổi xuân của đời con trai mà vẫn cô đơn một mình. Tôi từng trải qua một mối tình kéo dài ba năm với người con gái cùng tuổi. Vì không phù hợp tính cách và bất đồng quan điểm sống nên tôi và bạn gái quyết định dừng lại. Từ đó tôi mạnh dạn theo đuổi những người con gái mà mình thích nhưng sự may mắn lại không mỉm cười với tôi, tôi đều không được chấp nhận.
Giờ nhìn thấy những người xung quanh, ai cũng có cặp có đôi mà tôi không khỏi chạnh lòng. Có lẽ ước mơ lớn nhất của tôi lúc này là cưới vợ sinh con để có một mái ấm gia đình hạnh phúc. Nhưng sao tôi cảm thấy ước mơ ấy quá xa vời. Mỗi lần về quê, ai thúc giục chuyện cưới hỏi, tôi đều muốn nổi đóa. Biết đến bao giờ duyên số mỉm cười với tôi đây.