Nhà Trắng hôm 20.4 thông báo Bộ trưởng Lao động Mỹ Lori Chavez-DeRemer sẽ rời nhiệm sở, sau thời gian vướng nhiều cáo buộc bê bối bao gồm cả những lời phàn nàn về cách bà đối xử với các nữ nhân viên trẻ tuổi, theo AFP.
Luật sư Nick Oberheiden của bà Chavez-DeRemer nói với NBC News rằng việc bà từ chức “không phải là kết quả của những hành vi sai trái về mặt pháp lý, mà là một quyết định cá nhân”.
Giám đốc truyền thông Nhà Trắng Steven Cheung xác nhận việc bà Chavez-DeRemer từ chức. “Bộ trưởng Lao động Lori Chavez-DeRemer sẽ rời chính quyền để nhận một vị trí trong khu vực tư nhân”, ông Cheung cho biết trong một bài đăng trên X, đồng thời nói thêm rằng Thứ trưởng Keith Sonderling sẽ giữ chức quyền Bộ trưởng Lao động.
Viết trên X, bà Chavez-DeRemer cảm ơn ông Trump. “Dù nhiệm kỳ sắp kết thúc, điều đó không có nghĩa là tôi sẽ ngừng đấu tranh cho người lao động Mỹ. Tôi mong chờ những điều tốt đẹp mà tương lai mang đến khi tôi chuyển sang khu vực tư nhân”, bà viết.
Nhiệm kỳ của bà Chavez-DeRemer trên cương vị Bộ trưởng Lao động đã bị ảnh hưởng bởi nhiều cáo buộc về hành vi sai trái, bao gồm cả cuộc điều tra về nghi vấn bà có theo đuổi mối quan hệ tình cảm với cấp dưới hay không và chồng bà bị vướng các cáo buộc tấn công tình dục.
Đầu tháng 3, hai trợ lý cấp cao của bà đã từ chức sau cuộc điều tra nghi vấn vi phạm về “gian lận đi lại”, bằng cách sắp xếp các sự kiện chính thức cho bà Chavez-DeRemer như một cái cớ cho các chuyến đi cá nhân.
Vị Bộ trưởng Lao động cũng phải đối mặt với một khiếu nại nội bộ chính thức cáo buộc bà theo đuổi mối quan hệ không phù hợp với một cấp dưới, một thành viên trong đội bảo vệ của bà, người đã bị cho nghỉ phép vào tháng 1.
Tin Gốc: Thanh Niên

Theo tìm hiểu của Tuổi Trẻ, việc thu phí bản quyền âm nhạc tại các cơ sở kinh doanh, hàng, quán ở nhiều nước trên thế giới diễn ra linh hoạt, tùy thuộc nhiều yếu tố.
Chẳng hạn, tại Anh, một quán cà phê khoảng 30 chỗ ngồi thường phải trả từ 350 - 700 bảng Anh mỗi năm (tương đương khoảng 12,5 - 25 triệu đồng). Một nhà hàng khoảng 80 chỗ ngồi đóng mức phí khoảng 700 - 1.400 bảng Anh, tương đương 25 - 50 triệu đồng mỗi năm.
Tại Mỹ, chi phí cấp phép âm nhạc cho một quán cà phê nhỏ dao động khoảng 200 - 500 USD/năm (khoảng 5,2 - 13 triệu đồng). Còn một nhà hàng quy mô trung bình phải chi từ 500 - 1.500 USD, tương đương 13 - 39 triệu đồng mỗi năm.
Đối với khách sạn, mức phí cao hơn do âm nhạc được sử dụng tại nhiều khu vực như sảnh, nhà hàng, hồ bơi hay phòng gym. Một khách sạn cỡ nhỏ khoảng 40 phòng tại Anh có thể phải trả 1.500 - 4.000 bảng Anh/năm (khoảng 54 - 143 triệu đồng), còn tại Mỹ mức phí dao động 1.200 - 3.500 USD/năm, tương đương 31 - 91 triệu đồng.
