Darwin nằm sâu trong sa mạc thuộc hạt Inyo, cạnh Công viên quốc gia Thung lũng Chết. Thị trấn này từng rất sầm uất vào cuối thế kỷ 19 khi các mỏ bạc và chì được phát hiện, với dân số khoảng 3.500 người. Tuy nhiên, sự thịnh vượng lụi tàn khi quặng cạn kiệt và các tuyến đường chính thay đổi hướng. Đến thập niên 1970, những khu mỏ cuối cùng đóng cửa, dân số sụt giảm nghiêm trọng.
Darwin nay còn một số ngôi nhà cũ nằm rải rác giữa xương rồng. Thị trấn cách đường cao tốc gần nhất hơn 8 km, không có cửa hàng tạp hóa, nhà hàng hay bệnh viện. Nước là tài nguyên quý giá nhất, được dẫn bằng hệ thống ống từ một con suối xa.
Cộng đồng hiện chủ yếu là người già với độ tuổi trung bình 66. Trước nguy cơ thị trấn bị xóa sổ, người dân kêu gọi người trẻ chuyển đến sinh sống.
Một số bất động sản đang được rao bán thấp hơn khoảng 70% so với trung bình bang California. Một căn nhà ba phòng ngủ có tầm nhìn hướng núi được chào giá 245.000 USD, trong khi mức giá trung bình bang là 861.725 USD. Một căn trang trại cũ khác được rao bán chỉ 85.000 USD.
Dù giá rẻ, nơi này vẫn khó thu hút cư dân vì vị trí xa xôi và hạ tầng thiếu thốn. Bà Kathy Goss, người sống tại đây gần 30 năm, cho biết nhiều người già trong vùng đã qua đời. Bà từng treo biển “Có người đang sống ở đây” khắp thị trấn để nhắc về sự tồn tại của cộng đồng.
“Chúng tôi không muốn du khách đến quay video như một thị trấn ma”, bà nói. “Chúng tôi muốn người trẻ thực sự sống ở đây, gắn bó lâu dài và cùng duy trì cộng đồng”.
Anh Nico Georis, 43 tuổi, một trong những cư dân trẻ nhất, cho biết đang tìm lao động trẻ để tiếp nối việc vận hành thị trấn. Áp lực lớn nhất nằm ở hệ thống nước. Nguồn nước dẫn từ suối qua đường ống trọng lực, cần người bảo trì thủ công thường xuyên. Nhóm tình nguyện viên lớn tuổi hiện nay khó duy trì công việc này.
Một số người từ Las Vegas hay San Francisco bắt đầu chuyển đến để tìm không gian yên tĩnh. Tuy nhiên, tương lai của Darwin vẫn bỏ ngỏ khi lực lượng lao động tiếp tục thu hẹp.
Tin Gốc: Vnexpress

Mùa đông năm ngoái, bà Bao Yi, 73 tuổi, ở Thượng Hải bị viêm khớp dạng thấp khiến một cánh tay gần như mất khả năng vận động. Lần đầu tiên, bà phải dựa vào chồng, ông Shi Mingao, 75 tuổi, để mặc quần áo, rửa mặt và mở nắp chai.
Bao kết hôn năm 28 tuổi. Hai vợ chồng từng mong có con, nhưng sau nhiều lần sảy thai cùng áp lực chăm sóc cha mẹ già, kế hoạch này dần khép lại. Giai đoạn 38 tuổi, Bao tin rằng bản thân không thể mang lại cuộc sống ổn định cho con khi thường phải đối mặt với sự mệt mỏi trong công việc.
Dù gia đình và đồng nghiệp phản đối gay gắt, bà vẫn quyết định dừng việc sinh đẻ. Áp lực mà bà Bao chịu rất phổ biến trong một xã hội đặt nặng tư tưởng nối dõi tông đường. Tuy nhiên, sự kỳ vọng này đang mờ dần ở các thế hệ sau. Đối mặt với chi phí sinh hoạt đắt đỏ và thị trường việc làm khắc nghiệt, nhiều thanh niên thuộc Gen Z hiện nay chủ động chọn lối sống DINK hoặc phong trào "nằm thẳng" (tang ping - từ chối áp lực thăng tiến) để tự giải thoát khỏi các gánh nặng truyền thống.