Các con số trên chỉ mang tính tham khảo. Chi phí bản quyền thực tế phụ thuộc vào nhiều yếu tố, như quy mô cơ sở, sức chứa, thời gian hoạt động, số khu vực phát nhạc và biểu phí do từng tổ chức quản lý quyền tác giả áp dụng.
Ngoài ra, đây là phí bản quyền âm nhạc, tách biệt với chi phí thuê bao các dịch vụ phát nhạc như Spotify hay YouTube Premium.
Chia sẻ với Tuổi Trẻ, phó giáo sư Nguyễn Văn Thăng Long, Phó chủ nhiệm bộ môn truyền thông chuyên nghiệp (Đại học RMIT Việt Nam), trong bối cảnh phần lớn hàng quán ở Việt Nam là doanh nghiệp nhỏ và vừa, ông Long cho rằng cần có cách triển khai phù hợp để cân bằng giữa việc bảo vệ quyền tác giả và khả năng chi trả của doanh nghiệp.
Theo đó, có thể thí điểm tại một số địa phương có điều kiện quản lý tốt trước khi áp dụng trên diện rộng; tiếp tục xác định mức phí dựa trên quy mô khai thác và khả năng chi trả, đồng thời bổ sung tiêu chí theo khu vực địa lý hoặc loại đô thị.
Bên cạnh đó, nên có ngưỡng miễn hoặc giảm phí cho các cơ sở siêu nhỏ, đặc biệt ở khu vực nông thôn, và xây dựng lộ trình tăng phí trong 3-5 năm để doanh nghiệp có thời gian thích ứng và đưa chi phí bản quyền vào cấu trúc giá.
“Thay vì chỉ dùng chế tài phạt hay ép buộc ngay từ đầu, cần giúp các chủ quán hiểu rằng âm nhạc là một loại tài sản giúp họ kiếm tiền, và trả tiền cho âm nhạc là đầu tư cho trải nghiệm khách hàng”, phó giáo sư này đề xuất.
Đối với doanh nghiệp kinh doanh (quán cà phê, nhà hàng), về ngắn hạn đây có thể là một phần chi phí phát sinh, gây khó khăn nhất định cho hoạt động kinh doanh. Nhưng đảm bảo bản quyền giúp doanh nghiệp hoạt động an tâm, chuyên nghiệp, tránh các rủi ro pháp lý. Khi có cơ chế rõ ràng, mức phí hợp lý, khoản chi này sẽ không còn là gánh nặng quá lớn và dần được tính toán kỹ hơn trong kế hoạch kinh doanh.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Tổng thống Mỹ Donald Trump ngày 6/4 cảnh báo Iran "có thể bị xóa sổ chỉ trong một đêm" nếu nước này không mở lại eo biển Hormuz trước hạn chót 20h ngày 7/4 (7h ngày 8/4 giờ Hà Nội).
Ông cũng tuyên bố Mỹ có kế hoạch phá hủy toàn bộ cầu và nhà máy điện Iran trong 4 giờ, nếu Tehran không tuân thủ hạn chót đề ra. "Tất cả nhà máy điện ở Iran sẽ ngừng hoạt động, bốc cháy, phát nổ và không bao giờ hoạt động trở lại được", ông nói.
Quân đội Iran cùng ngày tuyên bố những "lời đe dọa vô căn cứ" của ông Trump sẽ không làm ảnh hưởng tới tinh thần và hoạt động của binh sĩ nước này. Truyền thông Iran cũng đăng danh sách các cây cầu lớn tại Trung Đông, ám chỉ có thể nhắm mục tiêu để trả đũa nếu hạ tầng của Tehran bị tấn công.
Trên thực tế, lực lượng Mỹ - Israel những ngày qua đã bắt đầu nhắm vào hạ tầng chiến lược và cơ sở năng lượng của Iran, sau khi không kích hàng nghìn mục tiêu quân sự trong hơn 5 tuần giao tranh.