Bà Bao được cho là thế hệ DINK đầu tiên ở Trung Quốc, trong bối cảnh kết hôn mà không có con còn hiếm và khó được chấp nhận. Hiện nay, lựa chọn này dần phổ biến. Theo điều tra dân số năm 2020, nước này có khoảng 188 triệu hộ gia đình hai người (không con cái), chiếm 38% tổng số hộ, tập trung chủ yếu ở các đô thị lớn như Thượng Hải, Bắc Kinh.
Bước vào tuổi già, câu hỏi của họ hiện ra rõ ràng: Không có con, sẽ dựa vào ai? Với Bao, câu trả lời không nằm ở sự hối tiếc. Bà cho rằng ngay cả khi có con, chúng cũng sẽ có cuộc sống riêng.
Nhịp sống của vợ chồng Bao tại căn hộ 30 m2 diễn ra chậm rãi. Họ thức dậy muộn, mua sắm trực tuyến, uống cà phê và dắt hai chú chó đi dạo công viên. Sau khi nghỉ hưu, Bao lấy bằng lái xe, học tâm lý học và dành nhiều thời gian trò chuyện với trí tuệ nhân tạo (AI).
Đôi khi, bà lướt danh bạ điện thoại rồi dừng lại ở một cái tên của bạn bè nhưng không gọi. "Việc chủ động liên lạc với người khác cũng trở thành áp lực ở tuổi này", bà nói. "Trò chuyện với AI dễ hơn vì không sợ làm phiền".
Với Bao, tuổi già gắn liền với khả năng tự xoay xở. Tuy nhiên, căn bệnh viêm khớp đã thử thách điều đó. Một năm qua, ông Shi giúp bà mọi việc sinh hoạt cá nhân. Việc tự chăm sóc lẫn nhau là lựa chọn bất đắc dĩ nhưng thiết thực, trong bối cảnh hệ thống dưỡng lão của Trung Quốc đang đối mặt với khủng hoảng thiếu hụt nhân sự. Dự kiến trong 5 năm tới, nước này sẽ thiếu hơn 5 triệu điều dưỡng viên. Thực tế này khiến những người thuộc thế hệ DINK đầu tiên càng thêm chật vật khi muốn tìm kiếm dịch vụ chăm sóc chất lượng vào cuối đời.
Nhưng bà Bao nói không hối tiếc về lựa chọn thời trẻ, bởi bà quan niệm dù có con, chúng cũng sẽ phải bận rộn với cuộc sống riêng. Trong nhà, Bao vừa mua thêm một con chó máy và gọi nó là "em út". Buổi tối, bà thường ngồi cạnh những chú chó của mình và trò chuyện.
"Chúng lẽ ra là con của chúng tôi", bà nói
Vợ chồng ông Zhou Ming ở Thượng Hải mang đến một góc nhìn khác. Ông nghỉ hưu sớm do mất thính lực nặng, không dùng smartphone và chỉ quanh quẩn trong căn hộ và công viên. Vợ ông, bà Jin Chenghua trở thành người chăm sóc chính, đưa chồng đi khám và hỗ trợ giao tiếp.
Hai người từng mong có con nhưng không thể. Đến khi về già, cảm giác thiếu vắng vẫn còn. "Những lúc mệt mỏi, tôi từng tưởng tượng có một đứa con hỏi han", bà nói.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Hai túi Hermès của bà Trương Mỹ Lan đấu giá hơn 4 tỷ đồng có gì đặc biệt?

Thông tin hai chiếc túi xách Hermès thuộc diện tài sản kê biên của bà Trương Mỹ Lan sắp được đưa ra đấu giá với tổng giá khởi điểm hơn 4 tỷ đồng đang thu hút sự chú ý của dư luận.
Theo thông báo từ cơ quan chức năng, một chiếc Hermès cỡ 25 có đính đá trắng ở khóa và viền túi, được định giá khởi điểm khoảng 1,771 tỷ đồng. Chiếc Hermès còn lại cỡ 30, thiết kế đơn giản hơn, có giá khởi điểm khoảng 2,343 tỷ đồng.
Mức giá này được đánh giá là phù hợp với mặt bằng chung của dòng túi Hermès Himalaya trên thị trường quốc tế, đặc biệt khi xét đến yếu tố hiếm và độ hoàn thiện thủ công cao.
Trong giới thời trang cao cấp, Hermès từ lâu đã là biểu tượng của sự xa xỉ, nhưng dòng Himalaya còn được xếp ở một đẳng cấp riêng. Tại Việt Nam, những chiếc túi này thường được gọi bằng cái tên “Hermès bạch tạng”, khiến nhiều người lầm tưởng chúng được làm từ da cá sấu bạch tạng. Tuy nhiên, theo các nhà đấu giá quốc tế như Christie’s, thực tế không phải vậy.
Các mẫu túi Himalaya được chế tác từ da cá sấu sông Nile (Niloticus crocodile), một trong những loại da cao cấp và đắt đỏ nhất trong ngành thời trang. Tên gọi “Himalaya” không liên quan đến nguồn gốc nguyên liệu, mà xuất phát từ hiệu ứng màu sắc đặc trưng.
Cụ thể, bề mặt túi có sự chuyển sắc tinh tế từ xám khói sang trắng ngọc trai, mô phỏng hình ảnh dãy núi Himalaya phủ tuyết. Để tạo ra hiệu ứng này, các nghệ nhân phải trải qua quy trình nhuộm và xử lý da vô cùng phức tạp, đòi hỏi tay nghề cao và thời gian dài.
Điểm đặc biệt của túi Hermès Himalaya nằm ở kỹ thuật thủ công gần như tuyệt đối. Mỗi chiếc túi được hoàn thiện bởi một nghệ nhân duy nhất trong nhiều giờ, thậm chí nhiều ngày. Từng đường kim mũi chỉ, từng chi tiết nhỏ đều phải đạt độ chính xác cao nhất.
Quá trình nhuộm màu - yếu tố tạo nên giá trị cốt lõi - được xem là công đoạn khó nhất. Việc tạo ra sự chuyển màu tự nhiên, hài hòa mà không làm mất đi độ bền của da đòi hỏi kinh nghiệm và kỹ thuật điêu luyện.
Ngoài ra, một số phiên bản cao cấp còn được đính kim cương hoặc sử dụng khóa bằng vàng trắng 18K, khiến giá trị tăng lên đáng kể. Chính sự kết hợp giữa chất liệu quý hiếm và tay nghề thủ công đỉnh cao đã đưa dòng túi này trở thành biểu tượng trong giới sưu tầm.
“Chén thánh” của giới sưu tầm túi xách
Trong thế giới thời trang, Hermès Himalaya Birkin thường được ví như “chén thánh” - món đồ mà bất kỳ tín đồ hàng hiệu nào cũng khao khát sở hữu. Trong khi đó, phiên bản Kelly Himalaya lại được xem là một trong những chiếc túi hiếm nhất từng được sản xuất.
Điểm khiến những chiếc túi này trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở vẻ ngoài, mà còn ở độ khan hiếm. Hermès kiểm soát chặt chẽ số lượng sản xuất và phân phối, khiến việc sở hữu một chiếc Himalaya trở nên vô cùng khó khăn.
Thông thường, thương hiệu chỉ bán những mẫu túi này cho khách hàng thân thiết - những người có lịch sử mua sắm lâu dài và chi tiêu lớn. Điều này tạo ra một “cuộc chơi” trong giới thượng lưu bởi đây là món đồ thời trang không phải cứ có tiền là có thể mua được.
Giá trị của túi Hermès Himalaya không ngừng tăng trên thị trường thứ cấp, đặc biệt tại các phiên đấu giá quốc tế. Năm 2016, một chiếc Himalaya Birkin đính kim cương đã được bán với giá hơn 300.000 USD tại phiên đấu giá của Christie’s Hong Kong và lập kỷ lục thời điểm đó.
Chỉ một năm sau, kỷ lục này tiếp tục bị phá vỡ khi một mẫu tương tự được bán với giá khoảng 392.000 USD. Tại châu Âu, một chiếc Himalaya Birkin cũng từng đạt mức giá hơn 200.000 USD tại Christie’s London.
Những con số này cho thấy sức hút bền vững của dòng túi Hermès Himalaya, đồng thời lý giải vì sao 2 chiếc túi tại Việt Nam lại có giá trị lên tới hàng tỷ đồng.