Tổng thống Trump hôm 2/4 thông báo quân đội Mỹ đã phá hủy cầu B1, một trong những cây cầu cao nhất Trung Đông tại thành phố Karaj, cách thủ đô Tehran của Iran khoảng 35 km về phía tây. Vụ tập kích khiến một phần cây cầu bị phá hủy, 8 người thiệt mạng, gần 100 người bị thương.
Lực lượng Phòng vệ Israel (IDF) trong hai tuần qua cũng đã tấn công hai cơ sở hóa dầu lớn nhất Iran, trong đó có nhà máy ở Asaluyeh, nơi sản xuất 50% sản lượng hóa dầu của nước này. Israel Katz, Bộ trưởng Quốc phòng Israel, cho biết các đòn tập kích của Israel đã vô hiệu hóa 85% năng lực xuất khẩu của Iran trong lĩnh vực hóa dầu.
Trước đó, Iran cũng đã phóng tên lửa, UAV vào các mục tiêu khắp vùng Vịnh để đáp trả các đòn không kích của Mỹ - Israel. Iran còn gần như phong tỏa eo biển Hormuz, tuyến đường thủy vận chuyển 20% lượng dầu của thế giới.
Avner Golov, cựu quan chức an ninh quốc gia Israel và hiện là phó chủ tịch nhóm cố vấn MIND Israel, cho rằng việc Mỹ và Israel bắt đầu tăng cường tấn công các cơ sở hạ tầng phi năng lượng quan trọng của Iran phát đi thông điệp mạnh tới Tehran. "Nếu Iran vẫn tiếp tục không đồng ý chấm dứt giao tranh, cái giá mà nền kinh tế của họ phải trả sẽ ngày càng đắt hơn", Golov nói.
Trong khi đó, thiếu tướng Ali Abdollahi Aliabadi, chỉ huy Bộ tư lệnh Trung tâm Khatam al-Anbiya phụ trách hoạt động tác chiến của lực lượng vũ trang Iran, cảnh báo "cánh cổng địa ngục sẽ mở ra" đối với Mỹ và Israel nếu hạ tầng của Iran tiếp tục bị tấn công.
Lực lượng Iran đã nhắm vào các cơ sở hóa dầu tại Bahrain và Abu Dhabi, đồng thời oanh tạc hệ thống dầu khí, nhà máy khử mặn và lưới điện tại Kuwait. Hôm 5/4, Iran tập kích khu công nghiệp Neot Hovav ở miền nam Israel, nơi tập trung nhiều nhà máy. Trước đó vài ngày, giới chức Israel cho biết nhà máy lọc dầu lớn nhất nước này tại Haifa đã bị trúng mảnh vỡ từ tên lửa Iran nhưng hoạt động sản xuất không bị gián đoạn.
Hành vi tấn công các cơ sở hạ tầng dân sự trong xung đột có nguy cơ vi phạm luật pháp quốc tế. Tuy nhiên, giới chức Mỹ và Israel cho rằng đây là những mục tiêu hợp lệ vì chúng sản xuất vật tư hoặc được dùng để vận chuyển vũ khí phục vụ quân đội Iran.
Bình luận viên Dov Lieber và Zvi Smith của WSJ cho rằng việc các bên chuyển hướng tấn công sang các mục tiêu hạ tầng, năng lượng có nguy cơ biến xung đột thành một cuộc chiến tiêu hao về kinh tế.
Các cuộc tấn công của Iran vào hạ tầng năng lượng vùng Vịnh có thể gây ra tác động lâu dài tới giá năng lượng toàn cầu. Giá dầu đã tăng vọt lên mức cao nhất kể từ năm 2022 và có nguy cơ tiếp tục leo thang khi nhiều tàu chở dầu vẫn mắc kẹt tại vịnh Ba Tư. Iran đến nay vẫn từ chối mở cửa eo biển Hormuz chỉ để đổi lấy một lệnh ngừng bắn tạm thời, hay nhượng bộ trước các tối hậu thư của ông Trump.