Không chỉ là túi xách, mà là tài sản
Trong bối cảnh thị trường hàng xa xỉ phát triển mạnh, túi Hermès Himalaya không còn đơn thuần là phụ kiện thời trang, mà đã trở thành một loại tài sản có giá trị đầu tư. Nhiều nhà sưu tầm xem đây là “kênh trú ẩn” an toàn, tương tự như đồng hồ xa xỉ hay tác phẩm nghệ thuật.
Giá trị của túi thường tăng theo thời gian, đặc biệt với những mẫu hiếm hoặc còn giữ nguyên tình trạng tốt. Vì vậy, việc các sản phẩm này xuất hiện trong các phiên đấu giá luôn thu hút sự quan tâm lớn từ giới đầu tư.
Bên cạnh dòng Himalaya, Hermès còn sở hữu nhiều mẫu túi đắt đỏ khác như Birkin, Kelly hay Sac Faubourg. Một số thiết kế đặc biệt từng đạt mức giá hàng triệu USD, như Hermès Sac Bijou Birkin hay Hermès Rose Gold Kelly.
Chiến lược kiểm soát nguồn cung chặt chẽ, kết hợp với hình ảnh thương hiệu lâu đời, đã giúp Hermès duy trì vị thế dẫn đầu trong ngành hàng xa xỉ. Đây cũng là lý do khiến mỗi sản phẩm của hãng, đặc biệt là dòng Himalaya, luôn được săn đón trên toàn cầu.
Tin Gốc: Dân Trí

Cuối tuần trước, khi bế con qua lối ưu tiên tại sân bay Phú Quốc, anh Trung Hiếu, 37 tuổi, đi qua dễ dàng. Nhưng bạn đời Romario, 29 tuổi, bị chặn lại. Dù anh Hiếu giải thích "bé có hai người cha", nhân viên an ninh vẫn yêu cầu Romario đi lối khác.
Đây là một trong những tình huống khiến Romario chịu cảnh "người ngoài" trong gia đình. Cùng thực hiện thụ tinh ống nghiệm tại Mỹ và nuôi dưỡng con, nhưng trên giấy khai sinh em bé chỉ có tên một người cha là anh Hiếu.
Tháng 8 tới, người con thứ hai chào đời sẽ do Romario đứng tên khai sinh. Lúc đó, anh Hiếu sẽ trở thành người không có quan hệ pháp lý với con mình.
Tại phiên thảo luận dự thảo Luật Hộ tịch sửa đổi hôm 11/4, Đại biểu Quốc hội Dương Minh Ánh (đoàn Hà Nội) đề xuất thay đổi tình trạng này. Bà Ánh nói nhiều trẻ em đang được sinh ra, nuôi dưỡng bởi các cặp cùng giới. Tuy nhiên, pháp luật hiện hành chỉ cho phép ghi nhận một người trên giấy khai sinh, khiến trẻ em có một "gia đình thực tế" nhưng khuyết "gia đình pháp lý".
Theo số liệu từ Viện Nghiên cứu Xã hội, Kinh tế và Môi trường (iSEE) và UNDP, Việt Nam hiện có khoảng 1,65 triệu đến gần 3 triệu người thuộc cộng đồng LGBT. Khảo sát cho thấy hơn 60% có nhu cầu sinh con và kết hôn, trong đó gần 5% các cặp sống chung cùng giới đang nuôi con.
Pháp luật Việt Nam đã có nhiều bước tiến để xóa bỏ định kiến với cộng đồng LGBT, như việc bỏ quy định cấm kết hôn cùng giới năm 2014 hay Bộ Y tế khẳng định "đồng tính không phải là bệnh" năm 2022.
Luật Hôn nhân và Gia đình hiện hành chưa thừa nhận hôn nhân cùng giới. Điều này tạo ra khoảng trống trong Luật Hộ tịch, khiến quyền đại diện pháp lý, y tế và thừa kế của trẻ em trong các gia đình này bị hạn chế.
Tại TP HCM, anh Lê Minh Quốc, 34 tuổi và bạn đời Trương Ngọc Huy thống nhất để một mình anh Quốc đứng tên trên giấy khai sinh của ba người con (từ 2 đến 5 tuổi). Sự lựa chọn này đảm bảo các bé là anh em ruột hợp pháp, thuận tiện khi nhập học. Cũng vì thế mà anh Huy không có quyền pháp lý với các con.