Raz Zimmt, giám đốc chương trình Iran tại Viện Nghiên cứu An ninh Quốc gia Israel, trụ sở tại Tel Aviv, nhận định Tehran hiện dường như sẵn sàng chịu đựng thêm những tổn thất kinh tế miễn là có thể gây ra đau đớn cho đối phương.
"Họ sẵn lòng chấp nhận rủi ro", ông nói.
Theo Robin Mills, giám đốc điều hành công ty tư vấn Qamar Energy, trụ sở tại Dubai, "nếu các cơ sở hóa dầu và năng lượng trong khu vực bị hư hại nghiêm trọng, sẽ chẳng còn gì để vận chuyển ra khỏi vùng Vịnh ngay cả khi Iran dỡ phong tỏa eo biển Hormuz".
"Dù hoạt động vận tải trở lại bình thường, một phần trong 5 triệu thùng chế phẩm dầu mỗi ngày được xuất khẩu từ vùng Vịnh vẫn sẽ bị gián đoạn nhiều tháng, thậm chí lâu hơn", Mills nói.
Với Iran, các đòn không kích nhắm vào các cây cầu và nhà máy điện có nguy cơ giáng đòn vào nền kinh tế vốn đã kiệt quệ sau nhiều năm chịu các lệnh trừng phạt từ phương Tây liên quan đến chương trình hạt nhân, tên lửa đạn đạo. Theo người dân địa phương, cuộc chiến đã khiến nền kinh tế Iran đình trệ và rơi vào tình trạng tồi tệ chưa từng thấy.
Người Iran vật lộn sinh tồn giữa chiến sự
Trong các cuộc phỏng vấn, nhiều người Iran cho biết giá lương thực đã tăng vọt và tình trạng thất nghiệp ngày càng trầm trọng, khi các nhà máy phải đóng cửa sau những đợt oanh tạc. Họ bày tỏ lo ngại chiến dịch của Mỹ - Israel cuối cùng sẽ không thể thay đổi chính quyền tại Iran mà chỉ gây thêm khốn khổ cho những người dân bình thường.
Các cuộc ném bom của Israel vào nhà máy thép, hóa dầu và dược phẩm đã đánh thẳng vào những trụ cột kinh tế vốn mang về nguồn thu hàng tỷ USD cho Iran.
Hóa dầu là ngành chủ chốt của kinh tế Iran, đóng góp khoảng 25% tổng doanh thu xuất khẩu phi dầu mỏ, theo Neil Quilliam, chuyên gia năng lượng tại tổ chức nghiên cứu Chatham House, London.
Ông cho biết khác với dầu thô vốn dễ bị giám sát và trừng phạt vì vận chuyển bằng tàu lớn, các sản phẩm hóa dầu có thể bán cho nhiều khách hàng tư nhân, đặc biệt là tại châu Á và Thổ Nhĩ Kỳ. Vì thế, đây là nguồn mang đến ngoại tệ cực kỳ quan trọng đối với Tehran.
"Các nhà máy này cung cấp nguồn nguyên liệu thiết yếu cho những ngành như dệt may, phụ tùng ô tô và bao bì. Việc chúng bị phá hủy sẽ gây tắc nghẽn sản xuất, đẩy chi phí lên cao và khiến người lao động trong toàn ngành công nghiệp chế tạo mất việc làm", Quilliam nói.
Tuần trước, Israel đã đánh thẳng vào "trái tim" ngành thép của Iran khi oanh tạc nhà máy thép Khuzestan tại thành phố Ahvaz và nhà máy thép Mobarakeh tại Isfahan. Đây là hai cơ sở sản xuất thép lớn nhất khu vực.