"Nếu học trường công lập, anh Huy không có tư cách đi họp phụ huynh. Khi đi du lịch, tôi luôn phải đi cạnh các con để qua cửa hải quan", anh Quốc kể.
Trường hợp khác, anh Hoàng Linh, một người chuyển giới nam ở Hà Nội, không có tên trên giấy khai sinh của con gái 4 tuổi. Vợ anh là người duy nhất đứng tên. Anh không có thẩm quyền giải quyết các thủ tục hành chính cho bé. Có lần con nhập viện, dù là người trực tiếp đưa đi khám, Linh không được phép ký giấy cam kết điều trị. Anh phải gọi vợ đến bệnh viện để hoàn tất thủ tục.
Nỗi lo về sự an toàn của trẻ khi gia đình xảy ra biến cố cũng là vấn đề lớn. Anh Trung Hiếu cho biết nếu bản thân gặp bất trắc, người con đầu lòng sẽ không còn người giám hộ hợp pháp nào.
Tương tự, gia đình anh Lê Minh Quốc phải lập di chúc sớm và thỏa thuận dồn tài sản cho người đứng tên trên giấy khai sinh. Nguyên nhân là nếu anh Quốc qua đời, tài sản sẽ được chuyển về gia đình nội ngoại theo luật định thay vì chuyển cho bạn đời để tiếp tục nuôi con. Ngược lại, nếu anh Huy gặp rủi ro, tài sản của anh không thể chuyển cho ba đứa trẻ do không có ràng buộc huyết thống hay con nuôi hợp pháp.
Để giải quyết vấn đề này, đại biểu Dương Minh Ánh kiến nghị bổ sung ba nội dung vào dự thảo luật. Thứ nhất, ghi nhận đầy đủ cha, mẹ cùng giới trên khai sinh dựa theo quan hệ pháp lý, không phụ thuộc giới tính. Thứ hai, xây dựng cơ chế công nhận quyền như cha mẹ cho người không cùng huyết thống nhưng thực tế có chăm sóc, nuôi dưỡng trẻ ổn định, lâu dài. Thứ ba, nghiêm cấm phân biệt đối xử về giới trong đăng ký hộ tịch nhằm bảo vệ lợi ích tốt nhất của trẻ.
Thạc sĩ luật Lương Thế Huy, chuyên gia chính sách về giới, đánh giá đề xuất trên phù hợp với thực tế. Ông Huy dẫn chứng các trường hợp nhận con nuôi, hỗ trợ sinh sản bằng tinh trùng/phôi hiến tặng, mang thai hộ cho thấy cha mẹ hợp pháp trên giấy tờ không phải lúc nào cũng cùng huyết thống.
Trước những ý kiến cho rằng đề xuất này là bước đệm công nhận hôn nhân cùng giới, ông Huy phân tích việc ghi nhận cha mẹ trên giấy khai sinh nhằm bảo vệ tư cách pháp lý của trẻ, còn công nhận hôn nhân là tư cách pháp lý của người lớn. Theo chuyên gia, đề xuất này tuân thủ Khoản 4, Điều 69 Luật Hôn nhân và Gia đình 2014, quy định không phân biệt đối xử với con theo tình trạng hôn nhân của cha mẹ.
Để chính sách khả thi, ông Huy kiến nghị cần xác lập tiêu chí cha mẹ rõ ràng, đồng bộ hóa với luật y tế, giáo dục, thừa kế, đồng thời xây dựng cơ chế giải quyết tranh chấp quyền giám hộ nếu gia đình đổ vỡ.
Trở lại câu chuyện của những phụ huynh đang "vô hình" trên giấy tờ, anh Hiếu mong mỏi sự đa dạng gia đình sớm được ghi nhận đồng bộ, nhất là trong môi trường giáo dục. Khi nhà trường chấp nhận hai người cha hoặc hai người mẹ trên hồ sơ học sinh hay trong các cuộc họp phụ huynh, trẻ sẽ được sống với tâm lý lành mạnh và tự tin về tổ ấm của mình.
"Luật pháp chính là công cụ giáo dục và định hướng dư luận mạnh mẽ nhất. Khi luật pháp công bằng, thái độ của xã hội đối với sự đa dạng sẽ tự khắc trở nên bao dung hơn", anh nói.
Tin Gốc: Vnexpress