Bộ Tài chính Mỹ cho biết hồi năm 2024 rằng ngành kim loại của Iran thu về hàng tỷ USD mỗi năm, trong đó phần lớn đến từ xuất khẩu thép. Cả hai cơ sở sản xuất thép trên đều đang chịu lệnh trừng phạt từ Mỹ do có liên quan đến các cơ quan an ninh Iran.
Tiếp theo đó, hôm 31/3, quân đội Israel còn tấn công nhà máy dược phẩm Tofigh Daru tại Tehran.
Iran đã thu được một số lợi ích kinh tế từ cuộc chiến, như việc có thể duy trì xuất khẩu dầu với giá cao hay nguồn thu từ phí quá cảnh qua eo biển Hormuz. Mặt khác, việc chính quyền Mỹ miễn trừ lệnh trừng phạt xuất khẩu dầu đã giúp Ấn Độ có thể mua dầu từ Iran sau nhiều năm.
Tuy nhiên, theo chuyên gia Zimmt từ Viện Nghiên cứu An ninh Quốc gia, những lợi ích này sẽ không thấm gì so với những thiệt hại mà cuộc chiến đã và có thể gây ra cho nền kinh tế Iran trong những ngày tới, nếu ông Trump thực hiện lời đe dọa của mình.
Vũ Hoàng (Theo WSJ, AFP, Reuters)
Nguồn: https://vnexpress.net/ha-tang-nang-luong-dan-tro-thanh-muc-tieu-trong-chien-su-iran-5059320.html

"Một tàu của Nga đã phá vỡ vòng phong tỏa. Tàu thứ hai đang được chất hàng. Chúng tôi sẽ không bỏ mặc người Cuba trong tình thế khó khăn", Bộ trưởng Năng lượng Nga Sergei Tsivilev hôm nay thông báo.
Ông cho biết một "cuộc gặp quan trọng" đã được tổ chức tại thành phố St. Petersburg vào ngày 1/4, với sự góp mặt của đại diện từ phía Cuba.
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Nga Maria Zakharova hôm 1/4 khẳng định Cuba là "người bạn và đối tác thân thiết nhất" của nước này ở vùng Caribe và Moskva "sẽ không bỏ rơi" Havana. "Hỗ trợ cho Cuba sẽ được tiếp tục", quan chức này nói.
Bà Zakharova khẳng định Nga sát cánh cùng với Cuba và đề nghị Mỹ dỡ bỏ "phong tỏa đối với một quốc gia độc lập, có chủ quyền".
Mỹ từ tháng 1 chặn phần lớn nguồn cung dầu từ Venezuela và Mexico đến Cuba, khiến đảo quốc này rơi vào tình trạng thiếu hụt năng lượng nghiêm trọng, gây ra tình trạng cắt điện kéo dài và làm giá thực phẩm, vận tải tăng cao.
Một tàu chở 730.000 thùng dầu thô của Nga hôm 31/3 cập cảng Matanzas ở Cuba, mang đến cho quốc gia này lô dầu đầu tiên kể từ tháng 1.
Nhà Trắng cho biết tuần duyên Mỹ không chặn tàu dầu Nga đến Cuba nhằm phục vụ nhu cầu nhân đạo của người dân, thêm rằng những quyết định như vậy được đưa ra dựa trên từng trường hợp cụ thể. Điện Kremlin cho biết đã thảo luận trước với Mỹ về việc vận chuyển dầu tới Cuba.
Bộ Ngoại giao Cuba cảm ơn Nga về động thái thể hiện tình đoàn kết, khẳng định "sự hỗ trợ quý giá đến giữa lúc Mỹ áp lệnh phong tỏa năng lượng". Irenaldo Perez, phó giám đốc công ty dầu khí nhà nước Cuba CUPET, cho biết dầu thô Nga sẽ được tinh chế để sản xuất xăng, dầu diesel và nhiên liệu cho máy phát điện dự phòng.
Phạm Giang (Theo TASS, AFP, Al Jazeera)
Nguồn: https://vnexpress.net/nga-se-dieu-tau-dau-thu-hai-den-cuba-5057848.html

